Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 48: Giữa Những Dòng Không Nói

Lê An giật mình tỉnh giấc, ánh nắng ban mai len lỏi qua khe cửa sổ, vẽ những vệt vàng nhạt lên nền nhà. Ngoài kia, tiếng chim chích chòe líu lo rộn rã, tiếng rao của người bán xôi đầu ngõ vọng lại một cách đều đặn, hòa cùng mùi khói bếp thân thuộc từ gian bếp nhà mình. Mẹ cô đang chuẩn bị bữa sáng, mùi cá kho riềng thơm lừng xộc vào mũi, đánh thức những giác quan còn ngái ngủ. Một buổi sáng bình yên như bao buổi sáng khác ở thị trấn nhỏ này, nhưng trong lòng Lê An lại dậy lên một nỗi bồn chồn khó tả.

Cô ngồi dậy, vươn vai. Đêm qua, sau cuộc gặp gỡ ngắn ngủi nhưng đầy ẩn ý với Trần Hạo trên đường đi học thêm, giấc ngủ của cô không được trọn vẹn. Những lời Mai nói cứ văng vẳng bên tai, những ánh mắt Hạo né tránh, và cả hơi ấm dưới mái hiên chiều mưa hôm trước cứ luẩn quẩn trong tâm trí. Lê An bước đến trước gương, nhìn vào hình ảnh của mình. Khuôn mặt vẫn còn vương nét ngái ngủ, đôi mắt hơi thâm quầng. Cô khẽ chạm vào má mình, cảm nhận sự lạnh lẽo. Mai đã đúng. Cô không thể cứ chờ đợi mãi, không thể cứ để những lời nói không thành cứ mãi lơ lửng giữa họ, tạo nên một khoảng cách vô hình mà ngày càng khó có thể vượt qua.

"Mình không thể cứ chờ mãi được," cô thì thầm với chính mình, giọng nói vẫn còn hơi khò khè của buổi sáng. "Mình phải làm gì đó." Một quyết tâm mới dâng lên, dù trong thâm tâm, cô vẫn cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ. Sợ hãi sự từ chối, sợ hãi rằng những gì cô cảm nhận được chỉ là sự tự huyễn hoặc của riêng mình. Nhưng rồi cô lại nhớ đến ánh mắt dịu dàng của Hạo dưới mưa, cái cách anh vô thức che chắn cho cô khỏi gió tạt, cái cách anh luôn xuất hiện mỗi khi cô cần, dù chỉ là một sự hiện diện thầm lặng. Những điều đó không thể là giả. Chúng là thật. Và nếu là thật, thì tại sao anh lại không nói ra? Tại sao anh lại cứ đẩy cô vào cái thế phải tự hỏi, tự dò xét, tự nghi ngờ mọi thứ?

Lê An hít một hơi thật sâu, gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực. Cô sẽ không để mình bị động nữa. Cô sẽ chủ động. Dù kết quả có thế nào, ít nhất cô cũng đã cố gắng. Cô bước đến tủ quần áo, chọn một chiếc áo sơ mi trắng tinh, phối với chiếc quần jean xanh đơn giản. Cô muốn mình trông thật tự tin, thật bình thường, như thể không có bất cứ điều gì đang làm cô bận lòng. Nhưng khi bàn tay cô chạm vào chiếc cặp sách cũ kỹ, nơi có thể có một mảnh giấy nhỏ ghi vội những điều muốn nói, trái tim cô lại đập mạnh. Cô đã nghĩ đến việc viết một lá thư, nhưng rồi lại gạt bỏ. Những lời nói ấy, cần phải được nói ra trực tiếp, cần phải được nhìn vào mắt nhau mà nói. Cô muốn thấy phản ứng của anh, muốn nghe giọng nói của anh, dù có thể đó chỉ là sự né tránh quen thuộc. Cô muốn phá vỡ sự im lặng đó. Cô tin rằng, nếu cô không bắt đầu, thì có lẽ, anh sẽ chẳng bao giờ bắt đầu. Cái "chậm một nhịp" của anh đã quá đủ rồi.

Mẹ Lê An gọi với lên từ bếp: "An ơi, xuống ăn sáng đi con, không nguội hết bây giờ!" Giọng mẹ ấm áp, đầy yêu thương, như một lời nhắc nhở về sự bình yên mà cô đang có, và những điều cô muốn giữ gìn. Lê An vội vàng sửa soạn, cột mái tóc dài thành một búi gọn gàng. Cô bước xuống bếp, nụ cười trên môi hơi gượng gạo, nhưng ánh mắt lại ánh lên một sự kiên định lạ thường. Hôm nay, cô sẽ tìm cách để anh phải đối mặt. Không phải một cách ép buộc, mà là một cách gợi mở, một cách nhẹ nhàng nhất có thể. Bởi vì cô biết, Trần Hạo của cô, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng ẩn chứa một sự nhút nhát cố hữu, một nỗi sợ hãi khó gọi tên khi đứng trước những cảm xúc thật của chính mình.

***

Chiều muộn, ánh nắng vàng nhạt xiên qua những tán lá bàng cổ thụ, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất dẫn vào hiệu sách Ông Đức. Mùi sách cũ, mùi mực in thoang thoảng trong không khí, quyện với mùi ngai ngái của giấy ẩm, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, học thuật đặc trưng mà cả Lê An và Trần Hạo đều yêu thích. Tiếng lật sách sột soạt, thỉnh thoảng tiếng ho nhẹ của Ông Đức từ phía quầy thu ngân, tất cả đều trở thành một phần của không gian quen thuộc ấy.

Lê An bước vào, đôi mắt lướt nhanh tìm kiếm. Cô thấy Trần Hạo ngồi ở góc quen thuộc, nơi có ánh sáng tốt nhất và ít người qua lại nhất. Anh cúi đầu vào cuốn sách giáo khoa dày cộp, mái tóc đen hơi rối bù, vài sợi tóc lòa xòa trước trán. Dáng vẻ chăm chú ấy, vừa quen thuộc vừa xa lạ. Cô tiến lại gần, cố gắng giữ cho nhịp thở mình thật đều.

"Hạo," cô khẽ gọi, giọng nói nhẹ như gió thoảng.

Trần Hạo giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối, nhưng rồi nhanh chóng trở lại vẻ bình thản thường ngày. "An đấy à. Cậu đến rồi à. Ngồi xuống đi." Anh chỉ vào chiếc ghế trống đối diện, nơi thường ngày cô vẫn ngồi.

Lê An ngồi xuống, mở cặp sách, lấy sách vở ra nhưng không vội vàng đọc. Cô nhìn anh, cố gắng nắm bắt một điều gì đó trong ánh mắt anh. "Hạo vẫn chăm chỉ như mọi khi nhỉ," cô nói, giọng pha chút trêu chọc nhẹ nhàng, nhưng sâu bên trong là một sự thăm dò. "Sắp thi rồi mà, không chăm thì sao mà đỗ được trường chuyên?" Trần Hạo trả lời, giọng trầm đều, không một chút biểu cảm thừa thãi. Anh lại cúi xuống cuốn sách, lật giở một trang, như thể đang tìm kiếm một công thức hay một định lý nào đó.

Lê An hít một hơi, cô biết mình phải đi thẳng vào vấn đề. Cô không thể cứ vòng vo mãi. "Hạo này," cô bắt đầu, giọng nói nhỏ hơn một chút, chứa đựng sự do dự. "Sau này Hạo lên thành phố, liệu mình có còn... thường xuyên gặp nhau thế này không?"

Lời nói của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những gợn sóng lăn tăn trong không gian yên tĩnh của hiệu sách. Trần Hạo khựng lại, tay anh nắm chặt bìa sách, những ngón tay trắng bệch. Anh không ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn dán vào trang sách, nhưng Lê An có thể cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên trong anh. Một sự im lặng nặng nề bao trùm, chỉ còn tiếng lật sách của Ông Đức ở phía quầy và tiếng côn trùng vo ve đâu đó ngoài cửa sổ.

"An cứ lo học cho tốt đã," Trần Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh vẫn trầm, nhưng có một chút gì đó cứng nhắc. "Đỗ vào trường chuyên rồi tính tiếp. Còn xa mà."

"Xa sao?" Lê An không cam lòng. "Chỉ còn vài tháng nữa thôi là kỳ thi rồi. Rồi sau đó, Hạo sẽ lên thành phố. Sẽ có bạn bè mới, môi trường mới. Lúc đó, liệu có còn nhớ đến một cô bé ở thị trấn nhỏ này không?" Cô nói, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, đầy mong chờ. Cô muốn anh nhìn cô, muốn anh nói ra một lời trấn an, một lời hứa hẹn, dù là nhỏ nhất. Cô muốn phá vỡ cái khoảng cách vô hình mà anh đang cố gắng tạo ra giữa họ.

Trần Hạo vẫn không nhìn cô. Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. "An đừng suy nghĩ linh tinh nữa. Bây giờ quan trọng nhất là việc học. Cả hai chúng ta đều phải cố gắng hết sức." Anh lật sang một trang khác, như thể muốn kết thúc cuộc nói chuyện. "Cậu có bài nào không hiểu không? Đưa đây mình giảng cho."

Một nỗi hụt hẫng chua chát dâng lên trong lòng Lê An. Anh lại né tránh. Lại dùng việc học làm lá chắn. Cô biết anh quan tâm cô, nhưng sự quan tâm ấy lại luôn bị che lấp bởi những rào cản vô hình, bởi sự rụt rè cố hữu và nỗi ám ảnh về kỳ thi. "Chỉ là... Hạo có nghĩ về tương lai của chúng ta không?" Lê An cố gắng, một tia hy vọng cuối cùng le lói. "Không phải việc học, mà là... những chuyện khác? Những chuyện mà chúng ta đã từng mơ ước khi còn bé, khi ngồi bên bờ sông cũ?"

Lần này, Trần Hạo ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh chạm vào mắt cô, nhưng chỉ trong chốc lát rồi lại lảng đi. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần tắt. "Những ước mơ đó... cần phải có nền tảng vững chắc để thực hiện, An à," anh nói, giọng anh trầm hơn, mang theo một nỗi ưu tư khó tả. "Anh phải cố gắng. Phải đỗ vào trường chuyên, phải có một tương lai tốt đẹp. Chỉ khi đó, anh mới có thể... mới có thể nghĩ đến những chuyện khác."

Anh không nói hết câu, nhưng Lê An hiểu. Anh muốn nói rằng chỉ khi anh thành công, anh mới xứng đáng với cô, mới có thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp mà anh hằng mơ ước. Cô hiểu gánh nặng mà anh đang mang, gánh nặng của một người con trai cả, của một học sinh giỏi, của một người mà ai cũng đặt kỳ vọng. Nhưng cô cũng cảm thấy đau đớn. Cô không cần anh phải quá thành công, cô chỉ cần anh dám nói ra những gì anh đang nghĩ, dám nắm lấy tay cô và cùng cô đối mặt với tương lai, dù nó có bấp bênh đến đâu.

Ông Đức, ngồi ở quầy, thỉnh thoảng lại liếc nhìn hai đứa trẻ. Đôi mắt tinh tường của ông đã chứng kiến biết bao câu chuyện tình yêu chớm nở và lụi tàn trong hiệu sách nhỏ này. Ông khẽ thở dài, trong lòng thầm nhủ: "Tình cảm cũng như sách, cần được lật giở và đọc kỹ. Nếu không, chỉ là những trang giấy trắng, rồi sẽ bị thời gian cuốn trôi mất." Nhưng ông chỉ im lặng, tiếp tục sắp xếp những cuốn sách cũ.

Lê An biết, cuộc trò chuyện này đã đi vào ngõ cụt. Anh vẫn vậy. Vẫn là Trần Hạo của những lời nói không thành, của những cảm xúc giấu kín. Cô thu dọn sách vở, cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. "Thôi được rồi," cô nói, giọng cô khẽ rung lên. "Hạo cứ học đi. Mình về trước đây."

Cô đứng dậy, Trần Hạo vẫn ngồi yên. Anh chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào cuốn sách, nhưng Lê An biết, anh đang không đọc. Cô quay lưng bước đi, bước chân nặng nề hơn bao giờ hết. Ánh nắng chiều đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối chập choạng của buổi hoàng hôn. Mùi sách cũ vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó chỉ gợi lên một cảm giác tiếc nuối và hụt hẫng khôn nguôi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Lê An bước đi vô định trên con đường làng quen thuộc, rồi rẽ vào lối mòn dẫn ra bờ sông cũ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc qua rặng tre, tất cả đều mang một vẻ tĩnh mịch, gợi buồn. Mùi nước sông, mùi phù sa ẩm ướt quyện vào nhau, đánh thức những ký ức xa xưa. Nơi đây, cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những ước mơ trẻ con, những kế hoạch vu vơ về tương lai. Nơi đây, anh đã từng lặng lẽ đưa tay đỡ khi cô suýt ngã, đã từng nhặt giúp cô những viên sỏi đẹp, đã từng cùng cô ngắm nhìn những cánh diều bay cao trên bầu trời.

Cô ngồi thụp xuống bờ cỏ, đôi mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang tắt dần. Những đám mây màu tím hồng trôi lững lờ trên nền trời xanh thẫm, như những vệt màu của một bức tranh buồn. Một nỗi thất vọng sâu sắc dâng lên trong lòng cô, nặng trĩu như đá. Cô đã cố gắng, đã mạnh dạn, đã phá vỡ sự im lặng bằng những câu hỏi gợi mở. Nhưng đáp l���i cô chỉ là sự né tránh, là những lý do về học hành, về tương lai bấp bênh.

"Anh ấy có thực sự hiểu mình muốn gì không, hay anh ấy chỉ đơn giản là không muốn nói ra?" cô tự hỏi, giọng nói khẽ rung lên trong làn gió chiều. "Liệu mình có đang đòi hỏi quá nhiều?" Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, miết nhẹ vào lòng bàn tay rồi ném xuống mặt nước. Viên sỏi chìm nghỉm, để lại những gợn sóng nhỏ rồi tan biến. Như chính những hy vọng nhỏ nhoi của cô.

Cô nhớ lại buổi chiều mưa hôm trước, hơi ấm từ bờ vai anh khi anh che chắn cho cô. Ánh mắt anh, dù chỉ thoáng qua, đã nói lên nhiều điều hơn bất cứ lời nói nào. Nhưng rồi, khi cơn mưa tạnh, anh lại trở về với vỏ bọc im lặng của mình. Cô muốn tin rằng anh yêu cô, rằng anh chỉ đang bối rối, đang sợ hãi. Nhưng sự im lặng kéo dài ấy, những lời nói không thành ấy, đang dần bào mòn hy vọng trong cô.

Cái "chậm một nhịp" của anh, không phải vì tình yêu không đủ sâu đậm, mà chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp, chậm hơn một lời nói, chậm hơn một ánh mắt, đang dần trở thành định mệnh, đẩy họ về hai phía của cuộc đời. Cô cảm nhận được một nỗi lo lắng mơ hồ, về một tương lai mà có lẽ, họ sẽ không còn đi chung đường nữa. Nỗi sợ hãi mơ hồ từ đêm mưa nay hóa thành nỗi thất vọng rõ rệt hơn. Cô tự hỏi liệu mình có đang tự huyễn hoặc bản thân. Liệu tình cảm của anh dành cho cô, có lẽ chỉ là tình bạn thân thiết, là tình cảm anh em đã lớn lên cùng nhau? Hay anh thực sự có tình cảm, nhưng lại không dám đối mặt, không dám thừa nhận, bởi gánh nặng của mục tiêu và trách nhiệm?

Giữa những dòng không nói, giữa những khoảng cách vô hình, Lê An cảm thấy mình đang lạc lõng. Cô nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lấp lánh của thị trấn bắt đầu thắp sáng. Cô muốn một câu trả lời, một sự rõ ràng. Nhưng Trần Hạo, với sự rụt rè cố hữu của mình, lại không thể cho cô điều đó. Và cô, cô không biết mình có thể chờ đợi được bao lâu nữa. Trái tim cô nặng trĩu, như thể đang mang một gánh nặng vô hình.

***

Đêm tối buông xuống, bao trùm thị trấn nhỏ trong một màn sương mờ ảo. Trần Hạo đạp xe về nhà, tâm trí anh vẫn còn quay cuồng với những lời nói của Lê An ở hiệu sách. Tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư gọi cơm từ bếp vọng ra, mùi thức ăn quen thuộc lan tỏa khắp căn nhà, nhưng anh không cảm thấy đói. Anh khóa cửa xe đạp, bước vào nhà trong một tâm trạng nặng nề.

"Hạo về rồi đấy à con, rửa tay rồi vào ăn cơm đi!" Mẹ anh nói, giọng bà vẫn dịu dàng, ấm áp như mọi khi.

"Vâng ạ," anh trả lời cụt lủn, rồi nhanh chóng lên phòng mình. Anh cố gắng vùi đầu vào sách vở, như một cách để trốn tránh những suy nghĩ đang bủa vây. Nhưng tâm trí anh không thể yên. Hình ảnh Lê An với ánh mắt mong chờ, những lời gợi mở của cô cứ ám ảnh anh. Anh nhớ từng câu cô nói: "Sau này Hạo lên thành phố, liệu mình có còn... thường xuyên gặp nhau thế này không?" hay "Hạo có nghĩ về tương lai của chúng ta không? Không phải việc học, mà là... những chuyện khác?"

Anh ngồi xuống bàn học, siết chặt cuốn sách giáo khoa Toán, những đường nét đồ thị, những con số và công thức cứ nhảy múa trước mắt anh, nhưng anh không tài nào tập trung được. Anh biết, anh yêu Lê An. Tình cảm của anh dành cho cô đã không còn là tình bạn đơn thuần của những đứa trẻ lớn lên cùng nhau bên bờ sông cũ. Nó đã sâu đậm hơn, mãnh liệt hơn, một thứ tình cảm mà anh chưa từng dám gọi tên. Anh yêu cái cách cô cười, cái cách cô nhìn anh, cái cách cô lặng lẽ ở bên anh qua bao năm tháng. Anh yêu sự dịu dàng, sự kiên nhẫn của cô.

Nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi to lớn cũng bủa vây anh. Anh sợ tương lai. Anh sợ rằng mình không đủ giỏi, không đủ mạnh mẽ để mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp mà cô xứng đáng có được. Anh nhìn vào những cuốn sách, những bài tập, những kỳ vọng của cha mẹ, của thầy cô, của cả thị trấn nhỏ này đặt lên vai anh. "Phải đỗ vào trường chuyên, phải lên thành phố, phải thành công." Đó là gánh nặng mà anh tự đặt lên vai, và cũng là gánh nặng mà anh tin rằng sẽ là con đường duy nhất để anh có thể bảo vệ và yêu thương Lê An một cách trọn vẹn.

Anh đi đi lại lại trong phòng, vò đầu bứt tai. "Mình phải làm sao đây?" anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng trong căn phòng tĩnh lặng. "Mình không thể làm An thất vọng. Nhưng nếu mình nói ra bây giờ, liệu có quá sớm không? Mình phải đỗ trường chuyên, phải có tương lai vững chắc đã. Nhưng An... cô ấy đang chờ đợi gì?" Anh nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt bao trùm. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích, tất cả đều như đang thì thầm những câu hỏi không lời.

Anh tự trách bản thân vì sự chần chừ ấy. Anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh biết cô đã gợi mở. Nhưng mỗi khi đứng trước cô, đứng trước những cảm xúc thật của mình, một bức tường vô hình lại dựng lên trong anh. Một phần vì sự rụt rè cố hữu, một phần vì nỗi sợ hãi rằng nếu anh nói ra bây giờ, khi tương lai còn chưa rõ ràng, khi anh còn chưa đủ khả năng, anh sẽ làm hỏng tất cả. Anh tin rằng, sự im lặng của anh là để bảo vệ cô, là để anh có thêm thời gian để phấn đấu, để một ngày nào đó, anh có thể đường đường chính chính nắm lấy tay cô mà không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Nhưng anh lại không biết rằng, chính cái sự im lặng ấy, cái "chậm một nhịp" ấy, đang dần tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt không thể hàn gắn giữa hai người. Anh không biết rằng, Lê An không cần một tương lai quá xa hoa, cô chỉ cần một lời nói, một sự xác nhận, một cái nắm tay vững chắc ngay tại thời điểm hiện tại. Anh sợ làm An thất vọng, nhưng chính sự im lặng của anh mới là điều đang làm cô tổn thương nhất.

Trần Hạo ngồi phịch xuống ghế, gục mặt xuống bàn. Tiếng gọi cơm của mẹ lại vang lên, nhưng anh vẫn ngồi im, chìm đắm trong mớ bòng bong của cảm xúc và lý trí. Anh đã nhận ra tình cảm của mình, nhưng sự e dè và nỗi sợ hãi tương lai khiến anh chần chừ không dám bày tỏ. Và có lẽ, chính sự chần chừ ấy sẽ là khởi nguồn cho một bi kịch của những lời nói không thành, của một tình yêu lỡ hẹn, một đời người sai một bước.

Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free