Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 61: Vai Áo Ấm, Lời Nguyện Thầm
Đêm trăng rằm đã lùi vào dĩ vãng, mang theo những lời nói không thành và nỗi hụt hẫng mênh mông trong trái tim Lê An. Cái khoảng lặng vô hình giữa cô và Trần Hạo không còn là sự e dè của những kẻ mới lớn, mà đã hóa thành một bức tường mỏng manh, có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào, nhưng không ai trong số họ dám chạm vào. Mỗi sáng đến trường, mỗi buổi học thêm, họ vẫn ngồi cạnh nhau, những cuốn sách vẫn mở ra trước mắt, nhưng giữa họ, những con chữ dường như đã bị làm nhòe bởi một nỗi niềm chưa gọi thành tên.
Trong căn phòng học thêm nhỏ của cô Hạnh, không khí thường ngày vẫn đặc quánh mùi phấn bảng và mực in, nhưng hôm nay lại xen lẫn chút ẩm ướt của cơn mưa đang chực đổ. Cô Hạnh, với mái tóc xoăn hiền hậu, vẫn tận tâm giảng giải những công thức toán học khô khan, đôi lúc lại dừng lại, nheo mắt nhìn qua cặp kính lão, nhắc nhở các em tập trung. “Các em là tương lai của đất nước!” cô nói, giọng đầy nhiệt huyết, nhưng hình như chẳng ai thực sự nghe lọt tai. Ngoài cửa sổ, bầu trời dần sẫm lại, những đám mây đen kịt vần vũ như những con quái vật khổng lồ nuốt chửng ánh sáng cuối ngày. Gió bắt đầu rít qua khe cửa sổ cũ kỹ, mang theo hơi lạnh ẩm ướt và mùi đất nồng quen thuộc của vùng quê sắp mưa.
Lê An ngồi cạnh Trần Hạo, bàn tay cô khẽ siết chặt cây bút chì. Cô cố gắng dán mắt vào trang sách, nhưng những con số, những ký hiệu cứ nhảy múa trước mắt, không tài nào đi vào tâm trí. Từ đêm trăng rằm ấy, cô đã tự nhủ sẽ không chờ đợi nữa, sẽ không hy vọng vào những lời nói mà anh không thể thốt ra. Nhưng mỗi khi anh khẽ cựa mình, hay vô tình chạm nhẹ khuỷu tay vào cô khi lấy sách, trái tim cô lại khẽ nảy lên một nhịp, như thể vẫn còn một tia sáng nhỏ bé nào đó len lỏi qua kẽ hở của sự thất vọng. Cô lén nhìn sang anh, ánh mắt anh vẫn trầm tư, hàng lông mày hơi chau lại khi cố gắng giải một bài toán khó. Gương mặt anh, dưới ánh đèn vàng vọt của lớp học, mang một vẻ mệt mỏi, dằn vặt mà cô không tài nào lý giải được. Cô cảm nhận được anh cũng đang giằng xé, nhưng giằng xé điều gì, cô không biết. Liệu có phải là nỗi sợ hãi lại kìm hãm anh, như cái cách anh đã nuốt ngược lời "thích em" vào lòng bao lần? Hay là một điều gì đó sâu xa hơn, mà cô, dù đã lớn lên cùng anh, vẫn chưa thể hiểu hết?
Trần Hạo cũng không tài nào tập trung nổi. Mỗi công thức anh viết xuống đều trở nên vô nghĩa, mỗi lời giảng của cô Hạnh đều bay đi đâu mất. Trong đầu anh, hình ảnh ánh mắt đầy hy vọng của Lê An đêm trăng rằm cứ hiện lên rồi tan biến, như một lời trách móc câm lặng. Anh tự ghét bản thân mình. Ghét sự hèn nhát, sự rụt rè đã biến anh thành một kẻ ngốc, một kẻ chỉ biết câm lặng trước người con gái mình yêu. Anh biết Lê An đã chờ đợi anh, anh cảm nhận được sự thất vọng của cô, dù cô đã cố gắng che giấu nó bằng một nụ cười bình thản đến đau lòng. Mỗi lần anh liếc nhìn cô, thấy cô co người lại, đôi vai mảnh khảnh khẽ run lên khi cơn gió lạnh lùa vào, lòng anh lại quặn thắt. Anh muốn nói điều gì đó, muốn xin lỗi, muốn giải thích, nhưng cổ họng anh như bị nghẹn lại, một thứ áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực. Anh biết, đó là áp lực từ kỳ thi sắp tới, từ những kỳ vọng của gia đình, từ cả cái sợ hãi về một tương lai chưa định hình. Nhưng trên hết, đó là nỗi sợ hãi chính bản thân mình, sợ hãi rằng anh sẽ làm hỏng mọi thứ, sợ hãi rằng anh không xứng đáng với ánh mắt mong chờ ấy.
Bất ngờ, một tiếng sấm rền vang xé toạc bầu không khí yên tĩnh, khiến cả lớp giật mình. Rồi những hạt mưa đầu tiên rơi lộp bộp trên mái tôn, nhanh chóng biến thành một cơn mưa rào xối xả. Tiếng mưa như gõ trống trên mái, át cả giọng cô Hạnh. Gió rít lên từng hồi, lay mạnh khung cửa sổ gỗ ọp ẹp. Cả lớp nhao nhao.
“Trời ơi, mưa to quá!” một đứa thốt lên.
“Mưa thế này làm sao về bây giờ?” đứa khác lo lắng.
Cô Hạnh nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đầy lo lắng. Mưa đã trắng xóa cả một góc trời, nhìn qua cửa sổ chỉ thấy một màn nước mờ ảo.
“Thôi, các em nghỉ sớm đi,” cô Hạnh nói, giọng cô cũng có chút vội vã. “Mưa lớn quá rồi, coi chừng về không kịp. Ai nhà xa thì cứ ở lại đợi tạnh mưa nhé.”
Lê An khẽ co người lại, ánh mắt cô nhìn ra ngoài cửa sổ đầy lo lắng. Nhà cô cách đây một quãng, mà đường làng lại lầy lội khi mưa to. Cô thầm thì, giọng nhỏ xíu như tiếng mưa rơi: “Mưa thế này làm sao về bây giờ…”
Trần Hạo nghe thấy. Anh khẽ liếc nhìn cô, thấy bờ vai gầy của cô run lên trong cái lạnh ẩm ướt của cơn mưa đầu mùa. Nỗi dằn vặt trong lòng anh lại trỗi dậy. Anh không thể nói ra lời yêu thương, nhưng anh có thể hành động. Anh sẽ không để cô đơn độc giữa cơn mưa này. Một quyết định lặng lẽ được hình thành trong tâm trí anh, kiên định và không thể lay chuyển. Anh đứng dậy, thu dọn sách vở một cách chậm rãi, ánh mắt vẫn không rời khỏi Lê An. Cô bé ấy, dù đã lớn, vẫn luôn là cô bé mong manh cần được che chở trong lòng anh.
***
Ngoài kia, thế giới đã hoàn toàn chìm trong màn mưa trắng xóa. Không còn là những hạt mưa lộp bộp nữa, mà là những dòng nước xối xả từ trời đổ xuống, như thể ông trời đang trút đi hết những uất ức của mình. Gió mạnh quật vào những tán cây ven đường, làm chúng oằn mình, lá cây rụng tả tơi. Đường làng đã biến thành một con sông nhỏ, nước chảy xiết, cuốn theo những cành cây, lá khô và cả những viên sỏi nhỏ. Mùi đất ẩm nồng, mùi lá cây ướt át và mùi bùn non đặc trưng của làng quê xộc thẳng vào cánh mũi, mang theo cái lạnh buốt thấu xương. Từ hiên nhà trường, nhìn ra ngoài chỉ thấy một bức màn mưa dày đặc, gần như không thấy rõ những ngôi nhà đối diện.
Học sinh lũ lượt ra về, đứa nào đứa nấy đều che chắn vội vàng bằng cặp sách, áo mưa mỏng dính, hoặc đơn giản là chạy vội vã dưới mưa. Lê An đứng nép mình dưới mái hiên, ngón tay khẽ vân vê quai cặp. Nỗi lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú của cô. Cô nhìn quanh, thấy bạn bè mình đứa thì có người nhà đến đón, đứa thì tự tin đội mưa chạy về. Chỉ còn lại mình cô và một vài bạn khác đang lưỡng lự. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Có lẽ cô sẽ phải đợi tạnh mưa, hoặc ít nhất là mưa nhỏ bớt đi một chút. Nhưng trời có vẻ không có dấu hiệu ngớt.
Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn đứng chắn trước mặt cô. Trần Hạo. Anh không nói gì, chỉ khẽ đặt chiếc cặp sách của mình xuống nền gạch, rồi quay lưng lại, cúi người xuống. Vai áo anh rộng lớn, vững chãi, nhưng đã lấm tấm những hạt mưa nhỏ do gió hắt vào.
Lê An ngước nhìn anh, ánh mắt cô đầy bất ngờ. Một cảm giác vừa ngượng ngùng, vừa ấm áp dâng lên trong lòng. Cô hiểu ý anh. Anh muốn cõng cô về. Trong khoảnh khắc đó, mọi nỗi hụt hẫng từ đêm trăng rằm, mọi sự dằn vặt về những lời nói không thành dường như tan biến. Chỉ còn lại sự quan tâm thầm lặng, nhưng mạnh mẽ, kiên định của anh.
“Lên đi,” Trần Hạo nói, giọng anh trầm khẽ, đủ để cô nghe thấy giữa tiếng mưa gào thét. Lời nói ngắn gọn, súc tích, đúng như phong cách của anh, nhưng lại ẩn chứa một sự che chở lớn lao.
Lê An ngập ngừng một chút, rồi khẽ gật đầu. Cô không từ chối. Cô biết, trong tình cảnh này, việc từ chối chỉ khiến anh thêm khó xử, và bản thân cô cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội được gần anh như thế này. Cô khẽ vòng tay qua cổ anh, cảm nhận hơi ấm từ gáy anh, một hơi ấm lạ lùng giữa cơn mưa lạnh buốt. Cô tựa má vào vai anh, cảm giác lưng anh rộng lớn, vững chãi đến lạ. Mùi hương của đất ẩm và mùi cơ thể anh, một mùi hương nam tính, quen thuộc, nhẹ nhàng xộc vào khứu giác cô, khiến tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô cảm thấy mình thật nhỏ bé và được che chở.
Trần Hạo khẽ nhấc bổng cô lên, để cô ngồi vững trên lưng mình. Anh lấy chiếc cặp sách của cô, luồn quai qua vai mình, rồi dùng một tay giữ chặt chân cô, tay kia vịn vào tường, cẩn trọng bước xuống bậc thềm, hòa mình vào màn mưa. Những bước chân anh nặng nề và chắc chắn, lội qua dòng nước đục ngầu trên đường làng. Mỗi bước chân của anh đều cẩn trọng, như sợ làm cô bé trên lưng mình bị xóc, sợ cô bị ướt thêm. Nước mưa lạnh buốt táp vào mặt, vào tóc, vào vai áo anh, nhưng anh không hề nao núng. Anh gồng mình, cố gắng che chắn cho Lê An khỏi những hạt mưa nặng hạt nhất. Áo anh nhanh chóng ướt đẫm, dính chặt vào lưng, nhưng anh không bận tâm. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có một suy nghĩ duy nhất: đưa Lê An về nhà an toàn.
Lê An bám chặt lấy anh, đầu cô tựa vào hõm vai anh, lắng nghe nhịp tim anh đập đều đều qua lớp áo ướt. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên cặp sách, tiếng gió rít qua tai, tiếng chân Trần Hạo lội nước bùn… tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng hoang dã của thiên nhiên, nhưng trong khoảnh khắc ấy, cô lại cảm thấy bình yên đến lạ. Nỗi hụt hẫng từ đêm qua tan biến hoàn toàn, thay vào đó là một niềm tin và hy vọng mãnh liệt hơn bao giờ hết. Có lẽ, Trần Hạo không nói được những lời hoa mỹ, nhưng anh lại thể hiện tình cảm của mình bằng những hành động chân thành, âm thầm đến vậy. Anh vẫn luôn quan tâm cô, vẫn luôn ở đó, che chở cho cô. Cô nhắm mắt lại, cảm nhận từng nhịp đập trái tim anh, cảm nhận sự vững chãi từ tấm lưng rộng lớn ấy.
“Hạo…” Lê An khẽ thì thầm, giọng cô nhỏ đến mức chỉ có cô và anh mới có thể nghe thấy giữa tiếng mưa. Đó không phải là một câu hỏi, mà là một tiếng gọi tên anh, một sự thừa nhận về tình cảm đang lớn dần trong lòng cô, một lời cảm ơn câm lặng.
Trần Hạo khẽ nghiêng đầu, để tai gần hơn với lời thì thầm của cô. Anh không trả lời, chỉ khẽ siết chặt tay giữ cô, bước chân càng thêm kiên định. Anh đi qua những con đường làng quen thuộc, nơi tuổi thơ của họ đã được dệt nên từ những buổi tan học chung đường, những lần trốn học đi bắt ve sầu, những trò nghịch ngợm dại dột. Anh nhớ lại cái lần cô sợ con rắn nước, anh đã cõng cô chạy vòng quanh bãi cỏ. Giờ đây, anh lại cõng cô, trong một cơn mưa lớn, và cảm xúc trong lòng anh đã khác xưa rất nhiều. Đó không chỉ là sự che chở của một người bạn, mà là sự bảo vệ của một trái tim đã biết rung động, đã biết yêu thương. Anh muốn giữ cô thật chặt, muốn bảo vệ cô khỏi mọi giông bão của cuộc đời, dù bản thân anh cũng đang đứng trước những giông bão của riêng mình.
Bóng lưng Trần Hạo sừng sững giữa màn mưa, cứ thế vững vàng tiến về phía trước. Dù trời tối mịt và mưa như trút, anh vẫn nhớ rõ từng ngóc ngách của con đường. Anh đi qua những hàng tre nghiêng ngả, qua những ruộng lúa đã gặt trơ gốc, qua những ngôi nhà lấp ló ánh đèn vàng ấm áp. Mỗi khi có tiếng xe máy chạy qua, anh lại khẽ quay người, che chắn cho Lê An khỏi những gi���t nước bắn lên. Lê An cảm nhận được tất cả. Cô cảm nhận được sự cẩn trọng của anh, sự lo lắng của anh, và cả sự ấm áp lan tỏa từ lưng anh truyền sang người cô, xua tan đi cái lạnh buốt của cơn mưa. Cô biết, có thể anh không bao giờ nói ra những lời yêu thương, nhưng hành động của anh đã nói lên tất cả. Trong khoảnh khắc này, cô không cần lời nói. Cô chỉ cần anh ở đây, cõng cô đi qua giông bão. Và cô tin, cô sẽ chờ đợi anh, dù cho anh có chậm một nhịp, dù cho anh có rụt rè đến đâu. Niềm tin ấy, sau bao lần bị xói mòn, giờ đây lại được nhen nhóm, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Cuối cùng, Trần Hạo cũng đưa Lê An đến tận hiên nhà cô. Mưa đã ngớt dần, chỉ còn lất phất vài hạt bụi nước li ti bay trong không khí, như những hạt pha lê vỡ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái nhà đã dịu đi, nhường chỗ cho tiếng nước chảy róc rách từ máng xối và tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích. Ánh đèn vàng ấm áp từ hiên nhà Lê An hắt ra, vẽ nên một vầng sáng dịu nhẹ trên nền đất ẩm.
Trần Hạo nhẹ nhàng đặt Lê An xuống. Đôi chân cô vừa chạm đất, cảm giác tê buốt nhẹ truyền lên. Anh đứng thẳng người, vai áo ướt sũng, nước nhỏ thành giọt từ mái tóc rũ xuống trán. Anh thở dốc, nhưng gương mặt anh lại ánh lên vẻ nhẹ nhõm và một chút gì đó hài lòng.
Lê An quay lại nhìn anh, ánh mắt cô lấp lánh sự biết ơn và một điều gì đó sâu sắc hơn, khó tả thành lời. Đó là sự tin tưởng, sự ngưỡng mộ, và cả một tình cảm không tên đang lớn dần trong lòng cô. Cô nhìn thấy vẻ mệt mỏi trên khuôn mặt anh, thấy những giọt nước mưa còn đọng trên lông mi anh, và lòng cô lại dâng lên một cảm giác xót xa.
“Cảm ơn Hạo…” Lê An nói, giọng cô nhỏ nhẹ, chân thành, như tiếng chuông gió khẽ rung trong đêm. “Cậu ướt hết rồi.” Cô khẽ đưa tay lên, định chạm vào vai anh, nhưng rồi lại ngập ngừng, hạ xuống.
Trần Hạo khẽ gật đầu. Anh đưa tay lên vuốt nhẹ mái tóc ướt của mình, rồi nở một nụ cười nhạt, nhưng ấm áp. Nụ cười ấy làm gương mặt anh bớt đi vẻ trầm tư thường ngày.
“Không sao,” anh đáp, giọng trầm khẽ, có chút khàn đi vì lạnh. “Cậu vào đi. Mẹ cậu chắc đang lo đấy.”
Anh không nán lại, cũng không nói thêm lời nào. Anh chỉ khẽ quay lưng đi, bóng anh đổ dài dưới ánh đèn hiên nhà, chầm chậm khuất dần vào màn đêm ẩm ướt. Tấm lưng rộng lớn ấy, vừa rồi còn là điểm tựa vững chãi cho cô, giờ đây lại mang một vẻ cô độc đến lạ.
Lê An đứng đó, nhìn theo bóng anh cho đến khi anh hoàn toàn biến mất sau khúc quanh con đường. Trái tim cô tràn ngập sự ấm áp và một lời nguyện thầm. Cô biết, anh không nói ra, nhưng anh đã làm tất cả. Hành động của anh nói lên nhiều hơn vạn lời nói. Nỗi hụt hẫng từ đêm trăng rằm đã được xoa dịu, và thay vào đó là một niềm hy vọng mới mẻ, mạnh mẽ hơn. Cô tin rằng anh cũng có tình cảm với cô, chỉ là anh quá rụt rè, quá e ngại mà thôi.
Cô khẽ đưa tay chạm vào vai mình, nơi vừa rồi còn cảm nhận được hơi ấm từ lưng anh. Cái cảm giác được che chở, được bảo vệ ấy vẫn còn vương vấn.
“Mình sẽ chờ đợi cậu, Hạo à,” cô thì thầm, giọng nói tan vào trong màn đêm còn vương vấn hơi mưa. Đó là một lời hứa với chính bản thân cô, một lời nguyện thầm không ai nghe thấy. Cô sẽ chờ đợi, chờ đợi đến khi anh đủ dũng khí để nói ra những lời mà cô đã mong mỏi bấy lâu. Dù biết rằng con đường đó có thể còn rất dài, và những thử thách vẫn còn đang chờ phía trước, cô vẫn tin. Niềm tin ấy, dù được xây dựng trên hành động chứ không phải lời hứa rõ ràng, vẫn bùng cháy mãnh liệt trong tim cô, như một ngọn lửa nhỏ ấm áp giữa đêm đông. Cô bước vào nhà, nhưng tâm trí vẫn vương vấn bóng lưng anh giữa màn mưa, và vai áo ướt đẫm của anh, như một kỷ vật của khoảnh khắc thân mật, ấm áp nhất mà họ từng có, trước khi những sóng gió của cuộc đời ập đến.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.