Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 60: Trăng Rằm Lặng Lẽ, Nỗi Mong Chờ Dưới Ánh Nguyệt

Sáng sớm hôm sau, khi mặt trời vừa ló dạng, nhuộm hồng cả một khoảng trời phía Đông, Trần Hạo, sau một đêm không ngủ, tìm đến bờ sông. Dòng sông vẫn chảy trôi, êm đềm và vô tận, phản chiếu ánh bình minh rực rỡ như một dải lụa đào. Nơi đây, bờ sông cũ này, từng là chốn bình yên của anh và An, nơi lưu giữ biết bao kỷ niệm ngọt ngào của tuổi thơ. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió xào xạc trên những hàng cây ven sông, tất cả đều quen thuộc, nhưng giờ đây lại chất chứa nỗi ám ảnh về "lời nói không thành" đêm qua. Mùi đất ẩm và mùi phù sa thoang thoảng, xen lẫn chút mùi khói bếp từ những căn nhà mới thức giấc, tạo nên một bầu không khí đặc trưng của buổi sớm thị trấn.

Anh ném một viên đá dẹt xuống mặt nước. Viên đá lướt đi trên mặt sông, tạo nên những gợn sóng lan tỏa, rồi chìm nghỉm. Anh nhìn những gợn sóng dần biến mất, tự hỏi liệu tình cảm của anh và An có tan biến như thế này không, liệu nó có chìm sâu vào dòng chảy của thời gian mà không để lại dấu vết gì không. Trái tim anh quặn thắt. Anh nhớ lời ba anh, ông Trần Văn Ba, đã nhắc nhở về "tương lai", về "học hành", và về "cơ hội đổi đời". "Con phải cố gắng, Hạo ạ. Phải đỗ vào trường chuyên, lên thành phố, mới có tương lai. Đừng để những chuyện vẩn vơ làm xao nhãng." Những lời ấy, vốn là động lực, giờ đây lại trở thành áp lực vô hình, một gông cùm trói buộc anh, khiến anh e dè, khiến anh không dám bước qua ranh giới của tình bạn để đến với tình yêu.

"Nếu mình nói ra, mọi chuyện có khác không? Liệu có ảnh hưởng đến việc thi cử không? Ba mẹ sẽ nghĩ sao?" Anh tự thoại, giọng trầm và đầy sầu muộn. Anh biết, ba mẹ đã đặt quá nhiều kỳ vọng vào anh, coi anh là niềm hy vọng duy nhất để thoát khỏi cuộc sống lam lũ ở thị trấn nhỏ này. Anh không muốn làm họ thất vọng. Nhưng nếu không có Lê An bên cạnh, thành công đó có còn ý nghĩa gì? Câu hỏi đó cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng hành hạ anh. "Mình phải thành công, để có thể lo cho An. Nhưng nếu không có An, thành công để làm gì?" Anh cảm thấy mình đang đứng giữa hai dòng nước, không biết nên đi về đâu.

Cùng lúc đó, Lê An cũng đến bờ sông. Cô không bước đến chỗ Trần Hạo, mà chọn một góc khuất hơn, cách anh một quãng, bên gốc cây đa cổ thụ. Ánh nắng sớm dịu nhẹ vuốt ve gương mặt cô, nhưng không thể xua đi nỗi u buồn trong đôi mắt. Cô thấy bóng Hạo từ xa, thấy anh ngồi trầm ngâm, tay vuốt ve những viên sỏi. Một thoáng chốc, cô muốn chạy đến bên anh, muốn hỏi anh "Tại sao anh lại không nói ra?". Nhưng rồi, cô lại kìm lòng. Nỗi chờ mong vẫn còn đó, nhưng đã trộn lẫn với một sự bất an, một câu hỏi lớn về tương lai không lời đáp. Cô biết, nếu Hạo muốn nói, anh đã nói rồi. Cô đã cho anh cơ hội, rất nhiều cơ hội.

Lê An đưa mắt nhìn dòng sông, nhìn những con thuyền nhỏ đang lững lờ trôi, mang theo những mẻ cá tươi rói về chợ sớm. Cuộc sống vẫn tiếp diễn, vẫn vận động, chỉ có cô và Hạo là vẫn mắc kẹt trong cái "khoảng cách vô hình" ấy. "Anh ấy... liệu có hiểu lòng mình không? Hay anh ấy đang bận tâm điều gì khác mà mình không thể biết?" Cô thì thầm, giọng nói mang theo sự mệt mỏi và một chút bất lực. Cô không còn muốn dò hỏi, không còn muốn gợi mở nữa. Sự im lặng của anh đã trả lời tất cả.

Cô quay lưng bước đi, không muốn đối mặt với sự im lặng thêm nữa, không muốn nhìn thấy vẻ mặt dằn vặt của anh, bởi vì nó chỉ khiến cô thêm đau lòng. Cô biết, anh cũng đang đau khổ, nhưng nỗi đau của anh là do sự chần chừ, còn nỗi đau của cô là do sự chờ đợi vô vọng. Bóng cô khuất dần trong ánh nắng sớm, trên con đường mòn dẫn về phía thị trấn. Dòng sông vẫn cứ chảy, mang theo những bí mật và những lời nói không thành của họ, hòa vào dòng chảy vô tận của thời gian, như một định mệnh đã được an bài. Trần Hạo vẫn ngồi đó, tay vuốt ve những viên sỏi lạnh lẽo, nhìn theo bóng Lê An khuất dần, và một lần nữa, anh lại cảm thấy mình đã "chậm một nhịp".

***

Vài ngày sau buổi sớm đầy day dứt bên bờ sông, Trần Hạo ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, ánh trăng đầu tháng mờ nhạt xuyên qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng bạc lên nền nhà. Không khí se lạnh của đầu đông len lỏi vào căn phòng, khiến anh khẽ rùng mình. Anh vờ như đang chăm chú vào những trang sách giáo khoa dày cộp, nhưng tâm trí anh lại như một cánh diều đứt dây, bay lượn miên man về bóng hình Lê An. Từ buổi sáng hôm đó, Lê An dường như cố tình tránh mặt anh, hoặc ít nhất là không còn chủ động tìm gặp anh như trước. Mỗi lần anh cố gắng bắt chuyện, cô đều đáp lại bằng những câu trả lời ngắn gọn, ánh mắt cô tránh né, và nụ cười cũng không còn tự nhiên như ngày nào. Khoảng trống vô hình giữa họ như được nới rộng thêm, tạo thành một vực sâu khó lấp đầy.

Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa sự hối tiếc và bất lực. Anh vò đầu bứt tai, mái tóc đen rối bù càng khiến gương mặt anh thêm vẻ phiền muộn. Cuốn sách Địa Lý đang mở trang về địa hình miền núi, nhưng chữ nghĩa cứ nhảy múa trước mắt anh, không tài nào lọt vào đầu được. Anh nhớ lại ánh mắt của An khi cô quay lưng bước đi hôm đó, một ánh mắt không oán trách, nhưng đầy rẫy sự mệt mỏi và chấp nhận. Chính sự bình thản đó còn khiến anh đau đớn hơn ngàn vạn lời trách móc. Anh cảm thấy tội lỗi, cảm thấy mình là kẻ hèn nhát, không dám đối diện với chính cảm xúc của mình, không dám đối diện với người con gái anh yêu.

"Mình phải nói ra... Nhưng lỡ An không chấp nhận thì sao? Lỡ mất đi cả tình bạn này thì sao?" Câu hỏi này cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí anh như một điệp khúc ám ảnh. Anh sợ, sợ hãi phản ứng của cô, sợ hãi sự thay đổi, sợ hãi cả những lời bàn tán của người lớn trong thị trấn. "Trần Hạo mà lên thành phố thì có khác không?" – câu nói của ai đó văng vẳng bên tai, lại càng gieo thêm vào anh nỗi lo lắng về tương lai bất định, về những thay đổi có thể xảy ra khi anh không còn ở thị trấn nhỏ này nữa. Anh biết, ba mẹ anh đã kỳ vọng rất nhiều vào kỳ thi sắp tới, coi đó là cơ hội đổi đời cho cả gia đình. Liệu việc thổ lộ tình cảm lúc này có phải là sự ích kỷ, làm xao nhãng mục tiêu lớn lao đó không?

Anh lật dở sách vở một cách vô thức, tiếng giấy sột soạt trong đêm tĩnh mịch càng làm nổi bật sự bứt rứt trong lòng anh. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo như một lời nhắc nhở về những điều chưa trọn vẹn, những khoảnh khắc đã trôi qua mà không thể níu giữ. Anh muốn phá vỡ bức tường im lặng này, muốn tìm lại nụ cười rạng rỡ của An, muốn được nhìn thẳng vào mắt cô mà không cảm thấy tội lỗi. Anh biết mình không thể cứ để mọi chuyện trôi đi như thế này nữa. Lần này, anh tự nhủ, anh sẽ không chậm một nhịp nữa. Anh sẽ tìm cách gặp An, dù chỉ là để ôn bài, để có cớ ở bên cô thêm một chút, và rồi, nếu cơ hội đến, anh sẽ nói ra. Anh sẽ không để tiếng gà gáy hay tiếng chuông xe đạp nào cắt ngang lời anh nữa.

Quyết tâm như một ngọn lửa nhỏ vừa nhen nhóm trong lòng, xua đi chút lạnh lẽo của đêm khuya. Anh với lấy chiếc điện thoại bàn cũ kỹ, rồi lại ngập ngừng. Gọi điện hay gặp trực tiếp? Gặp trực tiếp sẽ tốt hơn, sẽ thể hiện sự chân thành của anh. Anh quyết định sẽ chờ đến ngày hôm sau, tìm một lý do hợp lý để mời An ra bờ sông ôn bài. Nơi bờ sông cũ, nơi những kỷ niệm đẹp nhất của họ được dệt nên, có lẽ sẽ là nơi thích hợp nhất để anh có thể tìm lại sự bình yên, và hy vọng, tìm lại được An.

***

Vài tối sau, đúng vào đêm trăng rằm, ánh trăng vằng vặc treo lơ lửng trên đỉnh trời, rải một tấm lụa bạc xuống con đường làng quen thuộc. Gió nhẹ lướt qua những hàng tre ven đường, tạo nên tiếng xào xạc rì rào như một bản hòa ca không lời của đêm. Trần Hạo đạp xe chầm chậm, lòng anh đập thình thịch, một nửa là sự hồi hộp, một nửa là nỗi sợ hãi cố hữu. Anh đã hẹn Lê An ra bờ sông ôn bài. Ban đầu, cô có vẻ ngần ngại, nhưng rồi cũng đồng ý, giọng nói nhẹ nhàng như gió thoảng.

Anh thấy bóng An từ xa, đang đứng đợi ở ngã ba quen thuộc dưới gốc đa cổ thụ. Cô mặc chiếc áo khoác mỏng màu kem, mái tóc dài buông xõa theo gió, trông cô thật dịu dàng và thanh khiết dưới ánh trăng. Anh khẽ hắng giọng, cố gắng xua đi sự gượng gạo đang vây lấy mình. "An... tối nay... mình ra bờ sông ôn bài được không?" Anh nói lí nhí, giọng trầm khẽ rung lên. Anh tránh nhìn thẳng vào mắt cô, thay vào đó, anh nhìn xuống chiếc xe đạp cũ kỹ của mình, giả vờ chỉnh lại yên xe.

Lê An khẽ gật đầu, ánh mắt cô lướt qua anh một cách nhanh chóng, rồi lại hướng về phía xa xăm, nơi dòng sông đang lấp lánh dưới ánh trăng. "Ừm... cũng được." Giọng cô nhẹ bẫng, nhưng Trần Hạo có thể cảm nhận được một chút gì đó khác lạ trong đó, một sự dè dặt, một nỗi chờ mong đã chai sạn. Cô không hỏi gì thêm, cũng không tỏ vẻ hào hứng. Cô chỉ đơn giản là chấp nhận, như thể cô đã quá quen với những lời mời gượng ép, những lý do không đầu không cuối của anh. Điều đó khiến anh càng thêm day dứt. Anh biết, cô đang chờ đợi một điều gì đó khác, một lời nói khác, không phải là "ôn bài".

Họ cùng nhau đạp xe dọc con đường làng, ánh trăng rằm chiếu rọi con đường mòn, tạo nên những bóng hình dài ngoẵng. Họ giữ một khoảng cách nhất định, như thể có một "khoảng cách vô hình" đã được định sẵn giữa hai người. Thỉnh thoảng, Trần Hạo liếc nhìn sang An, thấy mái tóc cô bay bay trong gió, thấy đường nét thanh tú của cô dưới ánh trăng. Anh muốn rút ngắn khoảng cách đó, muốn nói một điều gì đó thật ý nghĩa, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành tiếng. Lê An cũng có lúc liếc nhìn anh, ánh mắt cô đầy những suy tư không tên, nhưng khi bắt gặp ánh mắt anh, cô lại nhanh chóng quay đi, như thể đang che giấu một bí mật nào đó. Sự im lặng kéo dài, không phải là sự im lặng thoải mái như những ngày thơ ấu, mà là sự im lặng chất chứa nỗi lo âu, sự chờ đợi và cả sự thất vọng ngấm ngầm. Tiếng bánh xe lạo xạo trên đường mòn, tiếng gió xào xạc qua kẽ lá, tất cả đều trở thành những âm thanh đơn điệu, không thể xua đi sự nặng nề trong không khí giữa hai người. Họ đạp xe chậm rãi, như thể muốn kéo dài thêm chút thời gian, kéo dài thêm chút hy vọng trước khi phải đối mặt với những gì đang chờ đợi họ ở bờ sông.

***

Bờ sông đêm trăng rằm thật huyền ảo. Ánh trăng vằng vặc, tròn vành vạnh như một mâm bạc khổng lồ, soi rõ từng nhánh cây, từng ngọn cỏ trên bãi đất ven sông. Dòng sông hiền hòa lấp lánh dưới ánh trăng, phản chiếu muôn ngàn vì sao, tạo nên một khung cảnh lung linh đến nao lòng. Gió nhẹ mơn man qua mái tóc, mang theo hơi nước mát lạnh và mùi phù sa đặc trưng của sông. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven bờ càng làm không gian thêm phần tĩnh mịch, chỉ còn tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ cát như một lời thì thầm của tạo hóa.

Trần Hạo và Lê An trải sách vở ra bãi cỏ mềm mại, dưới tán cây đa cổ thụ rủ bóng. Anh cố gắng tỏ ra tự nhiên, lật mở cuốn sách Vật Lý, giả vờ tập trung vào những công thức khô khan. Lê An cũng lấy sách ra, nhưng ánh mắt cô lại không ngừng lướt qua những trang giấy, rồi lại lơ đãng nhìn về phía dòng sông. Họ bắt đầu ôn bài, những con số, những định luật, những sự kiện lịch sử cứ thế được họ trao đổi qua lại. Nhưng rồi, những câu chuyện tuổi thơ, những kỷ niệm gắn bó bên bờ sông này cứ thế ùa về, lấn át cả những kiến thức sách vở.

"Ngày xưa, anh còn nhớ không, chúng ta thường ra đây bắt đom đóm," Lê An khẽ nói, giọng cô nhẹ như gió, ánh mắt mơ màng nhìn về phía những bụi cây lấp lánh. "Đúng rồi. Em còn nhớ có lần em sợ con rắn nước, anh phải cõng em chạy vòng quanh bãi cỏ này không?" Trần Hạo cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nở trên môi anh, khiến gương mặt anh bớt đi vẻ ưu tư. Khoảnh khắc ấy, họ như tìm lại được sự bình yên quen thuộc, cái khoảng cách vô hình dường như được thu hẹp lại đôi chút.

Họ tiếp tục trò chuyện về những ước mơ, về kỳ thi sắp tới. Trần Hạo, trong ánh trăng, nhìn sang An. Gương mặt cô thanh tú, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả ánh trăng và những vì sao. Anh cảm thấy trái tim mình đập mạnh, một nhịp đập thổn thức, dồn dập hơn bao giờ hết. Ánh trăng, gió sông và sự dịu dàng của An tạo nên một khoảnh khắc kỳ diệu, như thể vạn vật đang cùng nhau thì thầm, thúc giục anh. Lời muốn nói, lời mà anh đã giữ kín bao năm, lời mà anh đã lỡ mất bao lần, giờ đây đã đến rất gần, chỉ chực chờ thoát ra khỏi bờ môi.

Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy hết dũng khí. "An này..." Giọng anh trầm khẽ, phá tan bầu không khí yên tĩnh. Lê An quay lại nhìn anh, ánh mắt cô đầy hy vọng, một tia sáng mong manh nhưng mãnh liệt bùng cháy trong đôi mắt ấy. Cô nín thở, chờ đợi, như thể cả thế giới đang dừng lại để lắng nghe. Cô biết, đây có thể là khoảnh khắc cô đã chờ đợi bấy lâu.

Trần Hạo nhìn thẳng vào mắt cô, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng anh. "Em có bao giờ nghĩ..." anh bắt đầu, nhưng rồi lại ngập ngừng, lưỡi anh như bị buộc chặt. "Em có bao giờ nghĩ... về tương lai của chúng ta không?" Anh hỏi, giọng nhỏ dần, ánh mắt đầy thăm dò.

Lê An mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa sự dịu dàng và một chút gì đó của sự cam chịu đã tích tụ theo thời gian. "Em... em vẫn luôn nghĩ về nó, Hạo à." Cô đáp, giọng nói mềm mại như tơ, vẫn nhìn thẳng vào anh, chờ đợi lời tiếp theo. "Em nghĩ về nó... rất nhiều." Cô muốn nói thêm, muốn hỏi anh "Anh thì sao? Anh có nghĩ về em không? Anh có nghĩ về chúng ta không?". Nhưng cô lại kìm lại, nhường lại không gian cho anh. Lần này, cô sẽ không gợi mở nữa. Cô muốn anh tự mình nói ra.

Trần Hạo nắm chặt bàn tay, móng tay anh bấm vào lòng bàn tay, đau buốt. Anh cảm nhận được sự thôi thúc mãnh liệt từ trái tim, từ ánh mắt mong chờ của An. "Anh... anh..." Anh môi mấp máy, từ "thích em" chỉ còn cách một sợi tóc mỏng manh để thoát ra. Nhưng rồi, như một sợi dây vô hình níu kéo, nỗi sợ hãi lại dâng lên, nhấn chìm anh trong sự rụt rè. Sợ hãi bị từ chối, sợ hãi làm hỏng đi cái tình bạn quý giá này, sợ hãi những kỳ vọng của gia đình, sợ hãi cả những điều chưa biết ở tương lai. Anh cảm thấy mình đang đứng trên bờ vực, chỉ một bước nữa là có thể chạm tới hạnh phúc, nhưng đôi chân anh lại run rẩy, không thể nhấc lên.

Anh quay mặt đi, vờ ho khan, một tiếng ho khan gượng gạo và lạc lõng trong đêm trăng. Anh chỉ tay vào cuốn sách đang mở, giọng nói cố gắng giữ vẻ bình thản, như thể chưa từng có lời nói nào sắp được thốt ra. "À... cái bài này... em có hiểu không? Cái công thức này..."

Lê An, đang nín thở chờ đợi, bỗng cảm thấy một nỗi hụt hẫng mênh mông tràn ngập trái tim. Ánh sáng hy vọng trong đôi mắt cô vụt tắt, nhường chỗ cho sự bình thản đến đau lòng. Cô hiểu, anh lại một lần nữa không nói ra. Anh lại một lần nữa "chậm một nhịp". Cô không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, cố gắng che giấu nỗi thất vọng đang dâng trào. Dòng sông vẫn lấp lánh dưới ánh trăng, tiếng sóng vẫn vỗ đều đều, nhưng trong lòng Lê An, một điều gì đó đã vỡ vụn. Cái "khoảng cách vô hình" giữa họ, vốn đã lớn, giờ đây dường như đã biến thành một vực thẳm. Cô quay lại với cuốn sách, nhưng những con chữ trước mắt cô đã nhòe đi vì nỗi nghẹn ngào. Đêm trăng rằm lãng mạn, tưởng chừng là cơ hội cuối cùng, lại trở thành một dấu gạch ngang nữa trong cuốn nhật ký của những lời nói không thành. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bên cạnh cô, tay vuốt ve những viên sỏi lạnh lẽo, lòng nặng trĩu nỗi dằn vặt, nhìn bóng trăng in trên mặt nước như một lời nhắc nhở về sự hèn nhát của chính mình.

Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free