Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 416: Hạnh Phúc Giản Dị Bắt Đầu
Buổi sáng đầu tiên mà anh biết, Lê An đã không còn thuộc về anh. Trong khi Trần Hạo gục mặt xuống bàn làm việc, tiếng nức nở bật ra khỏi lồng ngực trong căn hộ lạnh lẽo giữa lòng thành phố, thì cách đó hàng trăm cây số, tại thị trấn ven sông yên bình, một buổi chiều muộn đang dần buông xuống, mang theo hơi ấm của hạnh phúc và sự mong chờ.
Ánh nắng chiều vàng ươm, mềm mại như tơ, lọt qua khung cửa sổ gỗ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn nhà gạch men mát lạnh của căn nhà Lê An. Không gian không quá rộng rãi nhưng tràn đầy hơi ấm và sự sống. Mùi thơm dịu của trà hoa nhài mới pha quyện cùng hương bánh đậu xanh thoang thoảng từ đĩa bánh đặt giữa bàn, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, quen thuộc đến nao lòng. Tiếng cười nói ríu rít, tiếng ly trà chạm nhau khe khẽ, và những câu chuyện nhỏ nhặt về cuộc sống cứ thế trôi đi, dệt nên một bức tranh ấm cúng của một gia đình sắp sửa có thêm thành viên mới.
Lê An ngồi đối diện với Nguyễn Hoàng Huy, đôi mắt cô lấp lánh niềm vui. Khuôn mặt cô bừng sáng, không còn vẻ suy tư hay u hoài như những năm tháng trước. Cô mặc một chiếc áo bà ba màu xanh ngọc, đơn giản mà thanh thoát, tôn lên vóc dáng dịu dàng. Bên cạnh cô là Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu thường trực trên môi, đôi mắt bà ánh lên vẻ mãn nguyện như thể đang chứng kiến hạnh phúc của chính con cháu mình. Đối diện họ là Ông Phúc và Bà Hiền, bố mẹ của Hoàng Huy. Ông Phúc gầy gò, dáng vẻ chất phác, ít nói, nhưng ánh mắt ông trìu mến nhìn Lê An. Bà Hiền thân hình đầy đặn, khuôn mặt phúc hậu, ăn nói nhẹ nhàng, đôi tay bà luôn sẵn sàng vun vén mọi việc.
Hoàng Huy, với vẻ ngoài chững chạc và ánh mắt tràn đầy yêu thương, đang ân cần lật giở cuốn thực đơn mẫu do nhà hàng gửi đến. Anh kiên nhẫn hỏi ý kiến Lê An từng chút một, từng món ăn, từng cách bày trí, như thể muốn mọi thứ trong ngày trọng đại của họ phải hoàn hảo nhất, đúng ý cô nhất. “Em thấy thực đơn này thế nào, An? Có cần thêm món gì đặc biệt không? Mình có thể thêm món ‘cá kho làng Vũ Đại’ mà em thích, mẹ anh nói món đó rất đưa cơm.” Giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành, khiến Lê An cảm thấy được nâng niu và trân trọng.
Lê An mỉm cười dịu dàng, bàn tay cô khẽ lướt trên cuốn sổ ghi chép đã đầy ắp những gạch đầu dòng về các công việc cần làm cho đám cưới. “Dạ, con thấy thế này là chu đáo lắm rồi, anh ạ. Mấy món cá kho, gà luộc là ai cũng thích ạ. Đừng cầu kỳ quá, cốt là tình cảm thôi.” Cô trả lời, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát, không một chút băn khoăn hay đòi hỏi. Cô không cần một đám cưới xa hoa, chỉ cần một mái nhà ấm áp, một người đàn ông chân thành, và sự bình yên mà bấy lâu nay cô khao khát.
Bà Mai liền đỡ lời, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng nhìn Hoàng Huy. “Đúng đó con An. Thằng Huy nó thương con An hết mực, phúc đức của con bé đó. Bà mừng lắm! Nhìn hai đứa là biết sẽ hạnh phúc viên mãn.” Bà khẽ vuốt tóc Lê An, lòng tràn đầy niềm vui lây. Bà đã chứng kiến Lê An lớn lên, chứng kiến những tháng ngày cô bé đợi chờ, buồn bã, và giờ đây, cuối cùng cũng tìm được bến đỗ bình yên.
Ông Phúc gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ hài lòng. “Chỉ mong hai đứa về một nhà rồi thì yêu thương, hòa thuận là được. Có gì cứ bảo nhau.” Dù ít nói, nhưng lời ông thốt ra lại chứa đựng sự chân thành và mong mỏi sâu sắc. Bà Hiền liền tiếp lời, giọng nói hiền từ, ánh mắt chan chứa tình cảm. “An hiền lành, giỏi giang, về làm dâu nhà mình thì còn gì bằng. Con cứ coi như nhà mình là nhà con, đừng khách sáo.” Bà Hiền cầm lấy bàn tay Lê An, vỗ nhẹ, truyền cho cô sự ấm áp và sự chấp nhận.
Lê An cảm thấy lòng mình tràn ngập sự biết ơn. Cô nhìn từng người một, từ Bà Mai, Ông Phúc, Bà Hiền, rồi dừng lại ở Hoàng Huy. Ánh mắt anh lúc nào cũng dịu dàng, kiên định. Cô nhận ra, đây chính là sự lựa chọn đúng đắn của mình. Không phải tình yêu cuồng nhiệt, mãnh liệt như trong tiểu thuyết, mà là một tình yêu an toàn, vững chãi, được xây dựng trên sự thấu hiểu, quan tâm và tôn trọng. Cô đã từng chờ đợi một tình yêu khác, một người khác, nhưng rồi thời gian và sự im lặng đã bào mòn tất cả. Giờ đây, cô không còn vương vấn những tiếng “nếu như” hay “giá như” nữa. Cô đã chọn con đường của riêng mình, một con đường mà cô tin rằng sẽ dẫn đến hạnh phúc thực sự. Hoàng Huy đặt bàn tay mình lên tay cô, khẽ siết nhẹ, như một lời khẳng định, một lời hứa không cần thốt thành lời. Mùi bánh kẹo, mùi trà nóng, mùi hoa quả tươi và hơi ấm từ những bàn tay đang nắm lấy nhau, tất cả hòa quyện, tạo nên một không khí gia đình trọn vẹn, bình yên và tràn đầy hy vọng. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp lồng ngực. Cô đã tìm thấy bến đỗ an yên, nơi cô thuộc về.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua những tán lá xanh rì, vẽ lên nền đường những đốm sáng lung linh. Gió nhẹ thổi qua, mang theo hương thơm của hoa cỏ từ những khu vườn nhỏ ven đường. Lê An bước vào tiệm may của Ông Thợ May, một tiệm may cũ kỹ nhưng gọn gàng nằm sâu trong con hẻm nhỏ của thị trấn. Tiếng máy may kêu ro ro đều đặn, tiếng kéo cắt vải sột soạt, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống nơi đây. Những cuộn vải đủ màu sắc được xếp chồng ngay ngắn trên kệ, ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc bóng đèn treo lơ lửng trên trần nhà rọi xuống, làm nổi bật từng sợi chỉ, từng đường kim. Mùi vải mới, mùi chỉ, thoang thoảng mùi bụi gỗ cũ kỹ, tất cả gợi lên một cảm giác vừa thân thuộc, vừa chuyên nghiệp.
Lê An đứng trước tấm gương lớn, khẽ xoay người. Trên người cô là chiếc váy cưới màu trắng tinh khôi, kiểu dáng đơn giản nhưng tinh tế, ôm trọn vóc dáng thanh mảnh, dịu dàng của cô. Từng đường may, từng chi tiết ren đều được Ông Thợ May tỉ mỉ thực hiện, tôn lên vẻ đẹp thuần khiết mà không hề phô trương. Ánh sáng từ cửa sổ hắt vào, làm chiếc váy trắng trở nên lung linh hơn, như thể được dệt từ những sợi nắng. Lê An ngắm nhìn mình trong gương, một nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ thường, một niềm hạnh phúc không quá mãnh liệt nhưng đủ đầy, vững chãi đang lan tỏa trong lòng.
Nguyễn Hoàng Huy đứng bên cạnh, ánh mắt anh tràn đầy trìu mến và tự hào. Anh không ngừng khen ngợi, giọng nói ấm áp. “Đẹp lắm, An à. Đẹp hơn cả khi anh tưởng tượng. Em là cô dâu đẹp nhất rồi.” Anh nói, đôi mắt anh không rời khỏi hình ảnh Lê An phản chiếu trong gương. Anh không chỉ thấy một cô gái xinh đẹp trong chiếc váy cưới, mà còn thấy cả tương lai của hai người, một tương lai bình dị, an lành mà anh hằng mong muốn. Anh khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay Lê An đang đặt trên vai anh, hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, khiến cô cảm thấy thêm phần an tâm.
Ông Thợ May, với vẻ mặt khó tính thường thấy, nhưng hôm nay lại nở một nụ cười hiếm hoi. Đôi mắt ông đã kém đi nhiều theo tuổi tác, nhưng đôi tay vẫn thoăn thoắt, chuyên nghiệp. Ông đeo chiếc kính lão trễ xuống mũi, cẩn thận chỉnh lại từng đường kim mũi chỉ cuối cùng ở phần eo chiếc váy. “Vừa in rồi cô dâu, đẹp lắm! Chú rể có thấy không? Chú rể xem có cần chỉnh gì nữa không?” Ông hỏi, giọng nói khàn khàn nhưng chứa đựng sự tự hào về tác phẩm của mình. Ông dùng thước dây đo lại vai và eo một lần nữa, đảm bảo mọi thứ hoàn hảo nhất.
Lê An quay sang nhìn Huy, ánh mắt cô chứa đựng sự tin tưởng và biết ơn, một sự lựa chọn không hề hối hận. “Cảm ơn ông, ông khéo tay quá. Con thấy vừa rồi ạ.” Cô nói với Ông Thợ May, rồi quay lại nhìn Huy, nụ cười trên môi càng rạng rỡ hơn. Đã có lúc, cô nghĩ mình sẽ chẳng bao giờ mặc chiếc váy cưới này, chẳng bao giờ có được khoảnh khắc đứng trước gương, nhìn thấy một phiên bản hạnh phúc của chính mình. Nhưng giờ đây, cô đang ở đây, trong vòng tay của một người đàn ông yêu thương cô thật lòng, và chuẩn bị bước sang một trang mới của cuộc đời. Chiếc nhẫn cưới, dù chưa được đeo lên tay, nhưng hình ảnh của nó đã lấp lánh trong tâm trí cô, là biểu tượng cho một khởi đầu mới, một lời hứa về hạnh phúc. Cô hít thở nhẹ nhàng, cảm nhận sự mềm mại của vải ren, sự tinh khôi của màu trắng, và sự vững chãi từ bàn tay Huy đang nắm chặt tay cô.
***
Chiều cùng ngày, ánh nắng vàng ươm vẫn trải dài trên khắp thị trấn, nhuộm vàng những mái ngói rêu phong và những con đường đất nhỏ. Gió nhẹ mơn man, mang theo chút hơi nước từ con sông chảy qua. Lê An và Nguyễn Hoàng Huy ngồi cạnh nhau trong quán cà phê quen thuộc của thị trấn, nơi mà trước đây Lê An có thể từng đến với Trần Hạo. Đó là một quán cà phê nhỏ, ấm cúng nằm ở trung tâm, nơi có thể nhìn ra con đường chính với những chiếc xe đạp, xe máy thưa thớt qua lại và một góc công viên xanh mát. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng, và tiếng chim hót líu lo từ những cây xanh bên ngoài, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ kỹ của nội thất và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ bên cạnh, đánh thức mọi giác quan.
Họ không nói quá nhiều, chỉ đơn giản là cùng nhau thưởng thức ly cà phê nóng hổi, ngắm nhìn dòng người qua lại, cảm nhận sự thoải mái và gắn kết mà không cần bất kỳ lời nói nào. Lê An nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ lan tỏa trên đầu lưỡi, rồi tan biến thành dư vị ngọt ngào. Cô cảm thấy một sự mãn nguyện sâu sắc. Đây chính là cuộc sống mà cô mong muốn, một cuộc sống giản dị, bình yên, không sóng gió, không chờ đợi mỏi mòn.
Bỗng, chiếc điện thoại di động đời cũ của Lê An rung lên bần bật trên mặt bàn gỗ. Cô khẽ giật mình, đưa mắt nhìn lướt qua màn hình. Một số điện thoại lạ ở thành phố, không có tên. Cô khẽ cau mày một chút, một thoáng hình ảnh mờ nhạt của quá khứ lướt qua tâm trí, như một cơn gió thoáng qua rồi biến mất. Đó là một cảm giác rất nhẹ, không đủ để lay động sự bình yên trong lòng cô lúc này. Không chút do dự, cô nhanh chóng đặt điện thoại úp xuống bàn, như thể muốn cắt đứt mọi liên lạc với những gì thuộc về quá khứ.
Hoàng Huy nhận thấy sự thay đổi nhỏ trên khuôn mặt cô, anh nhẹ nhàng hỏi, giọng điệu đầy quan tâm. “Em nghĩ gì mà trầm tư vậy, An? Có chuyện gì không vui sao?” Anh khẽ đưa tay, nắm lấy bàn tay cô đang đặt trên bàn, hơi ấm từ anh truyền sang cô, như một lời trấn an vô hình.
Lê An quay sang nhìn anh, nụ cười lại nở rạng rỡ trên môi, như thể chưa từng có gì xảy ra. Cô khẽ siết nhẹ bàn tay anh, rồi dựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi từ anh. “Không có gì đâu anh. Chỉ là… thấy bình yên quá. Em chưa bao giờ nghĩ mình sẽ có được những khoảnh khắc như thế này.” Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng sự chân thành và một chút bồi hồi. Bình yên, một thứ cảm xúc mà cô đã khao khát từ rất lâu, giờ đây cô đã tìm thấy nó, ở bên người đàn ông này.
Hoàng Huy mỉm cười, vòng tay ôm nhẹ lấy vai cô, khẽ hôn lên mái tóc thơm mùi nắng của cô. “Sau này chúng ta sẽ có nhiều ngày bình yên như thế này hơn nữa. Anh hứa.” Lời hứa của anh không hoa mỹ, không lãng mạn như những câu chuyện tình yêu, nhưng nó chân thật và đáng tin cậy, như chính con người anh. Đó là lời hứa về một tương lai ổn định, một bến đỗ an lành mà Lê An đã lựa chọn. Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi cà phê và mùi nắng trên vai anh, cảm nhận nhịp đập đều đặn từ trái tim anh. Không còn tiếng “nếu như”, không còn những khoảng cách vô hình, không còn sự chờ đợi mỏi mòn. Lê An đã buông bỏ quá khứ, đã chọn cho mình một con đường mới, một cuộc sống mới, nơi mà hạnh phúc giản dị và sự bình yên là những gì cô nắm giữ. Cô đã chậm một nhịp trong quá khứ, nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy nhịp đập của riêng mình, đồng điệu với nhịp đập của Hoàng Huy, và cô không hề hối hận. Cuộc gọi bị bỏ lỡ trên chiếc điện thoại úp mặt xuống bàn chỉ còn là một tiếng vọng mờ nhạt, tan biến vào không gian quán cà phê yên ả, nhường chỗ cho những dự định và hy vọng về một tương lai chung đôi.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.