Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 55: Nỗi Lo Sợ Nơi Đáy Tim

Trần Hạo vẫn cảm nhận rõ hơi ấm từ bàn tay Lê An vừa buông ra, cùng với đó là cái thở dài rất khẽ của cô, tiếng thở dài như một chiếc lá lìa cành trong đêm đông mà anh dường như không nghe thấy, nhưng lại hằn sâu vào tâm trí anh như một vết hằn vô hình. Anh nhìn dòng sông chìm dần vào bóng đêm, cảm giác bình yên tạm thời mà anh vừa có được dường như đã bị một luồng khí lạnh lướt qua, mang theo một nỗi bất an mơ hồ. Anh tin rằng mình đã nói ra những điều thật lòng, những điều mà anh cho là đúng đắn nhất để bảo vệ và chăm sóc cho Lê An. Nhưng tại sao, trong ánh mắt cô, anh lại thấy một nỗi buồn sâu thẳm đến vậy? Anh không biết, hay không muốn biết, rằng cái "tương lai vững chắc" mà anh đang cố gắng gây dựng lại chính là thứ sẽ đẩy anh và Lê An xa nhau, bởi nó khiến anh lơ là đi những cảm xúc cần được nuôi dưỡng, những lời nói cần được thốt ra kịp thời. Anh không biết rằng, lời hứa "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" của anh, dù chân thành đến mấy, lại thiếu đi một nhịp đập mãnh liệt của tình yêu, và chính cái "chậm một nhịp" ấy sẽ là khởi nguồn cho "tiếc nuối khôn nguôi" trong những năm tháng về sau. Cả hai đứng đó, hai bóng người in trên nền trời đêm, như hai thực thể đơn độc giữa dòng chảy của thời gian, giữa những con sóng lớn của cuộc đời sẽ cuốn họ về những ngả đường khác nhau, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể nào xóa nhòa.

***

Trong căn phòng học phụ đạo cấp hai cũ kỹ, ánh đèn điện vàng vọt treo lơ lửng trên trần nhà, hắt xuống những trang sách đã ngả màu. Trần Hạo ngồi ở dãy bàn cuối, cố gắng tập trung vào những con số và công thức toán học đang nhảy múa trước mắt. Nhưng tâm trí anh lại không ngừng chạy trốn, cứ vài phút lại liếc nhìn lên bàn trên, nơi Lê An đang ngồi, mái tóc đen mượt khẽ rủ xuống, che đi một phần gương mặt thanh tú. Bên ngoài cửa sổ, trời oi ả, báo hiệu một cơn giông sắp đến. Không khí nặng nề, dường như cũng đang đè nặng lên từng học sinh trong căn phòng này, đặc biệt là những đứa trẻ đang ở ngưỡng cửa của một kỳ thi định mệnh.

Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc và cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đang đi đi lại lại trên bục giảng. Giọng thầy vang vọng, át cả tiếng quạt trần cũ kỹ kêu rè rè trên đầu. Thầy gõ gõ cây thước gỗ xuống bảng đen, những hạt phấn trắng mịn bay lất phất trong không khí, bám lên cả bàn ghế, lên tóc của đám học trò đang cắm cúi ghi chép. "Các em phải nhớ," thầy Bình nhấn mạnh, "cái trường chuyên đó không phải ai muốn vào là vào đâu! Nó là cánh cửa dẫn các em ra thành phố lớn, đến với những cơ hội mà ở đây không bao giờ có được. Phải cố gắng gấp mười, gấp trăm lần! Tương lai các em phụ thuộc vào đây đấy!"

Trần Hạo nắm chặt cây bút trong tay, những lời thầy Bình như những mũi kim châm thẳng vào trái tim anh. Anh ghi chép một cách máy móc, những nét chữ nguệch ngoạc trên trang giấy trắng tinh. Anh biết thầy nói đúng, biết tầm quan trọng của kỳ thi này. Thành phố, tương lai, cơ hội… những từ ngữ đó vang vọng trong đầu anh, xen lẫn với hình ảnh của Lê An. Anh đã hứa với cô rằng họ sẽ "luôn ở bên nhau", nhưng lời hứa ấy liệu có còn nguyên vẹn khi con đường của anh rẽ sang một hướng khác, một hướng mà anh phải bước đi một mình?

Một nỗi lo sợ bỗng dâng lên trong lòng Trần Hạo, một nỗi sợ hãi lạnh lẽo hơn cả cơn giông sắp ập đến. Nếu anh không đỗ trường chuyên thì sao? Nếu anh không đủ giỏi để sánh bước cùng cô, để mang lại cho cô một tương lai "vững chắc" như anh đã hứa? Liệu anh có thể giữ lời hứa "ở bên nhau" khi anh vẫn còn kẹt lại nơi thị trấn nhỏ bé này, còn cô thì lại có thể bay cao bay xa hơn? Anh cảm thấy những khoảnh khắc bình yên, gần gũi bên Lê An trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Mỗi tiếng phấn bảng lạo xạo, mỗi tiếng quạt trần rè rè, mỗi ánh mắt liếc nhìn trộm của anh về phía Lê An đều thấm đẫm một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự chia ly sắp tới.

Trong tâm trí Trần Hạo, Lê An không chỉ là một người bạn thân. Cô là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, là ánh nắng của tuổi thơ anh, là dòng sông êm đềm chảy qua những năm tháng hồn nhiên. Anh đã quen với việc có cô ở bên, quen với những buổi tan trường chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Anh đã dành trọn tuổi thơ để bảo vệ cô khỏi những hiểm nguy nhỏ bé, và giờ đây, anh muốn bảo vệ cô khỏi những khó khăn của cuộc đời. Nhưng làm sao anh có thể làm được điều đó nếu anh không có đủ năng lực, không có đủ một tương lai vững chắc? Áp lực thi cử không chỉ là gánh nặng về học hành, mà còn là gánh nặng của lời hứa, của tình cảm chất chứa trong lòng.

Lê An khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt đang nhìn mình của Trần Hạo. Cô mỉm cười nhẹ, một nụ cười dịu dàng nhưng thoáng chút ưu tư. Cô không nói gì, chỉ khẽ nháy mắt, như một lời động viên thầm lặng. Nụ cười ấy lại càng khiến trái tim Trần Hạo quặn thắt. Anh muốn nói với cô, muốn thổ lộ hết những nỗi lo lắng đang gặm nhấm anh. Anh muốn cô hiểu rằng, anh đang cố gắng vì họ, vì tương lai của họ. Nhưng những lời lẽ trực tiếp về tình cảm vẫn là một rào cản vô hình đối với anh, một tảng đá đè nặng lên lồng ngực. Anh chỉ có thể gật đầu nhẹ, rồi lại cúi xuống trang sách, mắt dán vào những con chữ nhưng tâm trí lại vẩn vơ nhìn bóng dáng nhỏ bé của Lê An, cảm nhận sự gần gũi này sắp bị đe dọa bởi những lựa chọn và định mệnh mà họ sắp phải đối mặt. Mùi mực, mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm của lớp học, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một không gian đặc quánh của sự căng thẳng và nỗi niềm hoài niệm, như thể thời gian đang cố gắng níu kéo những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi thơ trước khi nó bị dòng đời cuốn trôi.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm vàng cả con đường đất đỏ quen thuộc dẫn về nhà. Ánh sáng dịu mát sau một ngày oi ả, nhưng ánh hoàng hôn đang dần tắt cũng mang theo một nỗi buồn man mác. Tiếng xe đạp lạch cạch của Trần Hạo và Lê An phá vỡ sự tĩnh lặng của buổi chiều tà. Trần Hạo cố tình đạp chậm hơn bình thường, muốn kéo dài quãng đường về nhà như thể muốn níu giữ từng khoảnh khắc được ở bên cô. Anh lén nhìn Lê An, nhìn mái tóc dài bay trong gió, nhìn nụ cười thoáng hiện trên môi cô khi cô ngắm nhìn những cánh đồng lúa xanh rì hai bên đường. Anh cảm nhận sự bình yên hiếm có này, một sự bình yên mà anh biết sẽ sớm bị xáo trộn. Nỗi lo sợ chia ly lại dâng lên, khiến anh muốn dừng thời gian lại, muốn níu giữ khoảnh khắc này mãi mãi. Mùi khói bếp thoảng bay từ những căn nhà lợp ngói dọc đường, mùi hoa sữa đầu mùa len lỏi trong không khí, tất cả đều gợi lên một cảm giác thân thuộc, ấm áp nhưng cũng đầy nuối tiếc.

Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, ánh mắt cô trong veo như dòng nước sông. "Hạo, cậu sao thế?" Giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp, như một cơn gió mát lành xua tan đi cái nóng bức trong lòng anh. "Hôm nay nhìn cậu có vẻ trầm tư hơn mọi khi."

Trần Hạo cố gắng mỉm cười, một nụ cười gượng gạo không giấu nổi vẻ lo âu. "Không có gì... Chỉ là nghĩ về bài vở thôi." Anh dùng cái cớ muôn thuở của học trò để che giấu đi những suy tư phức tạp hơn. Anh biết cô tinh ý, cô có thể cảm nhận được những thay đổi nhỏ nhất trong anh. Nhưng anh không muốn cô phải lo lắng thêm.

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô biết anh đang chịu áp lực lớn, biết anh đang cố gắng vì tương lai. "Mình thấy thầy Bình nói đúng," cô nói, giọng nói vẫn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. "Cậu phải cố gắng thật nhiều để đạt được ước mơ của mình nhé."

Ước mơ của mình... có cả An ở trong đó mà. Trần Hạo thầm nghĩ. Anh muốn nói điều đó ra, muốn thổ lộ rằng ước mơ của anh không chỉ là đỗ trường chuyên, không chỉ là thành đạt, mà ước mơ lớn nhất của anh là có Lê An ở bên, là cùng cô xây dựng một cuộc sống hạnh phúc. Nhưng rồi, những lời nói ấy lại nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt thành lời. Sự rụt rè cố hữu, cái "lời nói không thành" vẫn luôn là rào cản lớn nhất giữa anh và cô. Anh chỉ có thể khẽ siết chặt tay lái, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay cô khi anh đưa cô qua một đoạn đường gồ ghề, một cái chạm thoáng qua nhưng lại chất chứa bao nhiêu nỗi niềm.

Anh đạp xe chậm lại, cố gắng trò chuyện với Lê An nhiều hơn bình thường, hỏi về bài tập, về những chuyện vu vơ ở lớp. Anh muốn kéo dài thời gian, muốn giữ cô ở bên anh lâu hơn một chút. Ánh hoàng hôn dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Những bóng cây đổ dài trên đường, tạo nên những hình thù kỳ lạ, như những bóng ma của những nỗi lo lắng đang chờ chực. Lê An cảm nhận được sự khác lạ từ Trần Hạo. Cô biết anh đang che giấu điều gì đó, nhưng cô cũng tôn trọng sự im lặng của anh. Cô đã quen với việc chờ đợi, chờ đợi một lời khẳng định rõ ràng từ anh. Cô tin rằng, một ngày nào đó, anh sẽ nói ra những điều mà trái tim cô vẫn hằng mong đợi.

Gió đêm bắt đầu thổi nhẹ, mang theo hơi lạnh của dòng sông. Lê An khẽ rùng mình, và Trần Hạo ngay lập tức nhận ra. Anh khẽ đẩy xe nhanh hơn một chút, muốn đưa cô về nhà an toàn. Nhưng trong lòng anh, một cuộc giằng xé nội tâm vẫn đang diễn ra dữ dội. Anh muốn nói, muốn níu giữ, nhưng lại không thể. Cái "nếu như ngày đó" đã bắt đầu hình thành từ những khoảnh khắc như thế này, những khoảnh khắc mà anh đã bỏ lỡ cơ hội để nói ra những lời lẽ quan trọng nhất, để thu hẹp cái "khoảng cách vô hình" đang dần lớn lên giữa họ.

Con đường về nhà Lê An giờ đây đã quen thuộc đến từng viên gạch, từng gốc cây. Trần Hạo đưa cô đến tận cổng, lòng anh nặng trĩu. Anh biết, mỗi bước chân anh đạp xe đưa cô về nhà là một bước gần hơn đến ngày họ phải chia xa, một bước gần hơn đến một tương lai đầy bất định. Ánh mắt anh đăm chiêu, nhìn Lê An bước vào trong sân, rồi khẽ đóng cánh cổng gỗ quen thuộc lại. Trong màn đêm, anh vẫn đứng đó, như một cái bóng đơn độc, hít thở cái mùi đất ẩm đặc trưng của thị trấn ven sông, một mùi hương mà sau này, mỗi khi thoảng qua đâu đó, sẽ gợi lên trong anh một nỗi nhớ khôn nguôi về những tháng ngày đã cũ.

***

Thay vì rẽ vào ngõ nhà Lê An như mọi khi, Trần Hạo lại dừng xe ở bờ sông quen thuộc, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của họ đã được dệt nên. Anh dựng xe đạp bên gốc cây bàng cổ thụ, rồi ngồi xuống bãi cỏ mềm mại ven sông, nhìn dòng nước đen ngòm chảy trôi trong đêm. Lê An cũng nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh anh, vai kề vai. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ những bụi cây dại, tiếng nước sông vỗ nhẹ vào bờ đá, tất cả tạo nên một bản giao hưởng buồn bã của đêm khuya. Ánh trăng non vừa lên, hắt những vệt sáng bạc mờ ảo xuống mặt sông, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như một giấc mơ sắp tan.

Lê An cảm nhận được sự khác lạ từ Trần Hạo. Anh không nói nhiều, chỉ im lặng nhìn về phía xa xăm, nơi những ánh đèn lồng của những con thuyền đánh cá lấp lánh như những đốm lửa nhỏ. Cô khẽ quay sang anh, giọng nói cô nhẹ như gió thoảng, nhưng lại chất chứa bao nhiêu nỗi niềm. "Hạo," cô khẽ gọi tên anh, "cậu nói 'ở bên nhau' là sẽ như thế nào? Cậu lên thành phố, còn mình..." Câu nói của cô bỏ lửng, nhưng Trần Hạo hiểu rõ nỗi lo lắng ẩn chứa trong đó. Đó là nỗi lo về sự chia xa, nỗi lo về một tương lai bất định, nỗi lo về cái "khoảng cách vô hình" mà anh đang vô tình tạo ra.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh nhìn xa xăm, giọng trầm hơn, chất chứa sự nghiêm túc và quyết tâm, nhưng cũng không giấu được một chút bất an. "Thì... chúng ta vẫn sẽ là chúng ta. Dù ở đâu, làm gì, mình cũng sẽ không quên An. Mình sẽ cố gắng thật nhiều để tương lai của mình... có thể lo cho An, cho tất cả mọi thứ." Anh muốn nói, muốn thổ lộ rằng anh yêu cô, rằng anh không muốn xa cô. Nhưng những lời lẽ ấy cứ tắc nghẹn lại trong cổ họng. Anh sợ hãi, sợ hãi rằng nếu anh nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi, sẽ không còn được như bây giờ. Anh sợ hãi lời từ chối, sợ hãi trách nhiệm của một lời tỏ tình.

Lê An nghe những lời anh nói, cô cảm nhận được sự chân thành trong giọng điệu của anh. Cô biết anh không nói dối, anh thực sự tin vào điều đó. Nhưng trong lòng cô, vẫn có một nỗi niềm không tên, một sự trống rỗng khó tả. Cô muốn nhiều hơn thế, muốn một lời khẳng định về tình yêu, về sự gắn bó lứa đôi, chứ không phải chỉ là một tương lai "vững chắc" chung chung. Cô khẽ thở dài, tiếng thở dài lần này rõ hơn, như một sự cam chịu. "Mình tin cậu." Giọng cô thản nhiên, nhưng ánh mắt cô vẫn lấp lánh một nỗi buồn sâu thẳm dưới ánh trăng mờ. Cô hiểu anh, hiểu những gánh nặng trên vai anh, nhưng cô cũng ước gì anh có thể một lần thôi, nói ra điều mà trái tim cô vẫn hằng mong đợi.

Trần Hạo nắm chặt tay Lê An trong chốc lát, hơi ấm từ bàn tay anh truyền sang cô, một hơi ấm quen thuộc và an ủi. Nhưng rồi, anh lại buông ra, quay mặt đi để giấu đi sự rụt rè và nỗi lòng đang cuộn trào trong anh. Anh muốn nói... nhưng sao lại không thể? Tại sao những lời lẽ yêu thương cứ mãi mắc kẹt trong trái tim anh, không thể nào thoát ra được? Anh cảm thấy mình thật yếu đuối, thật hèn nhát. Anh đã bỏ lỡ biết bao cơ hội, và giờ đây, anh lại tiếp tục bỏ lỡ.

Lê An tựa đầu vào vai Trần Hạo một lúc, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, cảm nhận mùi hương quen thuộc của đất và sông nước vương trên áo anh. Cô biết, giữa họ có một tình cảm sâu sắc, một sự gắn bó không thể phủ nhận. Nhưng cô cũng biết, có một "khoảng trống vô hình" đang dần lớn lên, một khoảng cách mà anh vẫn không thể lấp đầy bằng những lời lẽ trực tiếp. Cô vẫn tin anh, tin vào lời hứa "chúng ta vẫn sẽ ở bên nhau" của anh, nhưng cô cũng bắt đầu nhận ra rằng, sự tin tưởng đó đang dần phải gánh vác một trọng lượng quá lớn. Gió đêm se lạnh lướt qua da thịt, mang theo hơi ẩm của dòng sông, nhưng không thể xua đi cái cảm giác nặng trĩu trong lòng cả hai. Họ ngồi đó, giữa không gian yên tĩnh của đêm khuya, như hai con thuyền nhỏ đang trôi dạt trên dòng sông của số phận, không biết bến đỗ nào đang chờ đợi họ ở phía trước.

***

Khi Trần Hạo về đến nhà, đêm đã khuya lắm rồi. Ngôi nhà nhỏ của anh chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn vàng yếu ớt từ bếp hắt ra, cho thấy mẹ anh vẫn còn thức. Anh khẽ đẩy cánh cổng gỗ kêu kẽo kẹt, tiếng động nhỏ xé tan sự tĩnh mịch của đêm. Mùi khói bếp đã tắt từ lâu, nhưng vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi hoa sữa thoang thoảng từ cây trước sân.

Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, ngồi ở bàn ăn, đang vá lại chiếc áo sờn vai cho anh. Mái tóc bà đã điểm bạc, nhưng đôi mắt vẫn tinh anh và đầy ắp sự lo lắng. Bà ngẩng đầu lên khi nghe tiếng con trai, nụ cười nhẹ hiện trên môi. "Thằng Hạo về rồi đấy à? Mẹ cứ tưởng con ở lại học bài với bạn đến sáng." Giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp, nhưng Trần Hạo cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa trong đó.

Anh khẽ gật đầu, đặt cặp sách xuống ghế, rồi ngồi đối diện với mẹ. "Con vừa đưa An về, rồi ghé bờ sông một chút." Anh không nói dối, nhưng cũng không nói hết.

Nguyễn Thị Tư nhìn con trai, ánh mắt bà chất chứa bao nỗi niềm. Bà biết thằng Hạo nhà bà đang có chuyện trong lòng. Từ khi nào mà nó lại trở nên trầm tư đến vậy? Bà khẽ đặt chiếc áo xuống bàn, vuốt nhẹ lên mái tóc rối bời của anh. "Thằng Hạo nay lớn rồi, phải lo cho tương lai nhé con. Thi cử sắp đến nơi rồi, con phải cố gắng hết sức mình." Bà dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp, giọng nói có chút ẩn ý, như một lời khẳng định mặc định từ người lớn, nhưng cũng không giấu được nỗi lo âu. "Mà cũng phải nhớ đến con bé An nữa. Hai đứa mà không đỗ cùng trường thì lại khổ."

Trần Hạo khẽ rùng mình. Lời mẹ nói như một gáo nước lạnh tạt vào nỗi lo sợ thầm kín trong lòng anh. Anh biết mọi người trong thị trấn đều mặc định anh và Lê An sẽ là của nhau. Anh cũng mong điều đó. Nhưng anh cũng biết, cuộc đời không phải lúc nào cũng diễn ra theo ý muốn. "Con biết rồi, mẹ," anh khẽ đáp, giọng nói khàn đặc.

Nguyễn Thị Tư thở dài, ánh mắt bà nhìn xa xăm ra khoảng sân tối mịt. "Mọi người cứ bảo 'sau này hai đứa sẽ là của nhau', nhưng mẹ cũng lo. Thằng Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" Câu hỏi của bà như một lời tiên tri, gieo vào lòng Trần Hạo một hạt mầm bất an. Anh không muốn khác, anh không muốn thay đổi. Anh muốn mãi mãi là thằng Hạo của thị trấn ven sông, của Lê An. Nhưng liệu anh có thể chống lại dòng chảy của số phận, chống lại những cám dỗ và áp lực của một môi trường mới?

Gió đêm se lạnh thổi qua khung cửa sổ, làm lay động tấm màn đã bạc màu. Trần Hạo cảm thấy một gánh nặng đè lên vai mình, không chỉ là áp lực thi đỗ trường chuyên, mà còn là gánh nặng của lời hứa, của tình cảm, của kỳ vọng từ gia đình và cả thị trấn. Anh đứng dậy, chào mẹ rồi bước vào phòng. Căn phòng nhỏ của anh tối om, chỉ có ánh trăng mờ ảo hắt qua khung cửa sổ. Anh bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu rọi lên chồng sách giáo khoa chất cao trên bàn. Anh nhìn quyển sách nhưng không thể tập trung, ánh mắt anh dán vào bức tường, nơi có tấm ảnh cũ chụp anh và Lê An hồi bé. Trong ảnh, hai đứa trẻ đang cười đùa hồn nhiên bên bờ sông, tay nắm tay, ánh mắt trong veo không chút vướng bận.

Anh nhớ lại lời mẹ vừa nói, nhớ lại nỗi lo của bà về việc anh sẽ thay đổi khi lên thành phố. Anh nhớ lại ánh mắt đầy hy vọng của Lê An, và cả cái thở dài cam chịu của cô khi anh không thể nói ra những lời cô mong đợi. Anh cảm nhận từng khoảnh khắc bên Lê An trở nên quý giá hơn bao giờ hết, nhưng lại không thể hành động dứt khoát để níu giữ. Sự rụt rè cố hữu, cái "lời nói không thành" vẫn luôn là bức tường vô hình ngăn cách anh và cô. Nỗi sợ hãi mất mát, nỗi sợ hãi chia ly cứ thế lớn dần trong lòng anh, hòa quyện với mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm của căn phòng. Anh ước gì thời gian có thể ngừng lại, ước gì anh có thể quay trở lại những tháng ngày hồn nhiên ấy, để nói ra tất cả những điều mà anh đã giấu kín. Nhưng thời gian thì cứ trôi, và cái "chậm một nhịp" của anh đang dần tạo nên "tiếc nuối khôn nguôi", một nỗi tiếc nuối sẽ đeo đẳng anh suốt cả một đời. Anh nằm xuống giường, mắt vẫn dán vào tấm ảnh cũ, cảm giác nặng trĩu trong lòng không thể nào xua tan. Ngoài kia, gió đêm vẫn thổi, và dòng sông vẫn miệt mài chảy, mang theo những ước mơ, những lời hứa, và cả những nỗi niềm chưa được gọi tên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free