Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 62: Bàn Tay Nâng Đỡ, Trái Tim Được Che Chở
Lê An bước vào nhà, nhưng tâm trí vẫn vương vấn bóng lưng anh giữa màn mưa, và vai áo ướt đẫm của anh, như một kỷ vật của khoảnh khắc thân mật, ấm áp nhất mà họ từng có, trước khi những sóng gió của cuộc đời ập đến. Cô ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi ánh điện vàng đang hắt sáng, cảm giác ấm áp lan tỏa khắp căn phòng, nhưng sâu thẳm trong tim cô là một niềm tin còn ấm áp hơn thế. Mẹ cô từ trong bếp vọng ra, tiếng gọi hỏi han làm cô giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô vội vàng đáp lời, nhưng nụ cười trên môi vẫn còn đọng lại, như những hạt mưa cuối cùng còn vương trên tán lá. Đêm đó, Lê An ngủ rất ngon, giấc mơ của cô dệt nên từ hình ảnh một tấm lưng rộng lớn và những giọt mưa lấp lánh, một giấc mơ bình yên và đầy hy vọng. Cô tin rằng, dù Trần Hạo có chậm một nhịp, có rụt rè đến đâu, anh vẫn sẽ luôn ở đó, che chở cho cô. Niềm tin ấy, mong manh như sương sớm nhưng kiên cường như rễ cây bám sâu vào đất, đã trở thành điểm tựa vững chắc trong lòng cô gái trẻ.
Trần Hạo, sau khi khuất dạng sau khúc quanh, không về nhà ngay. Anh rảo bước chậm rãi dưới làn mưa bụi, để những giọt nước mát lạnh xoa dịu gương mặt và tâm trí đang quay cuồng. Tấm lưng anh vẫn còn cảm nhận được hơi ấm từ Lê An, cảm giác mềm mại của mái tóc cô khẽ chạm vào gáy anh vẫn còn vương vấn. Một cảm giác nhẹ nhõm len lỏi trong lòng, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng. Anh đã làm được, anh đã bảo vệ cô khỏi cơn mưa, đã mang đến cho cô sự an toàn mà cô cần. Nụ cười của Lê An khi cô nói "Cảm ơn Hạo..." vẫn hiện rõ trong tâm trí anh, lấp lánh như những hạt pha lê vỡ. Nó là phần thưởng quý giá nhất cho những hành động thầm lặng của anh.
Nhưng rồi, cái cảm giác nhẹ nhõm ấy nhanh chóng bị thay thế bằng một nỗi dằn vặt quen thuộc, âm ỉ. "Không sao," anh đã nói, "Cậu vào đi. Mẹ cậu chắc đang lo đấy." Chỉ vỏn vẹn mấy chữ. Tại sao anh không thể nói thêm điều gì đó? Một lời hỏi han "Cậu có lạnh không?", một lời dặn dò "Nhớ uống nước gừng nhé", hay tệ hơn, một lời thổ lộ mà cô đang ngóng chờ? Anh ghét sự rụt rè của chính mình, ghét cái thói quen né tránh những lời nói cần thiết. Anh biết Lê An đang chờ đợi, anh cảm nhận được sự mong mỏi trong ánh mắt cô, nhưng mỗi khi cơ hội đến, một sợi dây vô hình lại siết chặt lấy cổ họng anh, khiến lời nói cứ tắc nghẹn lại. Anh nhớ lại khoảnh khắc trên bờ sông, dưới ánh trăng rằm, lời "anh thích em" đã chực chờ bật ra, nhưng rồi lại biến thành một tiếng thở dài vô nghĩa. Anh hiểu, hành động có thể nói lên nhiều điều, nhưng đôi khi, lời nói mới là thứ xoa dịu những hoài nghi, là sợi chỉ kết nối hai tâm hồn. Anh đã chọn không gõ cửa nhà cô đêm hôm trước, và đêm nay, anh lại chọn không nói ra lời lòng. Anh tự hỏi, liệu có phải chính sự im lặng này đang tạo nên một khoảng cách vô hình, dù anh luôn cố gắng thu hẹp nó bằng những hành động? Trần Hạo thở dài, bước chân anh nặng nề hơn khi anh hướng về ngôi nhà quen thuộc của mình, mang theo cả nỗi nhẹ nhõm vừa được giúp đỡ người mình quan tâm, và nỗi dằn vặt sâu thẳm vì những lời nói không thành.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu hạ đã xua tan đi cái ẩm ướt của đêm mưa. Bầu trời trong xanh không một gợn mây, điểm xuyết vài vệt nắng vàng ươm hắt qua những tán lá bàng cổ thụ trong sân trường cấp hai. Tiếng trống trường vang lên dồn dập, giục giã, rồi nhanh chóng bị nhấn chìm bởi tiếng học sinh nô đùa ồn ã trong giờ ra chơi. Tiếng xe đạp lách cách từ cổng trường vọng vào, tiếng cười nói giòn tan của những cô bé, cậu bé tuổi mới lớn. Mùi phấn bảng, mùi mực bút, mùi giấy cũ vẫn còn vương vấn trong các hành lang lớp học, xen lẫn với mùi hoa phượng đỏ rực đang bung nở khắp sân trường, báo hiệu một mùa hè sắp đến. Không khí trong trẻo, hồn nhiên của tuổi học trò lan tỏa khắp nơi, xua đi những muộn phiền của người lớn.
Trong lớp, Thầy Bình, giáo viên chủ nhiệm, mái tóc điểm bạc, cặp kính lão hơi trễ xuống sống mũi, đang đứng trước bục giảng, tay cầm một tờ giấy. Giọng thầy vang, pha chút hài hước mà vẫn giữ được sự nghiêm nghị vốn có. “Các em thân mến, mùa hè sắp đến, thư viện trường ta cần được dọn dẹp lại để chuẩn bị cho năm học mới. Sách vở thì nhiều, bụi bặm thì không ít. Đây là cơ hội tốt để các em đóng góp cho cộng đồng, vừa rèn luyện tinh thần trách nhiệm, vừa có thể khám phá thêm nhiều điều hay trong kho tàng tri thức của nhà trường.” Thầy khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt lướt qua một lượt các gương mặt học trò, dừng lại một chút ở Lê An và Trần Hạo. “Hơn nữa, các em cũng sẽ được cộng điểm thi đua đấy nhé. Ai đăng ký thì ghi tên vào danh sách này giúp thầy. Hoạt động sẽ diễn ra vào chiều thứ Bảy tuần này tại hiệu sách Ông Đức, cạnh nhà thờ.”
Lời thầy vừa dứt, cả lớp xôn xao hẳn lên. Lê An, ngồi ở bàn đầu, mắt sáng rực. Nụ cười rạng rỡ nở trên môi cô, tựa như một đóa hoa vừa hé nụ dưới ánh nắng ban mai. Cô quay sang bạn gái ngồi cạnh, đôi mắt long lanh niềm phấn khích. “Mình đăng ký nhé, hay quá! Thư viện trường mình cũ quá rồi, dọn dẹp lại chắc sẽ đẹp lắm. Với lại, được đọc sách mới nữa chứ!” Cô bạn gật gù, cũng tỏ vẻ hào hứng. Lê An nhanh nhẹn đứng dậy, bước lên bục, cầm cây bút ghi tên mình vào danh sách. Nét chữ cô thanh thoát, mềm mại, phản ánh đúng tính cách của chủ nhân.
Trần Hạo ngồi ở bàn cuối, vẫn vẻ trầm tư thường ngày. Anh không nói gì, nhưng ánh mắt anh luôn dõi theo Lê An. Anh nhìn cô cười, nhìn cô hào hứng đăng ký, và trong lòng anh, một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lan tỏa. Anh biết cô thích đọc sách, thích những không gian yên tĩnh, và thư viện chính là nơi cô thường lui tới mỗi khi có thời gian rảnh. Giúp cô dọn dẹp thư viện, cũng là một cách để anh được gần cô, được bảo vệ cô. Nhìn cô cười vui vẻ như vậy, nỗi dằn vặt từ đêm qua dường như cũng vơi đi phần nào. Anh không cần lời nói, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của cô là đủ. Anh chợt nhớ đến lời của thầy Bình, về việc đóng góp cho cộng đồng, nhưng trong tâm trí Trần Hạo, động lực lớn nhất của anh không phải là điểm thi đua, cũng không phải là trách nhiệm cộng đồng, mà là Lê An.
Một lúc sau, khi Lê An đã trở về chỗ ngồi, Trần Hạo mới chậm rãi đứng dậy. Anh bước lên, cầm lấy cây bút, lặng lẽ ghi tên mình vào cuối danh sách, ngay phía dưới tên của Lê An. Nét chữ anh rắn rỏi, dứt khoát, nhưng vẫn ẩn chứa sự trầm ổn, kín đáo. Anh không nói một lời nào, chỉ khẽ gật đầu chào Thầy Bình rồi quay về chỗ.
Thằng Tý, một cậu bạn nhỏ con, hay cười, ngồi gần đó, thấy Trần Hạo đăng ký thì không khỏi trêu chọc. “A, Hạo cũng đi à? Chắc để bảo vệ An chứ gì!” Cậu ta cười khúc khích, rồi liếc mắt sang Lê An, cố tình nói to cho cô nghe thấy. Lê An nghe thấy, mặt cô thoáng ửng hồng. Cô khẽ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Trần Hạo. Anh chỉ khẽ cười, một nụ cười nhạt nhưng ấm áp, rồi quay đi, tránh né ánh mắt dò xét của cô. Anh không đáp lại lời trêu chọc của Thằng Tý, vì anh biết, có những điều không cần phải nói ra, chỉ cần hành động là đủ. Nhưng trong lòng anh, câu nói của Tý lại vang vọng, như một lời khẳng định cho những gì anh đang nghĩ. Đúng vậy, anh đi là để bảo vệ An.
Lê An nhìn bóng lưng anh khuất dần, rồi lại quay về phía trước, lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Lời nói của Thằng Tý có thể là trêu đùa, nhưng nó lại chạm đúng vào niềm hy vọng sâu kín trong lòng cô. Cô biết Hạo luôn quan tâm cô, luôn che chở cô, và hành động đăng ký tình nguyện cùng cô một lần nữa khẳng định điều đó. Niềm tin mà cô đã vun đắp sau đêm mưa bão lại càng được củng cố. Cô tự nhủ, cô sẽ chờ đợi. Dù anh có chậm một nhịp, cô vẫn sẽ kiên nhẫn. Cô sẽ không để những lời nói không thành của anh làm lung lay niềm tin vào tình cảm mà cô cảm nhận được từ anh. Cô tin rằng, một ngày nào đó, anh sẽ đủ dũng khí để nói ra. Nhưng cô không biết rằng, chính cái "mặc định" của mọi người, cái sự hiển nhiên rằng "Hạo và An là một cặp", đôi khi lại là một con dao hai lưỡi, khiến Trần Hạo cảm thấy không cần thiết phải nói ra lời yêu, vì anh nghĩ ai cũng hiểu, ai cũng biết. Và chính cái sự "ai cũng biết" ấy, lại là khoảng cách vô hình lớn nhất giữa hai người.
***
Chiều thứ Bảy, ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều hè len lỏi qua từng kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng vàng trên con đường đất dẫn vào hiệu sách Ông Đức. Hiệu sách nằm khuất mình trong một con hẻm nhỏ, cạnh nhà thờ cổ kính, với kiến trúc cũ kỹ nhưng vẫn giữ được nét trầm mặc, hoài niệm. Cánh cửa gỗ lim sẫm màu, với chiếc chuông gió nhỏ treo lủng lẳng phía trên, khẽ kêu leng keng mỗi khi có người ra vào. Bên trong, không khí mát mẻ hơn hẳn so với cái nắng hanh hao bên ngoài, mang theo mùi giấy cũ, mùi gỗ ẩm mốc và cả mùi mực in thoang thoảng. Những chồng sách cao ngất, những kệ gỗ sẫm màu xếp ngay ngắn, phủ một lớp bụi thời gian dày đặc. Nơi đây, dường như thời gian trôi chậm hơn, mọi thứ đều chìm đắm trong sự yên tĩnh, trầm mặc.
Ông Đức, vị thủ thư gầy gò, đeo kính, mái tóc đã điểm bạc, đang đứng đón các em học sinh. Giọng ông nhỏ nhẹ nhưng rõ ràng, đầy vẻ hiền từ. “Chào các cháu, các cháu đến rồi! Cảm ơn các cháu đã đến giúp ông. Sách ở đây nhiều quá, ông già rồi không thể dọn dẹp xuể.” Ông mỉm cười hiền hậu, đưa tay chỉ dẫn cho các em. “Các cháu cứ thoải mái dọn dẹp nhé, cẩn thận đừng làm rách sách. Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết.”
Lê An và các bạn học hăng hái bắt tay vào việc. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng nói chuyện nhỏ, tiếng bước chân nhẹ nhàng của học sinh hòa quyện vào không gian tĩnh lặng. Lê An được phân công lau dọn khu vực sách văn học, nơi cô yêu thích nhất. Cô cẩn thận dùng khăn mềm lau từng cuốn sách, từng ngăn kệ, để lộ ra những bìa sách đã ố màu thời gian nhưng vẫn đẹp đẽ. Cô thích thú với việc chạm vào từng trang giấy, cảm nhận mùi hương đặc trưng của sách cũ, như đang chạm vào những câu chuyện, những linh hồn đã ngủ yên trong đó.
Trần Hạo, như thường lệ, không nói nhiều. Anh chọn những công việc nặng nhọc hơn, như bê vác những chồng sách lớn từ kho ra phân loại, hay di chuyển những chiếc kệ gỗ nặng nề để quét dọn phía dưới. Anh làm việc một cách cẩn trọng, tỉ mỉ, nhưng đôi mắt anh vẫn không rời khỏi Lê An. Anh luôn để ý xem cô đang làm gì, có gặp khó khăn gì không. Anh biết, sách văn học thường có những cuốn được đặt ở vị trí khá cao, hoặc những chồng sách cũ kỹ, nặng nề mà sức cô khó lòng xoay xở.
Quả nhiên, một lúc sau, Lê An đứng trước một kệ sách cao, cố gắng với lấy một cuốn tiểu thuyết cũ đã ố vàng. Cô kiễng chân, vươn tay hết cỡ, nhưng những ngón tay cô chỉ chạm nhẹ được vào gáy sách. “Ưm, cao quá...” cô khẽ lẩm bẩm, hơi nhíu mày. Ngay lập tức, một bóng người cao lớn xuất hiện phía sau cô. Trần Hạo không nói một lời. Anh lặng lẽ đặt chiếc ghế gỗ nhỏ bên cạnh xuống đất, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên eo cô, đỡ cô đứng vững hơn một chút. Sau đó, anh vươn tay lên, dễ dàng lấy cuốn sách xuống khỏi kệ. Bàn tay anh khẽ chạm vào tay cô khi anh trao cuốn sách. Một luồng điện nhẹ truyền qua, khiến Lê An khẽ giật mình. Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt bắt gặp ánh mắt anh.
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, môi anh nở một nụ cười kín đáo, như một lời trấn an. Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt cuốn sách vào tay cô, rồi quay đi, tiếp tục công việc của mình. Lê An ngắm nhìn cuốn sách trên tay, rồi nhìn theo bóng lưng anh. Lòng cô dâng lên một cảm giác ấm áp khó tả. Anh luôn ở đó, luôn xuất hiện đúng lúc, luôn âm thầm che chở cho cô, không cần cô phải nói ra. Cái chạm nhẹ của bàn tay anh, nụ cười ẩn ý của anh, tất cả đều nói lên nhiều hơn vạn lời nói.
Cô tiếp tục công việc, nhưng tâm trí cô vẫn vương vấn hình bóng anh. Cô cảm nhận được sự quan tâm không lời đó, như một dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn. Thỉnh thoảng, khi cô đang cặm cụi lau dọn, Trần Hạo lại xuất hiện, lặng lẽ bê đi những chồng sách nặng mà cô vừa phân loại xong, hay giúp cô di chuyển một chiếc bàn nhỏ. Mỗi lần như vậy, cô đều quay lại mỉm cười cảm ơn. Anh chỉ khẽ gật đầu đáp lại, hoặc đôi khi, anh chỉ khẽ khàng lướt qua, ánh mắt anh chạm nhẹ vào cô như một tia nắng sớm.
Ông Đức, từ xa, quan sát tất cả. Ông mỉm cười hiền hậu nhìn Hạo và An. Ông đã chứng kiến không ít thế hệ học trò trưởng thành, và ông hiểu những rung động đầu đời trong sáng của tuổi học trò. “Hai đứa giỏi quá, nhờ có các cháu mà thư viện sạch sẽ hẳn lên,” Ông Đức vừa nói vừa đi đến gần, tay xoa xoa mái tóc bạc của mình. “Hạo nó thông minh, An nó hiền lành, hai đứa như một cặp trời sinh.” Lời nói của ông Đức, tự nhiên và vô tư, lại vô tình củng cố thêm cái "mặc định" đã ăn sâu vào tâm trí mọi người trong thị trấn. Trần Hạo nghe thấy, anh chỉ khẽ cười, một nụ cười khó hiểu, nửa vui vẻ, nửa trầm tư. Anh không nói gì, tiếp tục sắp xếp những cuốn sách ngay ngắn. Lê An nghe thấy, mặt cô thoáng ửng hồng. Cô cúi đầu xuống, giả vờ tập trung vào cuốn sách đang cầm trên tay, nhưng trong lòng cô, lời nói của Ông Đức như một lời khẳng định, một niềm vui sướng thầm kín.
Cậu bạn Thằng Tý lại không bỏ lỡ cơ hội. “Đấy, Ông Đức cũng thấy Hạo với An là một cặp kìa! Hạo lo cho An quá mà!” Thằng Tý cười hì hì, rồi huých tay Trần Hạo. Trần Hạo chỉ lắc đầu, khẽ nhíu mày, không tỏ vẻ khó chịu, nhưng cũng không hưởng ứng. Anh vẫn giữ im lặng, tiếp tục công việc. Nhưng trong lòng anh, anh biết Thằng Tý nói đúng. Anh lo cho An, và anh muốn bảo vệ cô.
Niềm tin và hy vọng của Lê An được củng cố mạnh mẽ. Cô thấy mình được che chở, được quan tâm, và điều đó khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối. Cô không còn cảm thấy hụt hẫng như đêm trăng rằm, thay vào đó là một sự vững vàng. Cô tin vào tình cảm của Trần Hạo, tin rằng anh cũng yêu cô, chỉ là anh quá rụt rè mà thôi. Cô sẵn sàng chờ đợi, dù cho anh có chậm một nhịp, dù cho lời nói của anh có mãi không thành. Cô không biết rằng, chính cái niềm tin được xây dựng hoàn toàn trên hành động này, mong manh đến nhường nào, và sẽ dễ vỡ ra sao khi khoảng cách và thời gian xuất hiện, khi những lời nói dối lòng trở thành bức tường ngăn cách vô hình. Đối với Trần Hạo, anh hài lòng khi thấy Lê An vui vẻ, nhưng nỗi dằn vặt về những lời chưa nói vẫn âm ỉ, như một vết thương không lành, ẩn sâu trong trái tim anh. Anh biết, hành động là đủ, nhưng liệu có phải là đủ mãi mãi?
***
Cuối buổi chiều, ánh nắng vàng dịu bắt đầu ngả sang màu hổ phách, hắt xuống những con đường đất quen thuộc của thị trấn. Tiếng chuông cửa hiệu sách leng keng lần cuối cùng khi các em học sinh tạm biệt Ông Đức. Ông Đức đứng ở cửa, vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt trìu mến dõi theo những bóng lưng trẻ trung đang dần khuất dạng.
Trần Hạo và Lê An đạp xe sóng đôi trên con đường làng rợp bóng cây. Tiếng xe đạp lách cách, nhịp nhàng hòa vào tiếng trò chuyện rả rích của người đi bộ, tiếng rao hàng xa xa của một gánh hàng rong, và cả tiếng gà gáy, chó sủa từ những ngôi nhà đang lên đèn. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của miền quê. Bầu không khí yên bình, chậm rãi bao trùm lấy thị trấn nhỏ.
Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, nụ cười vẫn nở trên môi. Cô cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhõm sau một buổi chiều ý nghĩa. “Hôm nay vui quá Hạo nhỉ? Nhờ có cậu mà tớ làm được nhiều việc ghê,” cô nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót. Ánh mắt cô lấp lánh, đầy tin tưởng và biết ơn. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn gợi mở một lời thổ lộ nào đó, nhưng rồi lại thôi. Cô sợ sự rụt rè của anh, sợ anh sẽ lại lảng tránh.
Trần Hạo khẽ cười, một nụ cười kín đáo, rồi gật đầu nhẹ. Anh không nói gì, chỉ đạp xe chậm lại một chút để luôn ngang hàng với cô, như một thói quen cố hữu, một lời cam kết không thành lời. Ánh mắt anh khẽ lướt qua gương mặt rạng rỡ của Lê An, một cảm giác bình yên len lỏi trong lòng anh. Anh thấy cô vui, anh cũng vui. Anh thấy cô an toàn, anh cũng nhẹ nhõm.
Lê An nhìn nụ cười của anh, rồi lại quay về phía trước. Trong lòng cô, một dòng suy nghĩ miên man chảy trôi. Cô cảm thấy được che chở, được bảo vệ. Cô thầm nghĩ: “Chỉ cần có Hạo ở bên, tớ chẳng sợ gì cả. Cậu ấy luôn ở đó, luôn bảo vệ tớ...” Niềm tin ấy, sau bao lần bị thử thách, giờ đây lại được củng cố, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô tin rằng, dù anh có chậm một nhịp trong việc bày tỏ tình cảm, anh vẫn sẽ luôn là bến đỗ an yên của cô. Cô nhìn về phía trước, nơi con đường làng uốn lượn, nơi những ánh đèn vàng bắt đầu thắp sáng, và trong lòng cô, một tia hy vọng bùng cháy mãnh liệt.
Trần Hạo cảm nhận được ánh mắt tin tưởng của Lê An, và nụ cười mãn nguyện của cô. Anh thở phào nhẹ nhõm. Anh thích cái cảm giác được nhìn cô vui vẻ, được là người mang lại sự bình yên cho cô. Nhưng rồi, khi những ngôi nhà dần hiện ra, khi quãng đường về nhà cô ngày càng ngắn lại, cái cảm giác dằn vặt quen thuộc lại quay trở lại. Anh đã làm tất cả những gì anh có thể, bằng hành động. Anh đã giúp cô, đã bảo vệ cô. Nhưng anh vẫn chưa nói ra những lời cần nói. Liệu cô có hiểu hết những gì anh muốn nói không? Liệu cô có mệt mỏi với sự chờ đợi của mình không? Anh biết, niềm tin của Lê An đang được xây dựng trên những hành động thầm lặng của anh, nhưng nó mong manh biết bao khi không có một lời khẳng định rõ ràng.
Anh liếc nhìn Lê An, cô vẫn đang mỉm cười. Nụ cười ấy vừa là sự bình yên, vừa là nỗi ám ảnh đối với anh. Anh muốn giữ mãi nụ cười ấy, nhưng anh cũng sợ rằng, một ngày nào đó, nụ cười ấy sẽ biến mất vì sự chậm một nhịp, vì những lời nói không thành của chính anh. Anh biết, những lời nói của Ông Đức, của Thằng Tý, về việc "hai đứa như một cặp", đã vô tình tạo thêm áp lực và cả một sự tự mãn ngầm trong anh, rằng "mọi người đều biết mà, cần gì phải nói?". Nhưng anh quên mất rằng, điều mà cả thế giới biết, chưa chắc đã là điều mà trái tim cần được nghe.
Bóng chiều tà đổ dài trên con đường đất, hai chiếc xe đạp vẫn sóng đôi, mang theo những rung động thầm kín, những lời nói không thành, và một niềm tin đang được vun đắp nhưng cũng ẩn chứa bao nỗi mong manh. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ là một gang tay, nhưng khoảng cách vô hình trong tâm hồn, bởi những lời nói chưa được thổ lộ, vẫn âm ỉ tồn tại, như một sợi chỉ mỏng manh đang chờ đợi một cú kéo nhẹ để đứt lìa. Anh biết, anh phải nói. Nhưng rồi, anh lại tự nhủ, ngày mai vậy. Ngày mai, anh sẽ đủ dũng khí. Nhưng ngày mai, liệu có còn là ngày mai?
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.