Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 52: Khoảng Trống Vô Hình, Nỗi Lòng Không Tên

Màn đêm buông xuống êm đềm trên thị trấn nhỏ, mang theo hơi sương lành lạnh và tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven đường. Bên cửa sổ phòng mình, Lê An khẽ nhắm mắt, cố gắng xua đi những suy nghĩ miên man đã vây lấy cô suốt buổi chiều. Giọng nói của mẹ Sáu, lời dặn dò đầy yêu thương và lo lắng, vẫn văng vẳng bên tai, nhưng không thể xoa dịu được nỗi trống vắng đang gặm nhấm lòng cô. Cô biết mình cần phải mạnh mẽ, phải chấp nhận thực tại. Nhưng trong cái giây phút yếu lòng của đêm khuya, cô không thể ngăn được trái tim mình thổn thức, những "nếu như ngày đó" cứ xoáy sâu trong tâm trí, tựa như dòng sông chảy xiết, cuốn trôi đi bao ước vọng của tuổi thơ. Những lời nói không thành, những cảm xúc bị gác lại, giờ đây như những gánh nặng vô hình, đè nặng lên trái tim cô gái nhỏ.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng đầu thu hanh hao rải nhẹ trên mái ngói rêu phong của trường cấp hai, nhuộm vàng những tán cây đang ngả màu. Không khí trong trường không còn vẻ ồn ào, náo nhiệt như mọi khi. Thay vào đó là một sự căng thẳng đến nghẹt thở, đặc biệt là ở các lớp cuối cấp. Tiếng bút sột soạt trên giấy, tiếng lật sách giáo khoa đều đặn vang lên từ khắp các phòng học, tạo thành một bản giao hưởng khô khan của sự tập trung và áp lực. Ngay cả trong giờ ra chơi ngắn ngủi, hành lang cũng không còn những tiếng cười đùa rộn rã. Thay vào đó, những nhóm nhỏ học sinh tụm năm tụm ba, cúi đầu vào sách vở, thảo luận những bài toán khó hay trao đổi công thức hóa học.

Lê An ngồi trong lớp, bàn tay vô thức xoay nhẹ cây bút chì. Ánh mắt cô không khỏi dõi theo bóng lưng thẳng tắp của Trần Hạo, người ngồi ở bàn trên. Anh cúi gằm mặt xuống tập vở, mái tóc đen nhánh hơi dài rủ xuống che đi một phần trán. Từng đường nét trên khuôn mặt anh, dường như đã trở nên sắc lạnh hơn, trầm tư hơn, với đôi lông mày luôn nhíu chặt như đang phải đối mặt với một vấn đề nan giải không hồi kết. Anh gầy đi một chút, những đường nét xương gò má lộ rõ hơn, và nụ cười, vốn đã hiếm hoi, giờ lại càng trở nên xa xỉ.

Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đang đứng trên bục giảng. Giọng thầy vang vọng, nghiêm nghị nhưng tràn đầy sự tận tâm, truyền tải từng kiến thức, từng kinh nghiệm cho lũ học trò: “Kỳ thi chuyển cấp sắp đến rồi, các em phải tập trung cao độ! Đây là bước ngoặt quan trọng, quyết định tương lai của các em. Đừng để những chuyện ngoài lề làm xao nhãng!” Thầy nhấn mạnh từng chữ, ánh mắt quét qua từng gương mặt học trò, như muốn khắc sâu lời dặn vào tâm trí chúng. Trần Hạo không ngẩng đầu. Anh vẫn miệt mài ghi chép, như thể mọi lời thầy nói đều là vàng ngọc, không thể bỏ lỡ một chữ.

Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài nhẹ bẫng chỉ mình cô nghe thấy. Cô hiểu lời thầy Bình nói, và cô cũng hiểu áp lực đang đè nặng lên vai Trần Hạo. Anh là niềm hy vọng của gia đình, là người được kỳ vọng sẽ vào trường chuyên, sẽ vươn ra thành phố lớn để đổi đời. Gánh nặng ấy, Lê An biết, nó lớn hơn bất cứ tình cảm vu vơ nào của tuổi học trò. Nhưng nhìn anh như vậy, cô không khỏi chạnh lòng. Anh đã thay đổi. Không còn là Trần Hạo của những buổi tan học chung đường, của những ánh mắt lén lút trao nhau, của những lần anh tinh tế giúp cô giải bài khó. Anh bây giờ là một cỗ máy học tập, chỉ biết đến sách vở và những con số.

Nguyễn Thị Mai, cô bạn thân với mái tóc ngắn tinh nghịch, khẽ lay nhẹ tay Lê An. “An ơi, cậu lại nhìn Hạo nữa kìa,” Mai thì thầm, giọng nói cao và nhanh, như thường lệ. “Cậu ấy thành mọt sách chính hiệu rồi, có mà chả rảnh mà ngó nghiêng đâu! Tập trung vào bài đi, không thầy Bình lại gọi kìa.” Mai nhìn Lê An với ánh mắt đầy vẻ trêu chọc, nhưng trong đó cũng ẩn chứa chút lo lắng. Mai đã nhận ra sự thay đổi của Trần Hạo, và cô cũng nhận ra sự hụt hẫng của Lê An.

Lê An chỉ khẽ lắc đầu, nụ cười gượng gạo nở trên môi. Cô biết Mai nói đúng. Trần Hạo bây giờ, quả thực, không còn rảnh để “ngó nghiêng” nữa rồi. Anh đang ở một thế giới khác, một thế giới của những công thức, những định lý, của những ước mơ lớn lao hơn bất cứ điều gì. Cô cố gắng tập trung vào bài giảng, nhưng tâm trí cô lại trôi dạt về những ngày xưa cũ, về những khoảnh khắc họ đã từng chia sẻ, những khoảnh khắc mà giờ đây dường như đã trở thành một phần của ký ức xa xăm, khó có thể chạm tới. Cô biết, "khoảng cách vô hình" giữa họ, không phải do ghen tuông hay hiểu lầm, mà là do những ưu tiên khác biệt, đang ngày một lớn dần.

Buổi chiều, sau khi kết thúc các tiết học chính khóa, là những giờ học thêm kéo dài đến tận khi mặt trời bắt đầu ngả bóng. Trường học vẫn tấp nập, nhưng chỉ còn những học sinh cuối cấp đang miệt mài ôn luyện. Lê An nán lại ở cổng trường, ánh mắt dõi theo dòng người thưa dần. Cô hy vọng sẽ thấy Trần Hạo, hy vọng anh sẽ lại đi cùng cô về như những ngày đầu, dù chỉ là một đoạn đường ngắn. Cơn gió heo may cuối thu thổi qua, mang theo mùi lá khô và chút hơi lạnh se sắt. Lê An siết chặt hai tay, chờ đợi.

Rồi cô thấy anh. Trần Hạo bước ra từ phòng học thêm, tay ôm một chồng sách dày cộp, bước chân nhanh vội vã như thể đang chạy đua với thời gian. Vẻ mặt anh vẫn căng thẳng, đôi mắt mệt mỏi nhưng ánh lên sự kiên định. Lê An khẽ gọi: “Hạo… về cùng không?” Giọng cô nhẹ nhàng, gần như thì thầm, nhưng đủ để anh nghe thấy trong không gian yên ắng dần của sân trường.

Trần Hạo khựng lại. Anh quay đầu nhìn Lê An, ánh mắt có chút lơ đãng, như thể tâm trí anh vẫn còn đang mắc kẹt trong những công thức toán học hay những bài văn nghị luận. Một thoáng ngập ngừng, anh khẽ lắc đầu. “An à? Thôi, cậu về trước đi,” giọng anh trầm hơn mọi khi, pha chút vội vã. “Tớ còn phải về học bài gấp. Sắp thi rồi, không đùa được đâu.” Anh nói, không nhìn thẳng vào mắt cô, rồi lại quay người, bước chân tiếp tục vội vã, như muốn chạy trốn khỏi bất cứ điều gì có thể làm anh xao nhãng.

Lê An đứng đó, nhìn theo bóng lưng anh khuất dần sau cánh cổng trường. Một cảm giác hụt hẫng, trống rỗng dâng lên trong lòng cô, nặng trĩu. Cô biết anh đang cố gắng, cô hiểu anh đang đặt cược tương lai của mình vào kỳ thi này. Nhưng sao cô vẫn thấy lòng mình chênh vênh đến thế? Cảm giác như có một bức tường vô hình vừa được dựng lên giữa họ, một bức tường làm từ những sách vở, những áp lực, và những ước mơ xa vời.

Cô lặng lẽ quay bước, một mình đi về theo con đường ven sông quen thuộc. Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, biến dòng sông thành dải lụa mềm mại phản chiếu sắc cam hồng rực rỡ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một bản nhạc buồn. Gió thổi xào xạc qua hàng cây, mang theo mùi đất ẩm và cỏ cây xanh tươi thoảng trong không khí. Khung cảnh lãng mạn đến nao lòng, nhưng lại đối lập hoàn toàn với tâm trạng của Lê An. Những cặp tình nhân thường hẹn hò bên bờ sông này, trao nhau những lời yêu thương, những ánh mắt trìu mến. Nhưng cô, giờ đây, lại bước đi một mình, nỗi lòng nặng trĩu.

“Cậu ấy… sao lại khác thế này?” Lê An thầm thì trong gió, giọng nói nhỏ đến mức chỉ đủ cho chính cô nghe thấy. Cô nhớ những buổi chiều, cũng bên bờ sông cũ này, Trần Hạo đã từng kiên nhẫn lắng nghe cô kể chuyện, đã từng trao cô những ánh mắt quan tâm thầm lặng. Anh đã từng là người che chở, là người bạn đồng hành không thể thiếu trong cuộc đời cô. Nhưng giờ đây, anh lại vội vã quay đi, chỉ còn lại sự tập trung tuyệt đối vào con đường học vấn. Có phải, cô đã trở thành một yếu tố “ngoài lề” trong cuộc sống của anh, một thứ có thể làm anh “xao nhãng” như lời thầy Bình nói?

Nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng cô. Cô sợ. Sợ rằng cái khoảng cách vô hình này sẽ ngày càng rộng lớn, sợ rằng một ngày nào đó, anh sẽ hoàn toàn quên đi những kỷ niệm của họ, quên đi cô. Cô biết, anh đang nghĩ về những bài toán, về những công thức, về trường chuyên, về thành phố. Nhưng liệu, trong một khoảnh khắc nào đó, anh có nhớ đến cô không? Có nhớ đến những buổi chiều bên bờ sông, hay những ánh mắt họ từng trao nhau không? Hay tất cả những điều đó đã bị gạt sang một bên, nhường chỗ cho tham vọng lớn lao hơn? Lê An cúi đầu, bước chân chậm rãi, cố gắng nuốt ngược những giọt nước mắt chực trào. Dòng sông vẫn cứ chảy, mang theo những buồn vui của thị trấn nhỏ, và mang theo cả nỗi lòng không tên của cô gái đang đứng giữa hoàng hôn.

***

Đêm về, không gian trong căn phòng nhỏ của Lê An trở nên ấm cúng hơn bởi ánh đèn vàng dịu nhẹ tỏa ra từ chiếc đèn bàn. Mùi cơm tối thoang thoảng từ dưới bếp vọng lên, mang theo hơi ấm quen thuộc của gia đình. Nhưng dù vậy, sự yên bình đó cũng không thể xua tan đi nỗi trống vắng trong lòng cô. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản nhạc buồn bã, trầm lắng.

Lê An nằm trên giường, nhìn lên trần nhà, đôi mắt mở to trong bóng tối. Cô với tay lấy cuốn sổ nhật ký đặt trên đầu giường, vật kỷ niệm đã đồng hành cùng cô qua biết bao nhiêu cảm xúc. Lật từng trang giấy, cô lướt qua những dòng chữ đã ghi lại biết bao nhiêu kỷ niệm đẹp đẽ của cô và Trần Hạo. Cô nhớ lại ánh mắt, nụ cười, và sự quan tâm thầm lặng của anh ngày trước. Những buổi chiều anh đợi cô tan học, những lần anh giảng bài cho cô, những ánh mắt vô tình chạm nhau khiến trái tim cô rung lên khẽ khàng. Tất cả, giờ đây, đều trở nên sống động như vừa mới hôm qua.

Rồi cô đối chiếu với hình ảnh Trần Hạo trầm tư, xa cách, vội vã rời đi chiều nay. Một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi trong lòng cô, như một sợi tơ mỏng manh nhưng dai dẳng, thắt chặt trái tim cô. Cô khẽ nhắm mắt, cố gắng xua đi cảm giác hụt hẫng đang bủa vây.

“Hạo à, cậu đang nghĩ gì vậy?” Lê An thầm thì một mình, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy. “Có phải mình đã làm gì sai không?” Cô biết mình không làm gì sai. Cô biết anh đang cố gắng vì tương lai. Nhưng trái tim cô bé vẫn không tránh khỏi những rung động đầu đời đang bị gác lại, những khao khát được quan tâm, được chia sẻ, được nghe những “lời nói không thành” ấy được thốt ra.

Cô ngồi dậy, cầm bút và bắt đầu ghi vào cuốn sổ nhật ký. Nét chữ mềm mại, run run trên trang giấy trắng:

“Ngày… tháng… năm…

Hôm nay, Hạo xa cách lắm. Dù mình đã cố gắng đợi, cố gắng bắt chuyện, nhưng cậu ấy chỉ vội vã quay đi, bảo rằng phải về nhà học bài gấp. Mình hiểu. Mình thực sự hiểu cậu ấy phải học, phải tập trung cho kỳ thi quan trọng này. Cậu ấy có ước mơ, có gánh nặng gia đình trên vai. Nhưng sao lại thấy trống vắng đến thế? Cảm giác như có một ‘khoảng cách vô hình’ đang lớn dần giữa hai đứa mình, không phải vì giận hờn, mà vì những điều lớn lao hơn, những ước mơ mà mình không thể chạm tới.

Nhìn cậu ấy gầy đi, trầm tư hơn, mình thấy lo lắng. Lo lắng cho sức khỏe của cậu ấy, và cả lo lắng cho… chúng mình. Liệu khi cậu ấy đạt được ước mơ, khi cậu ấy rời xa thị trấn này, rời xa mình để đến một chân trời mới, những cảm xúc này có còn được giữ lại không? Hay nó sẽ mãi mãi bị chôn vùi dưới gánh nặng của sách vở và tham vọng?

Mình nhớ những lời nói không thành. Mình nhớ những ánh mắt. Mình nhớ cái cách cậu ấy từng quan tâm mình. Giờ đây, tất cả dường như đã bị cuốn trôi bởi dòng chảy thời gian và áp lực. Mình cố gắng mạnh mẽ, cố gắng thấu hiểu, nhưng trái tim mình vẫn không thể ngừng thổn thức.

‘Nếu như ngày đó…’ mình lại thầm thì câu nói quen thuộc. Nếu như ngày đó, cậu ấy nói sớm hơn một chút. Nếu như mình đủ can đảm để hỏi. Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là một tiếng thở dài, một sự chấp nhận lặng lẽ, và một nỗi buồn thấm đẫm trong tâm hồn. Mình sợ rằng cái ‘chậm một nhịp’ này sẽ khiến chúng mình lỡ nhau cả một đời. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, và những cảm xúc của tuổi học trò, những rung động đầu đời, đành phải tạm gác lại, nhường chỗ cho gánh nặng của sách vở và những ước mơ còn dang dở. Liệu mình có thể chờ đợi không? Liệu cậu ấy có quay lại tìm mình không, sau tất cả?”

Lê An khép cuốn sổ lại, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Vầng trăng sáng vằng vặc trên cao, rọi chiếu xuống thị trấn nhỏ một màu bạc huyền ảo. Không khí se lạnh của đêm khuya thấm vào da thịt, nhưng không lạnh bằng nỗi cô đơn đang bao trùm lấy trái tim cô. Cô biết, Trần Hạo đang chiến đấu cho tương lai của anh. Và cô, chỉ có thể đứng đây, lặng lẽ quan sát, lặng lẽ ủng hộ, và lặng lẽ gặm nhấm nỗi buồn của chính mình, mong rằng một ngày nào đó, anh sẽ nhận ra rằng, không phải mọi thứ đều có thể gác lại. Có những cảm xúc, một khi đã "chậm một nhịp", có thể sẽ mãi mãi trở thành "tiếc nuối khôn nguôi".

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free