Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 66: Bữa Sáng Dưới Ánh Sách, Nỗi Niềm Kẻ Người
Ánh trăng non lấp ló cuối chân trời, soi rọi con đường nhỏ dẫn về nhà Lê An, nhưng chẳng thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng cô. Đêm qua, lời từ chối không lời của Trần Hạo bên bờ sông cũ đã hằn sâu vào tâm trí, như một vết cứa âm ỉ. Cô nằm trằn trọc, nghe tiếng gió rì rào qua mái hiên, mỗi tiếng gió như một lời thì thầm khắc khoải về cái "nếu như ngày đó..." mà cô chưa thể định hình. Nước mắt đã cạn, chỉ còn lại một nỗi buồn rỗng tuếch, nhưng sâu thẳm trong đó, một tia hy vọng vẫn le lói. Cô không thể chấp nhận buông xuôi. Cô yêu Trần Hạo, yêu cái cách anh miệt mài với ước mơ, yêu cả sự rụt rè cố hữu khiến anh không dám bày tỏ. Cô tin rằng, chỉ cần cô kiên trì, chỉ cần cô ở bên, anh sẽ cảm nhận được. Và hơn hết, cô muốn anh biết, cô là một phần trong hành trình ấy, không phải là gánh nặng, mà là một điểm tựa.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn đang rón rén len lỏi qua kẽ lá, nhuộm vàng con đường làng còn ướt sương đêm, Lê An đã thức dậy. Cô xuống bếp, nhìn mẹ tỉ mẩn làm những chiếc bánh đa vừng thơm lừng, rồi ghé qua hàng xôi cô Bảy đầu ngõ, chọn mua một gói xôi nếp dẻo thơm, nóng hổi. Mùi nếp hương hòa quyện với mùi đậu xanh bùi bùi lan tỏa trong không khí lành lạnh buổi sớm, mang theo một chút ấm áp, một chút an ủi. Cô cẩn thận đặt tất cả vào chiếc giỏ mây nhỏ, lòng mang theo cả sự quyết tâm và một chút lo lắng khôn nguôi. Cô hít thật sâu, cố gắng xua đi cái cảm giác mơ hồ rằng mình đang cố gắng níu giữ một điều gì đó đã bắt đầu tuột khỏi tầm tay. Bước chân cô thoăn thoắt trên con đường quen thuộc, qua những hàng tre xanh rì rào trong gió, hướng về ngôi nhà cấp bốn giản dị của Trần Hạo.
**Cảnh 1: Bữa sáng dưới ánh sách**
Ngôi nhà của Trần Hạo vẫn trầm mặc như thường lệ. Mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng từ bếp bay ra, hòa cùng mùi ẩm mốc nhẹ từ những góc nhà cũ, và đặc biệt là mùi sách vở, mùi giấy mới pha lẫn giấy cũ, một mùi hương đặc trưng của những người miệt mài dùi mài kinh sử. Ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ hắt vào, tạo thành một vệt sáng chéo trên nền gạch, nơi những hạt bụi li ti nhảy múa trong không trung. Bầu không khí ấm cúng nhưng có phần tĩnh lặng, chỉ có tiếng xoong nồi lách cách từ bếp và tiếng lật sách khẽ khàng.
Lê An bước vào sân, chiếc giỏ mây đung đưa trên tay. Cô thấy Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, đang lúi húi bên bếp lửa, dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đã điểm bạc. Bà quay lại, đôi mắt hiền từ mở to, nở một nụ cười ấm áp khi nhìn thấy Lê An. “Ôi, An đến chơi sớm thế con? Thằng Hạo nó cứ cắm đầu vào sách từ tờ mờ sáng, chẳng chịu ăn uống gì cả.” Giọng bà Tư nhẹ nhàng, đầy trìu mến, nhưng cũng thoáng chút xót xa cho đứa con trai đang vắt kiệt sức mình. Bà xoa nhẹ lên mái tóc mềm của Lê An, cử chỉ thân thuộc như thể cô là con gái ruột.
“Dạ cháu chào cô ạ,” Lê An lễ phép đáp, giọng nói trong trẻo nhưng cũng mang chút ngại ngùng. Cô cẩn thận đặt chiếc giỏ mây lên bàn khách, nơi có một ấm trà nguội và vài tờ báo cũ. “Cháu mang ít bánh đa mẹ cháu làm với xôi cô Bảy bán ngon lắm ạ. Cháu nghĩ Hạo học từ sáng chắc đói rồi.” Cô nói, ánh mắt lấp lánh sự quan tâm, rồi khẽ liếc về phía cánh cửa phòng Trần Hạo đang hé mở. Qua khe cửa, cô có thể thấy bóng dáng anh đang ngồi, lưng hơi khom, vây quanh là những chồng sách vở chất đống cao ngất.
Nguyễn Thị Tư nhìn Lê An, ánh mắt trìu mến. Bà biết An thương Hạo, và bà cũng biết Hạo dù không nói ra, nhưng luôn xem An là một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình. Bà thở dài nhẹ một tiếng, rồi quay vào bếp: “Con vào gọi nó ra ăn đi An. Cô nấu ít nước gừng cho hai đứa.”
Lê An khẽ gật đầu, trái tim đập nhanh hơn một chút. Cô bước đến gần cánh cửa, gõ nhẹ hai tiếng. “Hạo ơi, cậu có trong đó không?”
Tiếng lật sách dừng lại. Một lát sau, Trần Hạo ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh lộ rõ vẻ mệt mỏi, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, nhưng khi nhìn thấy Lê An, anh không giấu được sự ngạc nhiên và cả một chút bối rối. “An?” Giọng anh khàn khàn, có lẽ vì đã nói quá ít từ sáng đến giờ. Anh đứng dậy, bước ra ngoài, quần áo hơi nhăn nhúm, mái tóc rối bời. Vẻ ngoài phong trần, bụi bặm của một người đang dồn toàn lực cho việc học.
Lê An nhìn anh, lòng xót xa. Cô đưa chiếc giỏ mây về phía anh. “Xôi với bánh đa này, cậu ăn đi kẻo đói. Học hành thế này mà bỏ bữa là không được đâu.” Cô cố gắng nói giọng tự nhiên nhất có thể, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường, như những lần cô mang cho anh cốc nước mát khi anh phụ ba anh làm vườn ngày xưa.
Trần Hạo nhìn xuống giỏ đồ ăn, rồi lại nhìn Lê An. “Cảm ơn... An. Cậu không cần phải...” Anh muốn nói “cậu không cần phải làm những điều này,” vì anh cảm thấy có lỗi, cảm thấy mình không xứng đáng với sự quan tâm của cô, và hơn hết, anh sợ rằng sự quan tâm ấy sẽ trở thành một gánh nặng vô hình, một lời hứa mà anh chưa chắc đã có thể thực hiện trọn vẹn trong tương lai. Anh biết mình đang dồn toàn bộ tâm trí cho việc học, cho ước mơ vào thành phố, và anh sợ mình sẽ không đủ thời gian, đủ tâm sức để đáp lại tấm lòng của cô. Anh sợ mình sẽ làm cô thất vọng. Sự rụt rè cố hữu và nỗi lo sợ ấy lại khiến anh không thể nói hết câu.
Lê An hiểu điều anh muốn nói, nhưng cô không cho phép mình suy nghĩ tiêu cực. Cô mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng ban mai. “Tớ ở nhà cũng chán. Cậu cứ ngồi học một mình mãi thế này không chán sao? Hay tớ ngồi đây ôn bài cùng cậu? Có gì không hiểu tớ hỏi cậu, cậu không hiểu tớ cũng hỏi cậu. Coi như có người giải khuây.” Cô mở sách vở của mình ra, đặt xuống bàn, ngay bên cạnh chồng sách của anh. Rồi cô kéo một chiếc ghế nhỏ, ngồi xuống đối diện anh, ánh mắt khuyến khích, đầy kiên nhẫn.
Trần Hạo nhìn cô, ánh mắt phức tạp. Anh thấy sự kiên định trong đôi mắt cô, thấy sự dịu dàng và cả một chút mong manh. Anh cảm kích, thực sự cảm kích. Nhưng đồng thời, anh cũng cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Anh đang ở giai đoạn nước rút, mỗi phút mỗi giây đều quý giá. Anh không muốn lơ là, không muốn để bất cứ điều gì làm anh xao nhãng khỏi mục tiêu. Anh tin rằng, việc anh cố gắng học thật giỏi, đỗ vào trường chuyên, đó chính là cách tốt nhất để anh chứng minh tình cảm của mình, để anh có thể lo cho cô một cuộc sống tốt đẹp hơn sau này. Những lời nói hoa mỹ, những cử chỉ lãng mạn, vào lúc này, anh cho rằng chúng đều không cần thiết, thậm chí là phù phiếm. Anh chỉ biết câm lặng, khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống, mở cuốn sách toán dày cộp.
Lê An không nói gì thêm. Cô biết, anh là như vậy. Cô không cần những lời hoa mỹ. Chỉ cần anh chấp nhận sự hiện diện của cô, chấp nhận bữa sáng cô mang đến, chấp nhận cô ngồi cạnh anh, cùng anh lật từng trang sách, như vậy là đủ rồi. Cô mở cuốn sách ngữ văn của mình, bắt đầu đọc. Tiếng lật sách của hai người hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng trong căn phòng nhỏ. Mùi bánh đa thơm lừng, mùi xôi ấm nóng len lỏi vào không khí, xua đi cái mùi ẩm mốc cũ kỹ, mang đến một hơi thở mới, một chút hy vọng mong manh. Lê An thầm nhủ, cô sẽ ở đây, bên cạnh anh, cho đến khi anh đạt được ước mơ của mình. Cô tin vào anh, và cô tin vào tình yêu của họ, dù nó đang bị thử thách bởi cái khoảng cách vô hình của những lời nói không thành.
**Cảnh 2: Mùi giấy cũ và nỗi niềm**
Buổi sáng trôi qua thật nhanh trong sự tĩnh lặng và miệt mài. Trần Hạo vẫn chìm đắm trong thế giới của những con số và công thức, chỉ thỉnh thoảng mới ngẩng đầu lên hớp một ngụm trà gừng nóng mà bà Tư đã pha. Lê An ngồi cạnh, thỉnh thoảng lại khẽ khàng hỏi anh một vài câu về bài tập, hoặc chia sẻ một câu chuyện nhỏ cô đọc được trong sách ngữ văn. Anh thường chỉ đáp lại cụt ngủn, đôi khi chỉ là một cái gật đầu, ánh mắt vẫn dán vào trang sách.
Đến chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, hắt những vệt dài qua khung cửa sổ, Lê An khẽ gấp sách lại. Cô nhìn Trần Hạo, thấy anh đang nhíu mày trước một bài toán khó. “Hạo này, cậu có muốn ra hiệu sách Ông Đức không? Có khi tìm được tài liệu tham khảo nào đó hay hơn.” Cô đề nghị, giọng nhẹ nhàng. Cô biết anh không thể từ chối một lời đề nghị liên quan đến sách vở. Và cô cũng muốn thoát khỏi cái không gian ngột ngạt của những con số, muốn tìm một nơi nào đó có thể giúp cô gợi mở những câu chuyện khác, ngoài chuyện học hành.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt vẫn còn vương vấn những phép tính phức tạp. Anh suy nghĩ một chút, rồi khẽ gật đầu. “Cũng được. Tớ đang cần tìm thêm một vài cuốn sách chuyên đề.”
Hiệu sách Ông Đức nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, mang một vẻ cổ kính, trầm mặc. Mùi giấy cũ, mùi mực in, mùi gỗ mục từ những kệ sách cao ngất, thoang thoảng mùi bụi, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng mà Lê An yêu thích. Bầu không khí nơi đây luôn yên tĩnh, chỉ có tiếng lật sách khẽ khàng và tiếng chuông cửa kêu leng keng mỗi khi có khách ra vào. Ánh sáng từ cửa sổ lớn chiếu vào, tạo nên những vệt sáng trên nền gạch cũ, làm nổi bật từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí.
Ông Đức, với mái tóc bạc phơ, cặp kính lão trễ xuống sống mũi, đang ngồi sau quầy, chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Ông ngẩng đầu lên khi nghe tiếng chuông cửa, nở một nụ cười hiền hậu khi nhìn thấy hai đứa trẻ quen thuộc. “Hai đứa trẻ này vẫn chăm chỉ như ngày nào. Cố gắng lên nhé, tương lai rộng mở đang chờ phía trước.” Giọng ông trầm ấm, mang theo sự uyên bác và cả một chút hoài niệm. Ông nhìn hai đứa trẻ với một ánh mắt thấu hiểu, như thể ông đã chứng kiến biết bao thế hệ thanh niên của thị trấn này lớn lên và ra đi.
Lê An mỉm cười với Ông Đức. “Ông Đức nói đúng đấy, Hạo. Cậu có nhớ hồi bé mình hay trốn học ra đây đọc truyện không? Cậu toàn đọc truyện trinh thám, còn tớ thì mê mấy cuốn cổ tích.” Cô cố gắng gợi lại những kỷ niệm cũ, muốn tìm lại cái sợi dây gắn kết vô hình mà cô cảm thấy đang dần lỏng lẻo. Cô bước đến bên kệ sách cũ kỹ, cố ý chạm nhẹ vào tay Trần Hạo khi anh đang cắm cúi tìm kiếm một cuốn sách giáo khoa. Cái chạm tay thoáng qua, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo tất cả sự quan tâm và mong muốn gần gũi của cô.
Trần Hạo khẽ rụt tay lại, có lẽ là vô thức, rồi lại tiếp tục tìm sách. “Ừ... Giờ đâu còn thời gian nữa. Bài này khó quá, tớ đang tìm tài liệu bổ trợ.” Anh đáp cụt ngủn, mắt vẫn dán vào những dòng chữ trên gáy sách. Anh đang vất vả với một bài toán hình học không gian, tâm trí hoàn toàn bị cuốn vào đó. Anh cảm nhận được cái chạm tay của An, cảm nhận được ánh mắt cô, nhưng anh không dám đáp lại. Anh sợ rằng nếu anh lơ là dù chỉ một chút, anh sẽ đánh mất sự tập trung, sẽ bỏ lỡ cơ hội của mình. Anh tự nhủ, cô sẽ hiểu. Cô sẽ hiểu rằng anh đang cố gắng vì tương lai của cả hai.
Lê An cảm thấy hụt hẫng. Cô thở ra một hơi thật nhẹ, cố gắng giữ cho gương mặt mình không biểu lộ sự thất vọng. Cô biết anh đang rất căng thẳng, nhưng cô cũng mong anh có thể dành cho cô một chút sự chú ý, một chút sự đồng điệu. “À, tớ thấy bài này có thể giải theo cách khác. Hình như có một phương pháp dùng tọa độ để giải nhanh hơn đó.” Cô cố gắng chia sẻ kiến thức, một cách để anh nhận ra cô cũng có thể giúp anh, cô cũng là một phần của hành trình này.
Trần Hạo quay đầu lại, nhìn Lê An một thoáng. Ánh mắt anh phức tạp, có sự mệt mỏi, có sự tập trung cao độ, và cả một chút ngạc nhiên xen lẫn cảm kích khi cô nói đúng điểm anh đang vướng mắc. “Cảm ơn cậu.” Anh nói, giọng vẫn trầm và ngắn gọn, nhưng lần này có chút chân thành hơn. Anh không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu, rồi lại cúi xuống, lật giở cuốn sách cô vừa chỉ. Đối với anh, đó đã là một lời cảm ơn trọn vẹn. Đối với Lê An, lời nói ấy vừa là niềm vui, vừa là nỗi buồn. Vui vì anh đã chấp nhận sự giúp đỡ của cô, buồn vì nó quá khách sáo, quá xa cách. Khoảng cách vô hình giữa họ, dù cô có cố gắng lấp đầy bao nhiêu, dường như vẫn cứ lớn dần, bởi những lời nói không thành, và bởi những ưu tiên khác biệt trong lòng Trần Hạo. Ông Đức khẽ mỉm cười, ánh mắt nhìn xa xăm, như thể ông đã nhìn thấy trước một đoạn đường dài, đầy chông gai phía trước của hai đứa trẻ. Sách là nơi ta tìm thấy chính mình, và cả những điều ta chưa biết. Nhưng liệu những điều đó có đủ để giữ hai trái tim này lại với nhau, hay sẽ đẩy họ đi xa hơn?
**Cảnh 3: Hoàng hôn và nỗi cô đơn**
Chiều muộn, khi những tia nắng hoàng hôn dịu nhẹ trải dài trên sân trường, nhuộm vàng những hàng cây bàng lá đỏ, Lê An và Trần Hạo rời hiệu sách. Trên đường về, họ tình cờ gặp Thầy Bình ở cổng trường. Thầy Bình, với mái tóc điểm bạc, cặp kính lão trễ xuống, dáng người nghiêm nghị nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tận tâm, đang đứng trò chuyện với vài phụ huynh. Ông thấy hai đứa học trò cũ của mình, liền vẫy tay gọi lại.
“Trần Hạo, Lê An, hai đứa vẫn học chung à? Tốt lắm, có bạn bè cùng tiến bộ là điều đáng quý. Hạo cố gắng nhé, thầy tin em sẽ làm được.” Thầy Bình vỗ vai Trần Hạo một cách khích lệ, ánh mắt đầy niềm tin. Giọng thầy vang, rõ ràng, như thể mỗi lời nói đều mang theo sức nặng của kỳ vọng. “Năm nay là năm quan trọng nhất của em đó, Trần Hạo. Phải cố gắng hết sức để vào trường chuyên, làm rạng danh thị trấn mình.”
Lê An mỉm cười nhẹ khi Thầy Bình nói chuyện. Cô cảm thấy tự hào về Trần Hạo, tự hào vì anh được thầy cô tin tưởng, kỳ vọng đến vậy. Cô khẽ đáp: “Dạ, bọn em vẫn hay giúp nhau học ạ.” Cô muốn nói rằng cô cũng là một phần trong sự cố gắng đó, cô cũng đang đồng hành cùng anh.
Trần Hạo gật đầu chào Thầy Bình một cách lễ phép. “Dạ, em cảm ơn thầy. Em sẽ cố gắng hết sức.” Giọng anh vẫn trầm, nhưng ẩn chứa sự quyết tâm sắt đá. Anh nhìn Lê An một thoáng, như muốn xác nhận lời cô nói, nhưng rồi lại quay đi, ánh mắt tập trung vào Thầy Bình.
Thầy Bình tiếp tục nói chuyện với Trần Hạo thêm một lúc, hỏi han về tình hình học tập, về những dự định của anh. Trong suốt cuộc trò chuyện đó, Lê An chỉ đứng lặng lẽ bên cạnh, mỉm cười lắng nghe. Cô cảm thấy một sự khác biệt tinh tế trong cách thầy nhìn nhận hai người. Thầy nói “Hạo cố gắng nhé, thầy tin em sẽ làm được,” như thể tương lai rộng mở kia chỉ dành riêng cho Trần Hạo. Còn cô? Cô chỉ là “bạn bè cùng tiến bộ,” là người “giúp nhau học.” Cô có phải là một phần của sự cố gắng đó không? Cô có phải là một phần của “tương lai rộng mở” mà Hạo đang hướng tới không? Hay cô chỉ là một điểm dừng chân trên con đường anh đi, một người đồng hành tạm thời?
Cái cảm giác hụt hẫng, mơ hồ lại ập đến, lạnh lẽo hơn cả làn gió se lạnh cuối chiều. Lời nói của Thầy Bình, tuy không ác ý, nhưng lại vô tình cơi nới thêm cái khoảng cách vô hình mà Lê An đang cố gắng hàn gắn.
Khi cuộc trò chuyện kết thúc, Trần Hạo quay sang Lê An. “Tớ về trước đây. Cậu về cẩn thận nhé.” Anh nói, giọng vẫn đều đều, rồi khẽ gật đầu, rẽ vào con đường nhỏ dẫn về nhà mình. Bóng anh nhanh chóng khuất dần sau rặng tre.
Lê An đứng lặng nhìn theo bóng anh, cho đến khi không còn thấy gì nữa. Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím buồn lên bầu trời. Nắng dịu đã tắt, chỉ còn lại những vệt sáng yếu ớt cuối chân trời. Cô thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự mệt mỏi và nỗi niềm chất chứa. Cô quay người, bước đi trên con đường quen thuộc, con đường mà họ đã đi chung biết bao lần từ thuở ấu thơ. Nhưng hôm nay, cô lại bước đi một mình, trong ánh hoàng hôn dần tàn.
Cái ngày mà Trần Hạo quay mặt đi bên bờ sông, không dám đối diện với ánh mắt mong đợi của cô, đã gieo một hạt mầm của sự xa cách. Và hôm nay, những lời nói của người lớn, những ưu tiên của cuộc đời, lại tưới thêm nước cho hạt mầm ấy. Cô đưa tay lên, khẽ chạm vào túi áo, nơi có cuốn sổ nhật ký cũ kỹ. Cuốn sổ ấy, từng ghi lại bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ước mơ của cô. Giờ đây, nó như một vật chứng cho những lời nói không thành, cho những cảm xúc bị kìm nén.
Lê An cảm thấy như mình đang đứng bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước chảy xiết, còn Trần Hạo thì đang dong buồm ra khơi, hướng về một chân trời mới. Cô không trách anh, cô hiểu anh. Nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu một cảm giác lạc lõng, một sự lo lắng mơ hồ về cái tương lai mà trong đó, cô không chắc mình còn có vị trí bên cạnh anh. Cô vẫn cố gắng, vẫn kiên trì, nhưng rồi một ngày nào đó, liệu những nỗ lực này có đủ để giữ anh ở lại? Hay cô sẽ mãi mãi chậm một nhịp, nhìn anh bay cao, bay xa, và chỉ còn lại mình cô, đứng đây, với những kỷ niệm đã hóa thành tiếc nuối, với câu hỏi "nếu như ngày đó..." vẫn còn bỏ ngỏ. Cuốn sổ nhật ký trong tay cô bỗng trở nên nặng trĩu, như chứa đựng cả một nỗi buồn mênh mông, một nỗi buồn của một tình yêu đang dần chìm vào quên lãng, dù người trong cuộc vẫn đang cố gắng níu giữ từng chút hy vọng cuối cùng.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.