Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 45: Lời Giải Của Trái Tim
Sau đêm hoàng hôn nhuộm đỏ dòng sông Cẩm đầy tiếc nuối ấy, Trần Hạo không còn để mình chìm đắm trong những suy nghĩ vẩn vơ. Anh biết, mỗi giây phút trôi qua đều là vàng bạc, và tương lai đang chờ anh kiến tạo bằng chính đôi tay này, bằng khối óc này. Lê An, dù có chút hụt hẫng, cũng hiểu được gánh nặng vô hình đang đè nặng trên vai người con trai cô thương. Cô biết, anh không bao giờ làm điều gì để cô buồn một cách cố ý, chỉ là những ưu tiên của cuộc đời đôi khi nghiệt ngã đến vậy. Và thế là, ngày hôm sau, và những ngày sau nữa, góc học tập quen thuộc cạnh cửa sổ nhà Lê An lại sáng đèn.
Ánh sáng chiều tàng dần đổ xuống căn phòng nhỏ, nhuộm vàng những trang sách cũ kỹ. Gió cuối hạ thổi nhẹ, mang theo chút hơi ẩm từ dòng sông Cẩm cuộn mình lững lờ ngoài kia, làm dịu đi cái oi ả còn vương lại của một ngày dài. Lê An ngồi đối diện với Trần Hạo, mái tóc dài thỉnh thoảng khẽ bay bay theo làn gió. Trước mặt cô là một chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, và những tờ đề thi thử đã nhàu nát vì lật giở quá nhiều lần. Một bài toán hình học không gian phức tạp đang khiến cô nhíu mày. Cô đã cố gắng hết sức, vẽ đi vẽ lại những đường nét chồng chéo, nhưng hình ảnh ba chiều vẫn cứ lẩn tránh, không chịu hiện rõ trong tâm trí.
"Chỗ này em phải dựng đường phụ song song với mặt phẳng này, sau đó dùng định lý Talet để tìm tỉ số," Trần Hạo nói, giọng trầm ấm và đầy kiên nhẫn. Anh cúi xuống, chỉ vào một điểm trên hình vẽ của Lê An. Mùi mực giấy và mùi hương cỏ non từ mái tóc anh thoang thoảng quyện vào không khí, làm dịu đi chút căng thẳng trong lòng cô. Trần Hạo hôm nay mặc chiếc áo sơ mi trắng đã bạc màu, tay áo xắn cao để lộ cánh tay rắn chắc. Vầng trán anh lấm tấm mồ hôi, nhưng đôi mắt sâu thẳm, luôn ẩn chứa một sự thông minh sắc bén, vẫn sáng rõ, không hề tỏ vẻ khó chịu hay nản lòng. Anh đã thức khuya rất nhiều đêm rồi, cô biết. Những quầng thâm dưới mắt anh là minh chứng rõ ràng nhất cho sự miệt mài không ngừng nghỉ.
Lê An khẽ lắc đầu, "Nhưng em vẫn không hình dung ra được... sao lại là đường đó? Em cứ thấy nó lệch lạc thế nào ấy." Giọng cô nhỏ dần, pha chút nản lòng và thất vọng với chính bản thân. Cô không muốn làm anh phải tốn thời gian, không muốn anh phải gồng mình thêm nữa vì sự chậm hiểu của cô. Cô cảm nhận được áp lực anh đang gánh, và cô sợ mình sẽ trở thành một gánh nặng khác. Ánh mắt cô cụp xuống, nhìn chằm chằm vào những đường kẻ vô tri trên trang giấy. Đôi khi, cô ước mình có thể chia sẻ gánh nặng ấy với anh, nhưng cô biết, đây là con đường anh phải tự mình bước đi, và cô chỉ có thể đồng hành, dõi theo từ phía sau.
Trần Hạo không nói gì, chỉ khẽ chạm vào tay Lê An, một cái chạm nhẹ đến mức gần như vô thức. Bàn tay anh nắm lấy cây bút chì của cô, chỉnh lại tư thế cầm bút. Hơi ấm từ ngón tay anh truyền sang da thịt cô, khiến tim Lê An bất giác đập nhanh hơn một nhịp. Cô ngước mắt nhìn anh, và trong khoảnh khắc đó, ánh mắt họ giao nhau. Trong đôi mắt sâu thẳm của Trần Hạo, cô không chỉ thấy sự tập trung, mà còn là một sự quan tâm dịu dàng, một nỗi lo lắng thầm kín mà anh luôn cố gắng giấu kín. Anh khẽ thở dài, rồi chậm rãi vẽ thêm một đường phụ mảnh mai lên hình. "Đây, nếu em nhìn từ góc này, nó sẽ rõ ràng hơn. Em thấy không? Đường này song song với mặt phẳng kia, và từ đó, em có thể dùng định lý Talet để tìm tỉ số của các đoạn thẳng..." Anh giải thích rành mạch, từng câu từng chữ như muốn khắc sâu vào tâm trí cô.
Lê An chăm chú nhìn theo từng nét bút của anh, vừa nghe anh giảng, vừa cảm nhận hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn vương lại trên đầu ngón tay mình. "À... ra là vậy," cô khẽ reo lên, một tia sáng chợt lóe lên trong đầu. Cô hiểu rồi. Bài toán phức tạp kia bỗng trở nên đơn giản hơn rất nhiều dưới sự chỉ dẫn của anh. "Anh giỏi thật đấy, Hạo." Lời khen bật ra một cách tự nhiên, không hề giả dối. Trong mắt cô, Trần Hạo không chỉ là người bạn thanh mai trúc mã, mà còn là một người anh hùng, một người thông thái, luôn có thể hóa giải mọi rắc rối. Cô cảm thấy một niềm tin vững chắc, một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho anh.
Trần Hạo chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng khiến gương mặt mệt mỏi của anh bỗng trở nên rạng rỡ hơn. Anh rút tay về, tiếp tục chỉ vào cuốn sách của mình. "Giờ em thử làm lại đi. Nhớ là phải tự mình làm được thì mới hiểu sâu." Anh nói, giọng vẫn trầm, nhưng lần này pha chút khuyến khích. Lê An gật đầu, cắm cúi vào bài toán. Cô cảm nhận được sự hiện diện của anh, sự kiên nhẫn và niềm tin anh đặt vào cô. Dù anh chưa bao giờ nói ra, nhưng những cử chỉ nhỏ bé ấy, những ánh mắt quan tâm ấy, đối với Lê An, còn đáng giá hơn vạn lời yêu thương sáo rỗng. Cô tin rằng, anh yêu cô, theo một cách riêng của anh, một cách thầm lặng và bền bỉ.
Mặt trời đã lặn hẳn, để lại phía chân trời những vệt màu cam đỏ rực rỡ, rồi dần nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những ánh đèn đường vàng vọt bắt đầu leo lét thắp sáng con đường làng. Căn phòng nhỏ của Lê An giờ đây chỉ còn ánh sáng dịu nhẹ từ chiếc đèn bàn, hắt lên những trang sách. Trần Hạo vẫn ngồi đó, đôi mắt sâu thẳm dán vào những dòng chữ, những công thức. Anh giải thích cho cô một bài vật lý khó, rồi một bài hóa học với những phản ứng phức tạp. Mỗi khi Lê An tỏ vẻ bối rối, anh lại kiên nhẫn dừng lại, vẽ sơ đồ, đưa ra ví dụ minh họa dễ hiểu. Anh không chỉ giảng bài, anh còn truyền cho cô niềm tin rằng cô có thể làm được.
Lê An nhìn anh, lòng cô tràn ngập sự ấm áp. Cô nhớ lại lời mẹ cô đã nói "Hạo nó thương con thật lòng, có điều nó không biết cách nói ra thôi." Ngày xưa cô còn bé, cô chưa hiểu hết, nhưng giờ đây, cô đã lớn, cô đã cảm nhận được điều đó qua từng ánh mắt, từng cử chỉ, từng sự kiên nhẫn của anh. Cô chợt nghĩ, "Nếu như ngày đó" anh có thể nói ra một cách rõ ràng hơn, có lẽ cô đã không phải sống trong những phỏng đoán và chờ đợi. Nhưng rồi cô lại tự trấn an mình, anh đã thể hiện theo cách của anh, và cách ấy, đối với cô, cũng đủ để cô giữ trọn niềm tin.
Sau gần ba tiếng đồng hồ miệt mài học tập, Trần Hạo khép cuốn sách lại, khẽ vươn vai. Một tiếng ngáp dài thoát ra khỏi miệng anh, cho thấy sự mệt mỏi đã lên đến cực điểm. "Hôm nay đến đây thôi An," anh nói, giọng khàn hơn một chút. "Mai chúng ta ôn tiếp phần lịch sử." Lê An gật đầu, thu dọn sách vở. Cô nhìn đồng hồ, đã gần chín giờ tối. Cô muốn anh nghỉ ngơi, muốn anh thư giãn, muốn anh thoát khỏi những áp lực đang vây lấy mình.
"Anh này, mình ra bờ sông hóng mát một lát không?" Lê An khẽ đề nghị. "Hôm nay trời mát lắm, có gió nhẹ nữa." Cô nhìn anh, ánh mắt đầy mong đợi. Cô muốn được cùng anh đi dạo "bên bờ sông cũ" như ngày xưa, muốn được nghe anh nói những điều vu vơ, muốn được cảm nhận sự bình yên khi có anh ở bên. Đó là những khoảnh khắc quý giá mà cô tin rằng sẽ giúp anh quên đi phần nào gánh nặng thi cử. Cô biết, anh đã từ chối cô một lần vào chiều hôm qua, nhưng cô vẫn ôm ấp hy vọng.
Trần Hạo nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đã bao phủ cả thị trấn, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt soi bóng xuống dòng sông Cẩm. Anh khẽ lắc đầu. "Thôi An ạ. Anh còn mấy công thức vật lý chưa thuộc kỹ. Với lại, cũng muộn rồi, em nên nghỉ sớm." Giọng anh có vẻ thực tế, hơi xa vời, như thể anh đang nhìn về một nơi nào đó rất xa xôi, không phải dòng sông trước mắt. Anh siết chặt nắm tay, trong lòng nặng trĩu những toan tính cho tương lai, những kế hoạch mà anh tin rằng mình phải thực hiện bằng mọi giá. Anh biết, việc từ chối cô một lần nữa sẽ làm cô buồn, nhưng anh không thể yếu lòng. Mục tiêu vào trường chuyên là tất cả.
Lê An khẽ cụp mắt. Một nỗi hụt hẫng, một chút chạnh lòng len lỏi trong trái tim cô. Cô biết, anh không hề muốn làm cô thất vọng, nhưng sự ưu tiên tuyệt đối cho việc học đã khiến anh bỏ lỡ những khoảnh khắc nhỏ bé, những cơ hội để "lời nói không thành" có thể được thốt ra. Cô cảm thấy một "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ. Đó không phải là khoảng cách về tình cảm, mà là khoảng cách của những ưu tiên, của những gánh nặng. Cô chỉ khẽ gật đầu, "Vâng... Anh nói đúng. Phải học giỏi mới có tương lai." Giọng cô nhỏ xíu, gần như không nghe thấy.
Cô muốn tựa nhẹ đầu vào vai Trần Hạo, như cô thường làm những khi cô thấy mệt mỏi hay buồn bã. Nhưng anh chỉ khẽ cử động, đứng dậy, đi lại phía bàn ăn để uống một cốc nước. Anh không đáp lại cử chỉ thân mật, dù chỉ là một ánh mắt hay một lời an ủi. Anh không phải là người vô tâm, cô biết điều đó. Nhưng gánh nặng của kỳ vọng, của trách nhiệm dường như đã biến anh thành một người khác, một người chỉ biết đến mục tiêu và con đường phía trước. Anh sợ, nếu anh để mình yếu lòng, nếu anh cho phép bản thân chìm đắm vào những cảm xúc mềm yếu, anh sẽ không thể giữ vững quyết tâm.
Anh quay lưng lại với cô, tựa người vào khung cửa sổ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía thành phố đang lấp lánh ánh đèn mờ ảo nơi xa. Trong tâm trí anh, thành phố đó không chỉ là một địa danh, mà là một lời hứa, một tương lai mà anh phải chinh phục. "Anh chỉ muốn đỗ được vào trường chuyên, sau đó học đại học thật tốt. Có kiến thức, có công việc ổn định thì mới lo được cho gia đình, cho tương lai," anh nói, giọng trầm và dứt khoát, như thể đang tự trấn an mình. Anh tin rằng, đó là con đường duy nhất để anh có thể bảo vệ cô, để anh có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Lê An nhìn bóng lưng anh, lòng cô nặng trĩu. Cô hiểu lời anh nói, hiểu cái gánh nặng anh đang mang. Nhưng cô cũng không khỏi tự hỏi, liệu cái tương lai mà anh đang cố gắng xây dựng ấy, có còn chỗ cho những khoảnh khắc bình dị "bên bờ sông cũ" của họ nữa hay không? Cô cảm thấy một nỗi buồn sâu thẳm, một nỗi buồn không phải vì anh không yêu cô, mà vì anh không thể thể hiện tình yêu ấy ra thành lời, vì anh đang quá bận rộn với gánh nặng của cuộc đời. Cô cảm thấy mình ngày càng trở nên nhỏ bé trước những hoài bão lớn lao của anh.
Sau khi Trần Hạo đã về nhà, căn phòng nhỏ lại chìm vào sự yên tĩnh quen thuộc, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều đều và tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn. Lê An trở lại góc học tập, dọn dẹp sách vở. Cô cầm trên tay chiếc bút chì mà Trần Hạo vừa dùng, hơi ấm từ bàn tay anh vẫn còn phảng phất. Cô khẽ vuốt ve cây bút, như thể đang níu giữ một chút hơi ấm, một chút gần gũi từ anh. Cô ngồi xuống ghế, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời đã chuyển sang một màu đen thẫm, chỉ còn lác đác vài ngôi sao lấp lánh. Dòng sông Cẩm vẫn chảy trôi, mang theo những âm thanh róc rách đều đều, như một bản nhạc buồn không lời.
Cô tự hỏi, liệu có phải chính những khoảnh khắc "chậm một nhịp" như thế này, những cái từ chối nhẹ nhàng nhưng chất chứa đầy ẩn ý, đang dần tạo nên một bức tường vô hình giữa hai người họ? Cô biết anh yêu cô, tin rằng anh yêu cô, nhưng cái cách anh thể hiện, cái cách anh đặt mục tiêu và gánh nặng lên hàng đầu, đang khiến cô cảm thấy chênh vênh. Cô đứng dậy, đi về phía giường, khẽ kéo chiếc rèm cửa sổ để che đi ánh trăng mờ ảo đang soi vào phòng. Cô muốn ngủ, nhưng tâm trí cô vẫn không ngừng nghĩ về anh.
Trần Hạo, sau khi về đến nhà, không chần chừ mà lao vào bàn học. Anh xoa thái dương, cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vắt kiệt sức lực của mình. Những trang sách lại mở ra, những công thức toán học, những định lý vật lý, những công thức hóa học lại hiện lên trước mắt anh. Anh gạch chân, viết nguệch ngoạc, đôi khi nhíu mày suy nghĩ, đôi khi lại thở dài thườn thượt. Anh biết, Lê An đã buồn. Anh cảm nhận được sự thất vọng trong ánh mắt cô khi anh từ chối ra bờ sông. Nhưng anh không thể làm khác. Anh không cho phép mình yếu lòng.
"Phải đỗ. Nhất định phải đỗ. Chỉ có cách đó mới không phụ lòng An, không phụ lòng mọi người. Thành phố... đó là con đường duy nhất," anh tự nhủ trong đầu. Giọng nói nội tâm của anh vang vọng trong căn phòng trống, đầy quyết tâm nhưng cũng đầy cô độc. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học tập, việc anh phải thành công, là cách tốt nhất để anh yêu thương và bảo vệ Lê An. Anh đang xây dựng một tương lai cho cả hai, một tương lai mà anh nghĩ rằng sẽ tốt đẹp hơn, đầy đủ hơn. Anh không hề hay biết rằng, chính sự im lặng và thiếu giao tiếp về sau này sẽ trở thành vết thương không thể lành trong mối quan hệ của họ. Anh không hề hay biết rằng, niềm tin sâu sắc của Lê An vào anh, vào những hành động không lời của anh, sẽ dần biến thành sự chờ đợi mỏi mòn và thất vọng trong tương lai.
Lê An nằm trên giường, giả vờ ngủ nhưng ánh mắt vẫn dõi theo khoảng không tối đen ngoài cửa sổ. Cô nghe thấy tiếng bút sột soạt từ phía nhà anh vọng sang, biết anh lại học đến khuya. Cô cảm nhận rõ sự mệt mỏi và gánh nặng trên vai Hạo, nó như một sợi dây vô hình trói buộc anh vào những mục tiêu lớn lao, những hoài bão xa xôi. Cô khẽ trở mình, lấy cuốn sổ nhật ký dưới gối ra. Đó là cuốn sổ cũ kỹ, bìa đã sờn, chứa đựng bao nhiêu là kỷ niệm, bao nhiêu là ước mơ của cô. Cô vuốt ve bìa sách cũ, ánh mắt đượm buồn và lo lắng.
Cô không biết tương lai sẽ ra sao. Cô chỉ biết, cô yêu anh, và cô muốn được ở bên anh. Nhưng liệu tình yêu của cô, liệu những mong muốn bình dị của cô, có đủ sức níu giữ anh lại "bên bờ sông cũ" này hay không, khi mà anh đang hướng về một chân trời khác, một tương lai khác quá đỗi xa vời? Cô sợ, sợ rằng cái "khoảng cách vô hình" này sẽ ngày càng lớn, sợ rằng cái "chậm một nhịp" trong tình yêu của họ sẽ trở thành định mệnh. Đêm buông xuống, mang theo những nỗi niềm riêng của mỗi người, và dòng sông Cẩm vẫn lặng lẽ chảy trôi, chứng kiến những lời nói không thành, những cảm xúc bị nén chặt, và những bước chân đang dần rẽ lối của hai trái tim.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.