Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 56: Giữa Những Lời Không Nói
Những tia nắng đầu tiên của ngày mới, nhút nhát và nhợt nhạt, luồn lách qua khe hở của tấm rèm hoa đã phai màu trong căn phòng nhỏ của Lê An. Chúng vẽ nên một họa tiết mờ ảo, lay động trên bức tường vôi trắng, soi rọi những hạt bụi nhảy múa trong sự tĩnh lặng của buổi sáng sớm. Lê An nằm trên chiếc giường gỗ hẹp, ánh mắt dán chặt lên trần nhà, không thực sự nhìn thấy những vết nứt mờ ảo uốn lượn trên lớp vữa, mà chìm đắm trong mê cung của những suy nghĩ riêng mình. Hơi ấm của mặt trời trên làn da cô cảm giác xa lạ, tương phản rõ rệt với sự lạnh lẽo đã lắng sâu trong tim cô kể từ khi Trần Hạo rời đi ở cổng nhà cô đêm qua. Những lời nói lấp lửng, chứa đầy những ý nghĩa chưa được bày tỏ của anh, cứ văng vẳng trong tâm trí cô, một tiếng rì rầm không ngừng nghỉ đã khiến cô mất ngủ gần hết đêm.
“Anh phải cố gắng thật nhiều. Đỗ vào trường chuyên, lên thành phố. Có tương lai vững chắc thì mới lo được cho em, cho gia đình mình.” Anh đã nói như vậy, giọng nói đầy chân thành, ánh mắt nhìn vượt qua vai cô, như thể đã nhìn thấy thành phố xa xôi, nhộn nhịp đó. Cô nhớ bàn tay anh, thoảng qua, nhẹ nhàng, chạm vào mái tóc cô trước khi anh quay đi, biến mất vào bóng tối mờ ảo của con hẻm. Anh hứa sẽ “lo cho em,” một cụm từ từng mang lại cho cô sự an ủi, nhưng giờ đây, sau bao nhiêu năm của những cảm xúc không lời, lại cảm giác như một vỏ bọc rỗng tuếch. “Lo” thực sự có nghĩa là gì? Đó là trách nhiệm, nghĩa vụ, hay sự quan tâm sâu sắc, bao trùm của một người yêu? Và liệu như vậy có đủ không?
Trái tim cô, một chú chim nhỏ bé mong manh đang vỗ cánh trong lồng, khao khát một điều gì đó hơn thế, một điều gì đó rõ ràng. Một câu “anh yêu em” đơn giản, trực tiếp sẽ là một sợi dây cứu sinh, một ngọn hải đăng trong làn nước đục ngầu của sự không chắc chắn. Nhưng Trần Hạo chưa bao giờ thốt ra ba từ quý giá đó. Chưa một lần. Anh luôn là người như vậy, kín đáo, cảm xúc khóa chặt sau một vẻ kiên quyết trầm lặng. Cô hiểu tham vọng của anh, tôn trọng sự quyết tâm của anh để vươn lên, nhưng một phần trong cô, phần dễ tổn thương, khao khát, lại gào thét đòi hỏi một loại trấn an khác.
Cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt rơi vào chiếc đồng hồ gỗ nhỏ, trang trí trên bàn cạnh giường, một món quà từ cha cô. Kim đồng hồ chỉ sáu giờ. Bên ngoài, thế giới đang dần thức giấc. Cô nghe thấy những tiếng chim sẻ líu lo đầu tiên từ cây xoài ngoài cửa sổ, nhanh chóng được nối tiếp bởi dàn đồng ca của những người bạn có lông vũ của chúng. Làn gió nhẹ, vẫn còn se lạnh từ đêm, làm xào xạc những tán lá, tạo nên một giai điệu thì thầm êm ái. Một mùi hương thoang thoảng, dễ chịu của cơm mới nấu và nước mắm kho cá đang sôi bốc lên từ bếp, một mùi hương quen thuộc thường báo hiệu một ngày bình yên bắt đầu. Nhưng hôm nay, ngay cả mùi hương ấm cúng đó cũng không thể xua tan cái nút thắt lo lắng đang thắt chặt trong dạ dày cô.
Lê An gạt tấm chăn mỏng sang một bên, chất vải cotton mát lạnh trên làn da cô, rồi ngồi dậy. Động tác của cô chậm rãi, thận trọng, như thể mỗi hành động đều đòi hỏi một nỗ lực có ý thức. Cô với lấy một cuốn sổ da cũ kỹ, sờn màu, kẹp dưới chồng sách giáo khoa trên tủ đầu giường. Đây là nơi trú ẩn của cô, người bạn tâm tình của cô, chứa đầy những suy nghĩ vụn vặt, những bài thơ dang dở và vô số bản phác thảo. Cô mở nó ra một trang mà cô thuộc lòng, một bức vẽ chì đơn giản về Trần Hạo. Anh đang ngồi bên bờ sông, lưng hơi cong, ánh mắt dán chặt vào mặt nước lấp lánh, giống như cô đã thấy anh rất nhiều lần. Những nét vẽ mềm mại, nắm bắt được vẻ tĩnh lặng mãnh liệt đã định hình anh. Cô lướt đầu ngón tay trên lớp than chì mờ nhạt, một thoáng chạm nhẹ nhàng trên một ký ức mờ ảo.
Một tiếng thở dài thoát ra khỏi môi cô, nặng trĩu nỗi khao khát không lời. “Nếu anh ấy đỗ trường chuyên, lên thành phố, liệu mọi thứ có còn như xưa?” Câu hỏi đó, một sự giày vò thầm lặng, đã ám ảnh cô kể từ khi Trần Hạo lần đầu tiên nói về khát vọng của mình. Thành phố, một lời hứa xa xôi, lấp lánh với anh, lại cảm giác như một mối đe dọa đang rình rập đối với cô. Đó là một nơi của vô vàn khả năng, nhưng cũng là nơi của những lời hứa bị lãng quên, của những gương mặt mới và những ký ức phai nhạt. Những người phụ nữ bán hàng ở chợ, những cụ ông nhâm nhi trà bên sông, ngay cả mẹ cô – tất cả đều nói về sự xuất sắc của Trần Hạo, con đường định mệnh của anh đến một tương lai tươi sáng hơn ngoài thị trấn yên bình này. Và họ cũng nói về cô và Hạo, về tương lai của họ đan xen, một sự phát triển tự nhiên như sự thay đổi của các mùa. Tuy nhiên, không ai, ngay cả chính Hạo, dường như nhận ra những sợi chỉ mỏng manh đang níu giữ họ lại với nhau, những sợi chỉ có thể dễ dàng đứt đoạn dưới sức nặng của khoảng cách và những trải nghiệm mới.
Cô đóng cuốn sổ lại, tiếng cộp nhẹ nhàng vang vọng trong căn phòng yên tĩnh. Những ngón tay cô lần theo kết cấu thô ráp của bìa da, một rào cản giữa thế giới nội tâm của cô và thế giới bên ngoài. Cô muốn tin vào lời nói của anh, vào cam kết không lời của anh. Cô muốn tin rằng sự im lặng của anh chỉ là một khía cạnh trong tính cách của anh, chứ không phải là thiếu cảm xúc. Nhưng sự nghi ngờ dai dẳng vẫn còn đó. Cô có thể chờ đợi bao lâu nữa cho một lời tuyên bố có thể không bao giờ đến? Cô có thể sống bao lâu nữa bằng những mẩu vụn của những lời hứa mơ hồ? Sự hối hả của chợ búa sẽ sớm bắt đầu, tiếng leng keng đều đặn của búa thợ rèn vọng lại từ đầu hẻm, tiếng trò chuyện vui vẻ của trẻ con trên đường đến trường. Cuộc sống trong thị trấn sẽ tiếp tục nhịp điệu chậm rãi của nó, không màng đến cơn bão đang nhen nhóm trong cô. Cô đứng dậy, vuốt phẳng chiếc áo sơ mi đơn giản của mình, rồi bước về phía cửa sổ. Bầu trời trong xanh trải dài vô tận phía trên, một bức tranh bao la, thờ ơ. Nắng nhẹ, giờ đã sáng hơn một chút, đổ bóng dài của những tán lá xoài xuống đất. Cô biết, với một sự chắc chắn khiến cô lạnh đến tận xương tủy, rằng con đường phía trước đầy rẫy sự không chắc chắn, và trái tim cô sẽ phải chuẩn bị cho bất cứ điều gì sắp đến. Ý nghĩ về một cuộc sống không có Trần Hạo, về việc anh thay đổi, về việc anh quên lãng, là một nỗi sợ hãi mà cô giữ kín trong sâu thẳm tâm hồn, một nỗi sợ hãi mà cô không dám thốt ra, ngay cả với chính mình. Tuy nhiên, nó vẫn đập mạnh dưới bề mặt, một dòng chảy đen tối trong dòng sông của cuộc sống yên tĩnh của cô.
Mặt trời giữa trưa, giờ đây là một quả cầu không ngừng nghỉ trên bầu trời, chiếu rọi không thương tiếc xuống sân trường cấp 2 bụi bặm. Những tia nắng gay gắt của nó len lỏi qua những ô cửa sổ lớn, mở rộng của lớp học, đổ những khối ánh sáng hình chữ nhật khắc nghiệt xuống sàn gỗ. Không khí, đặc quánh mùi phấn cũ, mồ hôi và mùi thơm thoang thoảng, ngọt ngào của hoa lài từ bụi cây bên ngoài, cảm giác nặng nề và ngột ngạt. Lê An ngồi ở bàn của mình, bộ đồng phục dính chặt vào lưng một cách khó chịu, ánh mắt cô vô thức lướt về phía Trần Hạo. Anh ngồi cách cô hai hàng, hơi chếch về bên trái, lưng thẳng, vai vuông vắn, một luồng khí tập trung cao độ tỏa ra từ anh. Mái tóc đen của anh, thường buông lòa xòa một cách trẻ con trên trán, giờ đã được chải gọn gàng, một sự thay đổi tinh tế mà cô đã nhận thấy gần đây, có lẽ là một sự chuẩn bị vô thức cho sự nghiêm trọng của các kỳ thi sắp tới.
Tiếng Thầy Bình đều đều, đơn điệu lấp đầy lớp học, thỉnh thoảng bị ngắt quãng bởi tiếng phấn cọt kẹt trên bảng đen. Thầy Bình, với cặp kính đeo chênh vênh trên mũi và mái tóc điểm bạc được chải gọn gàng, đang phác thảo lịch trình cho kỳ thi thử cuối cùng. Giọng nói của ông, thường dứt khoát và vang dội, hôm nay mang một sức nặng bổ sung, một sự cấp bách khiến mọi học sinh trong phòng đều ngồi thẳng hơn, bao gồm cả Trần Hạo.
“Kỳ thi thử lần này sẽ quyết định rất nhiều về khả năng của các em. Đây không chỉ là một bài kiểm tra kiến thức, mà còn là cơ hội cuối cùng để các em tự đánh giá năng lực của mình trước kỳ thi chính thức. Ai có ý định thi trường chuyên thì phải dốc toàn lực! Không có chỗ cho sự lơ là hay chần chừ nữa đâu!” Lời nói của Thầy Bình, sắc bén và trực tiếp, cắt xuyên qua bầu không khí lờ đờ. Ông gõ thước vào bảng đen, âm thanh là một tiếng cạch dứt khoát, uy quyền vang vọng trong sự im lặng đột ngột của căn phòng. Ông nói về uy tín của trường chuyên trong thành phố, sự cạnh tranh gay gắt, số lượng chỗ có hạn. Ông liệt kê tên những học sinh xuất sắc nhất, đọc vanh vách tên của họ với một sự pha trộn giữa niềm tự hào và kỳ vọng, và tên của Trần Hạo, tất nhiên, nằm trong số những người đầu tiên.
Lê An quan sát Trần Hạo. Đầu anh hơi cúi xuống, bút anh di chuyển nhanh chóng trên cuốn sổ, ghi lại từng chi tiết mà Thầy Bình đề cập. Có một sự quyết tâm mãnh liệt trong cái nét mặt kiên định của anh, một tia sáng trong đôi mắt anh nói lên tham vọng và sự tập trung không lay chuyển. Cô hiểu. Cô biết điều này có ý nghĩa như thế nào đối với anh, đối với gia đình anh, đối với cả thị trấn đã đặt quá nhiều hy vọng vào đôi vai non trẻ của anh. Nhưng khi cô nhìn anh, một nỗi đau quen thuộc lan khắp lồng ngực cô. Đó không phải là sự ghen tị, mà là một nỗi tuyệt vọng thầm lặng. Anh càng thúc đẩy bản thân hướng tới mục tiêu xa vời đó, anh càng dường như trôi xa khỏi cô, ngay cả khi họ ở cùng một căn phòng. Chính cái điều được cho là để đảm bảo tương lai của họ lại cảm giác như đang xây một bức tường ngăn cách giữa họ.
Tiếng chuông cuối cùng cũng vang lên, một tiếng leng keng chói tai, kim loại báo hiệu kết thúc tiết học và giờ giải lao được mong đợi. Lớp học bùng nổ trong một làn sóng chuyển động và tiếng trò chuyện sôi nổi. Học sinh vươn vai, đứng dậy và ngay lập tức vây quanh bàn Thầy Bình, tranh giành sự chú ý của ông, háo hức làm rõ những vấn đề phức tạp hoặc tìm kiếm thêm hướng dẫn. Trần Hạo, đúng như dự đoán, ở vị trí hàng đầu trong đám đông này. Lê An thấy anh cúi người, đầu gần Thầy Bình, lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng chen vào một câu hỏi chính xác. Khuôn mặt anh rạng rỡ với sự tò mò trí tuệ, đôi mắt anh lấp lánh với niềm hứng thú thử thách. Đây là Trần Hạo mà cô biết, chàng trai thông minh, đầy nhiệt huyết, nhưng cũng là Trần Hạo mà, trong những khoảnh khắc này, dường như hoàn toàn không để ý đến bất cứ điều gì ngoài những theo đuổi học vấn của mình.
Cô do dự, tay nắm chặt quai cặp sách đã sờn. Cô đã muốn nói chuyện với anh, có lẽ là đi cùng anh đến giếng công cộng để uống nước, hoặc đơn giản là chia sẻ một khoảnh khắc yên tĩnh dưới bóng cây phượng. Nhưng nhìn thấy anh đang mải mê, bị vây quanh bởi bạn bè, một sự ngượng ngùng bất chợt ập đến. Cô cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, một hình bóng nhỏ bé, không đáng kể ở rìa thế giới sôi động, đầy tham vọng của anh. Hít một hơi thật sâu, cô bắt đầu tiến về phía anh, luồn lách qua đám đông học sinh. Ngay khi cô sắp đến rìa nhóm, Trần Hạo ngước lên, ánh mắt anh chạm ánh mắt cô qua đầu những học sinh khác. Anh dành cho cô một nụ cười nhanh chóng, thoáng qua – một nụ cười lịch sự, gần như thờ ơ, một nụ cười không thực sự chạm đến đôi mắt anh. Đó là một nụ cười gượng gạo, cô nhận ra, một nụ cười dường như muốn nói, “Anh thấy em, nhưng anh đang bận.” Trước khi cô kịp phản ứng, sự chú ý của anh đã bị một câu hỏi từ bạn học kéo lại, và anh quay đi, khuôn mặt anh một lần nữa tập trung vào Thầy Bình.
Một làn sóng thất vọng lạnh lẽo ập đến Lê An. Đó không phải là một sự từ chối rõ ràng, nhưng nó cảm giác như vậy. Đó là “khoảng cách vô hình” đang biểu hiện, tinh tế nhưng không thể phủ nhận. Đó là cảm giác được thừa nhận, nhưng không thực sự được nhìn thấy. Cô đứng đó thêm một lúc, cảm nhận sức nóng của mặt trời trên mặt, lắng nghe tiếng rì rầm phấn khích của những cuộc trò chuyện xung quanh. Mùi phấn và bụi dường như tăng lên, đột nhiên trở nên choáng ngợp. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi sâu sắc, một sự cam chịu thầm lặng lắng xuống trong xương cốt. Cố gắng bắc cầu khi người kia dường như quá mãn nguyện để cho nó phát triển thì có ích gì? Cô quay người chậm rãi, vai hơi rũ xuống gần như không thể nhận ra, và bước về phía cuối lớp học, tìm một góc yên tĩnh bên cửa sổ mở. Cô tựa vào bức tường vôi lạnh, thô ráp, ánh mắt cô dán vào những chiếc lá héo úa của một cái cây trên bậu cửa sổ. Niềm vui của giờ giải lao, sự thân thiện thoải mái của bạn học, tất cả đều trở nên xa xăm, trầm lặng. Cô muốn tin rằng sự tập trung của anh là vì tương lai của họ, vì *tương lai của cô*, nhưng sự im lặng, sự thiếu vắng một kết nối rõ ràng, chân thành, đang từ từ, đều đặn xói mòn hy vọng của cô. Suy nghĩ, “không phải ai cũng đợi được mãi,” thì thầm như một bóng ma trong tâm trí cô, một hạt mầm nghi ngờ được gieo cấy vững chắc vào mảnh đất màu mỡ của những lo lắng chưa nói thành lời của cô.
Mặt trời chiều muộn, một quả cầu màu cam mệt mỏi, bắt đầu chậm rãi lặn xuống, nhuộm bầu trời phía Tây bằng những sắc thái đỏ rực, hồng dịu và vàng phai. Không khí, đã xua đi cái nóng ngột ngạt của giữa trưa, giờ đây mang theo một sự mát mẻ nhẹ nhàng, được khuấy động bởi làn gió thoảng làm xào xạc những tán lá dừa nước dọc bờ sông. Tiếng sóng vỗ nhẹ nhàng, êm đềm vào bờ bùn là người bạn đồng hành duy nhất, một giai điệu vượt thời gian đã chứng kiến vô số câu chuyện diễn ra dọc "bên bờ sông cũ" này. Lê An ngồi trên một tảng đá lớn, nhẵn nhụi, hai đầu gối co lên sát ngực, nhìn mặt nước lấp lánh. Cô đã cố gắng thuyết phục Trần Hạo đi cùng mình, một chiến thắng nhỏ bé đối với cô, mặc dù cô biết tâm trí anh có lẽ vẫn đang bận rộn với sách giáo khoa và phương trình. Anh ngồi cách cô một quãng, ngắt vu vơ một cọng cỏ, ánh mắt anh, như mọi khi, dán vào đường chân trời, như thể đang tìm kiếm điều gì đó nằm ngoài tầm với của cô.
Mùi đất ẩm, nước trong và hoa lài dại hòa quyện trong không khí, một mùi hương quen thuộc của tuổi thơ chung của họ. Nơi này lưu giữ biết bao kỷ niệm: tiếng cười hồn nhiên, những bí mật thì thầm, những ước mơ chung. Chính tại đây, bên dòng sông này, Trần Hạo lần đầu tiên hứa sẽ "không quên em", một lời hứa giờ đây vừa quý giá vừa mong manh. Cô hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu nhịp đập điên cuồng của trái tim mình. Đây rồi. Đây là khoảnh khắc của cô. Cô phải biết.
“Hạo này…” Lê An bắt đầu, giọng cô nhẹ nhàng, gần như bị nuốt chửng bởi sự bao la của hoàng hôn. Cô dừng lại, lựa chọn lời nói cẩn thận, cố gắng truyền vào đó tất cả nỗi khao khát và lo lắng mà cô cảm thấy. “Anh có điều gì muốn nói với em không? Về chúng ta… và sau này?” Ánh mắt cô, chân thành và cầu khẩn, cuối cùng quay sang anh, hy vọng bắt gặp ánh mắt anh, để tìm thấy một câu trả lời ở đó, một sự thừa nhận về "lời nói không thành" vẫn luôn lơ lửng giữa họ. Cô đang yêu cầu sự rõ ràng, sự trấn an, những lời mà anh luôn giữ lại. Điều chưa nói, điều không được nói, đã trở thành một vực thẳm, ngày càng rộng ra theo mỗi ngày trôi qua.
Trần Hạo giữ im lặng trong một lúc lâu, khuôn mặt anh in bóng vào ánh sáng đang tắt dần. Anh lại nhổ một cọng cỏ khác, tỉ mỉ xé nó thành những mảnh nhỏ hơn. Sự im lặng kéo dài, đặc quánh và nặng nề, chỉ bị ngắt quãng bởi tiếng ếch kêu xa xăm và tiếng nước sông rì rầm nhẹ nhàng. Trái tim Lê An chùng xuống một chút theo mỗi giây trôi qua, một nỗi đau quen thuộc của sự thất vọng. Cô nhìn anh, hy vọng của cô dần cạn kiệt như những tia nắng cuối cùng phai nhạt khỏi bầu trời. Cuối cùng, anh thở dài một hơi dài, một âm thanh dường như mang theo gánh nặng của những gánh nặng chưa nói thành lời của chính anh. Anh khẽ quay đầu, ánh mắt vẫn không thực sự chạm mắt cô, mà nhìn vào một điểm nào đó phía sau vai cô.
“An à, em biết mà,” anh bắt đầu, giọng anh khẽ, gần như thì thầm. “Anh phải cố gắng thật nhiều. Đỗ vào trường chuyên, lên thành phố. Có tương lai vững chắc thì mới lo được cho em, cho gia đình mình.” Lời nói của anh, mặc dù được nói ra với sự chân thành thực sự, lại chính là điều cô lo sợ. Đó vẫn là những lời hứa cũ, được gói ghém trong cùng một logic cũ, thiếu đi chiều sâu cảm xúc mà cô khao khát. Đó là một cam kết hành động, trách nhiệm, nhưng không phải là sự yếu đuối của trái tim anh. Cụm từ "có tương lai vững chắc thì mới lo được cho em" vang vọng trong tai cô, nghe giống như một kế hoạch được xây dựng cẩn thận, một điều kiện để họ ở bên nhau, hơn là một lời tuyên bố tình yêu. Anh tin rằng hành động của anh, thành công trong tương lai của anh, sẽ nói lớn hơn bất kỳ lời nói nào. Nhưng đối với Lê An, những lời nói không lời đó mới chính là nền tảng mà cô cần.
Lê An cảm thấy một làn sóng lạnh lẽo ập đến, một vị đắng dâng lên trong cổ họng. Cô đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào cánh tay anh, rồi trượt xuống đan các ngón tay vào tay anh. Bàn tay anh ấm áp, chai sạn, quen thuộc. Trong một khoảnh khắc thoáng qua, cô cho phép mình hy vọng. Có lẽ cái chạm này, sự im lặng chung này, sẽ phá vỡ sự dè dặt của anh. Nhưng sau đó, anh nhẹ nhàng, gần như không thể nhận ra, rút tay lại, không phải một cách thô bạo, mà bằng một cử động tinh tế truyền tải một thông điệp rõ ràng về sự xa cách. Anh không nhìn cô. Anh không giữ ánh mắt cô. Anh chỉ nhìn đi chỗ khác, về phía dòng sông, như thể những câu trả lời anh tìm kiếm không nằm trong mắt cô, mà trong dòng nước đang chảy.
Trái tim cô, vừa thoáng bay bổng, giờ lại chìm xuống. Nỗi hy vọng nhỏ nhoi, mong manh mà cô ấp ủ tan vỡ thành hàng triệu mảnh. Một cảm giác thất vọng sâu sắc, lạnh lẽo và nặng nề, lắng xuống trong lồng ngực cô. Cô hiểu ra lúc đó, với một sự rõ ràng cay đắng, rằng anh không thể, hoặc sẽ không, cho cô điều mà cô khao khát đến tuyệt vọng. Sự tập trung của anh là duy nhất, con đường của anh được định nghĩa rõ ràng bởi tham vọng và bổn phận. Tình yêu của họ, nếu đó thực sự là tình yêu, là thứ yếu, một điều gì đó sẽ được giải quyết sau khi tất cả các trận chiến khác đã thắng. "Khoảng cách vô hình" đã lớn dần giữa họ giờ đây cảm giác như một vực thẳm không thể vượt qua.
Cô giữ im lặng, cổ họng nghẹn đắng với những cảm xúc chưa được nói thành lời. Còn gì để nói nữa? Câu hỏi không lời của cô đã được đáp lại bằng sự né tránh không lời của anh. Những từ "thích thì không đủ", một cụm từ mà cô sẽ thốt ra nhiều năm sau đó, đã bắt đầu hình thành trong những ngăn chứa im lặng của trái tim cô. Cô nhìn anh, nhìn vào dáng vẻ mạnh mẽ, quyết đoán đó, chàng trai cô lớn lên cùng, chàng trai cô yêu quý. Và cô biết, với một sự chắc chắn đau đớn, rằng con đường của họ đã bắt đầu phân nhánh, một cách tinh tế, không thể nhận ra, như hai chiếc thuyền nhỏ bị đẩy xa nhau bởi một dòng chảy vô hình.
Trần Hạo đứng dậy, phủi quần. “Anh phải về rồi, An ạ. Còn nhiều bài tập lắm. Kỳ thi thử cận kề rồi.” Giọng anh pha lẫn sự cấp bách không còn chỗ cho những tình cảm vương vấn. Anh dành cho cô một nụ cười thoáng qua, xin lỗi, một cái nhếch môi nhỏ không thực sự chạm đến đôi mắt anh, rồi quay đi, hình bóng anh nhanh chóng khuất dần vào bóng hoàng hôn đang dần buông. Tiếng bước chân anh mờ dần, bỏ lại cô hoàn toàn một mình "bên bờ sông cũ".
Lê An nhìn theo anh, ánh mắt cô dõi theo bóng dáng anh khuất dần cho đến khi nó chỉ còn là một cái bóng mờ ảo trên nền trời chàm đang sẫm lại. Gió thổi mạnh hơn, lùa qua mái tóc cô, mang theo mùi hương buồn bã thoang thoảng của bùn sông và khói bếp xa xa. Một giọt nước mắt, lạnh lẽo và im lặng, chảy dài trên má cô. Cô chỉ còn lại tiếng vọng rỗng tuếch của lời anh, và sức nặng đè nén của sự im lặng của anh. Dòng sông vẫn tiếp tục hành trình không ngừng nghỉ của nó, thờ ơ trước nỗi đau âm thầm đang diễn ra trên bờ. Cô hiểu ra lúc đó, hơn bao giờ hết, rằng "chậm một nhịp" của anh không chỉ là một sự chậm trễ, mà là một sự khác biệt cơ bản trong cách họ cảm nhận và đánh giá mối quan hệ của mình. Và cô, Lê An, cô gái đã luôn chờ đợi, đang bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi sâu sắc của sự chờ đợi đó, một sự mệt mỏi từ từ, không thể đảo ngược, bắt đầu thay đổi dòng chảy êm đềm của dòng sông cuộc đời cô. Giấc mơ về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã bắt đầu trôi dạt chậm rãi, dài lâu vào miền của những gì có thể đã xảy ra. Tương lai, từng là một tấm thảm dệt chung, giờ đây cảm giác như hai sợi chỉ riêng biệt, đang dần bung ra.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.