Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 58: Lời Níu Giữ Phía Màn Sương
Tiếng cánh cổng gỗ khép lại, khô khốc như một lời tuyên ngôn cắt đứt, vang vọng trong màn đêm tĩnh mịch của thị trấn ven sông. Trần Hạo vẫn đứng đó, như một pho tượng tạc từ nỗi dằn vặt và sự hối tiếc, nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi bóng dáng Lê An vừa khuất. Ánh đèn vàng hắt ra từ hiên nhà cô như một chấm nhỏ lẻ loi, dần dần bị nuốt chửng bởi bóng tối sâu thẳm của đêm khuya. Một cảm giác trống rỗng dâng lên, lạnh lẽo hơn cả sương đêm đang giăng mắc, thấm vào từng thớ thịt, từng mạch máu của anh.
Anh quay lưng, bước đi trên con đường làng quen thuộc, mỗi bước chân đều nặng trĩu như thể anh đang vác trên vai cả một gánh đá tảng. Con đường lát đá cuội mòn vẹt dưới ánh đèn đường vàng vọt, in hình bóng anh cô độc, kéo dài rồi co lại theo từng nhịp bước. Mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều còn vương vấn, quyện với mùi hoa dại thoảng qua từ những bụi cây ven đường, nhưng anh chẳng cảm nhận được gì ngoài vị đắng chát nơi đầu lưỡi. Anh tự hỏi, mình đã làm gì vậy chứ? Sao anh không thể nói ra một lời? Lê An đã nhìn anh bằng ánh mắt ấy, đôi mắt chất chứa nỗi mong chờ, một tia hy vọng mong manh đến tội nghiệp, nhưng anh lại chỉ đáp lại bằng sự im lặng đáng ghét của mình. Sự im lặng ấy, như một bức tường vô hình, đã dựng lên giữa hai người, mỗi ngày một cao thêm, một dày thêm.
Anh nhớ lại khoảnh khắc trong thư viện, khi mọi thứ chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió khẽ luồn qua khe cửa sổ và hơi thở đều đều của cả hai. Ánh mắt cô dịu dàng, nhưng sâu thẳm lại là một câu hỏi không lời. Cô đã cố gắng gợi mở, đã tạo ra một không gian mà bất kỳ ai cũng có thể đọc được tín hiệu. "Anh có nghĩ về tương lai của chúng ta không, Hạo? Về kỳ thi sắp tới..." Lời nói ấy, với anh, không chỉ là một câu hỏi về học hành, mà còn là một cánh cửa cô mở ra cho anh, một lời mời anh bước vào thế giới của cô, của "chúng ta". Nhưng anh đã làm gì? Anh đã né tránh, đã lảng đi, đã lẩn trốn sau cái vỏ bọc của sự rụt rè và cái cớ của kỳ thi.
Trần Hạo siết chặt bàn tay thành nắm đấm, móng tay anh in hằn lên lòng bàn tay. Anh tự trách bản thân mình là một kẻ hèn nhát. Anh đã bỏ lỡ một cơ hội vàng, một khoảnh khắc mà dường như cả vũ trụ đều đồng thuận để anh có thể nói ra điều gì đó, bất cứ điều gì có thể xoa dịu nỗi buồn trong đôi mắt cô. Nhưng rồi, một suy nghĩ khác lại len lỏi vào tâm trí anh, lạnh lẽo như sương đêm. "Nhưng nếu mình nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi. Liệu mình có thể cho An một tương lai tốt đẹp không?" Câu hỏi đó vang vọng, đè nặng lên trái tim anh. Lời nói của những người lớn trong thị trấn, những câu bâng quơ "sau này hai đứa sẽ là của nhau", luôn đi kèm với một điều kiện ngầm: anh phải thành công. Anh phải vào trường chuyên, phải học đại học, phải có một sự nghiệp vững chắc để "lo cho An". Đó là gánh nặng anh tự đặt lên vai, gánh nặng mà anh nghĩ rằng, nếu không gánh vác được, thì anh không xứng đáng.
Kỳ thi cấp ba sắp đến gần, nó như một con quái vật vô hình đang chực chờ nuốt chửng tất cả những mơ ước non dại của tuổi học trò. Mỗi cuốn sách anh đọc, mỗi bài toán anh giải, đều như những viên gạch anh đang xây đắp cho một tương lai "đảm bảo" mà anh tin rằng Lê An xứng đáng có được. Nhưng chính sự đảm bảo ấy lại vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình khác, một bức tường ngăn cách giữa trái tim anh và lời nói anh muốn thốt ra. Anh sợ, nếu anh nói ra bây giờ, khi anh chưa có gì trong tay, khi tương lai còn mịt mờ như màn sương đêm, liệu cô có tin anh không? Hay anh sẽ chỉ mang đến cho cô thêm một gánh nặng?
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm, những vì sao lấp lánh như những giọt nước mắt vô hình của vũ trụ. Chúng cũng cô độc như anh, xa xôi và lạnh lẽo. Gió se lạnh luồn qua mái tóc, thổi bay những suy nghĩ mông lung. Cảm giác bất lực (impuissance) này giày vò anh hơn bất cứ áp lực học hành nào. Nó là một nỗi đau âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm lòng anh. Anh tự hỏi, liệu có phải anh đã mắc "chậm một nhịp" ngay từ đầu, không phải chỉ riêng đêm nay, mà từ rất lâu rồi, khi anh không thể bày tỏ cảm xúc của mình một cách rõ ràng? Cái "chậm một nhịp" đó, giờ đây, không chỉ là một khoảnh khắc, mà đã trở thành một vết sẹo sâu hoắm trong tâm hồn anh. Anh đi qua cây cầu gỗ cũ kỹ, tiếng bước chân cộp cộp trên những tấm ván mục nát nghe não nề như tiếng trống gõ trong lòng. Dòng sông phía dưới vẫn chảy trôi, mang theo những bí mật và những lời nói không thành.
Trần Hạo về đến nhà, căn nhà gỗ nhỏ nằm cuối con hẻm, chìm trong bóng tối tĩnh mịch. Mọi người đã ngủ say. Anh khẽ mở cửa, bước vào trong, mùi gỗ cũ và mùi trầm hương thoang thoảng quen thuộc không làm anh thấy dễ chịu hơn. Anh nằm vật ra giường, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà. Hình ảnh Lê An hiện rõ trong tâm trí, từ nụ cười rạng rỡ của cô bé con thuở nào đến ánh mắt buồn thăm thẳm của cô gái trưởng thành đêm nay. Anh cảm thấy một sự mất mát không tên, một "khoảng cách vô hình" đã lớn đến mức anh không thể chạm tới được nữa. Những lời nói không thành, những cảm xúc chưa được bày tỏ, tất cả đè nặng lên trái tim anh, tạo thành một nỗi day dứt khôn nguôi. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, ám ảnh hơn bao giờ hết, như một bản nhạc buồn không lời, chơi đi chơi lại trong cõi lòng anh. Anh biết, anh đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng, một cơ hội để níu giữ điều quý giá nhất. Và có lẽ, chính cái "chậm một nhịp" đó sẽ là điều anh phải hối tiếc suốt cả một đời.
***
Đêm trôi qua thật chậm, hay có lẽ là Lê An không ngủ được nên cô cảm thấy thời gian như ngưng đọng. Cơn buồn ngủ không ghé thăm, chỉ có những suy nghĩ miên man cứ luẩn quẩn trong đầu cô như những đám mây đen vần vũ. Cô trằn trọc, xoay người qua lại, tiếng cọt kẹt của chiếc giường gỗ cũ kỹ lại xé toang màn đêm tĩnh mịch. Mọi lời nói của Trần Hạo, những cử chỉ của anh, ánh mắt anh nhìn cô trong thư viện, tất cả đều được cô mổ xẻ, phân tích từng chút một. Nhưng càng phân tích, cô càng thấy mình lạc lối trong một mê cung không lối thoát. Anh quan tâm cô, cô biết. Anh lo lắng cho cô, cô cảm nhận được. Nhưng tại sao, tại sao anh lại không thể nói ra một lời yêu thương, một lời hứa hẹn rõ ràng?
Nỗi thất vọng và cái thở dài khe khẽ của cô sau khi anh né tránh, đêm qua, như một vết cứa sâu vào trái tim vốn đã mỏng manh của cô. Giới hạn chịu đựng của cô đang dần cạn kiệt. Cô khao khát một lời đảm bảo, một bến đỗ an yên, nhưng anh cứ mãi chần chừ, mãi trì hoãn. Cô không thể hiểu nổi, hay không muốn hiểu, rằng sự trì hoãn ấy có thể đến từ đâu. Mệt mỏi với những suy nghĩ ngổn ngang, khi màn đêm bắt đầu nhường chỗ cho những vệt sáng lờ mờ của bình minh, Lê An khẽ trở mình, rời khỏi giường. Cô mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu làn không khí se lạnh của buổi sớm, mang theo mùi sương đêm và mùi đất ẩm.
Cô bước ra khỏi nhà, không tiếng động. Con đường làng vẫn còn chìm trong màn sương mỏng, giăng mắc khắp nơi, khiến cảnh vật trở nên mờ ảo, huyền ảo như một bức tranh thủy mặc. Cô đi bộ theo con đường quen thuộc dẫn ra bờ sông, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Dưới chân, những hạt sương đêm còn đọng lại trên từng phiến lá, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ li ti. Mùi cây cỏ ven sông, mùi phù sa lắng đọng, tất cả đều quen thuộc, thân thương đến lạ lùng.
Bờ sông hiện ra trước mắt cô, tĩnh lặng và bình yên đến nao lòng. Dòng nước trôi nhẹ nhàng, phản chiếu ánh sáng lờ mờ của bầu trời sắp hừng đông. Cô ngồi xuống phiến đá cũ kỹ quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ liền, kể cho nhau nghe những câu chuyện không đầu không cuối, mơ về những tương lai xa xôi. Trong lòng cô ngổn ngang những suy nghĩ về tương lai, về Hạo, và về những lời anh chưa bao giờ nói. Cô đã chờ đợi anh quá lâu rồi, đến mức đôi khi cô tự hỏi, liệu sự chờ đợi của mình có phải là vô nghĩa? Liệu có phải mình đang cố níu giữ một ảo ảnh?
Bỗng nhiên, một bóng người xuất hiện từ phía xa, thấp thoáng trong màn sương mờ ảo. Lê An nheo mắt nhìn. Cô không thể tin vào mắt mình. Là Trần Hạo. Anh cũng không thể ngủ, cũng tìm đến nơi chứa đựng bao nhiêu kỷ niệm này. Một tia hy vọng mong manh, như ánh nắng đầu tiên xuyên qua màn sương, lóe lên trong trái tim cô. "Hạo, anh cũng không ngủ được sao?" Giọng cô khẽ, nhẹ nhàng, nhưng có chút gì đó nghẹn ngào, chất chứa nỗi buồn. Cô muốn hỏi anh nhiều điều, muốn trách anh, nhưng lời nói ra lại chỉ là một câu hỏi bâng quơ, một lời hỏi thăm đơn giản.
Trần Hạo giật mình khi nghe tiếng cô gọi. Anh không nghĩ sẽ gặp cô ở đây, vào cái giờ khắc còn quá sớm này. Anh bước chậm rãi đến gần cô, gương mặt anh hằn lên vẻ mệt mỏi và bối rối. "Anh... anh không ngủ được. Anh đi dạo một chút." Giọng anh trầm ấm, nhưng có vẻ bối rối, ánh mắt anh hơi lảng tránh. Anh ngồi xuống bên cạnh cô, trên phiến đá lạnh lẽo. Khoảng cách giữa hai người như xích lại gần hơn trong màn sương, hơi ấm từ cơ thể anh khẽ tỏa ra, xua đi một phần cái lạnh của buổi sớm. Nhưng sự ấm áp ấy không đủ để xua tan cái lạnh lẽo trong lòng cô.
Sự im lặng bao trùm lấy hai người, một sự im lặng chất chứa biết bao điều chưa nói. Chỉ có tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, và tiếng gió xào xạc trên những hàng cây ven sông. Lê An quay sang nhìn anh, ánh mắt cô đầy mong đợi, một lần nữa, cô lại mở ra cánh cửa cho anh. "Anh có nghĩ về tương lai của chúng ta không, Hạo? Về kỳ thi sắp tới..." Cô cố ý gợi mở, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, sâu thẳm, như muốn xuyên thấu vào tâm can anh, muốn đọc được những điều anh đang giấu kín. Cô muốn một lời cam kết, một lời đảm bảo, không phải chỉ riêng về học hành, mà về cả hai người.
Trần Hạo cảm nhận được ánh mắt cô, cảm nhận được sự mong chờ vô bờ bến trong đó. Trái tim anh đập mạnh, một cảm xúc mãnh liệt dâng trào. Anh hít một hơi thật sâu, như thể đang lấy hết can đảm của cả cuộc đời mình. Anh đưa tay lên, khẽ chạm vào bàn tay lạnh giá của Lê An, một cử chỉ dứt khoát và đầy kiên quyết. Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh lần đầu tiên không còn sự rụt rè hay né tránh, mà thay vào đó là một sự chân thành, một quyết tâm tột cùng. "An à, anh muốn nói..." Anh bắt đầu, giọng anh hơi run, nhưng rõ ràng và đầy cảm xúc. Những lời nói đã giấu kín bấy lâu, những cảm xúc đã bị chôn vùi sâu thẳm trong lòng, giờ đây như muốn vỡ òa ra.
Nhưng đúng vào khoảnh khắc ấy, khi những lời nói quan trọng nhất chuẩn bị được thốt ra, một tiếng gà gáy xé tan màn sương sớm, vang vọng khắp cả thị trấn. Tiếng gà gáy lanh lảnh, dứt khoát, như một nhát dao bén cắt ngang không gian và thời gian, cắt đứt cả khoảnh khắc thiêng liêng ấy. Hoặc không, đó là tiếng chuông xe đạp lanh canh của người đi chợ sớm, tiếng lốp xe nghiến nhẹ trên nền đất đá, vội vã và vô tình, vang lên từ phía xa, phá vỡ sự tĩnh lặng. Trần Hạo giật mình, lời nói bị cắt ngang đột ngột, như một dòng nước đang chảy thì bị chặn lại. Ánh mắt kiên quyết của anh chợt vụt tắt, thay vào đó là sự bối rối và rụt rè quen thuộc. Anh rụt tay về, như thể bàn tay anh vừa chạm vào một thứ gì đó nóng bỏng. Anh lảng tránh ánh mắt cô, nhìn xuống dòng sông đang chảy trôi.
Lê An cũng giật mình vì tiếng động bất ngờ. Cô nhìn Trần Hạo, nhìn bàn tay anh vừa rút về, nhìn ánh mắt anh lại trở nên lảng tránh. Một nỗi hụt hẫng mênh mang, như một con sóng lớn bất ngờ ập đến, nhấn chìm tất cả những hy vọng vừa mới nhen nhóm trong lòng cô. Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài mang theo bao nhiêu năm tháng chờ đợi, bao nhiêu nỗi buồn đã chất chứa. Tiếng gà gáy lại vang lên lần nữa, hay tiếng chuông xe đạp lại lanh canh xa dần, như một lời chế giễu cho sự yếu đuối và chần chừ của anh, và cho sự kiên nhẫn đang dần cạn của cô.
Màn sương vẫn giăng mắc, bao phủ lấy hai người, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể chạm tới. Những lời nói không thành, lại một lần nữa, chôn vùi trong sâu thẳm. Lê An biết, cô đã cho anh một cơ hội cuối cùng, và anh đã lại bỏ lỡ. Dòng sông vẫn chảy trôi, mang theo những bí mật và những lời nói không thành của họ, hòa vào dòng chảy vô tận của thời gian. Nỗi day dứt lại vây lấy Trần Hạo, còn Lê An, cô chỉ còn biết tựa vào vách đá lạnh lẽo, nhìn về phía xa xăm, nơi bình minh đang từ từ hé lộ, nhuộm hồng cả một khoảng trời, nhưng chẳng thể sưởi ấm trái tim đang dần nguội lạnh của cô.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.