Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 57: Khoảnh Khắc Vô Định Trong Thư Viện Đêm
Dòng sông vẫn tiếp tục hành trình không ngừng nghỉ của nó, thờ ơ trước nỗi đau âm thầm đang diễn ra trên bờ. Cô hiểu ra lúc đó, hơn bao giờ hết, rằng "chậm một nhịp" của anh không chỉ là một sự chậm trễ, mà là một sự khác biệt cơ bản trong cách họ cảm nhận và đánh giá mối quan hệ của mình. Và cô, Lê An, cô gái đã luôn chờ đợi, đang bắt đầu cảm thấy sự mệt mỏi sâu sắc của sự chờ đợi đó, một sự mệt mỏi từ từ, không thể đảo ngược, bắt đầu thay đổi dòng chảy êm đềm của dòng sông cuộc đời cô. Giấc mơ về "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã bắt đầu trôi dạt chậm rãi, dài lâu vào miền của những gì có thể đã xảy ra. Tương lai, từng là một tấm thảm dệt chung, giờ đây cảm giác như hai sợi chỉ riêng biệt, đang dần bung ra.
Đêm đó, Lê An trằn trọc không ngủ. Hình bóng Trần Hạo quay lưng bước đi, nụ cười nhếch môi gượng gạo của anh, và cái chạm tay hờ hững rút lại cứ ám ảnh tâm trí cô. Sáng hôm sau, khi tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ gọi cô dậy, một cảm giác nặng nề vẫn còn đọng lại trong lồng ngực. Cô bước đến trường với một tâm trạng không mấy phấn chấn, những bài giảng của thầy cô dường như trôi tuột qua tai, chỉ còn lại nỗi băn khoăn về những điều không nói.
Buổi chiều, thư viện trường là nơi duy nhất cô có thể tìm thấy chút bình yên để giấu mình khỏi những suy nghĩ hỗn độn. Lê An ngồi vào một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi ánh sáng từ cửa sổ lớn hắt vào, nhuộm vàng những trang sách. Mùi giấy cũ, mùi gỗ mộc mạc và mùi mực in đặc trưng của thư viện luôn có một sức hút kỳ lạ với cô, như một lời thì thầm của tri thức và những câu chuyện chưa kể. Cô mở cuốn sách giáo khoa, cố gắng tập trung vào những con số và công thức khô khan, nhưng đôi mắt cứ vô thức liếc nhìn về phía cửa. Và rồi, anh đến.
Trần Hạo bước vào thư viện với dáng vẻ vội vã thường thấy, trên tay là chồng sách vở dày cộp. Anh nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở chỗ cô, rồi khẽ gật đầu chào. Lê An đáp lại bằng một nụ cười nhẹ, có chút gượng gạo. Anh đặt sách xuống chiếc ghế đối diện, tạo ra một tiếng động nhỏ phá vỡ sự tĩnh lặng của không gian. Mùi mực trên tay anh, mùi mồ hôi thoang thoảng của một buổi chiều học căng thẳng, và cả mùi xà phòng quen thuộc từ áo sơ mi trắng của anh, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một sự gần gũi vừa thân thuộc vừa xa lạ.
Xung quanh họ, lác đác vài học sinh khác vẫn đang miệt mài với sách vở. Tiếng lật trang giấy sột soạt, tiếng ho khẽ của ai đó, hay tiếng ghi chép lạch cạch của cây bút chì là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự yên ắng. Trần Hạo ngay lập tức vùi đầu vào đống bài tập. Anh gạch chân, viết nguệch ngoạc vào lề sách, đôi khi cau mày suy nghĩ. Lê An quan sát anh, nhận thấy sự căng thẳng trên vầng trán quen thuộc. Cô biết anh đang phải chịu đựng một áp lực rất lớn từ kỳ thi sắp tới, từ kỳ vọng của gia đình, và cả từ những lời hứa anh đã tự đặt ra cho mình. Ánh mắt cô vô thức dõi theo từng cử động nhỏ của anh, từ cách anh vuốt mái tóc hơi rối đến cách anh nghiêng đầu nhìn vào cuốn sách. Mỗi một chi tiết nhỏ đều khắc sâu vào tâm trí cô, như những bức tranh vẽ bằng mực nho, tuy mờ nhạt nhưng vĩnh viễn không phai.
"Bài này... cậu hiểu chỗ này không?" Trần Hạo đột ngột cất tiếng, giọng anh trầm ấm, mang theo chút mệt mỏi. Anh đẩy cuốn sách về phía Lê An, ngón tay chỉ vào một bài toán hình học phức tạp. Lê An giật mình, vội vàng quay lại với thực tại. Cô nhìn vào bài toán, rồi lại nhìn vào đôi mắt đang mong chờ của anh. Dù trong lòng còn bộn bề cảm xúc, nhưng bản năng muốn giúp đỡ anh vẫn trỗi dậy mạnh mẽ.
"À, chỗ này cô Lan có giảng thêm... để tớ chỉ cho." Lê An nói, giọng nhẹ nhàng, tự nhiên như thể không có bất kỳ khoảng cách nào giữa họ đêm qua. Cô nghiêng người sang, đầu hơi cúi xuống để nhìn rõ hơn vào cuốn sách của anh. Mái tóc cô khẽ chạm vào vai anh, mang theo mùi hương hoa bưởi thoang thoảng từ mái tóc mới gội, một mùi hương thân thuộc đến nao lòng. Cô cầm cây bút chì trên tay anh, vẽ thêm vài đường phụ vào hình vẽ, rồi từ tốn giải thích từng bước. Hơi thở ấm áp của cô phả nhẹ vào tai anh, khiến tim Trần Hạo khẽ lỡ một nhịp. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng đôi tai anh hơi ửng đỏ, một phản ứng mà anh luôn cố gắng giấu kín.
Họ cứ thế, cùng nhau giải quyết từng bài toán, từng câu hỏi khó. Dưới ánh đèn vàng dịu của thư viện, thời gian trôi qua thật nhanh. Từng khoảnh khắc, Lê An đều cảm nhận được sự gần gũi, sự ăn ý hiếm có giữa hai người. Cô ước gì khoảnh khắc này có thể kéo dài mãi mãi, ước gì không có những kỳ thi, những áp lực, và những lời nói không thành. Cô cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ khi được ngồi cạnh anh, được cùng anh đối mặt với những thử thách học hành. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một nỗi lo sợ vẫn âm ỉ: liệu những khoảnh khắc quý giá này có tồn tại được bao lâu, hay rồi cũng sẽ tan biến như những áng mây chiều?
"Các cháu sắp xếp đồ đạc chuẩn bị về nhé, thư viện sắp đóng cửa rồi." Giọng nói nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng của ông Đức, người thủ thư gầy gò, đeo kính, vang lên từ phía bàn làm việc. Ông khẽ khàng nhắc nhở, rồi chậm rãi bước qua các dãy kệ sách, tắt dần những ngọn đèn. Tiếng ghế kéo lê lẹt kẹt, tiếng bước chân vội vã của những học sinh cuối cùng rời đi, chào ông Đức một cách lễ phép. Chỉ trong chốc lát, không gian thư viện dần trở nên vắng lặng, chỉ còn lại hai người họ và ông Đức. Trần Hạo ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ treo tường. Đã hơn tám giờ tối. Ánh mắt anh thoáng chút bối rối. Ông Đức nhìn hai người, rồi mỉm cười hiền hậu: "Hai đứa cứ ở lại ôn bài thêm chút nữa nếu muốn, ông sẽ đợi đóng cửa cùng. Nhưng đừng quá khuya nhé." Lời nói của ông mang theo sự quan tâm ấm áp, như một người ông dành cho cháu. Trần Hạo và Lê An cùng gật đầu cảm ơn.
Khi cánh cửa thư viện khép lại, tiếng kim loại lạch cạch vang vọng trong không gian trống trải. Ông Đức ngồi vào bàn làm việc, bắt đầu sắp xếp lại giấy tờ. Chiếc đèn bàn duy nhất trên bàn của Trần Hạo và Lê An trở thành nguồn sáng chính, chiếu rọi một vầng sáng vàng yếu ớt, tạo nên một ốc đảo ấm cúng giữa biển bóng tối mịt mờ. Những kệ sách cao vút đổ bóng dài và kỳ quái lên tường, tạo cảm giác như những người khổng lồ đang lặng lẽ dõi theo họ. Bên ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn, màn đêm buông xuống mang theo hơi se lạnh và một chút sương mờ bắt đầu giăng mắc. Tiếng côn trùng đêm rả rích từ khu vườn bên ngoài vọng vào, tạo nên một bản giao hưởng tĩnh mịch, quen thuộc của thị trấn ven sông.
Trong không gian yên tĩnh đến gần như tuyệt đối, tiếng bút chì sột soạt trên giấy của Trần Hạo trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Lê An cảm nhận được sự hiện diện mạnh mẽ của anh, một sự hiện diện lấp đầy khoảng trống mà những học sinh khác để lại. Mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc và mùi mực in quyện vào nhau, tạo thành một mùi hương đặc trưng của thư viện đêm, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Ánh mắt họ chạm nhau thường xuyên hơn, không còn là những cái liếc trộm vội vã mà là những cái nhìn sâu hơn, chất chứa nhiều cảm xúc khó nói. Trong ánh đèn vàng yếu ớt, cô thấy rõ sự căng thẳng trên gương mặt anh, nhưng cũng cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ anh. Trái tim cô đập nhanh hơn, một cảm giác bồn chồn khó tả dâng lên. Cô cố tình kéo dài thời gian, lật đi lật lại những trang sách, hy vọng anh sẽ nói điều gì đó, bất cứ điều gì có thể phá vỡ bức tường im lặng giữa họ.
Lê An khẽ thở dài, rồi cất tiếng, giọng cô thì thầm, gần như chỉ đủ cho hai người nghe. "Hạo này... sau này mình đỗ chung trường chuyên rồi, cậu có còn hay ôn bài khuya thế này không?" Câu hỏi của cô như một viên đá nhỏ rơi vào mặt hồ phẳng lặng, tạo ra những gợn sóng lăn tăn. Cô nhìn thẳng vào anh, ánh mắt chất chứa một niềm mong đợi, một khao khát được anh trấn an, được anh vẽ ra một tương lai rõ ràng hơn.
Trần Hạo dừng bút, ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lướt qua cô, rồi lại nhìn xuống cuốn sách như một hành động vô thức để trốn tránh. "Ừm... chắc là có. Học ở thành phố sẽ còn khó hơn." Giọng anh khẽ, vẫn giữ sự điềm tĩnh thường thấy, nhưng Lê An có thể nhận ra một chút ngập ngừng, một chút bối rối trong đó. Anh nói về việc học hành, về áp lực, nhưng lại không chạm đến phần cốt lõi trong câu hỏi của cô – về "mình", về "chúng ta". Cô cảm thấy một sự thất vọng len lỏi, một cảm giác quen thuộc đến cay đắng.
Cô không bỏ cuộc. "Cậu có nghĩ... mọi thứ sẽ thay đổi không?" Lê An nhấn nhá từng chữ, nhìn thẳng vào đôi mắt anh, cố gắng đọc lấy một tín hiệu nào đó. Cô biết mình đang đẩy anh vào thế khó, nhưng cô không thể chịu đựng thêm sự im lặng này nữa. Cô cần một lời nói, một sự xác nhận, dù chỉ là một lời hứa hẹn mơ hồ.
Trần Hạo hoàn toàn im lặng. Khoảnh khắc đó kéo dài như vô tận, chỉ có tiếng côn trùng kêu rả rích bên ngoài và tiếng tích tắc yếu ớt của chiếc đồng hồ treo tường. Anh nhìn vào cuốn sách, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi bóng đêm đặc quánh. Ánh mắt anh lướt qua Lê An, nhưng không dừng lại, như thể anh đang tìm kiếm câu trả lời ở một nơi nào đó xa xôi, không phải trong đôi mắt đang chất chứa hy vọng của cô. Lòng anh chùng xuống. Anh cảm nhận được sự chờ đợi của cô, cảm nhận được áp lực vô hình mà cô đặt lên anh. Trái tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, những lời muốn nói nghẹn lại ở cổ họng. Anh muốn nói rằng anh sẽ không thay đổi, rằng anh sẽ luôn ở bên cô, rằng cô là tất cả đối với anh. Nhưng nỗi sợ hãi lại một lần nữa chiếm lấy anh. Sợ rằng lời nói sẽ không đủ mạnh mẽ để giữ cô lại, sợ rằng anh sẽ không thể thực hiện được những lời hứa đó nếu tương lai không như anh mong muốn, sợ rằng anh sẽ làm cô thất vọng. Anh tin rằng hành động sẽ nói lên tất cả, rằng việc anh cố gắng học hành để có một tương lai vững chắc chính là cách anh chứng minh tình yêu của mình. Nhưng anh lại quên mất rằng, có những điều cần phải được nói ra bằng lời.
Cuối cùng, anh cất tiếng, giọng khẽ như tiếng gió thoảng. "Không đâu... tớ sẽ... cố gắng giữ lời hứa." Lời nói của anh lạc đi một nhịp, không hề có sự chắc chắn mà cô mong muốn. Nó nghe giống một cam kết về trách nhiệm hơn là một lời thổ lộ tình cảm. "Cố gắng giữ lời hứa" – lời hứa gì? Lời hứa về một tương lai tươi sáng, hay lời hứa về việc không quên cô? Trần Hạo không nói rõ, và Lê An cũng không dám hỏi.
Lê An khẽ thở dài, một tiếng thở dài khe khẽ, gần như không nghe thấy, nhưng lại chất chứa cả một trời thất vọng. Cô biết. Cô đã biết trước câu trả lời này. Cô tiếp tục đọc sách, nhưng tâm trí cô không còn tập trung nữa. Những con chữ nhảy múa trước mắt cô, vô nghĩa. Một cảm giác "khoảng trống vô hình" lại xuất hiện, lớn dần, nuốt chửng cả không gian nhỏ bé mà họ đang chia sẻ. Sự im lặng giữa họ giờ đây không còn là sự bình yên mà là một bức tường lạnh lẽo, cao vút. Cô nhìn anh, nhìn vào dáng vẻ kiên định, miệt mài của anh, và cô biết rằng anh đang chiến đấu cho một tương lai mà anh tin là tốt nhất cho cả hai. Nhưng cô cũng biết, với một sự chắc chắn đau đớn, rằng "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", mọi thứ có thể đã khác.
Cảm giác tê dại lan tỏa trong trái tim Trần Hạo. Anh biết anh đã làm cô thất vọng một lần nữa. Anh muốn với tay nắm lấy bàn tay cô, muốn nói rằng anh xin lỗi, muốn giải thích những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu anh. Nhưng anh không thể. Sự rụt rè cố hữu, nỗi sợ hãi mang tên "lời nói không thành" lại trói chặt anh. Anh cảm thấy mình thật hèn nhát, thật yếu đuối. Anh ước gì mình có thể dũng cảm hơn, có thể vượt qua nỗi sợ hãi để nói ra điều mà trái tim anh vẫn luôn muốn nói. Nhưng có lẽ, đối với anh, sự dũng cảm đó không phải là lời nói, mà là hành động – hành động để đạt được một tương lai vững chắc, để xứng đáng với cô. Anh không biết rằng, chính sự im lặng đó đang từ từ đẩy cô rời xa anh, từng chút một, như những sợi chỉ mong manh của một tấm thảm dệt chung đang dần bung ra.
Cuối cùng, ông Đức đứng dậy, khẽ vỗ tay. "Thôi, khuya rồi, hai đứa về đi kẻo bố mẹ lo. Ông cũng phải về rồi." Ông mỉm cười, ánh mắt nhân từ. Trần Hạo và Lê An giật mình, vội vàng thu dọn sách vở. Cảm giác bối rối xen lẫn một chút tiếc nuối khi khoảnh khắc riêng tư của họ bị phá vỡ. Ông Đức tắt chiếc đèn bàn cuối cùng, và thư viện chìm vào bóng tối hoàn toàn, chỉ còn ánh sáng yếu ớt từ hành lang hắt vào qua khe cửa.
Trần Hạo và Lê An bước ra khỏi cổng trường, nơi đã bị khóa chặt. Ông Đức đã đi trước, tiếng bước chân ông đã mờ dần vào màn đêm. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống con đường vắng vẻ, tạo ra những vệt sáng dài và bóng tối đổ nghiêng. Hơi lạnh của đêm se sắt lùa qua, mang theo mùi sương đêm và mùi hoa dại thoang thoảng từ những bụi cây ven đường. Họ bước đi cạnh nhau, không nói nhiều, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu những suy nghĩ riêng. Lê An cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể anh, một sự ấm áp thân thuộc đã gắn liền với cô từ thuở thơ ấu. Nhưng sự ấm áp đó không đủ để xua tan nỗi day dứt trong lòng cô về những lời anh chưa nói. Cô nhìn những ngôi nhà hai bên đường đã lên đèn, những khung cửa sổ ấm áp như những đôi mắt đang ngủ say. Cô ước gì mình có thể có được sự yên bình đó, sự chắc chắn đó.
Trần Hạo cảm thấy từng bước chân của mình đều nặng trĩu. Anh dằn vặt với sự hèn nhát của mình, ước gì anh có thể dũng cảm hơn, có thể nói ra điều gì đó để giữ chân cô lại, để xua đi nỗi buồn trong đôi mắt cô. Anh biết cô đang chờ đợi, nhưng anh lại không thể đáp lại. Cái cảm giác impuissance, bất lực này giày vò anh hơn bất cứ áp lực học hành nào. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã mắc "chậm một nhịp" ngay từ đầu, khi anh không thể bày tỏ cảm xúc của mình một cách rõ ràng?
Họ đi qua những con hẻm quen thuộc, dưới tán cây cổ thụ đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của họ. Tiếng gió xào xạc trên những ngọn cây nghe như một lời thở than. "Về đến nhà rồi... cậu vào đi. Học bài mệt rồi, ngủ sớm chút." Trần Hạo cất tiếng, giọng anh vẫn trầm ấm, nhưng có chút gì đó nghẹn ngào. Anh khẽ đẩy cánh cổng gỗ quen thuộc của nhà Lê An, tiếng kẽo kẹt vang lên trong màn đêm tĩnh mịch. Anh nhìn cô, ánh mắt lưu luyến, chất chứa bao điều muốn nói nhưng lại không thể thốt ra.
Lê An quay lại nhìn anh, ánh mắt cô chất chứa nỗi buồn và một chút hy vọng mong manh. "Ừm... cậu cũng vậy nhé. Cảm ơn Hạo." Giọng cô khẽ, đầy ẩn ý. Cảm ơn anh vì đã ở bên cô, cảm ơn anh vì những khoảnh khắc quý giá trong thư viện, và cũng cảm ơn anh vì đã cho cô thêm một cơ hội để chờ đợi, dù cô biết sự chờ đợi đó đang dần trở nên vô vọng. Cô không nói thêm điều gì, vì cô biết, mọi lời nói lúc này đều trở nên thừa thãi. Cô quay lưng bước vào nhà, từng bước chân chậm rãi.
"Không có gì." Trần Hạo đáp lại, vẫn là sự kiệm lời quen thuộc. Anh đứng lặng lẽ trước cổng nhà cô, nhìn theo bóng dáng cô khuất dần vào trong ánh đèn vàng của hiên nhà. Trước khi cánh cổng khép lại hẳn, Lê An quay đầu lại nhìn anh lần cuối. Ánh mắt cô giao với ánh mắt anh, một cái nhìn đầy chất chứa, một sự chia ly không lời. Rồi cánh cổng từ từ khép lại, cắt đứt ánh nhìn cuối cùng giữa họ.
Trần Hạo vẫn đứng đó, như một pho tượng. Cảm giác trống rỗng dâng lên, lạnh lẽo hơn cả sương đêm đang giăng mắc. Anh cảm thấy một sự mất mát không tên, một "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức anh không thể chạm tới được nữa. Những lời nói không thành, những cảm xúc chưa được bày tỏ, tất cả đè nặng lên trái tim anh, tạo thành một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh hơn bao giờ hết. Anh biết, anh đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng, một cơ hội để níu giữ điều quý giá nhất. Và có lẽ, chính cái "chậm một nhịp" đó sẽ là điều anh phải hối tiếc suốt cả một đời. Anh quay lưng bước đi, bóng dáng cô độc in trên con đường vắng, hòa vào bóng đêm lạnh lẽo của thị trấn đang chìm vào giấc ngủ.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.