Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 47: Nỗi Bối Rối Dưới Ánh Ban Mai

Đêm dài sau cơn mưa luôn mang theo một sự tĩnh lặng khác thường, như thể vạn vật cũng ngừng thở để lắng nghe những tiếng thì thầm của gió, của nước và của lòng người. Lê An đã trải qua một đêm như thế, trằn trọc giữa ranh giới của mộng và thực. Những hình ảnh về buổi chiều muộn dưới mái hiên, hơi ấm từ Trần Hạo, ánh mắt anh lướt qua cô, và cả sự im lặng nặng trĩu khi họ trở về nhà, cứ luẩn quẩn trong tâm trí, dệt thành một tấm lưới cảm xúc hỗn độn, níu giữ cô ở lại giữa cơn mê mang.

Khi những tia nắng đầu tiên của buổi ban mai len lỏi qua khung cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt sáng vàng óng ả trên nền gạch hoa cũ kỹ, Lê An khẽ trở mình. Giữa tiếng gà gáy eo óc từ xa vọng lại và tiếng xe đạp lạch cạch của người bán hàng sớm, cô cảm thấy một sự bối rối khó tả đang trỗi dậy trong lòng. Nắng ban mai ấm áp, dịu dàng là thế, nhưng dường như không thể xua đi được mớ cảm xúc hỗn độn đang giăng mắc trong tâm trí cô. Cô ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống ngang hông, để lộ đôi vai gầy mảnh mai. Ánh mắt cô vô định nhìn ra ngoài ban công nhỏ xíu, nơi những giọt nước mưa còn đọng lại trên lá cây đang lấp lánh như những viên pha lê nhỏ.

"Anh ấy... tại sao lại như vậy? Anh ấy có cảm thấy gì không? Hay chỉ mình mình ảo tưởng?" Lê An thầm thì, giọng cô nhỏ đến mức chính cô cũng khó nghe rõ. Ngón tay cô vô thức chạm nhẹ lên vai áo, nơi tối qua, tấm lưng của Trần Hạo đã che chắn cho cô khỏi những cơn gió lạnh và hạt mưa tạt. Một cảm giác ấm áp như vẫn còn vương vấn, lan tỏa, khiến trái tim cô khẽ rung lên. Nó không phải là cái ấm áp của da thịt chạm da thịt, mà là một cảm giác sâu thẳm hơn, của sự quan tâm, sự che chở, của một điều gì đó... mà cô khao khát được gọi tên.

Cô nhớ lại khoảnh khắc ánh mắt hai người chạm nhau dưới mái hiên. Trong cái chớp mắt ngắn ngủi ấy, cô đã thấy gì trong đáy mắt anh? Là sự bối rối, là sự ẩn nhẫn, hay là một chút gì đó giống như rung động mà cô đang cảm nhận? Cô không chắc. Trần Hạo luôn là một bức tường thành kiên cố, vững chãi, nhưng cũng đầy bí ẩn. Anh quan tâm cô, anh chăm sóc cô, anh luôn ở bên cạnh cô như một cái bóng thầm lặng. Nhưng anh chưa bao giờ nói ra, chưa bao giờ bày tỏ một cách rõ ràng. Chính cái sự im lặng ấy, cái khoảng cách vô hình ấy, đã gieo vào lòng cô biết bao nhiêu hy vọng mong manh, rồi lại dập tắt chúng bằng nỗi lo lắng triền miên.

Những lời nói không thành, những cử chỉ không trọn vẹn, chúng cứ bám riết lấy tâm trí cô. Trần Hạo đã gật đầu khi cô hỏi "Hạo này, đêm qua... anh có thấy lạnh không?", nhưng rồi anh lại né tránh, chuyển sang chuyện bài vở. Anh luôn vậy. Luôn đặt việc học, mục tiêu phía trước lên trên mọi cảm xúc. Cô hiểu anh có gánh nặng của riêng mình, gánh nặng của kỳ vọng, của tương lai, nhưng liệu những điều đó có đáng để anh gạt bỏ đi những rung động đầu đời, những cảm xúc chân thật nhất của trái tim? Cô thở dài. "Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút…" Câu hỏi ấy, một lần nữa, lại hiện hữu, như một điềm báo về những tiếc nuối sẽ đến.

Lê An tự hỏi, nếu tối qua, cô mạnh dạn hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác? Nếu cô không chờ đợi anh nói, mà chính cô là người mở lời? Nhưng rồi, cô lại lắc đầu. Tính cách cô là vậy, dịu dàng, e ấp, luôn chờ đợi một tín hiệu, một lời xác nhận. Cô sợ đối diện với sự từ chối, sợ làm vỡ tan cái không khí trong lành, bình yên mà họ đã xây dựng bấy lâu. Cô sợ rằng những lời nói của cô sẽ biến khoảng cách vô hình giữa họ thành một vực sâu không thể nào lấp đầy.

Từ dưới bếp, tiếng mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, vọng lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để kéo Lê An trở về thực tại: "An, con dậy rồi à? Ra ăn sáng đi con, kẻo nguội." Tiếng nồi niêu lạch cạch, mùi cơm mới nấu thơm lừng, xen lẫn hương cá kho đậm đà và thoang thoảng mùi bánh rán từ nhà hàng xóm, tất cả những âm thanh và mùi hương quen thuộc của buổi sáng ở thị trấn ven sông này đã xoa dịu phần nào những bối rối trong lòng cô. Cô biết, dù cuộc sống có những khúc mắc, những nỗi niềm riêng, thì vẫn có một mái nhà ấm áp, một vòng tay yêu thương đang chờ đón cô.

Lê An đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng đi vào bếp. Cô chạm tay vào khung cửa sổ, nơi những tia nắng nhảy nhót trên cánh cửa, hít một hơi thật sâu mùi hương của đất ẩm sau mưa và sự tinh khôi của buổi sáng. Mọi thứ thật bình yên, ngoại trừ trái tim cô. Cô vẫn mơ màng, những hình ảnh và cảm xúc về Trần Hạo vẫn còn nguyên vẹn, như một vết mực mới in sâu vào tâm hồn. Cô biết, buổi sáng hôm nay sẽ không còn như những buổi sáng bình thường khác. Nó đã được nhuộm màu bởi những rung động đầu đời, bởi sự bối rối và cả một chút hy vọng mong manh, cùng nỗi lo lắng về một tình yêu đang "chậm một nhịp".

***

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, cách đó không xa, tại căn nhà nhỏ ven sông, Trần Hạo cũng có một buổi sáng không mấy yên tĩnh. Anh ngồi trước bàn học, nơi chồng sách vở cao ngất ngưỡng chất đầy những kiến thức khô khan, những bài toán khó nhằn. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào trang sách đang mở, nhưng tâm trí anh lại không thể tập trung vào những con số hay định lý hình học. Mọi giác quan của anh đều bị vây bủa bởi những ký ức về đêm qua, về khoảnh khắc dưới mái hiên, về Lê An.

Anh gục mặt vào cuốn sách Toán, những ngón tay siết chặt cây bút bi đã mòn vẹt. Hơi ấm của Lê An, ánh mắt long lanh của cô, và cả sự bối rối của chính anh khi cô nhìn thẳng vào mình, tất cả cứ hiện rõ mồn một như vừa mới xảy ra. Anh nhớ rõ cảm giác mềm mại khi vai cô khẽ chạm vào cánh tay anh, mùi hương thoang thoảng của tóc cô, và cả cái nhịp đập nhanh bất thường của trái tim anh lúc ấy. Anh đã ước gì thời gian có thể ngừng lại, chỉ một khoảnh khắc thôi, để anh có thể thoát khỏi gánh nặng của lý trí và làm theo những gì trái tim mách bảo.

Nhưng rồi, như một phản xạ có điều kiện, bức tường vô hình mà anh tự xây dựng bấy lâu lại hiện lên. "Mình không thể xao nhãng. Kỳ thi này quan trọng hơn tất cả. Cô ấy... cô ấy chỉ là bạn thân. Phải vậy không?" Anh tự thì thầm với chính mình, giọng nói nội tâm vang vọng trong căn phòng yên tĩnh, đầy vẻ dứt khoát nhưng lại ẩn chứa một nỗi giằng xé khôn nguôi. Anh biết mình đang tự dối lòng. Anh biết Lê An không chỉ là "bạn thân". Cô là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, là ánh sáng dịu dàng xua đi những áp lực, là nguồn động lực thầm lặng. Nhưng anh lại không dám thừa nhận điều đó, không dám gọi tên cảm xúc ấy.

"Phải đỗ. Nhất định phải đỗ." Anh lại tự nhủ, cố gắng đẩy lùi những suy nghĩ về Lê An ra khỏi tâm trí. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học tập, việc anh phải thành công, là cách tốt nhất để anh yêu thương và bảo vệ cô. Anh đang xây dựng một tương lai cho cả hai, một tương lai mà anh nghĩ rằng sẽ tốt đẹp hơn, đầy đủ hơn. Anh không hề hay biết rằng, chính sự im lặng và thiếu giao tiếp về sau này sẽ trở thành vết thương không thể lành trong mối quan hệ của họ, một "khoảng cách vô hình" mà dù có cố gắng bao nhiêu, anh cũng không thể nào lấp đầy được.

Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vô thức lướt qua khung cửa sổ. Xa xa, anh có thể thấy loáng thoáng mái ngói đỏ tươi của căn nhà Lê An, ẩn hiện sau những tán cây xanh mát. Một tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, kéo theo chút dịu mát của làn gió buổi sớm. Mùi đất ẩm sau mưa và mùi của những trang giấy cũ từ chồng sách trên bàn hòa quyện vào nhau, tạo nên một không khí đặc trưng của những ngày ôn thi. Anh siết chặt cây bút trong tay, cố gắng ép mình vào những con số, những công thức. Anh gạch chân, viết chú thích, nhưng từng nét chữ đều mang theo một sự căng thẳng, một nỗi giằng xé âm ỉ.

Đối với Trần Hạo, việc học không chỉ là con đường dẫn đến tương lai, mà còn là một tấm lá chắn vững chắc để anh che giấu những cảm xúc đang lớn dần trong lòng. Anh sợ rằng nếu anh để bản thân mềm yếu, để những rung động kia chi phối, anh sẽ mất đi sự tập trung, sẽ đánh mất cơ hội đổi đời, và rồi, anh sẽ không thể nào xứng đáng với Lê An. Anh sợ rằng sự rụt rè cố hữu của anh sẽ bị phơi bày, sẽ khiến anh trở nên yếu đuối trong mắt cô. Anh đã quen với việc ẩn nhẫn, với việc giữ mọi thứ trong lòng, tin rằng hành động của mình sẽ tự nói lên tất cả. Nhưng anh không biết rằng, trong một mối quan hệ, đôi khi, những lời nói dù vụng về nhất lại có ý nghĩa hơn ngàn vạn hành động.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nề chứa đựng biết bao nhiêu áp lực và mâu thuẫn. Anh gập cuốn sách lại, đứng dậy đi ra ban công. Hít thở không khí trong lành của buổi sáng, anh cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ trong đầu. Anh nhìn về phía xa, nơi dòng sông Cẩm vẫn lặng lẽ chảy trôi, phản chiếu ánh nắng ban mai lấp lánh. Dòng sông ấy đã chứng kiến biết bao nhiêu kỷ niệm của anh và Lê An, chứng kiến sự lớn lên của tình cảm giữa hai người. Nhưng liệu dòng sông ấy có biết, rằng ngay lúc này, anh đang đứng trước một ngã rẽ quan trọng, nơi anh phải lựa chọn giữa lý trí và trái tim, giữa mục tiêu và cảm xúc, và chính sự lựa chọn ấy sẽ định hình nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô sau này?

***

Con đường làng ướt át sau cơn mưa đêm qua nay đã khô ráo phần nào dưới ánh nắng ban mai, chỉ còn lại những vũng nước nhỏ lấp lánh như gương, phản chiếu bầu trời xanh trong. Tiếng xe đạp lạch cạch xen lẫn tiếng cười nói ríu rít của đám học trò trên đường đến lớp học thêm, tạo nên một bản hòa tấu quen thuộc của buổi sáng ở thị trấn. Lê An và Trần Hạo, như thường lệ, đạp xe cùng nhau. Nhưng không khí giữa họ hôm nay lại mang một sắc thái khác lạ, một sự ngượng nghịu bao trùm, nặng nề hơn cả những ngày thi cử áp lực nhất.

Lê An đi chậm lại một chút, cố gắng bắt kịp nhịp đạp xe của Trần Hạo. Cô liếc nhìn anh, muốn tìm kiếm một dấu hiệu nào đó, một lời mở đầu cho cuộc trò chuyện mà cô hằng mong đợi. Anh vẫn vậy, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, bờ vai rộng và vững chãi, nhưng lại mang một vẻ xa cách vô hình. Cô hít một hơi thật sâu, dồn hết can đảm vào đầu lưỡi, rồi khẽ nói, giọng vẫn nhẹ nhàng, nhưng chất chứa một sự thăm dò:

"Hạo này, đêm qua... anh có thấy lạnh không?"

Lời nói của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn. Trần Hạo khẽ khàng đạp chậm lại một chút, nhưng anh vẫn không quay đầu nhìn cô. Anh chỉ đáp lại bằng một giọng trầm, đều đều, như th��� đang cố gắng giữ cho mọi thứ thật bình thường: "Không. Mưa xong thì trời mát hơn mà. Mai An đã về nhà an toàn là tốt rồi. Mà bài tập Toán hôm qua cậu đã làm xong chưa? Có chỗ nào chưa hiểu không?"

Một nỗi hụt hẫng nhẹ nhàng dâng lên trong lòng Lê An. "Lại là chuyện học," cô thầm nghĩ. Anh lại né tránh, lại giấu mình sau những con số và công thức. Cô biết anh quan tâm cô, lời nói "Mai An đã về nhà an toàn là tốt rồi" đã chứng minh điều đó. Nhưng sự quan tâm ấy lại luôn bị che lấp bởi những rào cản vô hình, bởi sự rụt rè cố hữu và nỗi ám ảnh về kỳ thi.

"À... ừm... xong rồi," Lê An trả lời, giọng cô hơi chùng xuống. Cô cố gắng tìm một lối thoát khác cho cuộc trò chuyện, một cách để gợi mở về những cảm xúc đang bủa vây cô: "Chỉ là... anh có vẻ bận tâm nhiều về kỳ thi quá." Cô dừng lại một chút, như muốn cho anh cơ hội để nói ra điều gì đó khác, điều gì đó về cảm xúc, về đêm qua.

Trần Hạo gật đầu, một cái gật đầu dứt khoát, gần như là một sự xác nhận cho những gì cô vừa nói. "Đương nhiên rồi," anh đáp, giọng nói không một chút dao động. "Nó rất quan trọng. Đây là cơ hội để mình đổi đời, để không phụ lòng bố mẹ. Mình không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng." Anh nói, và trong câu nói ấy, Lê An cảm nhận được một gánh nặng vô hình đang đè nén lên đôi vai anh, một gánh nặng mà anh sẵn sàng gạt bỏ mọi thứ khác để đạt được.

Lê An thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Cô siết nhẹ tay lái, ngón tay bấu chặt vào lớp cao su mòn vẹt. Cô muốn nói với anh rằng, cuộc sống không chỉ có những kỳ thi, không chỉ có những mục tiêu lớn lao. Rằng đôi khi, những cảm xúc chân thật, những rung động đầu đời, cũng quan trọng không kém. Rằng "nếu như ngày đó" anh dám mở lòng hơn một chút, thì có lẽ, mọi chuyện đã khác. Nhưng những lời nói ấy cứ nghẹn lại ở cổ họng, như thể bị một bức tường vô hình chặn đứng.

Họ tiếp tục đạp xe trong sự im lặng. Tiếng xe đạp lạch cạch trên con đường làng, tiếng gió mát vuốt ve qua tóc, tiếng rao hàng xa xa của người bán bánh mì, tất cả đều trở thành một bản nhạc nền êm dịu cho những suy nghĩ đang cuộn trào trong tâm trí mỗi người. Trần Hạo, vẫn nhìn thẳng về phía trước, nhưng trong lòng anh là một trận chiến khốc liệt giữa lý trí và cảm xúc. Anh cố gắng đẩy hình ảnh Lê An ra khỏi đầu, cố gắng tập trung vào những bài toán, những kỳ vọng. Anh tin rằng sự im lặng của anh là vì tương lai của cả hai, là vì anh muốn mang đến cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Còn Lê An, cô vẫn liếc nhìn anh, vẫn hy vọng, rồi lại thất vọng. Cô cảm thấy mình như đang đứng bên bờ sông Cẩm rộng lớn, nhìn Trần Hạo dần xa khuất trên một con thuyền khác, một con thuyền mang tên "mục tiêu" và "trách nhiệm". Cô biết anh quan tâm cô, nhưng sự rụt rè và im lặng của anh đang tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách hai trái tim. Cái "chậm một nhịp" ấy, không phải vì tình yêu không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, chậm hơn một lời nói, chậm hơn một ánh mắt, đang dần trở thành định mệnh, đẩy họ về hai phía của cuộc đời. Cô cảm nhận được một nỗi lo lắng mơ hồ, về một tương lai mà có lẽ, họ sẽ không còn đi chung đường nữa.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free