Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 63: Những Buổi Hẹn Thưa Dần

Buổi chiều, ánh nắng vàng dịu bắt đầu ngả sang màu hổ phách, hắt xuống những con đường đất quen thuộc của thị trấn. Tiếng chuông cửa hiệu sách leng keng lần cuối cùng khi các em học sinh tạm biệt Ông Đức. Ông Đức đứng ở cửa, vẫy tay chào tạm biệt, ánh mắt trìu mến dõi theo những bóng lưng trẻ trung đang dần khuất dạng.

Trần Hạo và Lê An đạp xe sóng đôi trên con đường làng rợp bóng cây. Tiếng xe đạp lách cách, nhịp nhàng hòa vào tiếng trò chuyện rả rích của người đi bộ, tiếng rao hàng xa xa của một gánh hàng rong, và cả tiếng gà gáy, chó sủa từ những ngôi nhà đang lên đèn. Mùi khói bếp thoang thoảng, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn, xen lẫn với mùi hoa cỏ dại ven đường, tạo nên một bản giao hưởng của mùi hương đặc trưng của miền quê. Bầu không khí yên bình, chậm rãi bao trùm lấy thị trấn nhỏ.

Lê An quay sang nhìn Trần Hạo, nụ cười vẫn nở trên môi. Cô cảm thấy vui vẻ, nhẹ nhõm sau một buổi chiều ý nghĩa. “Hôm nay vui quá Hạo nhỉ? Nhờ có cậu mà tớ làm được nhiều việc ghê,” cô nói, giọng trong trẻo như tiếng chim hót. Ánh mắt cô lấp lánh, đầy tin tưởng và biết ơn. Cô muốn nói nhiều hơn, muốn gợi mở một lời thổ lộ nào đó, nhưng rồi lại thôi. Cô sợ sự rụt rè của anh, sợ anh sẽ lại lảng tránh.

Trần Hạo khẽ cười, một nụ cười kín đáo, rồi gật đầu nhẹ. Anh không nói gì, chỉ đạp xe chậm lại một chút để luôn ngang hàng với cô, như một thói quen cố hữu, một lời cam kết không thành lời. Ánh mắt anh khẽ lướt qua gương mặt rạng rỡ của Lê An, một cảm giác bình yên len lỏi trong lòng anh. Anh thấy cô vui, anh cũng vui. Anh thấy cô an toàn, anh cũng nhẹ nhõm.

Lê An nhìn nụ cười của anh, rồi lại quay về phía trước. Trong lòng cô, một dòng suy nghĩ miên man chảy trôi. Cô cảm thấy được che chở, được bảo vệ. Cô thầm nghĩ: “Chỉ cần có Hạo ở bên, tớ chẳng sợ gì cả. Cậu ấy luôn ở đó, luôn bảo vệ tớ...” Niềm tin ấy, sau bao lần bị thử thách, giờ đây lại được củng cố, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô tin rằng, dù anh có chậm một nhịp trong việc bày tỏ tình cảm, anh vẫn sẽ luôn là bến đỗ an yên của cô. Cô nhìn về phía trước, nơi con đường làng uốn lượn, nơi những ánh đèn vàng bắt đầu thắp sáng, và trong lòng cô, một tia hy vọng bùng cháy mãnh liệt.

Trần Hạo cảm nhận được ánh mắt tin tưởng của Lê An, và nụ cười mãn nguyện của cô. Anh thở phào nhẹ nhõm. Anh thích cái cảm giác được nhìn cô vui vẻ, được là người mang lại sự bình yên cho cô. Nhưng rồi, khi những ngôi nhà dần hiện ra, khi quãng đường về nhà cô ngày càng ngắn lại, cái cảm giác dằn vặt quen thuộc lại quay trở lại. Anh đã làm tất cả những gì anh có thể, bằng hành động. Anh đã giúp cô, đã bảo vệ cô. Nhưng anh vẫn chưa nói ra những lời cần nói. Liệu cô có hiểu hết những gì anh muốn nói không? Liệu cô có mệt mỏi với sự chờ đợi của mình không? Anh biết, niềm tin của Lê An đang được xây dựng trên những hành động thầm lặng của anh, nhưng nó mong manh biết bao khi không có một lời khẳng định rõ ràng.

Anh liếc nhìn Lê An, cô vẫn đang mỉm cười. Nụ cười ấy vừa là sự bình yên, vừa là nỗi ám ảnh đối với anh. Anh muốn giữ mãi nụ cười ấy, nhưng anh cũng sợ rằng, một ngày nào đó, nụ cười ấy sẽ biến mất vì sự chậm một nhịp, vì những lời nói không thành của chính anh. Anh biết, những lời nói của Ông Đức, của Thằng Tý, về việc "hai đứa như một cặp", đã vô tình tạo thêm áp lực và cả một sự tự mãn ngầm trong anh, rằng "mọi người đều biết mà, cần gì phải nói?". Nhưng anh quên mất rằng, điều mà cả thế giới biết, chưa chắc đã là điều mà trái tim cần được nghe.

Bóng chiều tà đổ dài trên con đường đất, hai chiếc xe đạp vẫn sóng đôi, mang theo những rung động thầm kín, những lời nói không thành, và một niềm tin đang được vun đắp nhưng cũng ẩn chứa bao nỗi mong manh. Khoảng cách vật lý giữa họ chỉ là một gang tay, nhưng khoảng cách vô hình trong tâm hồn, bởi những lời nói chưa được thổ lộ, vẫn âm ỉ tồn tại, như một sợi chỉ mỏng manh đang chờ đợi một cú kéo nhẹ để đứt lìa. Anh biết, anh phải nói. Nhưng rồi, anh lại tự nhủ, ngày mai vậy. Ngày mai, anh sẽ đủ dũng khí. Nhưng ngày mai, liệu có còn là ngày mai?

***

Những ngày sau đó, bầu không khí trong lớp học cấp hai quen thuộc dường như trở nên đặc quánh hơn. Không còn sự vô tư, những tiếng cười đùa giòn tan sau mỗi giờ ra chơi cũng thưa thớt dần. Thay vào đó là tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút chì miệt mài gạch chân, ghi chú, và những hơi thở dài của học sinh khi đối mặt với núi bài tập ngày càng chồng chất. Ánh nắng nhẹ, trời trong xanh, không khí trong lành của những buổi sáng mùa thu vẫn tràn vào qua khung cửa sổ, nhưng dường như không thể xua tan đi sự căng thẳng đang bao trùm.

Trên bục giảng, Thầy Bình – người giáo viên đeo kính lão, với mái tóc điểm bạc và giọng nói vang, nghiêm nghị hơn thường lệ. Ông đặt cuốn giáo án xuống bàn, tiếng "cộp" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh lặng, thu hút mọi ánh nhìn. “Kỳ thi cấp ba sắp tới sẽ quyết định một phần quan trọng của tương lai các em,” Thầy Bình bắt đầu, giọng ông trầm ấm nhưng đầy sức nặng, “Đặc biệt, những suất vào trường chuyên ở thành phố không phải là dễ dàng. Đó là cánh cửa dẫn đến những trường đại học danh tiếng, là bệ phóng cho một tương lai rộng mở hơn rất nhiều so với việc chỉ học hết cấp ba ở thị trấn này.” Ông đưa ánh mắt lướt qua từng gương mặt học trò, dừng lại lâu hơn một chút ở hàng ghế cuối – nơi Trần Hạo đang ngồi, rồi lại chuyển sang Lê An. “Các em phải nỗ lực hết mình, không được lơ là! Đừng để những ước mơ của mình chỉ mãi là giấc mơ. Thời gian không chờ đợi ai cả.”

Trần Hạo ngồi cuối lớp, lưng thẳng tắp, ánh mắt kiên định găm chặt vào Thầy Bình. Anh ghi chép cẩn thận từng lời thầy nói vào cuốn sổ tay đã sờn gáy. Mỗi chữ viết xuống dường như đều nặng trĩu một ý chí, một quyết tâm sắt đá. Đối với anh, mỗi lời Thầy Bình nói ra không chỉ là những lời khuyên đơn thuần, mà còn là những viên gạch xây dựng nên tương lai anh hằng mơ ước – một tương lai đủ vững vàng để anh có thể đường hoàng bảo vệ, che chở cho Lê An, để cô không bao giờ phải lo lắng hay thiếu thốn. Anh hình dung về một ngôi trường lớn ở thành phố, về những kiến thức mới mẻ, về một cuộc sống khác biệt, nơi anh có thể chứng tỏ bản thân và nắm giữ vận mệnh trong tay. Sự quyết tâm ấy mạnh mẽ đến mức, đôi lúc anh cảm thấy nó đốt cháy cả những cảm xúc mềm yếu, những suy nghĩ mông lung về hiện tại. Anh phải thành công, vì cô.

Không xa Trần Hạo, Lê An ngồi ngay phía trên, chếch sang một chút. Cô cũng chăm chú lắng nghe, nhưng ánh mắt lại thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Hạo. Cô cảm nhận được sự quyết tâm mãnh liệt toát ra từ anh, như một ngọn lửa đang cháy âm ỉ nhưng đầy sức mạnh. Trong lòng cô dâng lên một sự tự hào xen lẫn chút lo lắng. Cô thấu hiểu áp lực mà anh đang phải đối mặt, và cô muốn ủng hộ anh hết lòng. Cô biết Hạo là người thông minh, và anh xứng đáng có được những cơ hội tốt nhất. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi bất an mơ hồ cũng bắt đầu nhen nhóm trong lòng cô. Cô nhìn anh, người con trai mà cô đã tin tưởng tuyệt đối, người mà cô vẫn nghĩ sẽ là bến đỗ an yên của mình. Liệu khi anh vươn tới những chân trời mới, có còn chỗ cho cô trong thế giới ấy không? Mùi phấn bảng, mùi giấy sách cũ, mùi gỗ bàn ghế đã sờn cũ kỹ của lớp học dường như cũng mang theo một chút vị đắng của sự chia ly, của những điều sắp đổi thay. Cô nắm chặt cây bút trong tay, cố gắng gạt bỏ những suy nghĩ tiêu cực, tự nhủ rằng mình phải tin tưởng vào Hạo, vào tình cảm của hai người.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu cam tím lên bầu trời thị trấn. Gió nhẹ thổi lướt qua hàng tre xanh mướt bên bờ sông, tạo nên những âm thanh xào xạc đều đều, như tiếng thở dài của thiên nhiên. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót xa xa, và mùi nước sông mát lành hòa quyện với mùi phù sa thoang thoảng, mùi cỏ dại mọc ven bờ, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh lặng và hoài niệm. Lê An ngồi trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông, tay vân vê chiếc lá đã ngả vàng, ánh mắt dõi về phía dòng nước chảy. Cô đã hẹn Hạo ra đây sau buổi học, một buổi hẹn mà cô đã ấp ủ từ mấy ngày trước, khi cô cảm nhận được khoảng cách giữa hai người đang dần lớn lên. Nhưng cô đã chờ khá lâu. Nắng đã tắt hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng le lói ở đường chân trời.

Rồi một bóng dáng quen thuộc xuất hiện. Trần Hạo bước tới, dáng vẻ mệt mỏi, vai hơi chùng xuống. Trên tay anh vẫn cầm quyển sách Toán dày cộp, gáy sách đã bong tróc, in hằn những vết mực, những ghi chú nguệch ngoạc. Anh đến muộn hơn nửa tiếng so với giờ hẹn, và Lê An không khỏi cảm thấy một sự hụt hẫng nhè nhẹ len lỏi trong lòng. Anh ngồi xuống cạnh cô trên phiến đá, nhưng không còn sự vô tư, thoải mái ngắm hoàng hôn như những ngày xưa cũ. Ánh mắt anh không hướng về phía dòng sông hay bầu trời, mà lướt qua những trang sách, như thể tâm trí anh vẫn đang mắc kẹt giữa những con số, những công thức phức tạp. Một bầu không khí tĩnh lặng buồn bã bao trùm lấy hai người, như đang chờ đợi điều gì đó đã không còn trọn vẹn.

Lê An cố gắng phá vỡ sự im lặng. Cô quay sang nhìn Hạo, giọng nói nhỏ nhẹ, ẩn chứa một chút lo lắng: “Hạo, anh lại mới học về à? Trông anh mệt quá.” Cô đưa tay khẽ chạm vào cánh tay anh, cảm nhận hơi ấm dưới lớp áo sơ mi.

Trần Hạo giật mình, ngẩng đầu lên. Anh khẽ cười gượng gạo, ánh mắt thoáng chút áy náy. “Ừm… Bài vở nhiều quá, An ạ,” anh nói, giọng trầm và hơi khàn, có lẽ vì mệt mỏi. “Sắp thi rồi, anh phải cố.” Anh lại đưa mắt nhìn xuống quyển sách, như thể những dòng chữ trên đó đang giục giã anh.

Lê An cảm nhận được sự xa cách, dù anh đang ngồi ngay cạnh cô. Cô cố gắng gợi mở, muốn kéo anh trở lại với khoảnh khắc hiện tại, với sự gần gũi mà cô hằng mong muốn. “Hay mình cùng ôn bài ở đây nhé?” cô đề nghị, giọng nói cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể. “Em cũng có mấy bài khó, anh giảng cho em được không? Anh giảng hay hơn thầy Bình nhiều.” Ánh mắt cô lấp lánh hy vọng, muốn níu giữ một chút thời gian bên anh. Cô muốn anh thấy, dù anh bận rộn đến đâu, cô vẫn luôn ở đây, luôn muốn được sẻ chia cùng anh.

Trần Hạo nhìn cô, ánh mắt dao động. Một giây phút nào đó, anh dường như muốn đồng ý, muốn gạt bỏ tất cả để ở lại bên cô, để giảng cho cô nghe những bài toán anh đã mi��t mài giải. Nhưng rồi, hình ảnh những chồng sách vở, những kỳ vọng của cha mẹ, và đặc biệt là lời Thầy Bình về kỳ thi cấp ba lại hiện lên trong tâm trí anh. Anh thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, rồi lại lắc đầu nhẹ. “Thôi để anh về nhà làm nốt chút nữa, An ạ,” anh nói, giọng nói chứa đựng sự tiếc nuối nhưng cũng đầy kiên quyết. “Không kịp mất. Em về trước đi, trời tối rồi.” Anh đứng dậy, vươn vai mỏi mệt.

Lê An nhìn theo bóng lưng anh, nỗi hụt hẫng dâng lên trong lòng. Cô biết anh bận, cô hiểu anh đang cố gắng. Nhưng những buổi gặp gỡ thưa thớt, những lời từ chối khéo léo, những ánh mắt lảng tránh ấy đang dần tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người. Cô ngồi lại một mình trên phiến đá lạnh, ngắm nhìn dòng sông vẫn trôi. Dòng nước chảy xiết, cuốn đi bao nhiêu phù sa, bao nhiêu kỷ niệm. Cô tự hỏi, liệu nó có cuốn trôi cả tình cảm của hai người không, khi anh ngày càng xa vời, ngày càng đắm chìm vào thế giới của riêng mình? Cô cảm thấy trái tim mình se lại, như chiếc lá vàng cô đang vân vê trong tay, đã rời cành và dần khô héo. Niềm tin mà cô đã củng cố sau buổi tối cõng về dưới mưa, sau buổi chiều tại hiệu sách, giờ đây lại bị thử thách. Cô tin anh, nhưng cô cũng cần được quan tâm, được cảm nhận sự hiện diện của anh.

***

Tối muộn, sau bữa cơm tối ấm cúng, nhà Lê An chìm vào một không gian tĩnh lặng quen thuộc của miền quê. Tiếng đài radio nhỏ phát nhạc nhẹ từ căn bếp, tiếng trò chuyện dịu dàng của cha mẹ An vọng lên, và mùi cơm chiều ấm áp vẫn còn vương vấn. Mùi hương trầm nhẹ từ ban thờ thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí an yên, thi vị. Thế nhưng, trong căn phòng nhỏ của mình, Lê An lại cảm thấy lạc lõng và trống vắng, như có một khoảng trống vô hình vừa xuất hiện trong lòng cô. Ánh đèn dầu vàng vọt hắt bóng lên trần nhà, khiến căn phòng thêm phần tĩnh mịch, chất chứa suy tư.

Cô nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà, tâm trí trôi dạt về buổi chiều bên bờ sông. Cô cầm cuốn sổ nhật ký đã cũ, gáy sổ sờn rách, bìa sổ đã phai màu theo thời gian. Cô lướt qua những trang giấy ố vàng, nơi ghi lại kỷ niệm với Trần Hạo, những dòng chữ hồn nhiên về ước mơ và những buổi tan học chung. "Hạo lại cõng mình về dưới mưa. Thích quá!", "Hôm nay Hạo giúp mình bê sách, tay cậu ấy ấm thật!". Mỗi dòng chữ như một nhát dao khứa vào trái tim cô lúc này, gợi nhắc về những ngày tháng vô tư, hồn nhiên, khi anh luôn ở đó, luôn bên cạnh cô bằng cả thể xác lẫn tâm hồn.

Lời mẹ cô, Phan Thị Sáu – một người phụ nữ nhẹ nhàng nhưng rất tinh tế, từ dưới bếp vọng lên, cắt ngang dòng suy nghĩ miên man của cô. “Con bé An nó ngồi thẫn thờ thế kia, chắc lại nhớ thằng Hạo hả con? Thằng bé giờ nó chăm học lắm, sắp thi lên cấp ba rồi. Có học hành mới có tương lai xán lạn, mới không khổ như cha mẹ nó.” Giọng mẹ dịu dàng, nhưng lời nói lại như một lưỡi dao sắc bén, chạm vào nỗi lòng cô. Mẹ cô, và cả thị trấn này, đều mặc định rằng Trần Hạo là của cô, là bến đỗ an yên của cô. Nhưng giờ đây, bến đỗ ấy đang dần rời xa, đang bận rộn với những chuyến đi về phương trời mới.

Lê An siết chặt cuốn sổ nhật ký trong tay. Cô cố gắng lý giải cho mình rằng Hạo đang bận, đang nỗ lực vì tương lai của cả hai. Anh đang cố gắng để có một tương lai tốt đẹp hơn, để xứng đáng với cô, để lo cho cô. Cô phải hiểu cho anh. Cô thầm nhủ đi nhủ lại những lời đó, như một câu thần chú để xoa dịu trái tim đang tổn thương. Nhưng cảm giác trống vắng vẫn không ngừng lớn lên, như một vết nứt nhỏ trong bức tường niềm tin mà cô đã xây dựng bấy lâu nay. Cô cảm thấy cô đơn, một nỗi cô đơn thấm thía khi người cô yêu thương nhất đang ngày càng xa cách, không phải vì anh không còn yêu cô, mà vì anh đang bận rộn với những mục tiêu lớn lao khác. Cô gục mặt xuống gối, nước mắt không kìm được mà lăn dài. Niềm tin của Lê An vào tình cảm của Trần Hạo đang dần bị thử thách bởi sự thiếu vắng những tương tác cá nhân và lời nói ngọt ngào, cho thấy giới hạn chịu đựng của cô và khả năng cô sẽ tìm kiếm sự quan tâm ở nơi khác, nếu tình trạng này cứ tiếp diễn.

***

Đêm khuya, sau 11 giờ, căn nhà của Trần Hạo chìm trong một sự tĩnh mịch khác – sự tĩnh mịch của một người đang miệt mài học tập. Chỉ có ánh đèn bàn vàng vọt, hắt sáng một góc phòng, nơi Trần Hạo đang ngồi. Xung quanh anh là chồng sách vở cao ngất, những cuốn sách giáo khoa đã nhàu nát, những tập đề cương chi chít chữ viết, và cả cuốn sách Toán dày cộp anh vừa mang về từ bờ sông. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút sột soạt trên giấy, và tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài cửa sổ là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng. Mùi giấy sách mới, mùi mực, và mùi gỗ cũ từ chiếc bàn học đã gắn bó với anh từ thuở nhỏ, tạo nên một bầu không khí căng thẳng, tập trung cao độ.

Anh miệt mài giải bài tập, ghi chép liên tục, cố gắng ghi nhớ từng công thức, từng định lý, từng sự kiện lịch sử. Đầu óc anh căng như dây đàn, nhưng anh không cho phép mình lơi là. Anh biết đây là giai đoạn quyết định, là lúc anh phải dốc hết sức lực để đạt được mục tiêu – vào trường chuyên ở thành phố. Đó không chỉ là ước mơ của riêng anh, mà còn là kỳ vọng của cha mẹ, đặc biệt là của Trần Văn Ba, cha anh – một người đàn ông nghiêm khắc, luôn đặt nặng chuyện học hành của con cái. Anh muốn chứng minh cho cha thấy anh có thể làm được, muốn mang lại niềm tự hào cho gia đình.

Dù đầu óc căng như dây đàn, thỉnh thoảng hình ảnh Lê An lại vụt qua tâm trí, khiến anh khẽ chùn tay, cây bút ngừng lại trên trang giấy. Anh nhớ ánh mắt cô đầy mong chờ bên bờ sông, nhớ nụ cười hụt hẫng của cô khi anh từ chối lời đề nghị cùng ôn bài. Một cảm giác dằn vặt len lỏi, một nỗi day dứt âm ỉ. Anh biết An đang buồn, anh biết cô ấy đang cảm thấy cô đơn. Nhưng anh tin rằng, việc học hành chăm chỉ, đỗ vào trường chuyên là cách tốt nhất để đảm bảo tương lai cho cả hai. Chỉ khi anh có một tương lai vững chắc, có một công việc tốt, anh mới có thể đường đường chính chính lo cho cô, mang lại cho cô một cuộc sống đầy đủ, hạnh phúc. Anh tự nhủ, đây là sự hy sinh cần thiết, một cái giá phải trả cho một tương lai tốt đẹp hơn. Những lời nói không thành, những buổi hẹn hưa thớt, tất cả đều là tạm thời.

Anh đặt cuốn sách xuống, vươn vai mỏi mệt, xoa xoa thái dương. Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng anh cố gắng xua đi. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng mờ chiếu rọi, soi sáng một khoảng sân nhỏ. Đúng lúc đó, cánh cửa phòng khẽ mở. Mẹ anh, Nguyễn Thị Tư – người phụ nữ thấu hiểu và lo lắng cho con trai, nhẹ nhàng bước vào, trên tay là một cốc sữa nóng nghi ngút khói. Mái tóc mẹ đã điểm bạc, nhưng ánh mắt vẫn ấm áp và đầy yêu thương. “Hạo, con uống sữa đi rồi nghỉ ngơi sớm. Học nhiều quá không tốt đâu con,” mẹ nói, giọng nhỏ nhẹ, đầy lo lắng. Mẹ nhìn anh, ánh mắt vừa tự hào vì sự nỗ lực của con trai, vừa xót xa vì sự vất vả của anh.

Trần Hạo khẽ gật đầu, nhận lấy cốc sữa ấm. “Con biết rồi mẹ. Con cố nốt chút nữa,” anh đáp, giọng khàn đặc. Anh uống một ngụm sữa, vị ngọt ấm lan tỏa trong cổ họng. Qua khung cửa, anh thoáng thấy bóng cha anh, Trần Văn Ba, khẽ gật đầu qua khung cửa, không nói một lời nhưng ánh mắt đầy kỳ vọng, như một lời nhắc nhở không cần thốt ra.

Trong lòng Trần Hạo, một cuộc chiến âm thầm đang diễn ra. *Mình phải cố gắng, phải đỗ bằng được. Chỉ có như vậy mới có thể mang lại cuộc sống tốt đẹp cho An. Đây là cách anh yêu cô, cách anh bảo vệ cô.* Anh tự thuyết phục mình. *Nhưng liệu An có hiểu không, hay cô ấy sẽ giận mình? Liệu cô ấy có đợi anh không, khi anh cứ mãi bận rộn với những con chữ, những giấc mơ xa vời?* Việc Trần Hạo ưu tiên học tập và tương lai cá nhân hơn mối quan hệ hiện tại là tiền đề cho sự xa cách địa lý và cảm xúc khi anh lên thành phố, và là nguyên nhân cho bi kịch về sau. Anh biết mình đang đánh cược, nhưng anh tin rằng đó là sự đánh đổi xứng đáng. Ánh đèn bàn vẫn chiếu sáng, soi rõ những dòng chữ trên trang sách, và cả những gợn sóng suy tư trong đôi mắt của chàng trai trẻ. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, bởi những lời nói chưa được thổ lộ, giờ đây lại được cơi nới thêm bởi gánh nặng của tương lai.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free