Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 50: Khoảng Cách Thu Hẹp, Tình Ý Đong Đầy

Ánh hoàng hôn vàng vọt của ngày hôm trước đã tắt hẳn, nhường chỗ cho một đêm dài thao thức trong tâm trí Trần Hạo. Lời trêu ghẹo của Mai, nụ cười lạ của Hoàng Nam, và đặc biệt là ánh mắt dò xét, chất chứa cả một chút hy vọng mong manh của Lê An, tất cả xoáy sâu vào tâm can anh. Cảm giác ghen tị ấy, một thứ cảm xúc hoàn toàn mới lạ và đầy khó chịu, đã thức tỉnh anh. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục giữ thái độ im lặng, không thể để cái "khoảng cách vô hình" kia kéo dài thêm một khắc nào nữa. Mỗi lần anh né tránh, mỗi lần anh chần chừ, anh lại cảm thấy như mình đang tự tay đẩy Lê An ra xa, để cô trôi dạt về phía những bến đỗ an yên nhưng không có anh. “Nếu như ngày đó… anh đã nói sớm hơn một chút…” lời tự vấn ấy không còn là một câu hỏi đơn thuần, mà là một lời nhắc nhở nhức nhối, thúc đẩy anh phải hành động.

Sáng hôm sau, Trần Hạo đến trường với một tâm thế khác lạ. Bước chân anh không còn nặng nề, ánh mắt cũng không còn lẩn tránh những suy tư. Thay vào đó, một sự quyết tâm nhẹ nhàng, nhưng kiên định, hiện rõ trên gương mặt anh. Bầu trời đầu thu trong xanh vời vợi, những tia nắng sớm xuyên qua tán lá bàng cổ thụ rải những đốm sáng lấp lánh trên sân trường. Tiếng chim hót líu lo đâu đó trong vòm cây, hòa cùng tiếng học sinh cười đùa rộn rã, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương của đất ẩm và lá cây khô còn vương lại sau đêm, thứ mùi hương của thị trấn ven sông yên bình, nơi anh và Lê An đã lớn lên cùng nhau.

Khi anh vừa bước vào hành lang lớp học, ánh mắt anh đã tìm kiếm Lê An. Cô đang đứng gần cửa sổ, ánh nắng sớm khẽ rọi lên mái tóc đen nhánh, làm nổi bật đường nét thanh tú trên gương mặt cô. Bên cạnh cô, Hoàng Nam đang cúi đầu nói gì đó, trên tay cậu ta là một quyển sách tham khảo dày cộp. Hoàng Nam, với vóc dáng cao ráo và nụ cười luôn thường trực trên môi, tỏ ra khá tự tin khi đứng cạnh Lê An. Cậu ta khẽ nghiêng người, đưa quyển sách về phía An, giọng nói pha chút thân mật: “An này, bài này khó, cậu xem thử có hiểu không? Tớ thấy phần này có vẻ sẽ ra thi đó.” Lê An khẽ nhíu mày, nhận lấy quyển sách và lật giở vài trang. Dù cô vẫn giữ vẻ lịch sự, nhưng Trần Hạo có thể cảm nhận được một sự xa cách tinh tế trong cách cô trả lời, không quá thân thiết, nhưng cũng không quá lạnh nhạt để khiến Hoàng Nam mất hứng.

Một cảm giác khó chịu chợt dấy lên trong lồng ngực Trần Hạo. Nó không còn là sự ghen tị âm ỉ như hôm qua, mà là một sự thúc giục mạnh mẽ hơn, như thể anh không thể đứng nhìn thêm một giây phút nào nữa. Anh hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Bước chân anh vững chãi tiến về phía họ, tiếng giày da khẽ khàng trên nền gạch hành lang. Lê An và Hoàng Nam đều ngẩng đầu lên khi Trần Hạo dừng lại bên cạnh.

“An,” Trần Hạo cất tiếng, giọng anh trầm ấm nhưng đầy dứt khoát, khiến Hoàng Nam thoáng giật mình. Anh không nhìn Hoàng Nam, mà chỉ tập trung vào Lê An, ánh mắt anh kiên định như muốn truyền tải một thông điệp nào đó. “Chiều nay qua nhà tớ học nhé. Có mấy dạng toán mới cần giải, tớ vừa tìm được cuốn sách hay lắm.”

Lê An ngạc nhiên đến sững sờ. Mắt cô mở to, nhìn Trần Hạo như thể anh vừa nói một điều gì đó phi thường. Cô không ngờ anh lại chủ động đến vậy. Sau bao ngày chờ đợi, sau bao lần anh né tránh những gợi mở của cô, giờ đây anh lại tự mình đưa ra lời mời. Một nụ cười nhẹ nhõm, chứa đựng cả sự vui mừng và một chút bối rối, từ từ nở trên môi cô. “Ưm… được thôi, Hạo,” cô đáp, giọng nói nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan khoảnh khắc này.

Hoàng Nam đứng bên cạnh, nét mặt thoáng chút hụt hẫng. Cậu ta nhìn Trần Hạo, rồi lại nhìn Lê An, cố gắng giữ vẻ tự nhiên. “Ôi, Hạo cũng tìm được sách hay à? Hay là để tớ photo ra, rồi cả ba chúng ta cùng học luôn?” Cậu ta đề nghị, giọng có vẻ lạc quan nhưng không giấu nổi sự thất vọng.

Trần Hạo quay sang nhìn Hoàng Nam, ánh mắt anh không lạnh lùng, nhưng cũng không hề thân thiện. “Không cần đâu Nam. Tớ thấy An học một mình với tớ sẽ hiệu quả hơn.” Anh nói một cách điềm nhiên, như thể đó là một sự thật hiển nhiên không cần bàn cãi. Anh không muốn có bất kỳ "bên thứ ba" nào chen vào khoảnh khắc này, vào cái không gian riêng tư mà anh đang cố gắng tạo dựng lại với Lê An.

Mai, cô bạn thân của Lê An, vừa đi đến, chứng kiến toàn bộ cảnh tượng. Cô bé nháy mắt với Lê An, rồi ghé sát tai cô thì thầm: “Này, có mùi ghen đấy nhé! Hạo nhà cậu dạo này biết ‘giành chủ quyền’ rồi cơ à?” Mai phá lên cười khúc khích, nhưng đủ nhỏ để không làm phiền đến hai cậu con trai đang đứng đối diện. Lê An khẽ đẩy Mai một cái, má cô ửng hồng. Trong lòng cô, một cảm giác ấm áp và một niềm hy vọng mới mẻ đang nhen nhóm. Cô biết, Hạo đã thay đổi, dù chỉ là một chút, nhưng đó là một sự thay đổi đáng giá hơn ngàn vạn lời nói. Khoảng cách vô hình giữa họ, dường như đã bắt đầu được rút ngắn lại, dù rất chậm rãi, nhưng đầy hứa hẹn.

***

Buổi chiều hôm ấy, ánh nắng dịu nhẹ của một ngày cuối thu khẽ rải vàng trên con đường làng quen thuộc, nhuộm màu mật ong cho những mái ngói rêu phong. Gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo hương đất nồng nồng và mùi lá khô thoang thoảng. Lê An đạp xe đến nhà Trần Hạo, lòng cô mang một sự háo hức khó tả. Không phải chỉ vì buổi học, mà còn vì cảm giác được ở gần anh, được cảm nhận sự quan tâm mà anh đang dành cho cô. Kể từ sau buổi trò chuyện mang đầy sự hụt hẫng ở thư viện, Lê An đã tự nhủ rằng cô sẽ không còn chờ đợi những lời nói không thành từ anh nữa. Nhưng những hành động của Trần Hạo trong ngày hôm nay, từ lời mời học bài cho đến thái độ kiên quyết khi "giành" cô khỏi Hoàng Nam, lại thắp lên trong cô một tia hy vọng mới, mong manh nhưng đủ sức sưởi ấm trái tim cô.

Phòng học của Trần Hạo nhỏ nhắn, giản dị nhưng gọn gàng. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ đặt sát cửa sổ, nơi ánh nắng chiều có thể len lỏi vào, tạo nên một vầng sáng dịu nhẹ trên những chồng sách vở. Mùi giấy cũ, mùi mực bút quen thuộc, tất cả như một phần của tuổi thơ và tuổi học trò của họ. Trần Hạo đã ngồi sẵn ở bàn, chờ đợi Lê An. Anh đã chuẩn bị sẵn hai cốc nước lọc và một đĩa bánh quy do mẹ anh làm. Khi Lê An bước vào, anh khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành, đủ khiến Lê An cảm thấy lòng mình ấm áp hơn.

“Cậu ngồi đi, An,” Trần Hạo nói, chỉ vào chiếc ghế đối diện anh. “Tớ đã chuẩn bị sẵn mấy dạng bài tập hôm nay rồi.”

Lê An đặt cặp sách xuống, ngồi vào ghế. Cô nhìn anh, rồi khẽ nói: “Cảm ơn cậu, Hạo. Cậu chu đáo quá.” Giọng cô nhỏ nhẹ, chứa đựng một sự biết ơn chân thành.

Trần Hạo khẽ gật đầu, rồi mở sách. Anh bắt đầu giảng giải một cách kiên nhẫn, tỉ mỉ. Anh không chỉ đọc lại kiến thức, mà còn đưa ra những ví dụ minh họa dễ hiểu, những mẹo nhỏ để Lê An dễ dàng nắm bắt bài hơn. Anh cúi người xuống, chỉ vào những dòng chữ, những công thức phức tạp trong sách của Lê An. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Lê An có thể cảm nhận được hơi ấm từ vai anh, mùi hương thoang thoảng của sách vở và mùi hương riêng của Trần Hạo, một mùi hương trầm ấm, dịu nhẹ.

“Phần này cậu hơi yếu, để tớ giảng kỹ hơn,” Trần Hạo nói, ngón tay anh khẽ lướt qua trang sách, đôi lúc vô tình chạm nhẹ vào ngón tay Lê An. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng cô. Cô khẽ rụt tay lại, nhưng trong lòng lại không hề muốn xa rời.

Lê An lắng nghe chăm chú, đôi lúc cô khẽ gật đầu, đôi lúc lại nhíu mày suy nghĩ. Cô không còn cảm thấy áp lực hay lo lắng về kỳ thi sắp tới nữa. Sự hiện diện của Trần Hạo, sự quan tâm tỉ mỉ của anh, đã xua tan đi những bận tâm ấy. “Cảm ơn Hạo, tớ cứ nghĩ mãi mà không ra. Lo quá đi mất,” cô chia sẻ, giọng nói thoát ra một cách tự nhiên, như một lời tâm tình.

Trần Hạo ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Lê An. Ánh mắt anh không còn lảng tránh như trước, mà thay vào đó là một sự kiên định, trấn an. “Đừng lo, cậu cứ cố gắng hết sức là được. Tớ sẽ giúp cậu.” Lời nói của anh đơn giản, nhưng lại mang một sức nặng của sự hứa hẹn, một lời khẳng định về sự hiện diện của anh trong cuộc đời cô.

Họ tiếp tục học bài, thỉnh thoảng lại trao đổi, giải thích cho nhau. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật trang sách khẽ khàng, tất cả tạo nên một không gian học tập yên bình và ấm áp. Khi ánh nắng chiều dần chuyển sang màu cam đậm, báo hiệu hoàng hôn sắp đến, họ cũng đã giải quyết xong phần lớn bài tập.

Lê An khẽ thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào ghế. “Hạo này,” cô cất tiếng, một câu hỏi bất chợt nảy ra trong đầu, không liên quan đến bài vở. “Sau này cậu muốn làm gì?” Cô nhìn anh, ánh mắt chứa đựng sự tò mò và cả một chút hy vọng, mong chờ một lời nói xa hơn, sâu sắc hơn về tương lai của anh, và liệu cô có thể là một phần trong đó.

Trần Hạo đặt bút xuống, ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tia nắng cuối ngày đang phai dần. “Tớ muốn… tớ muốn có thể lo cho mọi người, cho gia đình.” Giọng anh khẽ ngập ngừng, có chút suy tư. Rồi anh quay lại, liếc nhìn Lê An, ánh mắt anh dừng lại trên gương mặt cô lâu hơn một chút, như thể muốn nói thêm điều gì đó, nhưng lại thôi. Cái "lời nói không thành" ấy lại xuất hiện, lấp lửng trong không khí. Anh không nói rõ "mọi người" hay "gia đình" ấy bao gồm những ai, nhưng Lê An, với trái tim nhạy cảm của mình, cảm thấy một chút ấm lòng. Ít nhất, cô biết anh quan tâm đến những người xung quanh, và cô hy vọng, cô cũng là một phần trong "mọi người" đó của anh.

Cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng Lê An. Những lo lắng về kỳ thi, những bận tâm về tương lai mờ mịt, và cả những nỗi buồn từ những lần Trần Hạo lảng tránh cô trước đây, tất cả dường như tan biến trong sự quan tâm tỉ mỉ của anh. Cô cảm thấy được trân trọng, được quan tâm, một cảm giác mà cô đã khao khát bấy lâu. Khoảng cách vô hình giữa họ, dường như đã được anh chủ động rút ngắn lại, từng chút một, bằng những hành động tuy nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trần Hạo đưa Lê An về nhà. Họ không đạp xe, mà chọn đi bộ dọc theo con đường đất quen thuộc bên bờ sông. Tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng tre, tiếng nước sông vỗ rì rào vào bờ cát, tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm, quen thuộc của thị trấn ven sông. Mùi hương của đ��t ẩm, của cây cỏ ven bờ, hòa quyện với mùi sông nước đặc trưng, len lỏi vào từng hơi thở của họ. Ánh nắng chiều tà trải dài trên mặt sông, dát vàng óng ánh lên từng gợn sóng nhỏ, vẽ nên một bức tranh thủy mặc sống động.

Lê An đi bên cạnh Trần Hạo, lòng cô ngập tràn một cảm giác bình yên và ấm áp chưa từng có. Buổi học chiều nay, cùng với sự chủ động của anh, đã khiến cô cảm thấy như mình vừa được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới. Cô ngước nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng, sự biết ơn và cả một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô muốn nói điều gì đó, muốn diễn tả hết những cảm xúc đang trào dâng trong lòng.

“Hạo này…” cô khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút ngập ngừng.

Trần Hạo quay sang, ánh mắt anh dịu dàng, nhưng vẫn ẩn chứa một chút gì đó khó nắm bắt. “Sao An?”

Lê An nhìn thẳng vào mắt anh, muốn tìm kiếm một lời xác nhận, một sự khẳng định cho những cảm xúc đang bùng cháy trong cô. Cô muốn hỏi anh về những điều anh đã làm hôm nay, về những cảm xúc anh dành cho cô. Cô muốn nghe anh nói ra cái "lời nói không thành" đã đeo bám họ bấy lâu nay. Nhưng rồi, những lời ấy lại mắc kẹt trong cổ họng. Một sự rụt rè cố hữu, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc làm hỏng khoảnh khắc này, lại một lần nữa ghì giữ cô. Cô chỉ có thể khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút tiếc nuối. “Không có gì… Chỉ là, tớ thấy hôm nay thật vui.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, khóe môi anh cũng cong lên một nụ cười nhẹ. “Ừm.” Anh đáp, một từ ngắn gọn, súc tích, như phong cách thường thấy của anh. Rồi anh lại quay mặt đi, nhìn về phía dòng sông đang chảy xuôi, ánh mắt xa xăm. Anh cảm nhận được ánh nhìn của Lê An, cảm nhận được sự ấm áp từ cô, nhưng anh vẫn không dám đối diện trực tiếp. Bàn tay anh khẽ nắm chặt lại, những ngón tay siết vào nhau, như thể đang cố gắng kìm nén một điều gì đó. Anh muốn nói ra, muốn thừa nhận những cảm xúc của mình, muốn nói rằng anh cũng rất vui khi được ở bên cô, rằng anh không muốn bất kỳ ai khác xen vào giữa họ. Nhưng cái rào cản của sự e dè, của nỗi sợ hãi về tương lai chưa rõ ràng, về gánh nặng trách nhiệm mà anh tự đặt lên vai, vẫn còn đó, như một bức tường vô hình, ngăn cản anh thốt lên những lời yêu thương.

Cái "lời nói không thành" ấy lại một lần nữa chôn chặt trong lòng anh, tạo nên một sự day dứt khôn nguôi. Lê An nhìn theo ánh mắt anh, về phía dòng sông đang cuộn chảy. Cô hiểu sự im lặng của anh, hiểu cái cách anh vẫn cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Nhưng cô không biết mình có thể chờ đợi bao lâu nữa. Cô vẫn cảm nhận được tình cảm của anh, cảm nhận được sự quan tâm mà anh đang dành cho cô, nhưng liệu những hành động ấy có đủ để lấp đầy khoảng trống của những lời nói không được thốt ra? Liệu cô có thể mãi theo đuổi một bóng hình, một tình yêu bị kìm nén bởi những nỗi sợ hãi và những tính toán về tương lai?

Trần Hạo và Lê An tiếp tục bước đi trong im lặng, hai bóng hình in dài trên con đường đất ven sông dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt. Gió vẫn thổi, sông vẫn chảy, và trong lòng mỗi người, những cảm xúc vẫn đang cuộn sóng. Một tia hy vọng vừa được nhen nhóm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bồn chồn khó tả. Khoảng cách vật lý giữa họ đã được rút ngắn, nhưng khoảng cách của những lời nói, của sự thổ lộ chân thành, vẫn còn đó, như một cái bóng âm thầm đeo bám. Trần Hạo tự hỏi, liệu anh có đang quá chậm một nhịp, hay anh sẽ mãi để những "lời nói không thành" này trở thành nỗi tiếc nuối khôn nguôi về sau?

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free