Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 49: Nụ Cười Lạ Và Ánh Mắt Ghen
Màn đêm buông xuống, bao trùm thị trấn nhỏ trong một màn sương mờ ảo, nhưng trong tâm trí Lê An, bóng tối ấy vẫn còn vương vấn từ tối hôm trước. Cô thức dậy với cảm giác nặng trĩu, như thể trái tim mình vẫn đang mang một gánh nặng vô hình. Tiếng mẹ Nguyễn Thị Tư gọi cơm từ bếp vọng ra, mùi thức ăn quen thuộc lan tỏa khắp căn nhà, nhưng anh không cảm thấy đói. Anh khóa cửa xe đạp, bước vào nhà trong một tâm trạng nặng nề.
“Hạo về rồi đấy à con, rửa tay rồi vào ăn cơm đi!” Mẹ anh nói, giọng bà vẫn dịu dàng, ấm áp như mọi khi.
“Vâng ạ,” anh trả lời cụt lủn, rồi nhanh chóng lên phòng mình. Anh cố gắng vùi đầu vào sách vở, như một cách để trốn tránh những suy nghĩ đang bủa vây. Nhưng tâm trí anh không thể yên. Hình ảnh Lê An với ánh mắt mong chờ, những lời gợi mở của cô cứ ám ảnh anh. Anh nhớ từng câu cô nói: “Sau này Hạo lên thành phố, liệu mình có còn... thường xuyên gặp nhau thế này không?” hay “Hạo có nghĩ về tương lai của chúng ta không? Không phải việc học, mà là... những chuyện khác?”
Anh ngồi xuống bàn học, siết chặt cuốn sách giáo khoa Toán, những đường nét đồ thị, những con số và công thức cứ nhảy múa trước mắt anh, nhưng anh không tài nào tập trung được. Anh biết, anh yêu Lê An. Tình cảm của anh dành cho cô đã không còn là tình bạn đơn thuần của những đứa trẻ lớn lên cùng nhau bên bờ sông cũ. Nó đã sâu đậm hơn, mãnh liệt hơn, một thứ tình cảm mà anh chưa từng dám gọi tên. Anh yêu cái cách cô cười, cái cách cô nhìn anh, cái cách cô lặng lẽ ở bên anh qua bao năm tháng. Anh yêu sự dịu dàng, sự kiên nhẫn của cô.
Nhưng đồng thời, một nỗi sợ hãi to lớn cũng bủa vây anh. Anh sợ tương lai. Anh sợ rằng mình không đủ giỏi, không đủ mạnh mẽ để mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp mà cô xứng đáng có được. Anh nhìn vào những cuốn sách, những bài tập, những kỳ vọng của cha mẹ, của thầy cô, của cả thị trấn nhỏ này đặt lên vai anh. "Phải đỗ vào trường chuyên, phải lên thành phố, phải thành công." Đó là gánh nặng mà anh tự đặt lên vai, và cũng là gánh nặng mà anh tin rằng sẽ là con đường duy nhất để anh có thể bảo vệ và yêu thương Lê An một cách trọn vẹn.
Anh đi đi lại lại trong phòng, vò đầu bứt tai. "Mình phải làm sao đây?" anh tự hỏi, giọng nói khẽ khàng trong căn phòng tĩnh lặng. "Mình không thể làm An thất vọng. Nhưng nếu mình nói ra bây giờ, liệu có quá sớm không? Mình phải đỗ trường chuyên, phải có tương lai vững chắc đã. Nhưng An... cô ấy đang chờ đợi gì?" Anh nhìn ra cửa sổ, nơi màn đêm đen kịt bao trùm. Tiếng gió lùa qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích, tất cả đều như đang thì thầm những câu hỏi không lời.
Anh tự trách bản thân vì sự chần chừ ấy. Anh biết Lê An đang chờ đợi. Anh biết cô đã gợi mở. Nhưng mỗi khi đứng trước cô, đứng trước những cảm xúc thật của mình, một bức tường vô hình lại dựng lên trong anh. Một phần vì sự rụt rè cố hữu, một phần vì nỗi sợ hãi rằng nếu anh nói ra bây giờ, khi tương lai còn chưa rõ ràng, khi anh còn chưa đủ khả năng, anh sẽ làm hỏng tất cả. Anh tin rằng, sự im lặng của anh là để bảo vệ cô, là để anh có thêm thời gian để phấn đấu, để một ngày nào đó, anh có thể đường đường chính chính nắm lấy tay cô mà không phải lo lắng bất cứ điều gì.
Nhưng anh lại không biết rằng, chính cái sự im lặng ấy, cái "chậm một nhịp" ấy, đang dần tạo ra một khoảng cách vô hình, một vết nứt không thể hàn gắn giữa hai người. Anh không biết rằng, Lê An không cần một tương lai quá xa hoa, cô chỉ cần một lời nói, một sự xác nhận, một cái nắm tay vững chắc ngay tại thời điểm hiện tại. Anh sợ làm An thất vọng, nhưng chính sự im lặng của anh mới là điều đang làm cô tổn thương nhất.
Trần Hạo ngồi phịch xuống ghế, gục mặt xuống bàn. Tiếng gọi cơm của mẹ lại vang lên, nhưng anh vẫn ngồi im, chìm đắm trong mớ bòng bong của cảm xúc và lý trí. Anh đã nhận ra tình cảm của mình, nhưng sự e dè và nỗi sợ hãi tương lai khiến anh chần chừ không dám bày tỏ. Và có lẽ, chính sự chần chừ ấy sẽ là khởi nguồn cho một bi kịch của những lời nói không thành, của một tình yêu lỡ hẹn, một đời người sai một bước.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những ô cửa sổ cũ kỹ của lớp học, rải lên nền gạch men đã sờn màu những vệt sáng nhảy múa. Không khí trong lớp sớm đã rộn ràng với tiếng nói chuyện, tiếng lật sách và tiếng chuông trường vừa mới dứt. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới và thoang thoảng mùi gỗ cũ của những chiếc bàn ghế đã gắn bó với bao thế hệ học trò hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng của tuổi học trò. Lê An bước vào lớp cùng Nguyễn Thị Mai, trên gương mặt cô vẫn thoáng nét trầm tư từ tối hôm qua, dù cô cố gắng che giấu bằng một nụ cười nhẹ. Ánh mắt cô vô thức lướt qua hàng bàn cuối, nơi Trần Hạo thường ngồi. Anh đã ở đó, lặng lẽ, cuốn sách giáo khoa mở hờ trước mặt, nhưng ánh mắt lại dán vào một điểm vô định nào đó ngoài cửa sổ.
Mai, với tính cách sôi nổi và tinh ý, lập tức nhận ra sự bất thường. Cô huých nhẹ tay Lê An, thì thầm: “Vẫn còn suy nghĩ chuyện hôm qua à? Thôi đi, có gì đâu mà phải buồn. Cậu cứ thế này thì làm sao mà học hành được chứ.” Lê An chỉ khẽ lắc đầu, không nói gì, nhưng khóe môi hơi trĩu xuống. Cô biết Mai có ý tốt, nhưng những cảm xúc trong lòng cô đâu dễ dàng xua tan như vậy. Sự im lặng của Trần Hạo tối qua như một gáo nước lạnh dội vào những hy vọng mong manh của cô.
Trần Hạo, dù đang giả vờ nhìn ra ngoài, nhưng từng cử động nhỏ của Lê An đều không lọt qua khỏi tầm mắt anh. Anh thấy nụ cười gượng gạo của cô, thấy ánh mắt thoáng buồn của cô, và một cảm giác nhói lên trong lồng ngực. Anh tự trách mình, nhưng rồi lại tự biện minh rằng anh làm vậy là vì tương lai của cả hai. Anh không muốn cô phải chịu khổ, không muốn tình yêu của họ chìm trong sự bấp bênh của một chàng trai chưa có gì trong tay.
Đúng lúc đó, một giọng nói nam tính, vui vẻ vang lên ngay cạnh bàn Lê An. “An này, bài tập này cậu làm xong chưa? Tớ thấy khó quá, cậu giảng cho tớ được không?”
Đó là Hoàng Nam, một học sinh mới chuyển đến từ đầu năm học. Cậu ta có ngoại hình sáng sủa, mái tóc cắt gọn gàng và nụ cười rất tươi. Nam luôn tỏ ra thân thiện và hoạt bát, nhanh chóng hòa nhập với lớp và đặc biệt thường xuyên tìm cớ để trò chuyện với Lê An. Cậu ấy cúi người qua bàn, đôi mắt lấp lánh nhìn Lê An đầy thiện ý, khoảng cách giữa hai người dường như hơi gần.
Lê An hơi giật mình, rồi mỉm cười nhẹ. “À, tớ cũng vừa làm xong. Có gì mà cậu không hiểu à?”
Hoàng Nam liền kéo ghế lại gần hơn một chút, chỉ vào cuốn sách của mình. “Chỗ này này, tớ cứ loay hoay mãi mà không ra. Cậu thông minh thật đấy An ạ, học giỏi lại còn hiền nữa.” Cậu ta nói, giọng điệu đầy ngưỡng mộ.
Từ góc lớp, Trần Hạo đang đọc sách bỗng khựng lại. Ánh mắt anh nheo lại, không còn nhìn ra ngoài cửa sổ nữa mà dán chặt vào bóng dáng Hoàng Nam đang nghiêng người gần Lê An. Một cảm giác khó chịu lạ lùng dâng lên trong anh, như có thứ gì đó đang siết chặt lồng ngực. Anh thường xuyên thấy Lê An nói chuyện với bạn bè, với Mai, nhưng chưa bao giờ anh cảm thấy như thế này. Có lẽ vì Hoàng Nam là một người mới, và cách cậu ta nói chuyện, cách cậu ta nhìn Lê An, không giống như những người bạn học bình thường khác. Nó ẩn chứa một sự quan tâm đặc biệt, một sự tán tỉnh không hề giấu diếm.
Trong suốt buổi học, Trần Hạo cố gắng tập trung vào bài giảng của thầy giáo, nhưng ánh mắt anh vẫn vô thức liếc về phía bàn Lê An. Anh thấy Hoàng Nam vẫn thỉnh thoảng quay sang hỏi bài Lê An, thấy cô kiên nhẫn giảng giải, và thấy nụ cười của Nam mỗi khi Lê An giải thích xong. Mỗi lần như vậy, trong lòng Trần Hạo lại dâng lên một cảm giác gai gai, khó chịu. Nó không chỉ là sự khó chịu, mà còn là một chút gì đó của sự ghen tị, một cảm xúc mà anh chưa từng trải qua, chưa từng dám gọi tên. Anh luôn mặc định Lê An là của anh, là người bạn thân thiết nhất, là người sẽ luôn ở bên anh. Nhưng giờ đây, sự xuất hiện của Hoàng Nam như một lời nhắc nhở rằng Lê An không chỉ có mình anh, và cô có thể được những người khác quan tâm, thậm chí là yêu mến.
Nỗi sợ hãi mất đi Lê An, thứ mà anh đã chôn giấu sâu thẳm dưới lớp vỏ bọc của sự rụt rè và tham vọng học hành, bỗng nhiên trỗi dậy mạnh mẽ. Anh siết chặt cây bút trong tay, đầu óc quay cuồng. "Nếu mình cứ mãi như thế này, liệu An có chờ đợi mình không? Hay cô ấy sẽ tìm thấy sự quan tâm ở một người khác, một người biết cách bày tỏ hơn mình?" Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo, gieo rắc sự bất an. Anh nhìn Lê An, cô vẫn dịu dàng và kiên nhẫn như mọi khi, nhưng đối tượng của sự dịu dàng và kiên nhẫn ấy, hôm nay, không còn chỉ là anh nữa.
***
Giờ ra chơi, sân trường cấp 2 tràn ngập tiếng cười đùa của học sinh. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây phượng đã bắt đầu xanh tươi sau mùa đông, tiếng lá cây xào xạc theo làn gió nhẹ, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tuổi học trò. Mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi cỏ xanh tươi từ những thảm cỏ ven đường lan tỏa trong không khí, mang theo sự trong lành và tươi mới. Ánh nắng vàng óng trải khắp sân trường, sưởi ấm những góc khuất. Trần Hạo tìm một gốc cây phượng già, nơi bóng mát của tán lá dày đặc che phủ, ngồi xuống và mở cuốn sách ra. Anh giả vờ tập trung đọc, nhưng ánh mắt anh cứ vô thức lướt qua những nhóm học sinh đang cười nói, và đặc biệt là tìm kiếm bóng dáng Lê An.
Anh thấy cô đang ngồi ở chiếc ghế đá quen thuộc gần sân bóng, nơi họ vẫn thường ngồi chuyện trò mỗi giờ ra chơi. Nhưng hôm nay, cô không ngồi một mình, cũng không ngồi với Mai. Hoàng Nam đang ngồi cạnh cô, tay chỉ trỏ vào cuốn vở, đầu hơi nghiêng về phía Lê An. Cậu ta nói gì đó mà Lê An khẽ cười. Nụ cười của cô vẫn dịu dàng, nhưng không phải là nụ cười mà anh đã quá quen thuộc, nụ cười chỉ dành riêng cho anh trong những khoảnh khắc cô đơn bên bờ sông cũ.
Hoàng Nam đặt tay lên tập vở của Lê An, khoảng cách giữa hai người khá gần. Cậu ấy nhiệt tình giảng bài, thỉnh thoảng lại quay sang nhìn Lê An với ánh mắt đầy vẻ thích thú. “Cậu thông minh thật đấy An ạ, giảng một lát là tớ hiểu ngay.” Hoàng Nam nói, nở một nụ cười rạng rỡ.
Lê An cũng mỉm cười nhẹ, đáp: “Không có gì đâu, tớ cũng chỉ học trước thôi.” Cô có vẻ hơi ngượng ngùng trước lời khen của Hoàng Nam, nhưng cũng không tỏ ra khó chịu. Cô vẫn luôn là người như vậy, hiền lành và dễ mến, luôn sẵn lòng giúp đỡ bạn bè.
Trần Hạo nhìn cảnh tượng đó, cảm giác khó chịu từ trong lớp học lại dâng lên mạnh mẽ hơn. Anh siết chặt cuốn sách trong tay, những ngón tay bấu chặt vào trang giấy, như thể muốn xé nát nó. Một cảm giác gai người chạy dọc sống lưng anh. Cái hình ảnh Hoàng Nam ngồi gần Lê An, ánh mắt cậu ta tràn đầy sự quan tâm, nụ cười vui vẻ, tất cả đều như một mũi dao đâm thẳng vào tim anh. Anh chưa bao giờ nghĩ sẽ có ai đó dám tiếp cận Lê An một cách tự nhiên và thân mật đến vậy. Trong tâm trí anh, Lê An luôn là một phần không thể thiếu của cuộc đời anh, là người mà anh sẽ luôn ở bên, bất kể điều gì xảy ra. Nhưng giờ đây, anh lại cảm thấy một mối đe dọa thực sự, một sự cạnh tranh mà anh chưa từng lường trước.
Anh tự hỏi, nếu như ngày đó, anh đã dũng cảm hơn một chút, đã nói ra những lời thật lòng của mình, liệu giờ đây anh có phải ngồi đây, đau đáu nhìn người con gái mình yêu được người khác quan tâm hay không? Anh cảm thấy mình thật hèn nhát. Anh đã để nỗi sợ hãi về tương lai, về gánh nặng học hành, lấn át cả những cảm xúc chân thật nhất. Anh tin rằng sự im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ cô, để anh có thời gian phấn đấu. Nhưng giờ đây, chính sự im lặng ấy lại đang đẩy cô xa khỏi anh.
Đúng lúc đó, Nguyễn Thị Mai đi ngang qua, trên tay cầm chai nước. Cô liếc nhìn Trần Hạo đang ngồi dưới gốc cây phượng, rồi lại nhìn sang Lê An và Hoàng Nam. Cô nhếch mép cười, rồi cố tình nói to, đủ để cả Trần Hạo lẫn Lê An nghe thấy: “Trần Hạo kìa, sao hôm nay lại ngồi một mình thế nhỉ? Hay là… ghen tị với Hoàng Nam à?” Mai nói với Lê An, nhưng ánh mắt lại hướng về phía Trần Hạo, đầy vẻ trêu chọc.
Lời nói của Mai như một tiếng sét đánh ngang tai Trần Hạo. Anh giật mình, vội vàng cúi xuống nhìn cuốn sách, giả vờ như không nghe thấy. Nhưng khuôn mặt anh đã đỏ bừng lên. Lời nói của Mai đã chạm đúng vào nỗi lòng của anh, vào cái cảm xúc mà anh đang cố gắng chối bỏ, cố gắng giấu kín. Ghen tị. Đúng vậy, anh đang ghen tị. Ghen tị với sự tự tin của Hoàng Nam, ghen tị với cái cách cậu ta có thể tự nhiên nói chuyện, quan tâm đến Lê An, điều mà anh chưa bao giờ làm được.
Lê An cũng nghe thấy lời của Mai. Cô khẽ quay đầu lại nhìn Trần Hạo. Anh vẫn cúi gằm mặt xuống cuốn sách, nhưng cô cảm nhận được sự căng thẳng trong dáng vẻ của anh. Một chút buồn, rồi một chút ngạc nhiên, và cả một chút hy vọng mong manh dấy lên trong lòng cô. Cô nhận ra sự khác biệt trong thái độ của Trần Hạo. Anh không còn vẻ điềm tĩnh, thờ ơ như mọi khi khi cô nói chuyện với người khác. Ánh mắt anh lúc nãy, khi nhìn về phía cô và Hoàng Nam, không thể lừa dối được cô. Cô biết, Trần Hạo đang khó chịu, và có lẽ, anh đang ghen tị. Nhưng liệu đó có phải là dấu hiệu cho một điều gì đó hơn là tình bạn không? Liệu anh có thực sự quan tâm đến cô nhiều hơn những gì anh đã thể hiện? Cô không dám chắc. Sau tất cả những lần cô gợi mở, những lần anh lảng tránh, cô đã quá mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời nói không thành.
Hoàng Nam không để ý nhiều đến lời trêu chọc của Mai. Cậu ta vẫn vui vẻ tiếp tục giảng bài cho Lê An, hoặc đúng hơn là để Lê An giảng bài cho mình. Cậu ta cười nói rôm rả, tạo nên một bầu không khí thoải mái. Lê An cũng cố gắng tập trung vào việc giảng bài, nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo đang ngồi dưới gốc cây phượng, với vẻ mặt căng thẳng và ánh mắt lảng tránh, cứ hiện lên rõ mồn một. Cô cảm thấy một sự giằng xé. Một bên là sự quan tâm nhiệt tình, thân thiện của Hoàng Nam, một bên là sự im lặng đầy ẩn ý của Trần Hạo.
Tiếng chuông báo hết giờ ra chơi vang lên, cắt ngang những suy nghĩ của cả ba. Học sinh tản ra, đổ về các lớp học. Trần Hạo vội vàng đứng dậy, cuốn sách vẫn còn siết chặt trong tay, anh bước nhanh về lớp, không một lần quay đầu lại nhìn Lê An.
***
Chiều tàn, ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời phía Tây. Không khí dịu mát hơn sau một ngày nắng, mang theo hơi thở của đất trời và mùi hoa cau thoang thoảng từ những vườn nhà dọc đường. Con đường phố trung tâm thị trấn ven sông bắt đầu nhộn nhịp nhẹ nhàng với tiếng xe đạp lách cách, tiếng người nói chuyện và tiếng rao hàng của những người bán hàng rong. Trần Hạo, Lê An và Mai cùng đạp xe về nhà, như mọi buổi chiều tan học.
Mai vẫn là người tạo không khí cho cuộc trò chuyện. Cô bé liên tục kể những chuyện vui trên lớp, thỉnh thoảng lại quay sang hỏi Lê An và Trần Hạo. Lê An thỉnh thoảng đáp lời, nhưng ánh mắt cô vẫn lén nhìn sang Trần Hạo. Anh vẫn giữ thái độ im lặng thường thấy, thỉnh thoảng chỉ gật đầu hoặc ừ hử. Sự im lặng của anh, dường như đã trở thành một phần quen thuộc đến mức khó chịu đối với Lê An.
Khi đi qua một đoạn đường vắng, Mai đột ngột quay sang Trần Hạo, với vẻ mặt tinh quái: “Hạo này, sao hôm nay cậu im lặng thế? Hay là... ghen tị với Hoàng Nam à?” Cô bé nói, rồi phá lên cười lớn, cố tình để câu nói của mình thật vang vọng trong không gian yên tĩnh của buổi chiều tà.
Trần Hạo giật mình, tay bỗng siết chặt ghi đông xe đạp. Anh cảm thấy một luồng khí nóng chạy thẳng lên mặt. Anh biết Mai chỉ đang trêu chọc, nhưng lời nói của cô bé đã chạm đúng vào nỗi lòng đang dậy sóng của anh. Anh cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng giọng nói vẫn lộ rõ sự gượng gạo: “Không có gì. Chỉ là mệt thôi.” Anh đạp xe nhanh hơn một chút, như muốn thoát khỏi câu hỏi khó xử đó, cũng như thoát khỏi ánh mắt dò xét của Lê An.
Lê An quay sang nhìn Trần Hạo. Ánh mắt cô dò xét, có chút mong chờ. Cô biết anh đang nói dối. Cô đã quá quen thuộc với Trần Hạo, quen thuộc đến từng cử chỉ, từng biểu cảm nhỏ trên gương mặt anh. Vẻ mặt đỏ ửng của anh, cái cách anh lảng tránh ánh mắt cô, sự gượng gạo trong giọng nói, tất cả đều cho thấy anh không hề “mệt” như anh nói. Cô cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong anh, một điều gì đó khác lạ so với những ngày trước. “Cậu có vẻ hơi khác hôm nay…” Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự tò mò và cả một chút hy vọng mong manh. Cô muốn anh nói ra điều gì đó, muốn anh xác nhận những gì cô đang cảm nhận.
Trần Hạo né tránh ánh mắt của Lê An. Anh không biết phải trả lời thế nào. Anh muốn nói rất nhiều điều, muốn giải thích cảm giác khó chịu trong lòng anh khi thấy Hoàng Nam ở gần cô, muốn nói rằng anh không muốn bất kỳ ai khác quan tâm đến cô ngoài anh. Nhưng những lời đó cứ mắc kẹt lại trong cổ họng anh. Sự rụt rè cố hữu, nỗi sợ hãi về tương lai chưa rõ ràng, và cả niềm tin rằng anh cần phải thành công trước khi có thể đường hoàng yêu cô, tất cả đều như một bức tường vô hình ngăn cản anh.
Đúng lúc đó, Hoàng Nam đạp xe vượt qua họ từ phía sau. “Tạm biệt An nhé! Mai gặp lại!” Cậu ta reo lên, nở một nụ cười tươi rói với Lê An, rồi tiếp tục đạp xe đi.
Lê An mỉm cười nhẹ nhàng đáp lại: “Tạm biệt Nam.”
Trần Hạo chứng kiến cảnh tượng đó, một cảm giác khó chịu lại trỗi dậy. Anh đạp xe nhanh hơn một chút, cố gắng giữ khoảng cách với Hoàng Nam khi cậu ta chào tạm biệt Lê An. Anh cảm thấy một sự bức bối không thể gọi tên. Anh muốn kéo Lê An lại gần mình, muốn nói với Hoàng Nam rằng cô ấy là của anh, nhưng anh không thể làm gì. Anh chỉ có thể im lặng, giữ lại mọi cảm xúc trong lòng.
Lê An khẽ mỉm cười khi nhận ra sự gượng gạo của Trần Hạo. Nụ cười ấy pha lẫn một chút buồn, một chút hiểu biết, và cả một chút thất vọng. Cô biết Trần Hạo có cảm xúc, cô biết anh quan tâm đến cô, nhưng anh vẫn không thể nói ra. Sự thay đổi trong anh, dù nhỏ bé, cũng đã khiến cô nhận ra rằng cô vẫn còn quan trọng đối với anh. Nhưng cô không biết liệu mình có thể chờ đợi anh đến bao giờ nữa. Liệu cô có thể mãi theo đuổi một bóng hình, một lời nói không thành, một tình yêu bị kìm nén bởi những nỗi sợ hãi và những tính toán về tương lai?
Trần Hạo tiếp tục đạp xe trong im lặng, cảm giác ghen tị và hối hận cứ dằn vặt trong lòng. Anh nhận ra rằng anh đã quá sai lầm khi nghĩ rằng sự im lặng của mình là để bảo vệ Lê An. Chính sự im lặng ấy đang tạo ra một khoảng cách vô hình, một khe nứt ngày càng rộng lớn giữa hai người. Anh biết anh yêu Lê An, yêu sâu đậm hơn bất cứ điều gì. Nhưng anh lại không biết làm thế nào để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của sự e dè và nỗi sợ hãi. Anh nhìn về phía Lê An đang đạp xe bên cạnh, ánh hoàng hôn rải trên mái tóc cô, tạo nên một vầng sáng dịu dàng. Anh tự hỏi, liệu cô có còn chờ đợi anh không, hay cô đã bắt đầu mệt mỏi với những lời nói không thành của anh rồi? Nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí Trần Hạo, ám ảnh anh trên con đường về nhà, dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.