Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 51: Gánh Nặng Sách Vở, Tình Thơ Tạm Gác

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Trần Hạo đưa Lê An về nhà. Họ không đạp xe, mà chọn đi bộ dọc theo con đường đất quen thuộc bên bờ sông. Tiếng gió xào xạc luồn qua những hàng tre, tiếng nước sông vỗ rì rào vào bờ cát, tất cả tạo nên một bản nhạc êm đềm, quen thuộc của thị trấn ven sông. Mùi hương của đất ẩm, của cây cỏ ven bờ, hòa quyện với mùi sông nước đặc trưng, len lỏi vào từng hơi thở của họ. Ánh nắng chiều tà trải dài trên mặt sông, dát vàng óng ánh lên từng gợn sóng nhỏ, vẽ nên một bức tranh thủy mặc sống động.

Lê An đi bên cạnh Trần Hạo, lòng cô ngập tràn một cảm giác bình yên và ấm áp chưa từng có. Buổi học chiều nay, cùng với sự chủ động của anh, đã khiến cô cảm thấy như mình vừa được tiếp thêm một nguồn năng lượng mới. Cô ngước nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô chất chứa sự tin tưởng, sự biết ơn và cả một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô muốn nói điều gì đó, muốn diễn tả hết những cảm xúc đang trào dâng trong lòng.

“Hạo này…” cô khẽ gọi, giọng nói nhỏ nhẹ, mang theo một chút ngập ngừng.

Trần Hạo quay sang, ánh mắt anh dịu dàng, nhưng vẫn ẩn chứa một chút gì đó khó nắm bắt. “Sao An?”

Lê An nhìn thẳng vào mắt anh, muốn tìm kiếm một lời xác nhận, một sự khẳng định cho những cảm xúc đang bùng cháy trong cô. Cô muốn hỏi anh về những điều anh đã làm hôm nay, về những cảm xúc anh dành cho cô. Cô muốn nghe anh nói ra cái "lời nói không thành" đã đeo bám họ bấy lâu nay. Nhưng rồi, những lời ấy lại mắc kẹt trong cổ họng. Một sự rụt rè cố hữu, một nỗi sợ hãi mơ hồ về việc làm hỏng khoảnh khắc này, lại một lần nữa ghì giữ cô. Cô chỉ có thể khẽ mỉm cười, một nụ cười pha lẫn chút tiếc nuối. “Không có gì… Chỉ là, tớ thấy hôm nay thật vui.”

Trần Hạo khẽ gật đầu, khóe môi anh cũng cong lên một nụ cười nhẹ. “Ừm.” Anh đáp, một từ ngắn gọn, súc tích, như phong cách thường thấy của anh. Rồi anh lại quay mặt đi, nhìn về phía dòng sông đang chảy xuôi, ánh mắt xa xăm. Anh cảm nhận được ánh nhìn của Lê An, cảm nhận được sự ấm áp từ cô, nhưng anh vẫn không dám đối diện trực tiếp. Bàn tay anh khẽ nắm chặt lại, những ngón tay siết vào nhau, như thể đang cố gắng kìm nén một điều gì đó. Anh muốn nói ra, muốn thừa nhận những cảm xúc của mình, muốn nói rằng anh cũng rất vui khi được ở bên cô, rằng anh không muốn bất kỳ ai khác xen vào giữa họ. Nhưng cái rào cản của sự e dè, của nỗi sợ hãi về tương lai chưa rõ ràng, về gánh nặng trách nhiệm mà anh tự đặt lên vai, vẫn còn đó, như một bức tường vô hình, ngăn cản anh thốt lên những lời yêu thương.

Cái "lời nói không thành" ấy lại một lần nữa chôn chặt trong lòng anh, tạo nên một sự day dứt khôn nguôi. Lê An nhìn theo ánh mắt anh, về phía dòng sông đang cuộn chảy. Cô hiểu sự im lặng của anh, hiểu cái cách anh vẫn cố gắng che giấu cảm xúc của mình. Nhưng cô không biết mình có thể chờ đợi bao lâu nữa. Cô vẫn cảm nhận được tình cảm của anh, cảm nhận được sự quan tâm mà anh đang dành cho cô, nhưng liệu những hành động ấy có đủ để lấp đầy khoảng trống của những lời nói không được thốt ra? Liệu cô có thể mãi theo đuổi một bóng hình, một tình yêu bị kìm nén bởi những nỗi sợ hãi và những tính toán về tương lai?

Trần Hạo và Lê An tiếp tục bước đi trong im lặng, hai bóng hình in dài trên con đường đất ven sông dưới ánh hoàng hôn đang dần tắt. Gió vẫn thổi, sông vẫn chảy, và trong lòng mỗi người, những cảm xúc vẫn đang cuộn sóng. Một tia hy vọng vừa được nhen nhóm, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi bồn chồn khó tả. Khoảng cách vật lý giữa họ đã được rút ngắn, nhưng khoảng cách của những lời nói, của sự thổ lộ chân thành, vẫn còn đó, như một cái bóng âm thầm đeo bám. Trần Hạo tự hỏi, liệu anh có đang quá chậm một nhịp, hay anh sẽ mãi để những "lời nói không thành" này trở thành nỗi tiếc nuối khôn nguôi về sau?

***

Trời còn tờ mờ sáng, sương đêm vẫn còn giăng nhẹ trên những tán lá xanh um, tạo nên một màn ảo ảnh mờ ảo khắp thị trấn ven sông. Không khí se lạnh, mang theo hơi ẩm đặc trưng của vùng quê vào cuối thu. Trong căn nhà gỗ đã nhuốm màu thời gian của Trần Hạo, một ánh đèn dầu nhỏ bé vẫn le lói, kiên cường chống chọi lại màn đêm sắp tàn. Đó là ánh sáng từ góc học tập của Trần Hạo, nơi anh đang ngồi, cô độc giữa bộn bề sách vở.

Bàn học cũ kỹ được kê sát cửa sổ, giờ đây không còn là nơi anh cùng Lê An chia sẻ những câu chuyện vu vơ hay những bài toán khó, mà đã trở thành chiến trường của riêng anh. Chồng sách giáo khoa, sách tham khảo, và những tập đề cương cao ngất ngưởng, như những ngọn núi sừng sững bao vây lấy anh. Mùi giấy cũ đặc trưng từ những trang sách đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần, hòa lẫn với mùi khói đèn dầu thoảng nhẹ, tạo nên một thứ hương vị ngai ngái, quen thuộc đến ám ảnh. Trần Hạo ngồi đó, cúi gằm mặt trên một bài toán hình học phức tạp, đôi mắt anh thâm quầng, mệt mỏi sau những đêm dài thức trắng. Vầng trán nhăn lại, những ngón tay gầy gò vò vò mái tóc rối bù, rồi lại gãi gãi thái dương. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy, tiếng tẩy gôm sèn sẹt, rồi lại tiếng thở dài nặng nề thoát ra từ lồng ngực. Anh gạch, anh xóa, anh lại cắm cúi viết, như một vòng lặp không hồi kết của sự bế tắc.

Trong sự tĩnh lặng của đêm, tiếng kim đồng hồ quả lắc trên tường tích tắc, đều đặn và chậm rãi, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc quý giá của tuổi học trò, từng phút giây anh dành cho cuộc chiến riêng của mình. Mỗi tiếng tích tắc như một lời nhắc nhở không lời về gánh nặng thời gian, về kỳ thi chuyển cấp đang đến gần. Áp lực vô hình đè nặng lên vai, biến căn phòng nhỏ bé thành một không gian ngột ngạt, dù cửa sổ đã mở hờ cho gió lùa vào.

Ngoài sân, Trần Văn Ba, bố của Trần Hạo, đã thức giấc từ lúc nào. Ông ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, hút điếu thuốc lào. Tiếng rít thuốc khe khẽ, rồi tiếng nhả khói trầm đục, hòa vào không khí lạnh buốt của buổi sớm. Lưng ông còng xuống một chút, mái tóc đã điểm bạc lưa thưa. Ánh mắt ông vẫn hướng về phía căn phòng có ánh đèn le lói của con trai, chất chứa bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu lo lắng. Ông hiểu, tương lai của cả gia đình, của cả dòng họ, dường như đang đặt cả lên đôi vai bé nhỏ của đứa con trai duy nhất.

Mẹ Nguyễn Thị Tư cũng đã dậy từ sớm, bà lặng lẽ chuẩn bị bữa sáng trong bếp. Tiếng nồi niêu lạch cạch khe khẽ, tiếng củi khô nổ tí tách, cố gắng không làm ồn để con trai có thể tập trung. Thi thoảng, bà lại bước ra hiên, nhìn vào phòng Hạo, ánh mắt đầy xót xa. Bà thương con, bà biết con mình đang phải chịu áp lực lớn đến nhường nào, nhưng bà cũng hiểu, đó là con đường duy nhất để con thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của cuộc sống nông thôn.

“Ráng học, con. Có cái chữ mới đổi đời được.” Tiếng Trần Văn Ba trầm trầm vang lên, phá vỡ sự tĩnh mịch của màn đêm. Giọng ông tuy nhỏ nhưng đầy kiên định, như một lời nhắc nhở, một mệnh lệnh khắc sâu vào tâm trí Trần Hạo. Nó không chỉ là lời khuyên, mà còn là gánh nặng của một thế hệ đi trước, đặt lên vai thế hệ sau.

Trần Hạo khẽ giật mình, ngẩng đầu lên, dụi mắt. Anh không đáp lời bố, chỉ khẽ gật đầu, một nụ cười nhợt nhạt thoáng qua trên môi. Anh hiểu. Anh hiểu hơn ai hết. Anh nhìn xuống bài toán còn đang dang dở, những con số, những kí hiệu cứ nhảy múa trước mắt anh, như trêu ngươi.

Mẹ Tư bước vào phòng, trên tay là một cốc nước chè xanh nóng hổi. Mùi hương thanh mát, ngai ngái của lá chè bốc lên, xua tan một phần mùi khói đèn dầu. Bà đặt cốc nước lên bàn, bên cạnh chồng sách vở. “Thức khuya vậy con mệt không? Uống miếng nước cho tỉnh táo.” Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, như một dòng suối mát lành len lỏi vào tâm hồn đang khô cạn của anh. Bà khẽ vuốt mái tóc rối bù của con, cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ vầng trán anh, rồi lại khẽ thở dài.

Trần Hạo cầm cốc nước, hơi ấm từ cốc truyền vào lòng bàn tay anh, làm xua đi cái lạnh lẽo của đêm khuya. Anh uống một ngụm, vị chát của chè xanh lan tỏa trong khoang miệng, giúp anh tỉnh táo hơn một chút. Anh nhìn mẹ, ánh mắt anh đầy vẻ biết ơn, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên quyết đến lạ. Anh biết, anh không thể phụ lòng bố mẹ. Anh phải thành công, phải đỗ vào trường chuyên, phải lên thành phố. Đó là con đường duy nhất anh nhìn thấy cho tương lai của mình và gia đình. Trong đầu anh, những suy nghĩ về Lê An, về những buổi chiều bên bờ sông, về cái "lời nói không thành" hôm qua, dường như đã bị đẩy lùi về một góc khuất. Tất cả giờ đây chỉ còn lại một mục tiêu duy nhất, một lời thề khắc sâu trong tâm khảm: "Phải đậu trường chuyên... phải đậu...". Tiếng bút chì lại sột soạt, anh lại cắm cúi vào bài toán, như thể đó là tất cả những gì tồn tại trong thế giới của anh lúc này. Bên ngoài, trời đã dần hửng sáng, ánh bình minh yếu ớt bắt đầu xuyên qua màn sương, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu, một ngày với bao nhiêu thử thách đang chờ đợi phía trước.

***

Buổi sáng tại trường cấp hai, không khí dường như cũng đặc quánh lại bởi áp lực của kỳ thi chuyển cấp. Tiếng trống trường vang dội, dứt khoát, không còn vẻ hối hả, vui tươi như mọi ngày, mà mang một âm điệu thúc giục, nghiêm trọng hơn. Nó như một lời nhắc nhở không lời về thời gian đang trôi, về một cột mốc quan trọng đang đến gần. Sân trường vốn ồn ào náo nhiệt giờ đây cũng trầm lắng hơn hẳn, chỉ còn tiếng bước chân vội vã của học sinh, tiếng lật sách sột soạt trong cặp, và những lời thì thầm ôn bài cuối cùng trước khi vào lớp. Nắng đã lên, nhưng không khí vẫn có chút oi bức, ẩm ướt, báo hiệu một ngày nóng nực. Mùi phấn bảng, mùi giấy mới của sách giáo khoa và mùi mồ hôi của những cô cậu học trò đang dồn sức cho kỳ thi, hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ mùi đặc trưng, ám ảnh của mùa thi cử.

Trong lớp học, Thầy Bình đứng trên bục giảng, gương mặt ông nghiêm nghị hơn thường lệ. Mái tóc đã điểm bạc, chiếc kính lão trễ xuống sống mũi, nhưng ánh mắt ông vẫn sắc sảo, quét một lượt khắp các học sinh. Giọng ông vang và rõ, từng lời nói như đinh đóng cột, gieo vào lòng học trò cả hy vọng và nỗi lo lắng. “Kỳ thi này là bước ngoặt lớn, các em phải dốc toàn lực. Ai đỗ trường chuyên, tương lai rộng mở!” Lời của thầy không chỉ là lời động viên, mà còn là một lời cảnh báo, một lời khẳng định về tầm quan trọng của kỳ thi sắp tới. Trường chuyên – hai chữ đó như một cánh cửa thần kỳ, hứa hẹn một tương lai tươi sáng, một con đường trải hoa hồng cho những ai vượt qua được thử thách này. Nhưng để chạm tới cánh cửa đó, biết bao mồ hôi, nước mắt và cả sự hy sinh phải đổi lấy.

Trần Hạo ngồi cuối lớp, chăm chú lắng nghe từng lời thầy nói. Mỗi âm tiết, mỗi câu nhấn mạnh của thầy Bình dường như đều khắc sâu thêm quyết tâm trong lòng anh. Anh ghi chép lia lịa vào cuốn sổ tay đã cũ, không bỏ sót một ý nào. Mặc dù anh luôn là học sinh giỏi, nhưng áp lực vẫn đè nặng lên vai anh, bởi anh không chỉ học cho riêng mình, mà còn học cho cả gia đình, cho tương lai mà bố mẹ đã đặt trọn niềm tin. Cái ước mơ "đổi đời" mà bố anh thường nhắc, giờ đây đã trở thành một gánh nặng, một động lực không thể lay chuyển. Anh biết, đây không còn là lúc để lơ là, để những cảm xúc riêng tư len lỏi vào tâm trí.

Lê An ngồi bàn trên, thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía Trần Hạo. Cô thấy vẻ mặt anh căng thẳng, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt kiên định. Cô hiểu, anh đang dồn toàn bộ tâm trí và sức lực cho kỳ thi này. Thấy anh như vậy, cô cũng tự dặn lòng phải cố gắng. Cô biết, việc anh vào được trường chuyên không chỉ là niềm vui của riêng anh, mà còn là niềm tự hào của cả thị trấn nhỏ này. Nhưng trong sâu thẳm trái tim cô, vẫn ẩn chứa một nỗi lo lắng mơ hồ. Liệu khi anh vào được trường chuyên, khi anh lên thành phố, khoảng cách giữa họ có trở nên xa hơn không? Những khoảnh khắc giản dị, những buổi chiều tan học cùng nhau, những câu chuyện vu vơ có còn nữa không? Cô xoay xoay chiếc bút chì trong tay, ánh mắt đăm chiêu, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man ấy để tập trung vào bài giảng.

Sau Thầy Bình, Cô Hạnh, giáo viên bộ môn, cũng bước vào lớp. Giọng cô dịu dàng hơn, nhưng lời lẽ cũng không kém phần nghiêm túc. Cô Hạnh có mái tóc xoăn nhẹ, nụ cười hiền hậu, nhưng hôm nay gương mặt cô cũng thoáng chút ưu tư. “Các em là tương lai của đất nước! Đừng để lãng phí thời gian. Mỗi phút giây đều quý giá lúc này.” Cô nói, ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, như muốn truyền thêm sức mạnh, thêm động lực cho các em. Lời cô như một lời thì thầm, nhưng lại vang vọng trong tâm trí mỗi đứa trẻ, nhắc nhở về trách nhiệm và nghĩa vụ của mình.

Nguyễn Thị Mai, bạn thân của Lê An, ngồi cạnh cô, khẽ huých tay An. “Tớ thấy Hạo dạo này học ghê quá, chắc chắn sẽ đỗ thôi.” Giọng Mai thì thầm, nhưng đủ để Lê An nghe thấy. Mai liếc nhìn Trần Hạo, rồi lại nhìn Lê An, ánh mắt pha chút tò mò và cả sự đồng cảm. Cô bạn biết rõ tình cảm giữa An và Hạo, và cô cũng nhận ra sự thay đổi trong không khí giữa hai người khi áp lực học hành đè nặng.

Lê An khẽ gật đầu, môi mím chặt. Cô biết Trần Hạo sẽ đỗ. Anh thông minh, chăm chỉ, và có một ý chí kiên cường. Điều cô lo lắng không phải là khả năng của anh, mà là những gì sẽ xảy ra sau khi anh đạt được mục tiêu đó. "Nếu như ngày đó..." cô thầm nghĩ, "nếu như ngày đó, anh đã nói ra sớm hơn một chút, mọi chuyện có thể đã khác không?" Nhưng giờ đây, những suy nghĩ đó dường như quá xa xỉ, quá yếu ớt trước gánh nặng của sách vở và những kỳ vọng đang đè nặng lên cả hai. Cô quay lại với cuốn vở, tiếng bút chì sột soạt lại vang lên, hòa cùng tiếng giảng bài của cô Hạnh, tiếng quạt trần quay đều đều, và tiếng thở dài của những học sinh đang oằn mình dưới áp lực thi cử. Khoảng cách vô hình lại một lần nữa xuất hiện, không phải bởi sự e dè của Trần Hạo, mà bởi sự ưu tiên của cuộc đời, của những lựa chọn mang tính bước ngoặt.

***

Chiều muộn, sau những giờ học căng thẳng ở trường, thay vì đi dạo bên bờ sông hay trò chuyện vu vơ như trước, Trần Hạo và Lê An, cùng với Mai, tìm đến hiệu sách Ông Đức. Nơi đây từng là một chốn bình yên, nơi họ có thể tìm thấy những cuốn truyện tranh, những tập thơ, và đôi khi là những ánh mắt trao nhau lén lút. Nhưng giờ đây, hiệu sách Ông Đức đã biến thành một thư viện thu nhỏ, nơi những cô cậu học trò đổ về để tìm kiếm tài liệu, để ôn luyện cho kỳ thi chuyển cấp sắp tới.

Bên trong hiệu sách, bầu không khí yên tĩnh, trầm mặc đến lạ. Tiếng lật sách nhẹ nhàng, tiếng bút viết sột soạt trên giấy, đôi khi là tiếng chuông cửa kêu leng keng khi có người ra vào, tất cả đều được tiết chế đến mức tối thiểu. Mùi giấy cũ đặc trưng của hàng ngàn cuốn sách, mùi mực in mới từ những cuốn vở bài tập, mùi gỗ từ những kệ sách cao vút, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương vị hoài niệm, nhưng cũng chất chứa sự căng thẳng, lo toan của mùa thi. Ánh sáng vàng vọt từ những bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, cùng với ánh sáng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, chiếu rọi lên những gương mặt trẻ thơ đang nhíu mày tập trung.

Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, bao quanh bởi những cuốn sách tham khảo dày cộp. Anh cắm cúi giải một bài tập Vật lý khó nhằn, đôi khi gãi đầu bứt tóc, đôi khi lại day day thái dương, vẻ mặt anh căng thẳng đến tột độ. Anh hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những công thức và con số, không còn để ý đến xung quanh. Mọi giác quan của anh dường như chỉ tập trung vào việc tìm ra lời giải cho bài toán trước mắt, vào mục tiêu phải đỗ trường chuyên. Những rung động nhẹ nhàng, những cảm xúc mới chớm nở với Lê An, giờ đây đã bị xếp gọn vào một góc khuất trong tâm trí anh, tạm thời bị gác lại bởi gánh nặng của kỳ thi.

Lê An ngồi đối diện anh, cũng đang chăm chú giải một bài tập Toán. Tuy nhiên, không giống như Trần Hạo, thỉnh thoảng cô vẫn ngẩng đầu lên, liếc nhìn anh. Cô thấy vẻ mặt mệt mỏi, căng thẳng của anh, thấy anh chật vật với từng con chữ, từng phép tính. Một cảm giác xót xa len lỏi trong lòng cô. Cô hiểu anh đang phải cố gắng đến nhường nào, và cô không muốn làm phiền anh. Nhưng trong sâu thẳm, cô vẫn khao khát một lời nói, một ánh mắt, một cử chỉ quan tâm như những buổi chiều hôm trước. Cô khẽ thở dài, tự nhủ không nên làm phiền anh, không nên đặt thêm gánh nặng lên vai anh lúc này.

Cô nhìn xuống cuốn sách tham khảo Vật lý mới mua, rồi lại nhìn sang chồng sách của Trần Hạo. “Hạo, cậu có cần sách tham khảo môn Lý này không?” Cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ đến mức gần như chìm nghỉm trong không gian yên tĩnh của hiệu sách. Cô hy vọng câu hỏi của mình có thể mở ra một cuộc trò chuyện ngắn, một khoảnh khắc kết nối giữa họ.

Trần Hạo không ngẩng đầu lên, mắt anh vẫn dán chặt vào trang sách. “Không, tớ có rồi. Cậu cứ tập trung bài của cậu đi.” Giọng anh trầm, hơi khô khan, và có chút vội vã, như thể không muốn bị gián đoạn. Anh không có ý vô tâm, nhưng tâm trí anh lúc này đã hoàn toàn bị chiếm hữu bởi những con chữ và công thức. Lời nói của anh, dù không ác ý, nhưng lại như một gáo nước lạnh tạt vào niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lòng Lê An. Nó càng khẳng định cái "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ.

Nguyễn Thị Mai ngồi gần đó, cũng đang cắm cúi giải bài Văn. Cô bạn cũng đang vật lộn với những dòng thơ, những bài phân tích văn học. Sau khi nghe cuộc đối thoại ngắn ngủi của Hạo và An, Mai khẽ thở dài, buông bút. “Trời ơi, cái bài này khó quá đi mất. Ước gì được đi chơi như trước!” Giọng cô bạn than vãn, nhưng cũng đủ để làm dịu đi một chút không khí căng thẳng. Mai ngẩng đầu lên, nhìn Hạo và An, rồi lại gục mặt xuống bàn, cố gắng xua đi những suy nghĩ về việc vui chơi, dù trong lòng cô cũng đang khao khát được thoát ra khỏi núi sách vở.

Lê An nhìn cuốn sách của mình, khẽ cắn môi. Cô không còn cảm thấy muốn nói gì nữa. Cô biết, trong giai đoạn này, học hành là ưu tiên hàng đầu của Trần Hạo. Cô không thể trách anh được. Cô cũng biết, anh đang cố gắng vì một tương lai tốt đẹp hơn, một tương lai mà cô cũng mong muốn được nhìn thấy anh đạt được. Nhưng cái cảm giác hụt hẫng, trống rỗng vẫn cứ len lỏi trong lòng. Cô lại cắm cúi vào bài tập của mình, nhưng những con chữ, những con số dường như mờ đi trước mắt cô. Tâm trí cô lại trôi về những buổi chiều bên bờ sông cũ, về cái "lời nói không thành" mà anh đã không thể thốt ra, và cô cũng không đủ can đảm để gợi mở. Liệu có phải cô đã "chậm một nhịp" để yêu cầu sự rõ ràng từ anh, hay chính anh mới là người đang "chậm một nhịp" trong việc bày tỏ cảm xúc của mình?

Trần Hạo thì vẫn miệt mài với bài tập, không hay biết gì về những suy nghĩ đang cuộn sóng trong lòng Lê An. Anh chỉ biết, anh phải học, phải học thật giỏi, để không phụ lòng bố mẹ, không phụ lòng chính mình. Để anh có thể thực hiện ước mơ của mình, để anh có thể thoát khỏi thị trấn nhỏ này và vươn ra thế giới rộng lớn hơn. Trong tâm trí anh, mục tiêu vào trường chuyên, rồi lên thành phố, đã trở thành ưu tiên cao nhất, lấn át tất cả những cảm xúc khác.

***

Đêm đã về khuya, trăng đã lên cao, treo lơ lửng trên bầu trời đen nhung, tỏa ánh sáng bạc mờ ảo khắp không gian. Gió đêm thổi xào xạc qua những tán cây, mang theo hơi sương lạnh lẽo và mùi hương của hoa từ vườn nhà thoảng nhẹ, len lỏi qua ô cửa sổ mở hờ của căn phòng Lê An. Tiếng côn trùng rả rích kêu bên ngoài, tạo nên một bản hòa tấu buồn bã, trầm lắng của đêm hè. Trong bếp, mẹ Phan Thị Sáu vẫn còn lạch cạch dọn dẹp bát đĩa sau bữa cơm tối, tiếng động nhỏ bé, đều đặn, mang lại cảm giác bình yên nhưng cũng chất chứa sự suy tư.

Lê An không học bài nữa. Cuốn sách giáo khoa vẫn còn mở trên bàn, nhưng ánh mắt cô lại hướng ra ngoài cửa sổ, nhìn về phía vầng trăng cô đơn. Cô chống cằm, mái tóc dài buông xõa trên vai, che đi một phần gương mặt thanh tú. Hình ảnh Trần Hạo miệt mài học tập ở hiệu sách chiều nay, vẻ mặt căng thẳng, đôi lông mày nhíu chặt của anh cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Cô hiểu anh đang cố gắng vì tương lai, vì gia đình, vì ước mơ của chính anh. Cô biết, kỳ thi chuyển cấp này là một bước ngoặt quan trọng, và anh cần phải tập trung toàn bộ tâm sức.

Nhưng cảm giác hụt hẫng, trống rỗng vẫn không thể xua tan. Cô nhớ những buổi chiều tan học cùng nhau, những câu chuyện vu vơ không đầu không cuối, những ánh mắt mà họ trao nhau lén lút khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Cô nhớ cái cảm giác ấm áp khi anh chủ động rút ngắn "khoảng cách vô hình" giữa họ chỉ mới ngày hôm qua. Giờ đây, tất cả những điều đó dường như đã lùi về quá khứ, nhường chỗ cho những con số, những công thức, những bài tập khó nhằn. Cô biết mình phải ủng hộ anh, phải là hậu phương vững chắc cho anh, nhưng trái tim cô bé vẫn không tránh khỏi những rung động đầu đời đang bị gác lại, những khao khát được quan tâm, được chia sẻ, được nghe những "lời nói không thành" ấy được thốt ra.

Lê An khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ bẫng, tan vào không khí đêm. Cô đưa tay khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ nhật ký đặt trên bàn. Cuốn sổ đó đã ghi lại biết bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu suy nghĩ của cô về Trần Hạo, về những khoảnh khắc họ bên nhau. Đã có lúc, cô tưởng chừng như anh sẽ nói ra, sẽ thổ lộ. Đã có lúc, cô tin rằng tình cảm của họ sẽ vượt qua mọi rào cản. Nhưng rồi, sự im lặng của anh, và giờ đây là áp lực thi cử, lại một lần nữa đẩy họ ra xa.

Phan Thị Sáu, mẹ của Lê An, bước vào phòng. Bà đã dọn dẹp xong xuôi, trên tay cầm một chiếc khăn bông sạch. “An à, con ngủ sớm đi, mai còn học. Cứ cố gắng hết sức là được rồi, đừng tự tạo áp lực cho mình quá.” Giọng bà dịu dàng, ấm áp, ánh mắt bà nhìn con gái đầy yêu thương và lo lắng. Bà khẽ vuốt mái tóc mềm mại của An, cảm nhận được sự mệt mỏi đang bao trùm lấy con bé. Bà cũng biết, con gái mình đang có những suy nghĩ riêng, những nỗi niềm mà chưa thể nói ra cùng ai.

Lê An khẽ giật mình, quay lại nhìn mẹ. “Dạ, con biết rồi mẹ.” Cô đáp, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu. Cô cố gắng mỉm cười, nhưng nụ cười đó lại gượng gạo, không thể che giấu được nỗi buồn đang ẩn chứa trong đôi mắt cô. Mẹ Sáu nhìn con gái, bà không nói gì thêm, chỉ khẽ vuốt tóc An một lần nữa rồi lặng lẽ ra khỏi phòng, để lại Lê An một mình với những suy nghĩ miên man.

Cô lại quay ra cửa sổ, nhìn lên vầng trăng. Trong lòng cô, một câu hỏi cứ vang vọng, không lời đáp: "Hạo... cậu có đang nghĩ về tớ không?" Cô biết, anh đang nghĩ về những bài toán, về những công thức, về trường chuyên, về thành phố. Nhưng liệu, trong một khoảnh khắc nào đó, anh có nhớ đến cô không? Có nhớ đến những buổi chiều bên bờ sông, hay những ánh mắt họ từng trao nhau không?

Cô hiểu rằng, con đường phía trước của Trần Hạo sẽ là một con đường rộng mở, nhưng cũng sẽ đầy chông gai và xa cách. Cô hiểu rằng, anh sẽ rời xa thị trấn nhỏ này, rời xa cô, để thực hiện ước mơ của mình. Và cái "lời nói không thành" ấy, liệu có phải sẽ mãi mãi chôn chặt trong lòng anh, trở thành một nỗi "tiếc nuối khôn nguôi" về sau? Lê An khẽ nhắm mắt, một giọt nước mắt lăn dài trên má. Cô biết mình cần phải mạnh mẽ, phải chấp nhận thực tại. Nhưng trong cái giây phút yếu lòng của đêm khuya, cô không thể ngăn được trái tim mình thổn thức. "Nếu như ngày đó..." cô thầm thì, "nếu như ngày đó, anh đã nói ra sớm hơn một chút... hoặc nếu như em đủ can đảm để hỏi..." Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là một tiếng thở dài, một sự chấp nhận lặng lẽ, và một nỗi buồn thấm đẫm trong tâm hồn cô gái nhỏ. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và những cảm xúc của tuổi học trò, những rung động đầu đời, đành phải tạm gác lại, nhường chỗ cho gánh nặng của sách vở và những ước mơ còn dang dở.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free