Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 54: Dòng Sông Ký Ức Trước Thềm Giông Bão
Ánh hoàng hôn cuối ngày vẫn còn vương vấn trên cao, nhuộm một vệt vàng cam ấm áp lên bầu trời phía Tây, nhưng dưới mặt đất, cái lạnh đầu đông đã bắt đầu len lỏi. Lê An đứng tần ngần trước cổng trường cấp hai, bóng dáng nhỏ bé như chìm khuất giữa dòng người hối hả tan học. Tiếng cười đùa, tiếng xe đạp lách cách, tiếng gọi nhau í ới của bạn bè dần xa, để lại cô một mình với nỗi niềm riêng. Tâm trí cô vẫn còn lẩn quẩn với những lời Trần Hạo đã nói hôm qua bên bờ sông, lời khẳng định "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" như một sợi chỉ mỏng manh níu giữ cô giữa dòng chảy của những lo âu mơ hồ. Nó xoa dịu, nhưng cũng đồng thời khơi gợi một khao khát sâu xa hơn, một lời thổ lộ mà cô chưa từng dám mơ tới. Dù vậy, cô biết, anh đã dành cho cô một sự quan tâm đặc biệt, và điều đó, ít nhất, đã đủ để cô cảm thấy bình yên hơn rất nhiều.
Trần Hạo bước ra khỏi dãy phòng học, sách vở vẫn kẹp chặt dưới cánh tay. Anh đi chậm rãi, ánh mắt lướt qua sân trường đã vắng dần. Đầu óc anh vốn đang chìm đắm trong những công thức vật lý phức tạp và các phương trình toán học khô khan, nhưng hình ảnh Lê An với đôi mắt ưu tư hôm qua lại hiện lên, rõ ràng đến bất ngờ, như một vết mực trên trang giấy trắng. Anh biết cô đang chờ anh, chờ một cử chỉ, một ánh nhìn, hay chỉ đơn giản là sự hiện diện của anh. Áp lực thi cử đang đè nặng lên vai, mỗi phút giây đều quý giá như vàng bạc, anh tự nhủ mình phải tập trung, phải gạt bỏ mọi thứ để chạm tới mục tiêu. Thế nhưng, khoảnh khắc nhìn thấy Lê An đứng lặng lẽ bên cổng trường, mái tóc dài buông xõa theo làn gió nhẹ, một cảm giác lạ lẫm trỗi dậy trong lòng anh. Nó không phải là sự xao nhãng thường thấy, mà là một sự thôi thúc, một nhu cầu được xoa dịu điều gì đó đang gợn sóng trong lòng cô.
Anh khẽ thở dài, bước chân chậm dần. Đối với Trần Hạo, việc phá vỡ thói quen tập trung cao độ vào việc học để làm một điều gì đó "không cần thiết" là một sự đấu tranh nội tâm lớn. Anh luôn tin rằng, con đường duy nhất để bảo vệ và chăm sóc cho những người anh yêu thương là phải thành công, phải có một tương lai vững chắc. Và thành công đó, ở thời điểm hiện tại, đồng nghĩa với việc dành trọn tâm huyết cho sách vở, cho những kỳ thi sắp tới. Nhưng liệu có những điều không thể chờ đợi? Liệu có những cảm xúc cần được đón nhận ngay lập tức, trước khi chúng kịp phai nhạt hay biến thành những khoảng trống vô hình? Anh tiến lại gần cô, từng bước chân như đo đếm. Mùi phấn bảng và mực in vẫn còn vương vấn trên áo anh, hòa lẫn với hương cỏ non từ sân trường.
Lê An nhận ra bóng dáng quen thuộc đang tiến về phía mình. Tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô vẫn luôn như vậy, mỗi khi nhìn thấy Trần Hạo, dù anh có vẻ xa cách đến đâu, trái tim cô vẫn luôn dành cho anh một góc nhỏ bình yên. Anh đã đến, không vội vã như những ngày qua. Anh không lướt qua cô như một cơn gió, không chỉ gật đầu chào hỏi rồi vội vã đạp xe đi về. Hôm nay, anh đứng lại. Anh đứng đó, cao hơn cô một cái đầu, ánh mắt trầm tĩnh vẫn vương chút suy tư của những con số và lý thuyết.
Trần Hạo nhìn thẳng vào Lê An, giọng nói anh trầm ấm, thoát ra một cách chậm rãi, như thể anh đang cân nhắc từng chữ: “An, cậu có muốn... đi dạo bờ sông một chút không?” Giọng anh có chút ngập ngừng, không phải vì anh không chắc chắn, mà vì đó là một lời đề nghị hiếm hoi, một sự phá lệ đối với lịch trình nghiêm ngặt của chính anh.
Lê An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô mở to vì ngạc nhiên. Nụ cười dịu dàng khẽ nở trên môi cô, như đóa hoa e ấp đón ánh nắng sau cơn mưa. “Thật sao? Tớ tưởng cậu phải về học bài chứ.” Cô hỏi, giọng nói vẫn nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa một chút vui mừng không thể che giấu. Cô biết anh bận rộn đến mức nào, việc anh dành thời gian cho cô, dù chỉ là một khoảnh khắc nhỏ, cũng là một điều đáng quý.
Trần Hạo khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi, chỉ thoáng qua trên môi nhưng đủ để làm rạng rỡ cả khuôn mặt anh. Anh khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về phía con đường đất dẫn ra bờ sông, nơi in dấu bao kỷ niệm tuổi thơ của họ. “Hôm nay... cho phép mình thư giãn một chút.” Anh nói, giọng điệu có vẻ tự thuyết phục chính mình nhiều hơn là trấn an cô, nhưng trong đó lại ẩn chứa một sự chân thành khó tả. Anh đã quyết định, dù chỉ là một buổi chiều, anh sẽ gác lại những áp lực vô hình của kỳ thi, để dành cho cô và cho chính anh một khoảnh khắc bình yên.
Anh khẽ chạm vào vai cô, một cử chỉ nhẹ nhàng, không quá thân mật nhưng đủ để truyền đi hơi ấm. Lần chạm này không như hôm qua, nó không phải là sự trấn an vội vã mà là một lời mời gọi, một sự kết nối. Lê An cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay anh, nụ cười trên môi cô càng thêm tươi tắn. Cô gật đầu, một cái gật đầu đầy tin tưởng và hạnh phúc. Họ cùng nhau dắt xe đạp ra khỏi cổng trường, bỏ lại sau lưng tiếng ồn ào cuối ngày và những áp lực vô hình đang chờ đợi. Ánh chiều tà vẫn còn rọi xuống con đường đất, phủ một lớp bụi vàng lên tóc và vai áo họ, như một bức tranh tĩnh lặng của tuổi thanh xuân, trước khi những dòng chảy dữ dội của cuộc đời kịp cuốn họ đi. Họ không biết, khoảnh khắc này, dù ngắn ngủi, sẽ trở thành một trong những ký ức đẹp đẽ nhất, một điểm tựa tinh thần vững chắc trước cơn bão kỳ thi và những biến cố lớn hơn sắp ập đến.
Con đường đất ven sông quen thuộc phủ một lớp bụi vàng dưới ánh hoàng hôn. Trần Hạo và Lê An dắt xe đạp đi bộ chậm rãi, mỗi bước chân đều gợi lên những âm thanh quen thuộc: tiếng lốp xe lăn trên sỏi, tiếng gió xào xạc qua hàng tre, tiếng chim hót gọi đàn vọng lại từ phía xa. Không gian yên bình của thị trấn ven sông bao bọc lấy họ, dịu dàng như một lời ru của mẹ. Mùi phù sa ẩm ướt từ dòng sông và mùi cỏ dại ven đường hòa quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương thơm đặc trưng của quê hương, thứ mùi hương đã gắn bó với tuổi thơ của họ như hơi thở.
Họ không vội vàng, cứ thế bước đi, từng bước, từng bước, để cho những kỷ niệm xưa cũ ùa về. Ánh nắng vàng óng ả trải dài trên mặt sông, biến dòng nước thành một dải lụa dát vàng lấp lánh. Thi thoảng, tiếng mái chèo khua nước từ một con thuyền nhỏ lướt qua, phá vỡ sự tĩnh lặng, rồi lại chìm vào khoảng không bao la. Trần Hạo vẫn trầm ngâm, nhưng ánh mắt anh đã bớt đi phần nào vẻ căng thẳng của những ngày ôn thi. Anh lắng nghe tiếng gió, cảm nhận hơi mát từ mặt sông phả vào. Bên cạnh anh, Lê An khẽ mỉm cười, đôi mắt cô long lanh như chứa đựng cả dòng sông hoàng hôn. Cô cảm thấy thật bình yên, một sự bình yên mà cô đã đánh mất từ khi anh bắt đầu vùi đầu vào sách vở.
Họ dừng chân ở một tảng đá phẳng lớn bên bờ sông, nơi đã từng là "đại bản doanh" của lũ trẻ con trong làng. Từ đây, có thể nhìn thấy rõ một khúc sông uốn lượn, nơi mà ngày xưa họ thường trốn học ra đây câu cá, hoặc chỉ đơn giản là ngồi ngắm mây trời trôi. Lê An đưa mắt nhìn về phía xa, ký ức ùa về như một dòng chảy không ngừng nghỉ. Cô khẽ cười, một nụ cười hồn nhiên, trong trẻo.
“Cậu còn nhớ lần mình trượt chân xuống sông, cậu phải nhảy xuống cứu không?” Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, đôi mắt cô lấp lánh sự tinh nghịch. “Lúc đó tớ sợ chết khiếp! Cứ tưởng mình sẽ bị cá ăn thịt chứ.”
Trần Hạo nghe cô kể, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười hiếm hoi. Nụ cười ấy không rạng rỡ, nhưng lại ấm áp vô cùng, như ánh nắng cuối ngày đang dần tắt. “Lúc đó cậu khóc nhè, còn tớ thì bị mẹ mắng vì làm ướt quần áo.” Anh nhớ lại, giọng nói trầm ấm, gợi về một quá khứ xa xăm. Anh nhớ rõ cái cảm giác bàn tay nhỏ bé của Lê An nắm chặt lấy áo anh, khuôn mặt cô bé nhòe nước mắt và sự lo lắng tột độ của anh khi thấy cô chới với giữa dòng nước. Anh cũng nhớ cả trận đòn roi và lời mắng mỏ của mẹ khi anh về nhà với bộ quần áo ướt sũng và đầy bùn đất. Nhưng anh không hối hận. Chưa bao giờ.
Lê An khẽ huých nhẹ vào vai anh, ánh mắt đầy trìu mến. “Cậu lúc nào cũng vậy, ít nói nhưng luôn bảo vệ tớ.” Lời nói của cô không chỉ là một nhận xét, mà còn là một lời khẳng định, một sự thừa nhận về vai trò của anh trong cuộc đời cô. Từ những ngày bé thơ, Trần Hạo đã luôn là người che chở, là chỗ dựa vững chắc cho Lê An, dù anh chưa bao giờ dùng những lời hoa mỹ để bày tỏ.
Họ ngồi xuống tảng đá, im lặng một lúc lâu, để cho những ký ức tuổi thơ trôi qua trong tâm trí. Tiếng gió mơn man trên da, tiếng côn trùng bắt đầu kêu ran rả khi màn đêm buông xuống. Trần Hạo vẫn nhìn về phía dòng sông, ánh mắt xa xăm nhưng đầy suy tư. Anh cảm thấy một sự nhẹ nhõm hiếm có, như thể gánh nặng trên vai đã tạm thời được trút bỏ. Anh thích những khoảnh khắc bình yên như thế này, bên cạnh Lê An, không cần phải nói quá nhiều, chỉ cần sự hiện diện của nhau là đủ. Anh biết, cô hiểu anh, và anh cũng hiểu cô.
Lê An khẽ tựa đầu vào vai Trần Hạo. Một hành động tự nhiên, không chút ngần ngại, như thể đó là nơi thuộc về cô, là chốn bình yên duy nhất mà cô có thể tìm thấy. Vai anh rộng và vững chãi, hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, xua đi cái se lạnh của buổi tối. Trần Hạo không đẩy ra. Anh chỉ khẽ nghiêng đầu, nhìn về phía dòng sông đã bắt đầu chìm vào bóng tối, nơi ánh đèn lờ mờ từ những ngôi nhà ven bờ sông bắt đầu thắp sáng. Một cảm giác dịu dàng trỗi dậy trong lòng anh, một sự kết nối sâu sắc hơn cả những lời nói. Anh muốn giữ mãi khoảnh khắc này, khoảnh khắc mà mọi áp lực, mọi lo toan đều tan biến, chỉ còn lại anh và cô, bên bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của họ.
Trong lòng Lê An, một nỗi lòng không tên vẫn còn vương vấn. Dù được anh quan tâm, được anh trấn an, được anh ở bên, cô vẫn khao khát một lời khẳng định rõ ràng hơn, một từ ngữ cụ thể hơn cho mối quan hệ của họ. Cô sợ rằng, những lời anh nói, "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau", chỉ là lời hứa của một người bạn thân, một người anh em, chứ không phải là lời hứa của một tình yêu đang chớm nở. Sự rụt rè cố hữu của Trần Hạo, việc anh không thể thốt ra những lời trực tiếp hơn về tình cảm, vẫn là một điều khiến cô băn khoăn, một khoảng cách vô hình mà cô không biết làm sao để vượt qua. Nhưng lúc này, bên bờ sông cũ, dưới ánh chiều tà, với bàn tay ấm áp của Trần Hạo trên vai, cô cảm thấy bình yên hơn rất nhiều. Nỗi lo lắng về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" vẫn còn đó, nhưng không còn quá đè nặng. Cô biết, anh đã nhận ra sự hiện diện của cô, đã quan tâm đến cảm xúc của cô. Điều đó đã đủ để xoa dịu trái tim mong manh của cô lúc này.
Khi ánh hoàng hôn dần tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, không khí bên bờ sông trở nên trầm lắng hơn. Từng cơn gió se lạnh thổi qua, mang theo hơi ẩm từ mặt sông, khiến Lê An khẽ rùng mình. Cô ngẩng đầu lên, rời khỏi vai Trần Hạo, đôi mắt cô tìm kiếm ánh mắt anh trong bóng tối lờ mờ. Ánh đèn đường xa xa hắt xuống mặt sông, tạo nên những vệt sáng lấp loáng như những giọt nước mắt pha lê.
“Hạo này,” Lê An khẽ gọi tên anh, giọng nói cô nhẹ như gió thoảng, nhưng lại ẩn chứa một nỗi niềm mong mỏi. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm để hỏi điều mà cô vẫn luôn trăn trở. “Cậu nói chúng ta sẽ luôn ở bên nhau... Vậy cậu có tính gì cho sau này không?” Câu hỏi của cô không trực tiếp đề cập đến tình yêu, nhưng nó chất chứa tất cả những băn khoăn về tương lai, về mối quan hệ của họ khi những con đường mới mở ra.
Trần Hạo nhìn Lê An, ánh mắt anh hơi cụp xuống, rồi lại nhìn xa xăm về phía dòng sông. Anh biết cô đang muốn nghe điều gì, nhưng những lời lẽ trực tiếp về tình cảm vẫn là một rào cản vô hình đối với anh. Trong tâm trí anh, tình yêu không phải là những lời nói hoa mỹ, mà là những hành động cụ thể, là sự nỗ lực để xây dựng một tương lai vững chắc. Giọng anh trầm hơn, chất chứa sự nghiêm túc và quyết tâm: “Tớ phải cố gắng thi đỗ trường chuyên. Có một tương lai vững chắc thì mới lo được cho mọi thứ... cho chúng ta.” Anh khẽ siết chặt bàn tay cô, một cử chỉ vô ngôn đầy mạnh mẽ, như một lời cam kết thầm lặng. Anh tin rằng, đó là cách tốt nhất để anh thể hiện tình cảm của mình, để đảm bảo rằng cô sẽ không phải chịu khổ. Đối với anh, việc học tập và thành công là con đường duy nhất để anh có thể bảo vệ và chăm sóc cho Lê An một cách trọn vẹn. Anh đã dành trọn tuổi thơ để bảo vệ cô khỏi những hiểm nguy nhỏ bé, và giờ đây, anh muốn bảo vệ cô khỏi những khó khăn của cuộc đời.
Lê An cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, cảm nhận được sự chân thành trong lời nói của anh. Cô biết anh không nói dối, anh thực sự tin vào điều đó. Nhưng trong lòng cô, vẫn có một nỗi niềm không tên, một sự trống rỗng khó tả. Cô muốn nhiều hơn thế, muốn một lời khẳng định về tình yêu, về sự gắn bó lứa đôi, chứ không phải chỉ là một tương lai "vững chắc" chung chung. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất khẽ, như một chiếc lá lìa cành trong đêm đông. “Tớ hiểu...” Giọng cô thản nhiên, cam chịu, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh một nỗi buồn sâu thẳm. Cô hiểu anh, hiểu những gánh nặng trên vai anh, nhưng cô cũng ước gì anh có thể một lần thôi, nói ra điều mà trái tim cô vẫn hằng mong đợi.
Họ đứng đó một lúc lâu, giữa không gian yên tĩnh của đêm bên bờ sông. Tiếng gió vi vu qua hàng tre, tiếng côn trùng kêu rả rích như một bản giao hưởng buồn bã. Cái nắm tay của Trần Hạo vẫn ấm áp, nhưng trong lòng Lê An, sự ấm áp đó lại đi kèm với một cảm giác bấp bênh mơ hồ. Cô vẫn tin anh, tin vào lời hứa "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" của anh, nhưng cô cũng bắt đầu nhận ra rằng, sự tin tưởng đó đang dần phải gánh vác một trọng lượng quá lớn. Cô cần một lời khẳng định rõ ràng, một lời thổ lộ mà Trần Hạo, với sự rụt rè cố hữu của mình, vẫn chưa thể thốt ra.
Trần Hạo cũng nhìn dòng sông chìm dần vào bóng đêm. Anh cảm thấy một sự thanh thản khi đã nói ra những suy nghĩ của mình, những điều mà anh tin là đúng đắn nhất. Anh không biết rằng, cái "tương lai vững chắc" mà anh đang cố gắng gây dựng lại chính là thứ sẽ đẩy anh và Lê An xa nhau, bởi nó khiến anh lơ là đi những cảm xúc cần được nuôi dưỡng, những lời nói cần được thốt ra kịp thời. Anh không biết rằng, lời hứa "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" của anh, dù chân thành đến mấy, lại thiếu đi một nhịp đập mãnh liệt của tình yêu, và chính cái "chậm một nhịp" ấy sẽ là khởi nguồn cho "tiếc nuối khôn nguôi" trong những năm tháng về sau.
Cả hai đứng đó, hai bóng người in trên nền trời đêm, như hai thực thể đơn độc giữa dòng chảy của thời gian. Khoảnh khắc bình yên tạm thời này, như một dấu lặng dịu dàng trước cơn bão kỳ thi sắp đến, và hơn thế nữa, là trước những con sóng lớn của cuộc đời sẽ cuốn họ về những ngả đường khác nhau. Họ không biết, đây có lẽ là một trong những lần cuối cùng họ có thể tận hưởng sự hồn nhiên, vô tư lự bên bờ sông cũ, trước khi những lựa chọn và định mệnh can thiệp, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.