Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 59: Nỗi Dằn Vặt Của Kẻ Rụt Rè, Nỗi Chờ Mong Của Người Thiếu Nữ

Màn sương vẫn giăng mắc, bao phủ lấy hai người, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể chạm tới. Những lời nói không thành, lại một lần nữa, chôn vùi trong sâu thẳm. Lê An biết, cô đã cho anh một cơ hội cuối cùng, và anh đã lại bỏ lỡ. Dòng sông vẫn chảy trôi, mang theo những bí mật và những lời nói không thành của họ, hòa vào dòng chảy vô tận của thời gian. Nỗi day dứt lại vây lấy Trần Hạo, còn Lê An, cô chỉ còn biết tựa vào vách đá lạnh lẽo, nhìn về phía xa xăm, nơi bình minh đang từ từ hé lộ, nhuộm hồng cả một khoảng trời, nhưng chẳng thể sưởi ấm trái tim đang dần nguội lạnh của cô.

Trần Hạo bước về nhà trong vô thức, đôi chân nặng trĩu như mang theo cả tảng đá tảng của sự hối hận. Màn sương đêm vẫn bủa vây, khiến mọi vật xung quanh đều trở nên mờ ảo, nhập nhòa, hệt như những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong tâm trí anh. Tiếng chuông xe đạp lanh canh của người đi chợ sớm đã im bặt, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ, chỉ còn tiếng bước chân anh khua động trên con đường đất lầy lội, và tiếng côn trùng đêm rì rầm vọng lại từ những bụi cây ven đường. Không khí se sắt, lạnh buốt thấm sâu vào da thịt, nhưng cái lạnh đó chẳng thấm vào đâu so với cái lạnh lẽo đang gặm nhấm trái tim anh. Anh tự hỏi, phải chăng đây là cái giá phải trả cho sự rụt rè cố hữu của mình? Anh ghét bản thân, ghét cái sự yếu đuối đã bao bọc anh bấy lâu nay, khiến anh không thể nói ra một câu nói đơn giản, một lời nói mà anh biết chắc Lê An đang mong đợi hơn bao giờ hết.

Về đến căn nhà mái ngói quen thuộc, Trần Hạo khẽ mở cửa, cố gắng không gây ra tiếng động nào để tránh đánh thức ba mẹ đang say giấc. Anh biết mẹ anh, bà Tư, sẽ không ngủ ngon nếu biết con trai bà vẫn còn lang thang ngoài đường vào giờ này. Căn nhà tối om, chỉ có chút ánh trăng mờ nhạt hắt qua khe cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng trắng bạc trên nền gạch hoa cũ kỹ. Anh không buồn bật đèn, mà cứ thế lần mò vào phòng mình, rồi gieo mình xuống chiếc giường tre đã cũ. Mắt anh mở trừng trừng, nhìn lên trần nhà vôi vữa loang lổ, nơi mà anh đã từng nhìn ngắm biết bao lần, đã từng vẽ ra biết bao nhiêu viễn cảnh tươi đẹp về tương lai. Nhưng giờ đây, tất cả đều bị bao phủ bởi một màu xám xịt của sự dằn vặt.

Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh Lê An ngồi bên bờ sông, ánh mắt cô đầy mong đợi, đầy khao khát, rồi lại vụt tắt trong sự hụt hẫng, cứ lởn vởn trong tâm trí anh như một thước phim quay chậm. Bàn tay anh vẫn còn vương hơi ấm từ bàn tay lạnh giá của cô, và lời nói "Anh muốn nói..." cứ vang vọng trong đầu, như một câu thần chú bị ngắt quãng, mãi mãi không thể hoàn thành. "Tại sao mình lại không nói ra? Chỉ một câu thôi mà... An đã chờ đợi biết bao nhiêu lần rồi. Mình là đồ hèn nhát." Anh thì thầm, giọng khản đặc, như thể đang tự vấn chính mình trong một phiên tòa nội tâm không hồi kết. Nỗi tự trách cắn xé tâm can anh, khiến anh không thể thở nổi.

Anh ngồi bật dậy, bước đến cửa sổ. Màn đêm đen đặc bên ngoài vẫn chưa tan, nhưng từ xa, đã có thể cảm nhận được hơi thở của một ngày mới đang từ từ thức giấc. Anh nhìn ra khoảng sân nhỏ với vài bụi hoa giấy, rồi xa hơn nữa là những mái nhà lụp xụp của xóm làng. Cả thị trấn vẫn còn chìm trong giấc ngủ, nhưng tâm hồn anh thì đang dậy sóng. Anh cảm thấy bất lực trước chính mình, trước cái ranh giới mỏng manh giữa dũng cảm và hèn nhát mà anh không thể vượt qua. Những lời của ba anh, ông Trần Văn Ba, cứ vang vọng bên tai: "Con phải cố gắng học hành, phải đỗ trường chuyên, phải lên thành phố để đổi đời, để không phải sống cảnh nghèo khó như ba mẹ." Áp lực đó, gánh nặng đó, đã trở thành một phần của anh, một bức tường vô hình ngăn cản anh bày tỏ những cảm xúc chân thật nhất.

"Liệu có phải vì mình sợ? Sợ nếu nói ra, mọi thứ sẽ thay đổi? Hay sợ làm An thất vọng nếu mình không đỗ trường chuyên?" Anh tự hỏi. Anh lo sợ rằng việc thổ lộ tình cảm sẽ khiến Lê An mất tập trung vào kỳ thi, hay tệ hơn, nó sẽ trở thành gánh nặng cho cô. Anh luôn muốn bảo vệ cô, muốn mang đến cho cô một tương lai tốt đẹp nhất, nhưng chính sự rụt rè của anh lại đang đẩy cô ra xa. Anh biết Lê An xứng đáng có được một người đàn ông dũng cảm, một người đàn ông dám nói ra những gì mình nghĩ, dám bảo vệ tình yêu của mình. Nhưng anh, Trần Hạo, lại không phải là người đó. Anh cảm thấy mình thật nhỏ bé và đáng trách.

Anh gục đầu vào gối, cảm nhận sự mềm mại của vải bông cũ kỹ. Mùi ẩm mốc và mùi mồ hôi thoang thoảng, quen thuộc. Tay anh nắm chặt lại, các khớp ngón tay trắng bệch. Anh muốn gào thét, muốn đấm vào tường để trút hết sự uất ức trong lòng, nhưng anh không thể. Anh chỉ có thể ôm lấy nỗi hối tiếc ấy, để nó gặm nhấm từng chút một hy vọng và niềm tin trong anh. Anh biết, anh đã bỏ lỡ một khoảnh khắc quan trọng, một khoảnh khắc có thể đã thay đổi cả cuộc đời anh và Lê An. Và giờ đây, anh không biết liệu anh có còn cơ hội nào khác để sửa chữa sai lầm này hay không. Nỗi day dứt cứ thế quấn lấy anh, không buông tha, trong cái rạng sáng lạnh lẽo và mờ ảo ấy. Anh không tài nào chợp mắt được, cứ thế trằn trọc cho đến khi những tia nắng đầu tiên của bình minh len lỏi qua khe cửa, yếu ớt chiếu vào căn phòng.

Trong lúc Trần Hạo đang vật lộn với những dằn vặt của riêng mình, Lê An cũng đang trải qua một đêm dài không ngủ. Sau khi rời bờ sông, cô trở về nhà, căn nhà nhỏ nằm khuất sau giàn hoa thiên lý. Mùi hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhà hàng xóm xen lẫn mùi đất ẩm của sương đêm, đáng lẽ phải mang lại sự yên bình, nhưng đêm nay, nó chỉ khiến lòng cô thêm nặng trĩu. Cô khẽ khàng mở cửa sổ phòng mình, để những làn gió mát lạnh của buổi sớm tràn vào, xua đi cái nóng bức trong lòng. Ngoài kia, vầng trăng tàn yếu ớt đang ẩn hiện sau rặng tre, ánh sáng bạc vắt vẻo trên những tán lá, tạo nên một khung cảnh u tịch và buồn bã.

Lê An ngồi bó gối bên cửa sổ, ánh mắt dõi theo vầng trăng, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời từ vũ trụ bao la. Nỗi hụt hẫng từ khoảnh khắc bị bỏ lửng bên bờ sông vẫn còn nguyên vẹn, len lỏi vào từng tế bào, từng mạch máu của cô. Nó không phải là một nỗi đau nhói, mà là một cảm giác trống rỗng, một khoảng không vô tận đã nuốt chửng tất cả những hy vọng vừa mới nhen nhóm. Cô cố gắng tìm một lý do hợp lý cho sự im lặng của Hạo, cho việc anh đã rút tay về, cho ánh mắt lảng tránh của anh. "Anh ấy sợ điều gì chứ? Hay là... anh ấy không thực sự muốn nói, chỉ là mình tự đa tình?" Cô thì thầm, giọng nói trầm và mang vẻ cam chịu, thản nhiên như thể đang nói về một người xa lạ. Nhưng sâu thẳm trong lòng, cô biết, đó là một vết thương lòng khó lành.

Cô nhớ lại những lời người lớn trong làng thường nói, những lời trêu chọc vô tư nhưng lại gieo vào lòng cô những mầm mống của hy vọng và sự mặc định. "Hai đứa là của nhau rồi, sau này lớn lên cưới nhau đi thôi!" hoặc "Thằng Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" – những câu nói ấy, giờ đây, lại vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi chua xót. Cô tự hỏi, liệu Hạo có thực sự nghĩ vậy không, hay anh chỉ coi cô là một người bạn thân, một cô em gái mà anh cần phải chăm sóc? Nếu là bạn thân, tại sao anh lại có những cử chỉ quan tâm đặc biệt đến thế? Nếu là anh em, tại sao trái tim cô lại đập mạnh đến thế mỗi khi anh ở gần? Mối quan hệ thanh mai trúc mã ấy, giờ đây, lại trở thành một sợi dây vô hình trói buộc cô vào một sự chờ đợi không hồi kết.

Một cảm giác mệt mỏi dâng lên, như một lớp sương mờ bao phủ lấy tâm hồn cô. Cô đã chờ đợi quá lâu rồi, đã đặt biết bao nhiêu hy vọng vào những khoảnh khắc tưởng chừng như sắp thành hiện thực. Đã bao lần cô tự nhủ, đây là lần cuối cùng cô chờ đợi, nhưng rồi, chỉ cần một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ của Hạo, cô lại mềm lòng, lại thắp lên một tia hy vọng mong manh. "Mình đã chờ đợi quá lâu rồi... liệu có bao giờ anh ấy sẽ nói ra không?" Cô vuốt nhẹ mái tóc dài, ánh mắt đượm buồn. Cô biết, anh là một người ít nói, rụt rè, nhưng một lời nói, dù chỉ là một lời hứa hẹn mơ hồ, cũng đủ để cô tiếp tục nuôi dưỡng niềm tin.

Cô khẽ chạm vào chiếc vòng tay vải mà Hạo đã tặng từ nhỏ, một kỷ vật của những ước mơ chung, của những buổi chiều tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông. Chiếc vòng tay đã sờn màu, nhưng vẫn còn nguyên vẹn, như tình cảm của cô dành cho anh. Nó là biểu tượng cho tất cả những gì họ đã chia sẻ, cho một tương lai mà cô từng nghĩ là đã được định sẵn. Nhưng giờ đây, nó chỉ gợi nhắc về một sự mơ hồ, về những điều chưa được xác định.

Sâu thẳm, cô vẫn giữ lại một tia hy vọng. Một tia sáng yếu ớt, như vầng trăng tàn ngoài kia, nhưng vẫn đủ để soi rọi con đường mịt mờ phía trước. "Nhưng mình vẫn muốn chờ. Chờ một lời khẳng định từ anh ấy." Cô thì thầm, giọng nói giờ đây không còn sự thản nhiên nữa, mà thay vào đó là một sự kiên định yếu ớt, một nỗi buồn đã ăn sâu vào cốt tủy. Lê An biết, cô không thể mãi mãi sống trong sự chờ đợi. Cô cần một sự rõ ràng, cần một bến đỗ an yên. Nhưng có lẽ, bến đỗ ấy, không phải là Trần Hạo. Hoặc ít nhất, chưa phải là Trần Hạo của bây giờ. Cô tựa đầu vào khung cửa sổ lạnh lẽo, nhìn về phía xa, nơi những tia nắng đầu tiên đang bắt đầu ló dạng, xua đi màn sương đêm. Bình minh đến, mang theo một ngày mới, nhưng liệu có mang theo một hy vọng mới, hay chỉ là sự tiếp nối của những nỗi buồn đã cũ?

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một khoảng trời phía Đông, Trần Hạo, sau một đêm không ngủ, tìm đến bờ sông. Dòng sông vẫn chảy trôi, êm đềm và vô tận, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ như một dải lụa đào. Nơi đây, bờ sông cũ này, từng là chốn bình yên của anh và An, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc trên những hàng cây ven sông, tất cả đều quen thuộc, nhưng giờ đây lại chất chứa nỗi ám ảnh về "lời nói không thành" đêm qua. Mùi đất ẩm và mùi phù sa thoang thoảng, xen lẫn chút mùi khói bếp từ những căn nhà mới thức giấc, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của buổi sớm thị trấn.

Anh ném một viên đá dẹt xuống mặt nước. Viên đá lướt đi trên mặt sông, tạo nên những gợn sóng lan tỏa, rồi chìm nghỉm. Anh nhìn những gợn sóng dần biến mất, tự hỏi liệu tình cảm của anh và An có tan biến như thế này không, liệu nó có chìm sâu vào dòng chảy của thời gian mà không để lại dấu vết gì không. Trái tim anh quặn thắt. Anh nhớ lời ba anh, ông Trần Văn Ba, đã nhắc nhở về "tương lai", về "học hành", và về "cơ hội đổi đời". "Con phải cố gắng, Hạo ạ. Phải đỗ vào trường chuyên, lên thành phố, mới có tương lai. Đừng để những chuyện vẩn vơ làm xao nhãng." Những lời ấy, vốn là động lực, giờ đây lại trở thành áp lực vô hình, một gông cùm trói buộc anh, khiến anh e dè, khiến anh không dám bước qua ranh giới của tình bạn để đến với tình yêu.

"Nếu mình nói ra, mọi chuyện có khác không? Liệu có ảnh hưởng đến việc thi cử không? Ba mẹ sẽ nghĩ sao?" Anh tự thoại, giọng trầm và đầy sầu muộn. Anh biết, ba mẹ đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào anh, coi anh là niềm hy vọng duy nhất để thoát khỏi cuộc sống lam lũ ở thị trấn nhỏ này. Anh không muốn làm họ thất vọng. Nhưng nếu không có Lê An bên cạnh, thành công đó có còn ý nghĩa gì? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh. "Mình phải thành công, để có thể lo cho An. Nhưng nếu không có An, thành công để làm gì?" Anh cảm thấy mình đang đứng giữa hai dòng nước, không biết nên đi về đâu.

Cùng lúc đó, Lê An cũng đến bờ sông. Cô không bước đến chỗ Trần Hạo, mà chọn một góc khuất hơn, cách anh một quãng, bên gốc cây đa cổ thụ. Ánh nắng sớm dịu nhẹ vuốt ve gương mặt cô, nhưng không thể xua đi nỗi u buồn trong đôi mắt. Cô thấy bóng Hạo từ xa, thấy anh ngồi trầm ngâm, tay vuốt ve những viên sỏi. Một thoáng chốc, cô muốn chạy đến bên anh, muốn hỏi anh "Tại sao anh lại không nói ra?". Nhưng rồi, cô lại kìm lòng. Nỗi chờ mong vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một sự bất an, một câu hỏi lớn về tương lai không lời đáp. Cô biết, nếu Hạo muốn nói, anh đã nói rồi. Cô đã cho anh cơ hội, rất nhiều cơ hội.

Lê An đưa mắt nhìn dòng sông, nhìn những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, mang theo những mẻ cá tươi rói về chợ sớm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn vận động, chỉ có cô và Hạo là vẫn mắc kẹt trong cái "khoảng cách vô hình" ấy. "Anh ấy... liệu có hiểu lòng mình không? Hay anh ấy đang bận tâm điều gì khác mà mình không thể biết?" Cô thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và một chút bất lực. Cô không còn muốn dò hỏi, không còn muốn gợi mở nữa. Sự im lặng của anh đã trả lời tất cả.

Cô quay lưng bước đi, không muốn đối mặt với sự im lặng thêm nữa, không muốn nhìn thấy vẻ mặt dằn vặt của anh, bởi vì nó chỉ khiến cô thêm đau lòng. Cô biết, anh cũng đang đau khổ, nhưng nỗi đau của anh là do sự chần chừ, còn nỗi đau của cô là do sự chờ đợi vô vọng. Bóng cô khuất dần trong ánh nắng sớm, trên con đường mòn dẫn về phía thị trấn. Dòng sông vẫn cứ chảy, mang theo những bí mật và những lời nói không thành của họ, hòa vào dòng chảy vô tận của thời gian, như một định mệnh đã được an bài. Trần Hạo vẫn ngồi đó, tay vuốt ve những viên sỏi lạnh lẽo, nhìn theo bóng Lê An khuất dần, và một lần nữa, anh lại cảm thấy mình đã "chậm một nhịp".

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free