Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 64: Nhịp Sống Khác Biệt, Lòng Người Hụt Hẫng

Đêm khuya đã trôi qua, mang theo những trằn trọc và suy tư của Trần Hạo dưới ánh đèn bàn vàng vọt. Giờ đây, một ngày mới đã bắt đầu, nhưng với Lê An, nó không còn mang theo sự rộn ràng, háo hức như trước. Cái không khí tĩnh mịch của căn phòng học của Trần Hạo đêm qua, dường như đã lan tỏa, bao trùm cả thị trấn ven sông vào buổi sáng se lạnh này, và đặc biệt là trong lòng cô.

Sương vẫn còn giăng lối, tạo nên một tấm màn mỏng mờ ảo phủ lên những mái nhà lợp ngói rêu phong và những hàng cây xanh ven đường. Không khí buổi sớm mang theo chút hơi ẩm từ dòng sông, phảng phất mùi đất sau cơn mưa đêm qua và mùi lá cây mục. Lê An bước đi trên con đường quen thuộc đến trường, từng bước chân chậm rãi, như thể đang đếm từng nhịp thời gian trôi qua trong sự vắng lặng. Con đường làng, vốn dĩ mỗi buổi sáng đều rộn ràng tiếng xe đạp lách cách, tiếng trò chuyện ríu rít của đám học trò, nay lại vắng lặng đến lạ. Những ngôi nhà hai bên đường vẫn còn chìm trong giấc ngủ, chỉ có vài bếp lửa đã đỏ than, khói lam bay lãng đãng lên nền trời xám bạc, tạo nên một bức tranh buồn man mác.

Cô siết chặt hai vai, cảm nhận rõ cái se lạnh đang len lỏi qua lớp áo mỏng, không chỉ từ cái lạnh của sương sớm mà còn từ một cảm giác trống vắng, hụt hẫng đang lớn dần trong lòng. Bình thường, vào giờ này, Trần Hạo đã đứng đợi cô ở đầu ngõ, hoặc anh sẽ đi sau, lẳng lặng đạp xe theo, thi thoảng cất tiếng gọi tên cô khi cô vẫn mải mê ngắm nhìn những khóm hoa dại ven đường. Những buổi sáng ấy, dù không nói nhiều, chỉ cần anh bên cạnh, cô đã thấy cả con đường bỗng chốc rực rỡ hơn, ấm áp hơn. Tiếng gió thổi rì rào qua hàng tre giờ đây nghe như một bản nhạc buồn, không còn là tiếng thì thầm của những câu chuyện vu vơ họ từng chia sẻ.

“Sáng nay anh ấy lại đi sớm rồi…” – Lê An thì thầm với chính mình, giọng nói lạc đi trong không gian tĩnh mịch. Cô không ngạc nhiên. Mấy tuần nay rồi, Trần Hạo luôn đi sớm hơn, tan học cũng về muộn hơn, và cả những buổi tối anh vẫn miệt mài bên sách vở cho đến tận khuya. Cô biết, anh đang dốc sức cho kỳ thi cấp ba, kỳ thi quan trọng để vào trường chuyên ở thành phố. Cô đã cố gắng hiểu, cố gắng tự nhủ rằng đây là điều cần thiết. “Chắc Hạo phải học nhiều lắm…” – cô lại tự trấn an, cố gắng biện minh cho sự vắng mặt của anh. Anh cần một tương lai tốt đẹp, và cô cũng muốn anh đạt được ước mơ của mình.

Nhưng rồi, một câu hỏi khác lại len lỏi, day dứt trong tâm trí cô, như một chiếc gai nhỏ đâm vào tim: “Nhưng sao mình vẫn thấy thiếu thiếu gì đó?” Cái “thiếu thiếu” đó không phải là sự trách móc, mà là một nỗi buồn thầm kín, một khao khát được kết nối, được chia sẻ, dù chỉ là vài lời động viên, vài ánh mắt chạm nhau. Cô biết anh không thay đổi, anh vẫn quan tâm cô theo cách riêng của anh – những hành động âm thầm, những cử chỉ che chở. Nhưng dạo này, ngay cả những hành động đó cũng thưa thớt dần, bởi anh đã quá bận rộn với thế giới của riêng anh – thế giới của những con số, những định lý, những trang sách dày cộp.

Ánh mắt Lê An khẽ liếc về phía con hẻm nhỏ dẫn vào nhà Trần Hạo, một tia hy vọng mờ nhạt lóe lên rồi vụt tắt. Không có bóng dáng quen thuộc nào. Con đường trước mặt vẫn trải dài, vắng bóng người. Cô thở dài, một hơi thở nhẹ tựa khói sương tan vào không khí lạnh. Cô nhớ lời mẹ cô, Phan Thị Sáu, đã từng nói khi thấy cô buồn bã: “Thằng Hạo nó ham học là tốt, con phải thông cảm cho nó. Con trai phải có chí lớn, sau này mới lo được cho gia đình.” Lê An hiểu điều đó. Cô cũng tin rằng Trần Hạo đang làm tất cả vì một tương lai chung của cả hai. Nhưng cái lý trí ấy lại không thể xoa dịu được nỗi hụt hẫng trong trái tim cô, nỗi hụt hẫng khi những buổi hẹn thưa dần, khi những lời nói không thành cứ chất chồng, tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ, dù cả hai vẫn đang ở chung một thị trấn nhỏ, đi chung một con đường tới trường.

Mỗi bước chân của Lê An trên con đường mờ sương ấy, đều nặng trĩu những suy tư. Cô tự hỏi, liệu sự im lặng này có phải là một thử thách? Liệu cô có đủ kiên nhẫn để đợi anh vượt qua giai đoạn khó khăn này, khi mà nhu cầu được quan tâm, được trò chuyện của cô cứ lớn dần, còn anh thì dường như ngày càng xa cách, không phải về khoảng cách địa lý, mà là về khoảng cách trong tâm hồn? Con chim họa mi đậu trên cành cây ven đường cất tiếng hót líu lo, như muốn xua đi sự tĩnh mịch, nhưng lại càng khiến Lê An cảm thấy cô độc hơn. Cô tiếp tục bước đi, ánh mắt xa xăm, mang theo nỗi buồn len lỏi của một cô gái đang yêu, đang phải đối mặt với sự thay đổi chậm rãi, nhưng đầy sức nặng của thời gian và hoàn cảnh.

***

Giờ ra chơi buổi sáng tại trường cấp hai luôn là thời khắc ồn ào và náo nhiệt nhất. Sân trường tràn ngập tiếng cười đùa, tiếng reo hò của đám học trò chơi nhảy dây, đá cầu, hay đơn giản là tụ tập thành từng nhóm nhỏ để trò chuyện. Ánh nắng nhẹ nhàng của buổi sớm đã rải đều trên sân, sưởi ấm những bức tường vôi cũ kỹ và những tán cây phượng vĩ đang bắt đầu hé nụ. Nhưng đối với Lê An, không khí náo nhiệt ấy lại càng làm nổi bật sự cô độc của cô. Cô không tham gia vào bất kỳ nhóm nào, mà lặng lẽ đi tìm Trần Hạo. Cô đoán anh sẽ ở đâu. Thư viện. Chắc chắn rồi.

Bước vào thư viện, một không khí hoàn toàn khác biệt hiện ra. Sự ồn ào bên ngoài dường như bị bỏ lại sau cánh cửa gỗ cũ kỹ. Thay vào đó là sự tĩnh lặng, chỉ có tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút viết loạt xoạt trên giấy, và tiếng điều hòa chạy ù ù. Mùi giấy cũ, mực in và gỗ mục tỏa ra một cách đặc trưng, gợi lên cảm giác yên bình nhưng cũng đầy áp lực của tri thức. Lê An khẽ khàng bước qua những dãy kệ sách cao ngất, ánh mắt dò tìm. Và rồi cô thấy anh, ngồi ở một góc khuất, bên cạnh cửa sổ nơi ánh nắng khẽ hắt vào, tạo thành một vệt sáng mờ trên trang sách. Trần Hạo cắm cúi vào một cuốn sách Toán dày cộp, mái tóc đen hơi rối rũ xuống vầng trán, che đi một phần đôi mắt đang tập trung cao độ. Xung quanh anh là những cuốn vở ghi chép chi chít công thức, vài chiếc bút chì đặt ngổn ngang.

Lê An nhẹ nhàng tiến lại gần, trái tim cô khẽ lỗi nhịp khi nhìn thấy dáng vẻ chăm chú của anh. Cô muốn nói điều gì đó để phá vỡ sự im lặng, để kéo anh ra khỏi thế giới riêng của những con số và ký hiệu. “Hạo, anh có mệt không?” – cô khẽ hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy lo lắng. “Sao không ra ngoài đi dạo một chút? Giờ ra chơi mà anh cứ học mãi thế này.” Cô cố gắng chạm nhẹ vào vai anh, một cử chỉ quen thuộc mà trước đây luôn khiến anh quay lại nhìn cô, nở một nụ cười hiền.

Nhưng lần này, Trần Hạo chỉ khẽ giật mình, đôi mắt hơi mờ đi vì tập trung, ngước lên nhìn cô một cách lơ đãng. Anh không quay hẳn người lại, chỉ nghiêng đầu một chút, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi dòng chữ trên trang sách. “Anh không sao, An à. Còn nhiều bài lắm.” – Anh đáp gọn lỏn, giọng nói hơi khàn, như thể đã nói chuyện ít ngày rồi. Rồi anh lại cúi gằm mặt xuống, cây bút trên tay lại tiếp tục di chuyển, viết viết vẽ vẽ. Nụ cười trên môi Lê An cứng lại, một cảm giác hụt hẫng dâng lên trong lòng cô. Cô cảm thấy mình như một người xa lạ, một vị khách không mời mà đến trong thế giới của anh.

Đúng lúc đó, Thầy Bình – người giáo viên đã dạy dỗ họ từ những ngày đầu cấp hai, mái tóc điểm bạc, đeo chiếc kính lão – đi ngang qua, dừng lại bên cạnh Trần Hạo. Thầy nhìn Trần Hạo với ánh mắt đầy tự hào. “Trần Hạo rất có tinh thần, cả lớp nên noi gương!” – Thầy Bình nói, giọng vang và đầy khích lệ, rồi quay sang nhìn Lê An mỉm cười nhẹ. “An cũng chăm học nhé con.”

Lời khen của Thầy Bình dường như là một nhát dao vô hình, đâm thẳng vào trái tim Lê An. Nó không phải là một lời trách móc, nhưng lại vô tình nhấn mạnh sự khác biệt giữa cô và Trần Hạo lúc này. Anh đang được khen ngợi vì sự chăm chỉ, vì sự hy sinh cho việc học, còn cô thì lại cảm thấy mình đang đứng ngoài, không thể hòa nhập vào cái guồng quay mà anh đang lao vào. Thầy Bình nhìn nhận hành động của Trần Hạo là đáng được khuyến khích, và cả xã hội, cả gia đình anh cũng vậy. Nhưng liệu có ai hiểu được nỗi lòng của cô, khi cô cảm thấy mình đang ngày càng trở nên xa lạ với người mà cô yêu thương nhất?

Lê An chỉ mỉm cười gượng gạo đáp lại lời Thầy Bình, rồi khẽ thở dài. Cô biết, trong mắt mọi người, Trần Hạo đang làm điều đúng đắn, đang cố gắng vì tương lai. Và cô cũng muốn tin điều đó. Nhưng cái cảm giác bị gạt sang một bên, cái cảm giác như anh đang dần lún sâu vào một thế giới mà cô không thể chạm tới, lại khiến cô đau lòng khôn xiết. Cô đứng đó thêm vài giây, nhìn bóng lưng anh, nhìn những con chữ mà cô không thể hiểu nổi đang nhảy múa dưới ngòi bút anh. Anh không ngước lên nữa, không một lời mời cô ngồi lại, cũng không một ánh mắt hỏi han. “Lát nữa gặp nhé…” – Lê An thì thầm, dù biết anh không nghe thấy. Cô quay lưng, lặng lẽ rời đi khỏi thư viện, để lại Trần Hạo trong thế giới riêng của anh, và mang theo nỗi cô đơn đang lớn dần trong lòng mình. Bước chân cô nặng nề hơn, tiếng tim đập chậm một nhịp, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự xa cách đang dần hình thành. Khoảng cách vô hình giữa họ, giờ đây đã được đắp dày thêm bằng những trang sách và những lời nói không thành.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời phía Tây. Những tia nắng cuối cùng yếu ớt hắt xuống dòng sông, tạo nên những dải màu cam, hồng, tím huyền ảo trên mặt nước phẳng lặng. Gió nhẹ thổi qua, mang theo cái lành lạnh của buổi chiều tà và mùi cỏ dại ven sông. Lê An ngồi một mình trên bờ sông, nơi quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao nhiêu kỷ niệm của cô và Trần Hạo. Đá cuội dưới chân cô vẫn còn hơi ấm của nắng ban ngày, nhưng lòng cô thì lạnh giá.

Cô bó gối, ôm chặt lấy đôi vai mình, ánh mắt dõi theo dòng nước trôi lững lờ. Từng gợn sóng lăn tăn như những mảnh vỡ của ký ức, lướt qua tâm trí cô. Cô nhớ những buổi chiều họ cùng nhau ngồi đây, anh kể cô nghe về những ước mơ lớn lao, về việc sẽ đỗ vào trường chuyên, về việc sẽ làm một kỹ sư giỏi. Còn cô thì chỉ lặng lẽ lắng nghe, hạnh phúc với sự hiện diện của anh, với cảm giác được là một phần trong những ước mơ ấy. Cô nhớ lời hứa “không quên em” của Trần Hạo, nhớ ánh mắt kiên định của anh khi nói về tương lai. Khi đó, cô đã tin tưởng tuyệt đối, tin rằng dù có bất cứ điều gì xảy ra, họ vẫn sẽ luôn thuộc về nhau, như dòng sông này vẫn mãi chảy về xuôi.

Nhưng giờ đây, những ký ức ấy dường như xa vời quá. Dòng sông vẫn đó, hàng cây ven bờ vẫn rì rào trong gió, nhưng người ngồi bên cạnh cô thì không còn. Nỗi hụt hẫng xâm chiếm lấy cô, nặng trĩu như những viên đá cuội dưới chân. Cô cảm thấy mình đang mất đi một phần quan trọng trong cuộc sống, một phần mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi thuộc về mình. Lê An tự hỏi, liệu cô có đang quá yếu đuối không? Liệu việc anh tập trung học hành có phải là một cái giá quá đắt cho tình cảm của hai người? Cô không dám trách anh, vì cô biết anh đang cố gắng. Nhưng cô cũng không thể ngừng cảm thấy cô đơn.

Đúng lúc đó, một giọng nói hiền hậu cất lên phía sau, kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. “Con bé An nhà mình ngồi đây một mình à? Sao không thấy thằng Hạo đi cùng nữa?”

Lê An giật mình quay lại. Bà Mai, người hàng xóm thân thiết, tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, đang xách giỏ rau đi chợ về. Ánh mắt bà Mai nhìn cô đầy vẻ quan tâm, nhưng cũng phảng phất sự tò mò.

Lê An cố gắng nở một nụ cười, nhưng nụ cười ấy không thể chạm tới khóe mắt. “Dạ, anh ấy bận học bài ạ, Bà Mai. Sắp thi cấp ba rồi.” – Cô đáp, giọng nhỏ dần.

Bà Mai gật gù, ánh mắt tỏ vẻ thấu hiểu. “À phải rồi, thằng bé giờ nó chăm học lắm, sắp thi lên cấp ba rồi, phải vậy chứ!” Bà Mai nói, như thể đó là điều hiển nhiên, là một sự cố gắng đáng được tán dương. “Mấy hôm nay mẹ nó cũng bảo, thằng Hạo học khuya lắm, thức trắng đêm luôn ấy chứ. Nhưng mà tốt, con trai phải có chí thì mới thành tài được.”

Lời nói của Bà Mai, tuy vô tư và mang ý tốt, lại như đổ thêm dầu vào lửa cho nỗi hụt hẫng trong lòng Lê An. “Phải vậy chứ!” – Câu nói ấy như một lời khẳng định rằng sự xa cách này là đúng đắn, là cần thiết. Nó vô tình làm cho Lê An cảm thấy rằng nhu cầu được quan tâm của cô là không quan trọng, là thứ yếu so với sự nghiệp học hành của Trần Hạo. Mọi người đều khen ngợi sự chăm chỉ của anh, nhưng lại không ai nhìn thấy nỗi buồn đang len lỏi trong trái tim cô.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má Lê An, hòa vào cái se lạnh của buổi chiều tà. Cô vội vàng đưa tay lau đi, sợ Bà Mai nhìn thấy. Cô không muốn ai nghĩ cô đang yếu đuối hay không ủng hộ Trần Hạo. “Dạ vâng ạ. Con cũng mong anh ấy thi tốt.” – Cô nói, giọng nghẹn lại.

Bà Mai không để ý đến giọt nước mắt của cô, chỉ tiếp tục mỉm cười. “Thôi con về kẻo muộn, trời tối rồi đấy.” Rồi bà tiếp tục bước đi, tiếng guốc gỗ lộc cộc xa dần trên con đường đất.

Lê An lại ngồi đó, một mình bên bờ sông cũ. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, chỉ còn lại vệt sáng mờ ảo cuối chân trời. Dòng sông vẫn miệt mài chảy, nhưng cảm giác của cô thì không còn như xưa. Cô cảm thấy mình đang đứng ở một ngã ba đường, giữa việc thấu hiểu cho Trần Hạo và nỗi khao khát được yêu thương, được kết nối. “Nếu như ngày đó… anh nói sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác.” – Cô thầm nghĩ, một nỗi tiếc nuối không tên trỗi dậy. Nhưng giờ đây, những lời nói không thành, những buổi hẹn thưa dần, và những khoảng cách vô hình đang đẩy họ ngày càng xa nhau, chậm một nhịp so với dòng chảy của thời gian và tình cảm.

***

Đêm đã về khuya, những ngôi nhà trong thị trấn đã chìm vào giấc ngủ sâu. Chỉ có ánh trăng mờ nhạt len lỏi qua kẽ lá, rải những đốm sáng bạc xuống con đường đất ẩm ướt sau một ngày se lạnh. Tại căn nhà của Trần Hạo, một ánh đèn vàng vọt vẫn còn hắt ra từ khung cửa sổ nhỏ, soi sáng một góc phòng. Đó là ánh đèn bàn của Trần Hạo, người vẫn đang miệt mài bên chồng sách vở cao ngất. Mùi giấy mới, mùi mực, và mùi gỗ cũ từ chiếc bàn học thân thuộc quyện vào nhau, tạo thành một thứ hương vị đặc trưng của sự cố gắng và tập trung.

Trần Hạo xoa xoa thái dương, đôi mắt đã mỏi nhừ. Anh vừa giải xong một bài toán khó, những con số và ký hiệu vẫn còn nhảy múa trong đầu. Cốc trà đặc trên bàn đã nguội lạnh, nhưng anh vẫn đưa lên nhấp một ngụm, cố gắng xua đi cơn buồn ngủ đang ập đến. Anh biết mình không thể dừng lại. Kỳ thi cấp ba đang đến gần, và anh phải đạt được mục tiêu vào trường chuyên bằng mọi giá. Đó không chỉ là ước mơ của riêng anh, mà còn là kỳ vọng của cha mẹ, là niềm tự hào của gia đình.

Trong khoảnh khắc nghỉ ngơi ngắn ngủi ấy, hình ảnh Lê An lại vụt qua tâm trí anh. Anh nhớ ánh mắt buồn bã của cô chiều nay khi cô lặng lẽ rời khỏi thư viện, nhớ cái cách cô cố gắng mỉm cười khi nói chuyện với Bà Mai bên bờ sông. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, một nỗi day dứt âm ỉ. Anh biết An đang buồn, anh biết cô ấy đang cảm thấy cô đơn vì sự thiếu vắng của anh. Anh đã gạt đi những suy nghĩ đó nhiều lần, tự nhủ rằng đây là sự hy sinh cần thiết. Nhưng đôi khi, những ánh mắt, những nụ cười gượng gạo của An lại khiến trái tim anh thắt lại.

“Thức khuya vậy cũng phải giữ sức khỏe đó con!” – Giọng nói trầm ấm của Trần Văn Ba, cha anh, vang lên từ phía cửa phòng. Ông đứng đó, khoanh tay nhìn anh, ánh mắt tuy có vẻ nghiêm nghị nhưng lại chất chứa đầy sự quan tâm và tự hào. Không nói thêm lời nào, cha anh khẽ gật đầu, như một lời động viên thầm lặng, rồi quay người rời đi, để lại cho anh không gian riêng tư.

Anh khẽ gật đầu đáp lại cha, rồi lại cúi mặt vào sách. Ánh đèn vàng vẫn chiếu sáng, soi rõ từng nét chữ trên trang sách, và cả những gợn sóng suy tư trong đôi mắt anh. Anh tin rằng, việc học hành chăm chỉ, đỗ vào trường chuyên là cách tốt nhất để đảm bảo tương lai cho cả hai. Anh muốn có một sự nghiệp vững chắc, muốn đường đường chính chính mang lại cho An một cuộc sống tốt đẹp, đầy đủ. Anh tự nhủ, những lời nói không thành, những buổi hẹn thưa thớt này chỉ là tạm thời, là một cái giá phải trả cho một tương lai tươi sáng hơn.

Nhưng liệu Lê An có hiểu được điều đó không? Liệu cô ấy có đợi anh không, khi anh cứ mãi bận rộn với những con chữ, những giấc mơ xa vời nơi thành phố? Anh đang đánh cược, đánh cược bằng sự kiên nhẫn và tình cảm của An. Anh tin đó là một sự đánh đổi xứng đáng, một sự hy sinh cần thiết. Nhưng có lẽ, anh đã chậm một nhịp trong việc nhận ra rằng, đôi khi, những lời nói yêu thương, những sự hiện diện đơn giản lại quan trọng hơn cả những lời hứa hẹn về một tương lai xa xôi. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, bởi những lời nói chưa được thổ lộ, bởi những ưu tiên khác biệt, giờ đây lại được cơi nới thêm bởi gánh nặng của tương lai và sự im lặng kéo dài. Anh không nhận ra, việc anh gạt đi suy nghĩ về ánh mắt buồn của An để tập trung vào học tập chính là tiền đề cho một bi kịch về sau, một bi kịch mang tên "nếu như ngày đó..." khi tất cả đã quá muộn. Trần Hạo lại cúi xuống, những con chữ trên trang sách dường như đang mờ đi trong đôi mắt mỏi mệt, nhưng anh vẫn cố gắng giữ mình tỉnh táo, không cho phép bản thân lơ là.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free