Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 53: Lời Khẳng Định Giữa Bộn Bề Thi Cử
Căn phòng nhỏ của Lê An vẫn vương vấn mùi cơm tối, nhưng hơi ấm quen thuộc của gia đình không đủ để xua đi nỗi trống vắng trong lòng cô. Tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ vẫn ngân nga như một bản nhạc buồn, trầm lắng, hòa vào nỗi niềm chất chứa. Cô đã khép cuốn sổ nhật ký lại, nhưng những dòng chữ vừa ghi, những nỗi sợ hãi vừa thầm thì vẫn còn âm ỉ, cuộn xoáy trong tâm trí. “Tiếc nuối khôn nguôi”, cụm từ ấy cứ vương vấn, nặng trĩu. Lê An không biết rằng, cách đó không xa, trong căn nhà nhỏ của Trần Hạo, ánh đèn bàn vẫn còn sáng, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung vào những trang sách dày đặc. Một hình ảnh mơ hồ về Lê An, về ánh mắt đầy ưu tư của cô chiều nay, cứ hiện lên, phá vỡ sự tập trung vốn có. Anh gạt đi, lại gạt đi, nhưng nó vẫn dai dẳng như một sợi tơ vương vấn, không thể cắt đứt.
***
Sáng hôm sau, tiết học Toán của Thầy Bình diễn ra trong bầu không khí căng thẳng thường lệ của mùa thi cử. Tiếng phấn ken két trên bảng, tiếng lật sách vở sột soạt, và cả tiếng thở dài khe khẽ của một vài học sinh đều như bị khuếch đại trong căn phòng yên ắng. Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc, cặp kính lão trễ xuống sống mũi và giọng nói vang, vẫn miệt mài giảng bài, thỉnh thoảng lại nhắc nhở cả lớp về tầm quan trọng của giai đoạn nước rút này. Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, cạnh cửa sổ, ánh mắt dán chặt vào những con số, những công thức phức tạp. Áp lực thi cử đang đè nặng lên đôi vai gầy của cậu học trò nghèo, nhưng đâu đó, trong những khoảng nghỉ ngắn ngủi giữa các phép tính, một hình ảnh lại thoáng hiện lên. Là ánh mắt của Lê An chiều qua, lúc cô cố gắng bắt chuyện với anh nhưng bị anh từ chối vội vã. Là vẻ mặt thinh lặng của cô khi anh quay lưng bước đi.
Đến giờ ra chơi, sân trường bỗng chốc ồn ào hẳn lên với tiếng cười nói, tiếng chân chạy lạch bạch. Trần Hạo vẫn ngồi yên tại chỗ, cố gắng hoàn thành nốt bài tập còn dang dở. Cậu biết mình không thể lãng phí dù chỉ một phút giây. Nhưng rồi, từ góc bàn bên kia, nơi Lê An và Nguyễn Thị Mai đang ngồi trò chuyện, một âm thanh khe khẽ lọt vào tai anh. Mới đầu chỉ là tiếng thì thầm, nhưng rồi, khi Mai cất tiếng nói cao vút, Hạo không thể không chú ý.
Lê An, với vẻ mặt trầm tư thường thấy những ngày gần đây, khẽ gẩy gẩy sợi tóc mai vương trên má, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ. Nguyễn Thị Mai, cô bạn vô tư và nhanh nhảu, đang kể một câu chuyện vui nào đó, nhưng dường như Lê An không mấy để tâm. Mãi đến khi Mai ngừng lại, Lê An mới khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu khiến Mai cũng phải ngừng cười.
“Mai này…” Giọng Lê An nhỏ nhẹ, mang theo một nỗi niềm khó tả. “Tớ chỉ sợ… sau này Hạo lên thành phố rồi, có còn nhớ đến tớ không?”
Trần Hạo đang viết bỗng khựng lại. Ngòi bút chì lơ lửng trên trang giấy, một vệt mực đậm in hằn. Anh không cố ý nghe trộm, nhưng những lời nói đó cứ như một mũi tên xuyên thẳng vào tâm trí anh. Lê An đang lo lắng. Cô ấy lo lắng cho anh, nhưng hơn hết, cô ấy đang lo lắng cho chính mối quan hệ giữa hai người. Một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng Trần Hạo. Anh đã quá tập trung vào mục tiêu của mình, đến nỗi lơ là cô bạn thanh mai trúc mã vẫn luôn âm thầm ở bên.
Nguyễn Thị Mai, vẫn hồn nhiên như mọi khi, vỗ nhẹ vào vai Lê An. “Khéo lo! Hạo nó thương cậu thế cơ mà. Hai đứa thân nhau từ bé, lớn lên cùng nhau, ai mà chẳng bảo sau này sẽ là một cặp. Cậu nghĩ Hạo nó dễ quên cậu đến thế à?” Mai cười khúc khích, nhưng Lê An chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn chưa hết ưu tư.
“Cậu không hiểu đâu, Mai à.” Lê An khẽ thì thầm, giọng chùng xuống. “Hạo nó có ước mơ lớn lắm. Nó muốn thoát ly khỏi cái thị trấn này, muốn vào trường chuyên, rồi lên đại học thành phố. Cậu nghĩ xem, khi nó ở một nơi rộng lớn hơn, có nhiều người giỏi giang hơn, có nhiều điều mới mẻ hơn, nó còn nhớ đến một đứa con gái chỉ quanh quẩn bên bờ sông này không?” Lê An ngừng lại, ánh mắt thoáng buồn. “Tớ sợ cái ‘khoảng cách vô hình’ này sẽ lớn dần lên, không chỉ là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn. Cậu ấy bận rộn với sách vở, với những dự định lớn lao, còn tớ… tớ chỉ là một phần nhỏ bé trong cuộc đời cậu ấy thôi.”
Những lời Lê An nói như một nhát dao cứa vào lòng Trần Hạo. Anh biết Lê An nói đúng. Anh đang gồng mình lên để học, để đạt được mục tiêu, để không phụ lòng mong mỏi của gia đình. Anh đang tự tạo ra một cái vỏ bọc cứng rắn, một bức tường vô hình ngăn cách anh với mọi thứ xung quanh, kể cả với Lê An. Anh đã nghĩ rằng, chỉ cần anh cố gắng, chỉ cần anh thành công, thì mọi chuyện sẽ ổn. Nhưng anh đã quên mất rằng, có những cảm xúc, có những mối quan hệ, cần được vun đắp, cần được sẻ chia, chứ không thể cứ thế mà mặc định rằng chúng sẽ luôn ở đó, chờ đợi.
Trần Hạo khẽ siết chặt cây bút chì trong tay. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng dịu dàng trải dài trên tán cây bàng cổ thụ. Gió nhẹ thổi xào xạc, mang theo hương đất ẩm và mùi lá khô. Lòng anh chợt dấy lên một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh đã quá vô tâm rồi. Anh đã để Lê An một mình gặm nhấm những nỗi lo lắng, những nỗi buồn không tên. Anh đã để những "lời nói không thành" cứ mãi mắc kẹt trong cổ họng, khiến cô phải tự hỏi, tự dằn vặt.
Trong đầu Trần Hạo hiện lên hình ảnh Lê An đêm qua, nằm trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng dịu nhẹ, cô đơn đến lạ. Anh tự hỏi, liệu cô có thức trắng đêm, trăn trở về tương lai của hai người, giống như anh đang trằn trọc với những bài toán khó? Những lời cô ghi trong nhật ký, những nỗi sợ hãi mà cô thầm thì với Mai, tất cả đều đang tố cáo sự thờ ơ của anh. Anh đã quá mải mê với những con chữ, những công thức, mà quên đi con người bằng xương bằng thịt đang ở ngay cạnh mình, đang cần được trấn an, được lắng nghe.
“Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh,” lời Thầy Bình vẫn thường nói, giờ đây như một lời nhắc nhở vang vọng trong tâm trí Trần Hạo. Nhưng cái "trời sinh" ấy có giữ được không, nếu anh cứ tiếp tục tạo ra "khoảng cách vô hình", cứ để "lời nói không thành" cứ mãi nằm im? Anh biết, anh cần phải làm gì đó. Không phải là những lời yêu đương hoa mỹ, mà là một sự trấn an, một sự khẳng định rõ ràng, rằng anh vẫn ở đây, vẫn quan tâm, vẫn coi trọng cô. Dù cho anh có phải gác lại những con số, những công thức một chút, thì điều đó cũng xứng đáng. Nỗi lo lắng của Lê An, sự hụt hẫng của cô, bỗng trở thành một gánh nặng khác đè lên vai anh, nặng nề hơn cả áp lực thi cử. Anh không muốn cô phải buồn. Anh không muốn cô phải tự hỏi, phải hoài nghi.
Anh nhìn Lê An một lần nữa, cô vẫn đang khẽ lắc đầu khi Mai cố gắng an ủi. Ánh mắt cô vẫn nhuốm một màu buồn bã, xa xăm. Cái nhìn đó đã khiến Trần Hạo nhận ra, dù anh có bận rộn đến đâu, dù mục tiêu có lớn lao đến nhường nào, thì việc xoa dịu nỗi lo lắng của Lê An, việc khẳng định mối quan hệ giữa hai người, cũng là một điều quan trọng không kém. Có lẽ, đây là lúc anh cần phải phá vỡ bức tường im lặng mà mình đã dựng lên.
***
Tiếng trống tan học vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng cuối buổi. Học sinh ùa ra khỏi lớp, tiếng nói cười rộn ràng, xóa nhòa đi những dấu vết của những giờ học miệt mài. Lê An thu dọn sách vở, lòng vẫn còn vương vấn những suy nghĩ miên man về cuộc trò chuyện với Mai. Cô chậm rãi bước ra khỏi lớp, định rẽ theo lối về nhà quen thuộc thì một bàn tay khẽ đặt lên vai cô.
“An này, đợi tớ một lát.”
Giọng Trần Hạo trầm ấm, khiến Lê An giật mình quay lại. Anh đứng đó, nét mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của những giờ học căng thẳng, nhưng ánh mắt anh lại khác lạ. Không còn vẻ vội vã, xa cách như mấy hôm trước, mà thay vào đó là một sự dịu dàng, pha lẫn chút bối rối.
“Hạo? Cậu… cậu không về học bài sao?” Lê An hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn không giấu được sự ngạc nhiên.
Trần Hạo khẽ lắc đầu. “Không. Tớ muốn… nói chuyện với cậu một chút. Cậu có muốn ra bờ sông không?” Anh nhìn cô, ánh mắt như dò hỏi. Bờ sông, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của họ, nơi những "lời nói không thành" vẫn thường lơ lửng trong không gian.
Lê An thoáng do dự, rồi khẽ gật đầu. Cô cảm nhận được một sự thay đổi tinh tế trong thái độ của Trần Hạo. Một tia hy vọng le lói trong lòng cô, xua đi phần nào những đám mây u ám đang bao phủ. Cả hai cùng bước đi, con đường quen thuộc dẫn ra bờ sông. Ánh nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm một màu vàng cam lên những mái nhà lợp ngói rêu phong và những hàng tre ngà ngà xanh biếc. Gió thổi nhè nhẹ, mang theo mùi phù sa đặc trưng của dòng sông và hương cỏ dại ven đường.
Họ không nói gì nhiều trên đường đi. Sự im lặng không còn gượng gạo như những lần trước, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đầy mong đợi. Lê An thầm quan sát Trần Hạo, thấy anh vẫn trầm tư, nhưng ánh mắt không còn vô định. Anh dường như đang cân nhắc điều gì đó, một điều quan trọng.
Đến bên bờ sông cũ, nơi có gốc cây đa cổ thụ rủ bóng mát, nơi họ đã từng ngồi hàng giờ để ngắm nhìn dòng nước trôi, cả hai cùng ngồi xuống bãi cỏ xanh mướt. Dòng sông vẫn chảy lững lờ, mang theo những cánh bèo xanh biếc. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những rặng cây xa xa.
Trần Hạo hít một hơi thật sâu, rồi quay sang nhìn Lê An. Cô đang cúi mặt, ngón tay khẽ gẩy những cọng cỏ non. Vẻ mặt cô vẫn còn vương nỗi ưu tư mà anh đã nhìn thấy trong lớp học. Anh biết, anh cần phải nói.
“An…” Giọng Trần Hạo trầm ấm, vang nhẹ trong không gian chiều tà. “Cậu có chuyện gì không vui sao? Mấy hôm nay tớ thấy cậu cứ… trầm tư.” Anh nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cô, không né tránh.
Lê An giật mình ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy chạm phải ánh mắt kiên định của Trần Hạo. Cô hơi bối rối, cố gắng che giấu cảm xúc của mình. “À… không có gì đâu Hạo. Tớ chỉ… nghĩ linh tinh thôi.” Cô nói, giọng nhỏ dần, không đủ tự tin để duy trì sự phủ nhận.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi những ngày này. “Cậu đừng nghĩ là tớ không biết gì. Tớ nghe thấy cậu nói chuyện với Mai rồi.” Anh dừng lại một chút, để những lời đó thấm vào không khí. “Tớ xin lỗi. Mấy ngày nay tớ quá tập trung vào việc học, nên đã lơ là cậu. Tớ biết cậu đang lo lắng.”
Lê An ngước nhìn Trần Hạo, đôi mắt cô rưng rưng. Lời xin lỗi của anh, sự thừa nhận của anh, khiến trái tim cô ấm áp trở lại sau những ngày lạnh giá. Cô biết anh bận, cô hiểu anh có ư��c mơ, nhưng sự vô tâm của anh vẫn khiến cô hụt hẫng. Giờ đây, anh đã nhìn thấy, đã hiểu.
Trần Hạo nhìn sâu vào đôi mắt Lê An, ánh mắt anh tràn đầy sự kiên định. “Đừng lo lắng, An. Tớ biết cậu đang sợ điều gì. Sợ tớ lên thành phố, sợ tớ thay đổi, sợ tớ quên cậu, phải không?” Anh nói, từng lời chậm rãi, chắc chắn. “Tớ sẽ không quên cậu đâu. Dù có chuyện gì xảy ra, dù tớ có đi đâu…” Anh ngừng lại, hít một hơi thật sâu, rồi đặt bàn tay phải của mình lên vai Lê An, một cử chỉ nhẹ nhàng, nhưng đầy sự trấn an và chân thành. Bàn tay anh ấm áp, xua đi một phần nào đó cái lạnh lẽo trong lòng cô.
“Dù tớ có đi đâu… chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau.” Trần Hạo khẳng định, ánh mắt anh không một chút dao động. “Cậu tin tớ chứ?”
Lê An nhìn chằm chằm vào Trần Hạo, vào bàn tay anh đang đặt trên vai cô. Nước mắt cô chực trào ra, nhưng cô cố gắng kiềm nén. Cô chờ đợi lời nói này đã bao lâu rồi? Từ những ngày anh bắt đầu xa cách, từ những lần anh vội vã quay đi. Cô chờ đợi một sự khẳng định, một lời trấn an, dù không phải là một lời thổ lộ tình yêu mãnh liệt, nhưng ít nhất cũng là một sự cam kết, một sợi dây vô hình níu giữ hai người lại.
“Tớ… tớ tin cậu.” Lê An khẽ thì thầm, giọng nói run rẩy. Cô gật đầu, một cái gật đầu nhẹ, nhưng chứa đựng tất cả niềm hy vọng và sự tin tưởng của cô.
Trần Hạo khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai Lê An. “Chỉ cần cậu tin tớ là đủ.” Anh nói, ánh mắt anh vẫn dịu dàng, nhưng sâu thẳm trong đó vẫn là một nỗi lo lắng mơ hồ. Anh biết lời nói của mình chưa đủ để xua tan hết mọi nghi ngờ trong lòng cô, nhưng anh đã cố gắng hết sức để bày tỏ. Anh đã phá vỡ rào cản của sự im lặng, đã gạt bỏ những con số và công thức để dành trọn khoảnh khắc này cho cô.
Cả hai lại chìm vào im lặng. Lần này, sự im lặng không còn là khoảng cách vô hình, mà là một sự gắn kết, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Lê An ngắm nhìn dòng sông, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Trần Hạo trên vai mình. Một nỗi lòng không tên vẫn còn vương vấn trong tim cô. Cô tin anh, cô thực sự tin anh. Nhưng những lời anh nói, "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau", liệu có ý nghĩa như cô hằng mong muốn? Hay đó chỉ là lời hứa của một người bạn thân, một người anh em, chứ không phải là lời hứa của một tình yêu đang chớm nở? Sự rụt rè cố hữu của Trần Hạo, việc anh không thể thốt ra những lời trực tiếp hơn về tình cảm, vẫn là một điều khiến cô băn khoăn.
Dù sao đi nữa, khoảnh khắc này, bên bờ sông cũ, dưới ánh chiều tà, với bàn tay ấm áp của Trần Hạo trên vai, cô cảm thấy bình yên hơn rất nhiều. Nỗi lo lắng về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" vẫn còn đó, nhưng không còn quá đè nặng. Cô biết, anh đã nhận ra sự hiện diện của cô, đã quan tâm đến cảm xúc của cô. Điều đó đã đủ để xoa dịu trái tim mong manh của cô lúc này.
Trần Hạo cũng nhìn dòng sông, lòng anh nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Anh đã làm được điều mà anh biết mình phải làm. Anh đã trấn an Lê An, đã khẳng định mối quan hệ của họ. Anh biết, anh vẫn còn rất nhiều bài vở phải học, rất nhiều mục tiêu phải đạt được. Nhưng anh cũng hiểu rằng, có những điều không thể gác lại mãi mãi. Tình cảm, dù không được nói ra một cách rõ ràng nhất, cũng cần được thể hiện, cần được vun đắp. Dù anh vẫn còn phải ưu tiên cho sự nghiệp, cho con đường đến thành phố, nhưng anh sẽ cố gắng không để Lê An phải một mình gặm nhấm nỗi buồn nữa.
Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, phản chiếu xuống mặt sông lấp lánh như dát vàng. Hai bóng người ngồi cạnh nhau, giữa không gian yên bình của thị trấn ven sông, tựa như một bức tranh tĩnh lặng, ẩn chứa bao nhiêu tâm sự, bao nhiêu lời nói không thành. Họ không biết rằng, lời khẳng định "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" của Trần Hạo, dù chân thành, lại thiếu đi một nhịp đập mãnh liệt của tình yêu, và chính cái "chậm một nhịp" ấy sẽ là khởi nguồn cho "tiếc nuối khôn nguôi" trong những năm tháng về sau. Nhưng lúc này, dưới ánh chiều tà, họ chỉ cảm nhận được hơi ấm của sự gắn kết, của một lời hứa không trọn vẹn nhưng đủ để xoa dịu trái tim non trẻ.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.