Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 65: Ước Mơ Thành Phố, Nỗi Lo Thị Trấn
Tiếng trống trường tan học rền vang, kéo dài rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng ngắn ngủi trước khi bị lấp đầy bởi âm thanh ồn ào, náo nhiệt của hàng trăm học sinh ùa ra từ các lớp học. Tiếng cười nói, tiếng chân bước, tiếng xe đạp lạo xạo trên sân xi măng cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của tuổi học trò. Từ cổng trường, Lê An đứng tựa vào cột đá rêu phong, đôi mắt dõi theo từng dòng người, kiên nhẫn chờ đợi. Mùi phấn bảng vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với mùi giấy cũ và thoang thoảng mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng. Bầu trời chiều nay trong xanh đến lạ, nhưng ánh nắng đã bắt đầu dịu đi, đổ bóng dài trên sân trường, báo hiệu một ngày sắp tàn.
Trần Hạo xuất hiện cuối cùng, bước ra từ dãy nhà học với dáng vẻ mệt mỏi rõ rệt. Đôi vai anh hơi chùng xuống, và dù đã tan học, ánh mắt anh vẫn như bị hút vào cuốn sách dày cộp đang kẹp dưới cánh tay. Anh không ngẩng đầu lên ngay, bước đi chậm rãi, miệt mài lật dở từng trang sách như thể đang cố gắng ghi nhớ nốt những dòng chữ cuối cùng trước khi bị buộc phải ngưng nghỉ. Lê An nhìn anh, một nỗi xót xa dâng lên trong lòng. Gương mặt anh xanh xao hơn thường lệ, và những quầng thâm dưới mắt càng tố cáo những đêm dài thức trắng. Cô biết anh đã cố gắng rất nhiều, nhưng đôi khi, sự cố gắng ấy lại khiến cô cảm thấy như mình đang bị đẩy ra xa.
Khi anh đến gần, cô khẽ gọi, giọng nói nhẹ như gió thoảng: “Hạo, cậu học mệt lắm không? Trông cậu xanh xao quá.”
Trần Hạo giật mình ngẩng lên, đôi mắt anh mất vài giây để định hình, rồi mới nhận ra cô. Một nụ cười nhạt nhòa, pha chút gượng gạo nở trên môi anh, nhưng nó không thể che giấu được vẻ uể oải. Anh thở dài, một tiếng thở dài nặng nhọc mang theo cả gánh nặng của bài vở và kỳ thi. “Cũng tạm, An à. Bài vở nhiều quá…” Giọng anh trầm ấm nhưng khan đi một chút, mỗi từ như được chắt chiu từ sâu thẳm sự kiệt sức. Anh không nói thêm, chỉ nhìn cô một thoáng rồi lại cúi xuống, ánh mắt lướt qua bìa sách. Dường như tâm trí anh vẫn còn mải mê với những công thức toán học hay những dòng chữ lịch sử khô khan, thay vì chú tâm vào cuộc trò chuyện trước mắt.
Lê An cảm nhận được sự xa cách vô hình ấy. Dù đứng ngay cạnh nhau, nhưng giữa họ dường như có một bức tường vô hình được dựng lên từ những chồng sách vở, từ áp lực của kỳ thi, và từ cả những lời nói không thành. Cô muốn hỏi nhiều hơn, muốn chia sẻ gánh nặng với anh, nhưng nhìn vẻ mặt anh, cô lại nuốt ngược những lời định nói vào trong. Cô chỉ khẽ gật đầu, rồi chủ động đi chậm lại, cố gắng giữ nhịp bước chân để anh có thể sánh vai cùng cô, như những buổi tan học ngày xưa. Cô hy vọng, chỉ cần đi bên cạnh nhau, sự gần gũi về thể xác có thể kéo theo sự gần gũi về tâm hồn. Cô muốn tạo ra một không khí trò chuyện như trước đây, khi họ có thể vô tư kể cho nhau nghe mọi chuyện trên trời dưới đất.
Nhưng Trần Hạo thì khác. Anh vẫn khép nép, cơ thể có phần căng thẳng. Anh bước đi một cách máy móc, đôi khi lại đưa tay xoa xoa thái dương, như thể đang cố gắng xua đi một cơn đau đầu âm ỉ. Ánh mắt anh thường xuyên lảng tránh ánh mắt cô, không phải vì anh không muốn nhìn cô, mà vì anh sợ, sợ rằng nếu nhìn vào đôi mắt ấy, anh sẽ không còn đủ sức để tiếp tục gánh vác những kỳ vọng nặng nề. Anh sợ sự yếu lòng, sợ những cảm xúc sẽ kéo anh ra khỏi con đường mà anh đã chọn. Anh biết An đang nhìn anh, biết cô đang lo lắng, nhưng anh không thể làm gì khác. Trong tâm trí anh lúc này, chỉ có một mục tiêu duy nhất: học, học nữa, học mãi, để đỗ vào trường chuyên. Anh tin rằng đó là con đường duy nhất để anh có thể thực sự xứng đáng với cô, để anh có thể mang lại cho cô một tương lai tốt đẹp hơn, một cuộc sống không phải chật vật nơi thị trấn nhỏ bé này. Nhưng anh không biết rằng, chính cái sự “không thể làm gì khác” ấy, chính cái khoảng cách vô hình ấy, đang dần bào mòn tình cảm của họ, chậm một nhịp so với dòng chảy của thời gian. Lê An vẫn đi bên cạnh anh, mái tóc dài khẽ bay trong gió chiều, nhưng trái tim cô thì ngày càng chùng xuống. Cô cảm thấy mình đang lạc lõng giữa những suy nghĩ của anh, giữa những hoài bão mà cô chưa thể chạm tới.
***
Hoàng hôn buông xuống thị trấn ven sông, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên những mái nhà ngói đỏ và hàng cây cổ thụ. Gió chiều đã mát mẻ hơn, mang theo hơi nước từ dòng sông, tạo nên một bầu không khí dễ chịu. Lê An khẽ kéo tay Trần Hạo, dẫn anh vào quán tạp hóa của Chú Nam. “Vào đây uống ly nước mía đi, Hạo. Cậu mệt thế này phải nghỉ một chút chứ.” Giọng cô dịu dàng, như muốn xoa dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm lấy anh.
Quán Chú Nam vẫn vậy, yên bình và ấm cúng. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc đài cũ rè rè phát ra, những giai điệu hoài cổ vang vọng trong không gian. Tiếng leng keng của cốc chén va vào nhau, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của Chú Nam và một vài vị khách vãng lai ngồi ở góc quán, tất cả tạo nên một bức tranh thanh bình. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, mùi gỗ cũ từ những chiếc bàn ghế sờn màu, và thoang thoảng mùi hoa nhài từ vườn nhỏ sau nhà, đánh thức những ký ức ngọt ngào trong tâm trí Lê An. Đây là nơi họ đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu buổi chiều, cùng nhau nhâm nhi ly nước, cùng nhau trò chuyện không dứt.
Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy và bộ ria mép tỉa gọn gàng, ánh mắt tinh anh, nhận ra hai đứa ngay lập tức. Ông mỉm cười hiền hậu: “Hai đứa nhỏ nay mới ghé quán hả? Vẫn vị cũ chứ cháu?”
Lê An mỉm cười đáp lại, “Dạ, vẫn hai ly nước mía, Chú Nam ạ.” Cô khẽ đẩy Trần Hạo ngồi xuống chiếc bàn quen thuộc cạnh cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ và những rặng tre xanh rì. Trần Hạo gật đầu chào Chú Nam một cách lễ phép, nhưng vẫn giữ vẻ trầm tư. Anh đặt cuốn sách xuống bàn, nhưng tay anh vẫn khẽ vuốt ve bìa sách, dường như không muốn rời xa nó dù chỉ một khoảnh khắc.
Hai ly nước mía mát lạnh được đặt xuống bàn. Lê An cẩn thận đẩy một ly về phía Trần Hạo. “Cậu uống đi, giải khát đã.”
Trần Hạo nhấp một ngụm, vị ngọt thanh của nước mía dường như làm dịu đi một phần sự mệt mỏi trong anh. Anh nhìn ra xa xăm, ánh mắt lướt qua những mái nhà và những rặng cây đang chìm dần trong ánh hoàng hôn. Lê An quan sát anh, trái tim cô đập thình thịch. Cô biết đây là lúc thích hợp nhất để nói chuyện. Lấy hết can đảm, cô hỏi, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa một sự mong đợi lớn lao: “Hạo này, cậu có nghĩ đến tương lai không? Sau này… cậu muốn làm gì?”
Trần Hạo khẽ giật mình, như thể bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Anh lại nhấp thêm một ngụm nước, rồi từ từ đặt ly xuống. Anh nhìn cô, ánh mắt có chút bối rối, nhưng rồi lại trở nên kiên định một cách lạ thường. Đây là lần đầu tiên anh nói thật lòng về hoài bão của mình, một hoài bão mà anh đã ấp ủ bấy lâu nay, nhưng chưa từng dám bộc bạch với ai, kể cả Lê An.
“An à,” giọng anh trầm ấm, nhưng lần này không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự khao khát cháy bỏng. “Tớ muốn thi vào trường chuyên ở thành phố. Tớ muốn ra ngoài đó, học hành giỏi giang, làm một kỹ sư…” Anh dừng lại một chút, như đang hình dung ra viễn cảnh đó trong đầu. “Tớ muốn được học ở một môi trường tốt hơn, có nhiều cơ hội hơn. Ở thành phố, người ta có thể tiếp cận với những điều mới mẻ, những công nghệ hiện đại. Tớ muốn được tham gia vào những dự án lớn, được làm ra những thứ có ích cho xã hội.” Ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm, đôi môi anh khẽ mỉm cười, một nụ cười mà Lê An đã lâu không thấy, một nụ cười đầy nhiệt huyết và hy vọng.
Anh tiếp tục, giọng nói ngày càng trở nên hào hứng. “Tớ đã tìm hiểu rồi. Trường chuyên ở thành phố có cơ sở vật chất tốt lắm, giáo viên giỏi, và còn có cả những câu lạc bộ khoa học nữa. Tớ muốn được học hỏi từ những người giỏi nhất, muốn được thử thách bản thân mình. Tớ muốn kiếm thật nhiều tiền, xây nhà cho bố mẹ, để họ không phải vất vả nữa. Tớ muốn… muốn đổi đời, An ạ.” Anh không nói "đổi đời cho cả hai", nhưng Lê An biết anh đang nghĩ đến cô. Cô biết anh muốn mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn, một cuộc sống mà anh tin rằng chỉ có thành phố mới có thể mang lại.
Lê An lắng nghe, đôi mắt cô mở to. Cô nhìn anh, nhìn ánh mắt lấp lánh và nụ cười rạng rỡ của anh khi nói về ước mơ. Trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc dành cho Trần Hạo. Anh không chỉ là một người bạn thanh mai trúc mã, mà còn là một người đầy hoài bão, đầy nghị lực. Cô biết anh xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất, và anh có khả năng thực hiện được những ước mơ lớn lao ấy. Nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi vào trái tim cô. Thành phố… Một cái tên vừa xa lạ vừa đầy mê hoặc. Liệu thành phố có thay đổi anh không? Liệu anh có còn nhớ đến thị trấn nhỏ bé này, nhớ đến cô, khi anh đã chìm đắm trong những hoài bão lớn lao nơi phồn hoa đô thị? Trái tim cô se lại, một cảm giác bất an dâng lên, như thể cô đang đứng trước một ngã rẽ lớn, và Trần Hạo đang dần bước đi trên một con đường mà cô không thể theo kịp.
Chú Nam ở quầy, giả vờ bận rộn lau cốc, nhưng đôi mắt tinh anh của ông vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn hai đứa trẻ. Ông đã chứng kiến bao nhiêu mối tình tuổi học trò nảy nở và phai tàn ở cái thị trấn nhỏ bé này. Ông khẽ thở dài, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy. Ông biết, cái thị trấn này nhỏ bé lắm, rồi tụi nhỏ cũng phải bay đi thôi. Ông biết, những ước mơ lớn lao thường không thể nào gói gọn trong một cái vỏ bọc yên bình như thế này. Nhưng ông cũng biết, không phải ai bay đi rồi cũng có thể giữ trọn vẹn những gì đã thuộc về mình. Ông lặng lẽ nhìn Lê An, nhìn nỗi lo lắng ẩn hiện trong đôi mắt cô gái nhỏ, và ông hiểu rằng, những gì đang đến không chỉ là một khởi đầu mới, mà còn là một sự chia ly.
Trần Hạo không nhận ra sự xáo trộn trong lòng Lê An. Anh vẫn say sưa nói về những kế hoạch, những dự định, về tương lai rực rỡ mà anh đang hướng tới. Anh nói về những tòa nhà cao tầng, những con đường rộng lớn, những thư viện khổng lồ chứa đầy tri thức. Anh nói về một cuộc sống sôi động, đầy thử thách, hoàn toàn khác biệt với cuộc sống yên bình nơi thị trấn. Lê An chỉ biết im lặng lắng nghe, cô gật đầu theo những lời anh nói, nhưng tâm trí cô lại đang vẽ nên một bức tranh khác, một bức tranh mà trong đó, hình ảnh anh ngày càng mờ đi, xa dần.
***
Sau cuộc trò chuyện ở quán Chú Nam, Trần Hạo và Lê An cùng nhau đi dạo dọc bờ sông. Hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm, và ánh trăng non vừa ló dạng, treo lơ lửng trên nền trời xanh thẫm, phản chiếu lấp lánh trên mặt sông, vẽ nên một dải lụa bạc lung linh. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đều và êm ái, như một khúc nhạc ru vỗ tâm hồn. Tiếng côn trùng rả rích từ những bụi cây ven sông, cùng tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre, tạo nên một bản hòa tấu của đêm. Mùi nước sông, mùi phù sa, mùi cỏ cây xanh tươi quyện vào nhau, mang theo một cảm giác mênh mông, thoáng đãng, lãng mạn nhưng cũng phảng phất nét hoài niệm và tĩnh mịch.
Trần Hạo vẫn còn say sưa với những câu chuyện về thành phố. Anh kể về những công trình kiến trúc hiện đại, về những trung tâm thương mại sầm uất, về những con người năng động, đầy tham vọng. Anh kể về một thế giới rộng lớn, nơi mà những ước mơ của anh có thể cất cánh bay cao. Giọng anh trầm ấm, nhưng chất chứa một sự hưng phấn lạ thường, như thể anh đã thực sự đặt chân đến nơi đó rồi. Anh nói, anh nói mãi, không để ý rằng Lê An đã chìm vào sự im lặng.
Lê An bước đi bên cạnh anh, bàn tay cô khẽ nắm chặt vạt áo, như muốn níu giữ lại một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay. Cô im lặng lắng nghe từng lời anh nói, từng từ ngữ anh dùng để miêu tả một tương lai rực rỡ mà cô cảm thấy mình không có chỗ đứng. Trong đầu cô, những hình ảnh về một Trần Hạo thành đạt, rạng rỡ ở một nơi xa xôi cứ hiện lên rõ mồn một. Anh sẽ mặc những bộ vest lịch lãm, nói chuyện với những người tài giỏi, làm những công việc quan trọng. Anh sẽ là một người đàn ông thành công, được mọi người ngưỡng mộ. Nhưng trong bức tranh ấy, cô không thể thấy hình ảnh mình bên cạnh anh. Cô không thể hình dung ra một Lê An giản dị, mộc mạc của thị trấn nhỏ bé này có thể hòa nhập vào thế giới lấp lánh đó. Một cảm giác cô đơn và lạc lõng bỗng ập đến, lạnh lẽo hơn cả làn gió se lạnh đang thổi qua.
“Ở thành phố, người ta có thể làm được nhiều điều hơn, An à,” Trần Hạo tiếp tục, giọng anh vẫn đầy nhiệt huyết. “Tớ muốn kiếm thật nhiều tiền, xây nhà cho bố mẹ, để họ không phải lo lắng về tuổi già nữa. Và… và tớ muốn…” Anh dừng lại, một chút bối rối hiện lên trong mắt. Anh muốn nói “và tớ muốn lo cho An, muốn mang lại cho An một cuộc sống tốt đẹp nhất,” nhưng những lời ấy lại nghẹn lại nơi cổ họng. Sự rụt rè cố hữu của anh, cái bản tính không dám bày tỏ trực tiếp cảm xúc, một lần nữa lại trỗi dậy. Anh quay đi, nhìn về phía dòng sông đang chảy, tránh ánh mắt mong đợi của cô. Anh tin rằng, việc anh đang làm, những nỗ lực của anh, đã là minh chứng rõ ràng nhất cho tình cảm của anh rồi. Anh đâu cần phải nói ra những lời sáo rỗng ấy.
Lê An cảm nhận được sự ngập ngừng của anh, cảm nhận được cái khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa họ. Cô thở ra một hơi thật nhẹ, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy. Cô biết, đây là cơ hội cuối cùng để cô hỏi, để cô tìm kiếm một lời trấn an, một sự khẳng định. “Vậy… nếu cậu lên thành phố, cậu có nhớ nơi này không? Có nhớ… tớ không?” Ánh mắt cô nhìn thẳng vào anh, đầy mong đợi, đầy hy vọng, như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng anh. Cô muốn nghe một câu trả lời rõ ràng, một lời hứa, một sự đảm bảo rằng dù có đi đâu, dù có thành công đến mấy, anh vẫn sẽ nhớ về cô, nhớ về những kỷ niệm của họ, nhớ về tình cảm mà họ đã dành cho nhau.
Trần Hạo quay đầu lại, đối diện với ánh mắt của Lê An. Trong khoảnh khắc đó, anh thấy rõ nỗi lo lắng và sự mong manh trong đôi mắt cô. Tim anh thắt lại. Anh muốn ôm cô vào lòng, muốn nói với cô rằng anh sẽ không bao giờ quên cô, rằng anh sẽ luôn yêu cô. Nhưng rồi, hình ảnh những chồng sách vở, những áp lực vô hình từ cha mẹ, từ xã hội, từ chính ước mơ của anh lại hiện lên. Anh nghĩ đến những lời anh đã nói với cô, về thành phố, về những hoài bão lớn lao. Anh sợ rằng nếu anh nói ra những lời yêu thương lúc này, nó sẽ trở thành một gánh nặng, một sự ràng buộc, kìm hãm bước chân anh trên con đường chinh phục ước mơ. Anh sợ rằng anh sẽ không thể giữ lời hứa ấy, và sẽ làm cô thất vọng.
Vậy là, thay vì nói ra những lời từ tận đáy lòng, Trần Hạo lại chọn cách im lặng. Anh khẽ thở dài, ánh mắt có chút bối rối, nhưng rồi lại quay đi, nhìn về phía xa xăm, nơi dòng sông cuộn chảy vào màn đêm. Anh nhìn những ánh đèn xa xôi của những ngôi nhà bên kia sông, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời ở đó, một câu trả lời mà anh không thể thốt ra thành lời. Anh im lặng quá lâu, đủ để Lê An cảm nhận được sự mơ hồ trong câu trả lời không lời của anh. Cái im lặng ấy, cái ánh mắt lảng tránh ấy, còn đau đớn hơn cả một lời từ chối thẳng thừng.
Lê An cảm thấy như có một tảng đá đang đè nặng lên ngực. Cô biết, cô đã có câu trả lời. Khoảng cách vô hình giữa họ, không chỉ là khoảng cách địa lý của thành phố và thị trấn, mà còn là khoảng cách của những ước mơ, những ưu tiên khác biệt, và cả những lời nói không thành. Nó giờ đây lại được cơi nới thêm bởi sự im lặng đầy bối rối của anh. Gió sông se lạnh hơn, thổi qua mái tóc cô, mang theo một nỗi cô đơn thấm thía. Lê An khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cô hình dung ra một tương lai mà trong đó, Trần Hạo sẽ bay cao, bay xa, còn cô thì vẫn đứng đây, bên bờ sông cũ, nhìn theo bóng anh, mãi mãi chậm một nhịp. Cô không nhận ra rằng, cái giây phút Trần Hạo quay mặt đi, không dám đối diện với ánh mắt mong đợi của cô, chính là tiền đề cho một bi kịch về sau, một bi kịch mang tên "nếu như ngày đó..." khi tất cả đã quá muộn. Lúc này, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào, và tiếng gió xào xạc như đang hát khúc ca bi ai cho một mối tình thanh mai trúc mã đang dần chìm vào quên lãng.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.