Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 46: Dưới Mái Hiên Chiều Mưa
Tiếng bút sột soạt từ phía nhà Trần Hạo vẫn vọng sang, xuyên qua màn đêm, như một lời nhắc nhở không ngừng về gánh nặng mà anh đang mang, về những hoài bão xa vời đang kéo anh rời xa bờ sông cũ. Lê An nằm trên giường, cố gắng nhắm mắt nhưng tâm trí vẫn không ngừng vẽ nên những viễn cảnh hỗn độn. Cô biết anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn, nhưng nỗi sợ về một “khoảng cách vô hình” cứ lớn dần trong lòng cô, gặm nhấm sự bình yên mà vốn dĩ cô vẫn tin tưởng. Đêm đó, cô trằn trọc mãi, lắng nghe tiếng dòng Cẩm róc rách như một bản tình ca buồn, và khi bình minh hé rạng, ánh mắt cô vẫn hằn lên chút mệt mỏi, chút lo lắng mờ mịt.
Sáng hôm sau, bầu trời thị trấn vẫn còn vương vấn chút hơi ẩm của đêm qua, nhưng nắng đã bắt đầu le lói, hứa hẹn một ngày oi ả. Sau buổi học trên trường, Trần Hạo và Lê An lại tiếp tục đến nhà Thầy Bình để học thêm môn Toán. Những con số, những định lý phức tạp cứ xoay vần trong đầu cả hai, khiến buổi học kéo dài hơn dự kiến. Khi họ rời khỏi nhà thầy, ánh chiều đã bắt đầu ngả vàng trên những mái nhà ngói rêu phong. Trần Hạo, với chiếc cặp sách nặng trịch trên vai, đạp xe chậm rãi. Bên cạnh anh, Lê An cũng lặng lẽ theo sau, mái tóc dài khẽ bay bay trong làn gió nhẹ. Cả hai đều mệt mỏi sau hàng giờ liền căng não với những bài toán khó, trong đầu vẫn còn vương vấn những phép tính, những lời giải chưa trọn vẹn.
Con đường làng quen thuộc trải dài trước mắt, hai bên là những hàng cây xanh mướt, thỉnh thoảng điểm xuyết vài bụi hoa dại nở rộ. Tiếng đạp xe lạch cạch đều đều trên nền đất đá lẫn sỏi, hòa cùng tiếng gió thổi xào xạc qua kẽ lá, tạo nên một bản nhạc chiều êm đềm, quen thuộc đến nao lòng. Trần Hạo, vẫn là vẻ trầm tư thường thấy, ánh mắt anh đôi lúc lướt qua Lê An rồi lại nhanh chóng tập trung vào con đường. Anh biết cô cũng mệt, nhưng anh không biết nói gì để xoa dịu. Trong đầu anh lúc này chỉ có những con số, những kỳ vọng và áp lực vô hình từ kỳ thi sắp tới. Anh cảm thấy gánh nặng trên vai mình ngày càng nặng thêm, như một tảng đá đè nén khiến anh không thể thở phào nhẹ nhõm. Thành phố, ngôi trường chuyên, tương lai… tất cả những điều đó cứ chập chờn, thôi thúc anh phải cố gắng, phải thành công.
Lê An ngước nhìn bầu trời. Những đám mây trắng muốt lúc sáng giờ đã chuyển thành một màu xám xịt, nặng nề, kéo đến nhanh chóng từ phía sông Cẩm. Gió cũng bắt đầu nổi lên, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi đất nồng nặc báo hiệu một cơn mưa sắp tới. Cô khẽ co mình lại, cảm thấy một luồng gió lạnh buốt lùa qua gáy. Tim cô chợt thắt lại một chút. Không biết từ bao giờ, những cơn mưa chiều ở thị trấn này luôn mang theo một nỗi buồn man mác trong lòng cô. Có lẽ vì những cơn mưa ấy thường kéo theo sự im lặng của Trần Hạo, sự im lặng mà cô vừa quen thuộc vừa sợ hãi.
"Trời sắp mưa rồi, Hạo ơi," Lê An khẽ nói, giọng cô nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng. Cô quay đầu nhìn anh, ánh mắt chất chứa một chút lo lắng, một chút mong chờ. Cô mong anh sẽ nói điều gì đó, một lời trấn an, hay chỉ đơn giản là một câu bông đùa để xua tan không khí căng thẳng.
Trần Hạo ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang vần vũ, gật đầu thay cho lời đáp. "Ừm," anh trầm giọng nói, ngắn gọn và súc tích như thường lệ. Anh không nói thêm gì, chỉ tăng tốc độ đạp xe một chút, như thể muốn nhanh chóng về nhà trước khi cơn mưa ập đến. Anh cảm nhận được sự lo lắng của An, nhưng anh không biết phải diễn đạt cảm xúc của mình như thế nào. Từ bé đến lớn, Trần Hạo luôn là người kiệm lời, mọi thứ anh thể hiện đều qua hành động. Và lúc này đây, trong tiềm thức của anh, việc cố gắng về nhà thật nhanh để An không bị ướt mưa chính là cách anh thể hiện sự quan tâm của mình. Nhưng anh không biết rằng, đôi khi, điều con gái cần lại là một lời nói, một sự sẻ chia, hơn là những hành động thầm lặng mà không phải ai cũng đủ tinh tế để nhận ra.
Mưa bắt đầu lất phất rơi, từng hạt nhỏ li ti đậu trên tóc, trên vai áo, mang theo cái lạnh se sắt. Tiếng chim hót trên cây cũng thưa dần rồi tắt hẳn, nhường chỗ cho tiếng sấm rền vang xa xa, xé toạc không gian tĩnh mịch của buổi chiều tà. Gió thổi mạnh hơn, cuốn theo những chiếc lá vàng rơi lả tả trên mặt đường. Lê An co mình lại vì lạnh, cô cảm thấy từng hạt mưa như những mũi kim châm vào da thịt. Cô liếc nhìn Trần Hạo, thấy anh vẫn cắm cúi đạp xe, đôi lông mày khẽ nhíu lại. Có lẽ anh đang nghĩ về những bài toán, về kỳ thi, chứ không phải về cơn mưa hay cảm giác lạnh của cô. Một nỗi chạnh lòng nhẹ nhàng len lỏi trong trái tim cô, như những hạt mưa đang ngấm dần vào lớp áo mỏng. Cô ước gì anh có thể nhìn cô, nắm lấy tay cô và nói rằng mọi chuyện sẽ ổn, rằng anh sẽ ở bên cô. Nhưng anh thì không. Anh luôn là một bức tường vững chãi, im lặng, và đôi khi, bức tường ấy khiến cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và cô độc.
Chỉ vài phút sau, những hạt mưa lất phất nhanh chóng biến thành một cơn mưa rào xối xả. Trời tối sầm lại đột ngột, như thể màn đêm đã buông xuống giữa ban ngày. Tiếng mưa rơi ào ạt, đập vào mặt đường, mái nhà, lá cây tạo nên một bản giao hưởng dữ dội. Gió rít lên từng hồi, giật mạnh những cành cây, khiến chúng nghiêng ngả như muốn đổ gục. Trần Hạo và Lê An không kịp trở tay. Nước mưa táp vào mặt, vào áo, lạnh buốt.
"Vào đây trú đã!" Trần Hạo chợt lên tiếng, giọng anh trầm hơn, pha chút gấp gáp. Anh vội vã đạp xe tấp vào một mái hiên gỗ cũ kỹ của một căn nhà ven đường. Mái hiên nhỏ hẹp, chỉ vừa đủ cho hai người đứng tránh mưa. Chiếc xe đạp của anh và An được dựng vội vàng dưới gốc cây bàng đã bắt đầu rụng lá. Cả hai chạy vội vào, người ướt sũng. Tiếng mưa rơi ào ạt trên mái ngói và những tán lá cây xung quanh càng trở nên dữ dội, như muốn nuốt chửng mọi âm thanh khác. Mùi đất ẩm nồng nặc hòa quyện với mùi lá cây ướt át xộc vào cánh mũi, mang theo một cảm giác vừa lạnh lẽo vừa hoang sơ.
Mái hiên quá nhỏ, buộc Trần Hạo và Lê An phải đứng sát vào nhau. Hơi ấm từ cơ thể Trần Hạo truyền sang Lê An, xua đi phần nào cái lạnh buốt của cơn mưa. Anh vô thức dang tay ra một chút, che chắn cho cô khỏi những hạt mưa tạt xiên, như một bản năng tự nhiên không cần suy nghĩ. Chiếc cặp sách của anh đặt xuống chân, còn cuốn sách anh đang cầm trên tay cũng được giữ chặt, ép sát vào lồng ngực. Anh nhìn ra ngoài, chăm chú dõi theo từng dòng nước chảy xiết trên mặt đường, từng gợn sóng lăn tăn trên vũng nước đọng.
Lê An nép sát vào anh, cảm nhận rõ hơi thở đều đặn và nhịp tim của anh qua lớp áo đã thấm nước. Khoảnh khắc này, giữa tiếng mưa rơi ào ạt và không gian chật hẹp của mái hiên, bỗng trở nên vô cùng gần gũi và lãng mạn. Cô ngước nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô chạm phải ánh mắt anh. Một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của anh, một tia sáng mà Lê An đã quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn. Đôi má cô chợt ửng hồng. Hơi ấm từ anh, sự quan tâm thầm lặng của anh, luôn khiến trái tim cô rung động. Nhưng rồi, cũng chính sự im lặng ấy lại khiến cô chạnh lòng. Cô biết anh yêu cô, tin rằng anh yêu cô, nhưng tại sao anh không bao giờ nói ra? Tại sao anh luôn giấu kín những cảm xúc ấy sau vẻ ngoài trầm tư, ít nói?
"Lạnh quá... cảm ơn Hạo," Lê An thì thầm, giọng cô nhỏ nhẹ đến mức gần như bị tiếng mưa nuốt chửng. Cô cảm thấy một sự bình yên lạ lùng khi đứng cạnh anh, nhưng đồng thời, một nỗi lo lắng mơ hồ cũng len lỏi trong tâm trí cô. Hơi ấm này, sự bảo vệ này… nó chân thật đến mức cô muốn níu giữ mãi. Nhưng rồi, khi cơn mưa tạnh, liệu mọi thứ có trở lại như cũ, với những lời nói không thành, với những cảm xúc bị nén chặt?
Trần Hạo khẽ gật đầu. "Không sao. Cố gắng đứng sát vào đây," anh trầm giọng nói, âm thanh của anh như tan vào tiếng mưa. Anh không quay lại nhìn cô, ánh mắt vẫn hướng ra ngoài, nhưng bàn tay anh khẽ chạm vào vai cô, kéo cô sát vào mình hơn một chút. Cử chỉ nhỏ ấy, dù vô thức hay hữu ý, cũng đủ để khiến trái tim Lê An đập mạnh hơn một nhịp. Cô cảm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc mong manh và đầy lo âu.
Trong lòng Trần Hạo, một trận chiến nội tâm đang diễn ra dữ dội. Anh cảm nhận được sự mềm mại của vai Lê An khi cô nép vào anh, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương quen thuộc của cô. Một khao khát mãnh liệt chợt trỗi dậy, muốn ôm cô vào lòng, muốn che chở cô khỏi tất cả những giông bão của cuộc đời, kể cả cơn mưa đang ào ạt ngoài kia. "Muốn ôm cô ấy quá," anh thầm nghĩ. "Nhưng không được… Không thể lúc này. Phải lo cho tương lai trước. Cô ấy xứng đáng với một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc sống đầy đủ, không phải chật vật như bây giờ."
Anh tự dặn lòng mình phải kiên định với mục tiêu. Kỳ thi vào trường chuyên là tất cả. Đó là con đường duy nhất để anh có thể xây dựng một nền tảng vững chắc, để sau này anh có thể lo được cho gia đình, cho Lê An một cuộc sống tốt đẹp hơn. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học tập, việc anh phải thành công, là cách tốt nhất để anh yêu thương và bảo vệ cô. Anh đang xây dựng một tương lai cho cả hai, một tương lai mà anh nghĩ rằng sẽ tốt đẹp hơn, đầy đủ hơn. Anh không hề hay biết rằng, chính sự im lặng và thiếu giao tiếp về sau này sẽ trở thành vết thương không thể lành trong mối quan hệ của họ. Anh không hề hay biết rằng, niềm tin sâu sắc của Lê An vào anh, vào những hành động không lời của anh, sẽ dần biến thành sự chờ đợi mỏi mòn và thất vọng trong tương lai, một "khoảng cách vô hình" mà dù có cố gắng bao nhiêu, anh cũng không thể nào lấp đầy được.
Trong khi đó, Lê An vẫn nép vào Trần Hạo, lòng cô đầy những suy tư. "Hơi ấm này... Anh ấy luôn như vậy, âm thầm bảo vệ mình," cô thầm nghĩ. "Nhưng tại sao anh ấy không nói ra? Tại sao anh ấy lại giấu kín những tình cảm ấy?" Cô cảm nhận được sự quan tâm của anh, nhưng sự im lặng của anh lại khiến cô cảm thấy chênh vênh. Cô sợ rằng những giây phút "chậm một nhịp" như thế này, những khoảnh khắc mà tình cảm lẽ ra phải được bày tỏ, lại trôi qua trong vô vọng. Cô sợ rằng một ngày nào đó, sự chờ đợi mỏi mòn sẽ làm chai sạn trái tim cô, khiến cô không còn đủ sức để cảm nhận những cử chỉ thầm lặng này nữa. Ánh mắt cô khẽ lướt qua gương mặt trầm tư của Trần Hạo, rồi lại nhìn ra ngoài màn mưa dày đặc. Cô ước gì thời gian có thể ngừng lại, giữ mãi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà cô cảm thấy mình được che chở, được yêu thương, dù không một lời nào được nói ra. Nhưng cô biết, cơn mưa rồi sẽ tạnh, và cuộc sống lại tiếp diễn với những lo toan, những gánh nặng mà Trần Hạo đang phải đối mặt. Và cô, sẽ lại tiếp tục chờ đợi, với một nỗi lo lắng mơ hồ về tương lai.
Cơn mưa dần ngớt, tiếng ào ạt dữ dội cũng dịu lại thành những tiếng tí tách nhẹ nhàng trên mái ngói. Bầu trời vẫn còn vương những đám mây xám xịt, nhưng một vài tia nắng yếu ớt đã bắt đầu xuyên qua kẽ lá, hắt xuống mặt đường lấp lánh. Không khí trở nên mát mẻ và ẩm ướt, mang theo một mùi hương trong lành của đất trời sau cơn mưa. Tiếng nước chảy róc rách từ những con mương nhỏ ven đường, tiếng ếch nhái bắt đầu kêu râm ran từ những bụi cây ẩm ướt, như một bản hòa ca của sự sống sau cơn giông.
Trần Hạo khẽ cựa mình, nhận ra cơn mưa đã tạnh hẳn. Anh quay sang Lê An, ánh mắt chạm nhau một lần nữa. Lần này, có một chút ngượng ngùng len lỏi trong không khí. Khoảnh khắc gần gũi dưới mái hiên nhỏ đã tạo nên một sợi dây vô hình, kết nối hai trái tim một cách sâu sắc hơn, nhưng cũng khiến họ bối rối. Anh cúi xuống nhặt cặp sách, rồi dắt xe đạp ra khỏi gốc cây bàng. Lê An cũng lặng lẽ theo sau, lòng cô vẫn còn vương vấn những cảm xúc đan xen.
Họ tiếp tục đạp xe trên con đường làng ướt át. Không khí giữa họ có chút khác lạ, vừa ấm áp vừa ngượng ngùng. Trần Hạo vẫn giữ im lặng, chỉ tập trung đạp xe, như thể muốn xua đi những cảm xúc vừa trỗi dậy. Anh không nhìn sang Lê An, nhưng trong lòng anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của vai cô, hơi ấm từ cô. Anh tự nhủ phải quên đi những cảm xúc ấy, phải tập trung vào việc học, vào mục tiêu lớn lao đang chờ đợi anh ở phía trước.
Lê An thỉnh thoảng liếc nhìn Trần Hạo, mong chờ một điều gì đó. Một lời nói, một ánh mắt, một cử chỉ… bất cứ điều gì có thể xác nhận rằng khoảnh khắc vừa rồi không chỉ là ảo ảnh của riêng cô. Cô muốn hỏi anh có cảm thấy gì không, muốn biết liệu anh có rung động như cô không, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng. Cô sợ rằng nếu cô hỏi, anh sẽ lại lảng tránh, sẽ lại đưa ra những lý do liên quan đến học hành, đến tương lai. Và cô, lại một lần nữa, sẽ phải đối mặt với sự im lặng đầy ẩn ý của anh.
"Mưa xong mát thật đấy, Hạo nhỉ," Lê An khẽ nói, cố gắng phá vỡ sự im lặng đang bao trùm. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một chút hy vọng mong manh.
Trần Hạo gật đầu. "Ừ," anh đáp, giọng trầm hơn. Anh không quay đầu nhìn cô, chỉ nói thêm: "Em về cẩn thận." Lời nói ngắn gọn, chứa đựng sự quan tâm quen thuộc nhưng lại thiếu đi sự gần gũi mà Lê An vừa cảm nhận được dưới mái hiên.
Trong lòng Lê An, một nỗi thất vọng nhẹ nhàng dâng lên. "Lại là sự im lặng này," cô thầm nghĩ. "Anh ấy có cảm thấy gì không? Hay chỉ mình mình ảo tưởng?" Nỗi chạnh lòng và lo lắng lại xâm chiếm tâm trí cô. Cô cảm thấy như mình đang đứng trên một con thuyền nhỏ, lênh đênh giữa dòng sông Cẩm rộng lớn, còn Trần Hạo thì đang ở rất xa, trên một bờ bến khác mà cô không thể chạm tới. Cô biết anh quan tâm cô, nhưng sự rụt rè và im lặng của anh đang tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim. Cô sợ rằng cái "chậm một nhịp" trong tình yêu của họ sẽ trở thành định mệnh, sẽ khiến họ lạc mất nhau trên những con đường đời khác biệt.
Trần Hạo đưa Lê An về đến cổng nhà cô. Anh dừng xe, nhìn cô xuống xe. Ánh mắt họ lại chạm nhau trong tích tắc, nhưng rồi anh lại nhanh chóng lảng tránh. Lê An mỉm cười nhẹ, một nụ cười pha chút buồn bã, "Tạm biệt Hạo."
"Ừm, tạm biệt em," Trần Hạo gật đầu. Anh quay xe, đạp đi trong đêm. Bóng anh khuất dần sau hàng cây, để lại Lê An đứng lặng lẽ trước cổng nhà, nhìn theo bóng lưng anh mà lòng nặng trĩu.
Đêm buông xuống, mang theo hơi lạnh sau cơn mưa. Dòng sông Cẩm vẫn lặng lẽ chảy trôi, chứng kiến những lời nói không thành, những cảm xúc bị nén chặt, và những bước chân đang dần rẽ lối của hai trái tim. Trần Hạo, trên đường về nhà, cố gắng xua đi những suy nghĩ về Lê An, về khoảnh khắc dưới mái hiên. Anh lại ép mình tập trung vào những con số, vào những định lý. "Phải đỗ. Nhất định phải đỗ," anh tự nhủ, giọng nói nội tâm vang vọng trong căn phòng trống khi anh về đến nhà. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học tập, việc anh phải thành công, là cách tốt nhất để anh yêu thương và bảo vệ Lê An. Anh đang xây dựng một tương lai cho cả hai, một tương lai mà anh nghĩ rằng sẽ tốt đẹp hơn, đầy đủ hơn. Anh không hề hay biết rằng, chính sự im lặng và thiếu giao tiếp về sau này sẽ trở thành vết thương không thể lành trong mối quan hệ của họ, một "khoảng cách vô hình" mà dù có cố gắng bao nhiêu, anh cũng không thể nào lấp đầy được.
Còn Lê An, cô vẫn đứng đó, ngước nhìn bầu trời đêm. Cô cảm thấy cái lạnh của cơn mưa vẫn còn vương vấn trên da thịt, nhưng hơn cả là cái lạnh trong lòng. Cô biết, cơn mưa đã mang đến cho cô một khoảnh khắc gần gũi, nhưng cũng chính nó lại làm nổi bật thêm sự rụt rè và im lặng của Trần Hạo. "Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút…", câu hỏi ấy lại vang vọng trong tâm trí cô, như một điềm báo cho những tiếc nuối sẽ đến. Cô khẽ thở dài, bước vào nhà, để lại sau lưng con đường làng ướt át và những nỗi niềm riêng của một tình yêu đang "chậm một nhịp".
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.