Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 67: Lời Đồn Và Gánh Nặng Vô Hình

Hoàng hôn đã buông xuống, nhuộm một màu tím buồn lên bầu trời khi Lê An bước đi trên con đường quen thuộc trở về nhà. Mỗi bước chân cô đi, cái cảm giác hụt hẫng, mơ hồ lại như một làn gió se lạnh luồn qua kẽ áo, lạnh lẽo hơn cả cái rét cuối chiều. Lời nói của Thầy Bình, tuy không ác ý, nhưng lại vô tình cơi nới thêm cái khoảng cách vô hình mà Lê An đang cố gắng hàn gắn. Cô đưa tay lên, khẽ chạm vào túi áo, nơi có cuốn sổ nhật ký cũ kỹ. Cuốn sổ ấy, từng ghi lại bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu cảm xúc, bao nhiêu ước mơ, giờ đây nó như một vật chứng cho những lời nói không thành, cho những cảm xúc bị kìm nén. Lê An cảm thấy như mình đang đứng bên bờ sông cũ, nhìn dòng nước chảy xiết, còn Trần Hạo thì đang dong buồm ra khơi, hướng về một chân trời mới. Cô không trách anh, cô hiểu anh. Nhưng lòng cô vẫn nặng trĩu một cảm giác lạc lõng, một sự lo lắng mơ hồ về cái tương lai mà trong đó, cô không chắc mình còn có vị trí bên cạnh anh.

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong những suy tư nặng trĩu, Trần Hạo cũng vừa rẽ vào con đường nhỏ dẫn về nhà mình. Bóng anh nhanh chóng khuất dần sau rặng tre. Anh đi nhanh hơn thường lệ, không phải vì vội vàng, mà vì một sự thôi thúc khó tả trong lòng. Ánh mắt Lê An lúc nãy, cái nhìn đầy hoài nghi và buồn bã nhẹ, cứ ám ảnh anh. Anh biết, cô gái ấy nhạy cảm vô cùng, và chắc chắn đã nhận ra sự lảng tránh của anh. Nhưng anh phải làm sao đây? Áp lực học hành đã đủ lớn, áp lực từ Thầy Bình, từ cha mẹ, từ chính ước mơ của bản thân đã đè nặng lên vai anh. Giờ đây, lại thêm một áp lực khác, một áp lực vô hình nhưng không kém phần mạnh mẽ, vừa ập đến khi anh vừa tan trường.

Trần Hạo vừa rời khỏi lớp học thêm, dự định ghé qua thư viện trường để mượn thêm vài cuốn sách tham khảo cho kỳ thi sắp tới. Chiều muộn, sân trường cấp hai vẫn còn náo nhiệt. Tiếng trống trường tan học đã vang vọng từ lâu, nhưng tiếng cười nói ríu rít của đám học trò vẫn còn vương vấn khắp nơi. Tiếng lá cây xào xạc trong gió chiều, lẫn với mùi phấn bảng còn vương trong không khí, mùi giấy vở cũ kỹ từ các lớp học, và thoang thoảng mùi hoa sữa đầu mùa từ hàng cây dọc theo cổng trường. Bầu không khí trẻ trung, vô tư của tuổi học trò bao trùm lấy mọi thứ, nhưng Trần Hạo lại cảm thấy một sự ngột ngạt lạ thường. Anh bước nhanh, cố gắng hòa mình vào dòng người đang vội vã ra về, mong sao tìm được một góc yên tĩnh để tập trung vào những con số và công thức.

Khi đi ngang qua gốc cây phượng già sừng sững giữa sân, nơi tán lá rậm rạp đã che chở cho biết bao thế hệ học trò, Trần Hạo bị thu hút bởi một cuộc trò chuyện từ nhóm bạn học đang tụ tập. Anh nhận ra giọng của Thằng Tý, cái thằng bé nhỏ con, hay cười, chuyên gia buôn chuyện của lớp. Kế bên nó là Con Mèo, cô bé tóc tết hai bím, má phúng phính, có vẻ nhút nhát nhưng lại rất thích hùa theo.

“Ê, tụi mày thấy không?” Thằng Tý, với giọng điệu ranh mãnh và có phần trêu chọc, nói lớn, đủ để Trần Hạo đứng sau thân cây phượng cũng có thể nghe rõ mồn một. “Thằng Hạo với con An y như là vợ chồng sắp cưới ấy! Cứ dính nhau như sam từ nhỏ đến lớn.”

Trái tim Trần Hạo bất giác đập thình thịch, một nhịp đập mạnh mẽ đến mức anh có thể cảm nhận rõ ràng trong lồng ngực. Khuôn mặt anh nóng bừng, một chút vui sướng thầm kín len lỏi trong anh khi nghe những lời ghép đôi ấy. Ai mà chẳng muốn được người mình thầm mến để ý, được mọi người công nhận? Huống chi đó lại là Lê An, cô gái mà anh đã dành cả tuổi thơ để dõi theo, để che chở. Cái cảm giác sở hữu, cái niềm tự hào nho nhỏ ấy chợt dấy lên, ấm áp như ánh nắng chiều vàng nhạt đang xiên qua tán lá phượng.

Nhưng ngay sau đó, một cảm giác khác ập đến, mạnh mẽ hơn, lạnh lẽo hơn. Đó là sự ngượng ngùng, là một áp lực vô hình đè nặng lên vai.

Con Mèo, với giọng nói nhút nhát nhưng vẫn đầy tò mò, hùa theo: “Đúng rồi! Cả thị trấn này ai mà không biết hai đứa nó là một đôi cơ chứ. Ông bà còn bảo ‘sau này chúng nó chẳng về một nhà thì lạ!’” Giọng cô bé hơi the thé, như một nhát dao vô hình cứa vào tâm trí Trần Hạo.

“Nhất định sau này là của nhau rồi!” Thằng Tý tiếp lời, như thể đang khẳng định một chân lý không thể chối cãi. “Ước gì mình cũng có một cô bạn thân như An nhỉ, vừa học giỏi vừa xinh.”

Trần Hạo đứng sững lại sau thân cây phượng, như một bức tượng gỗ. Những lời nói ấy cứ vang vọng trong đầu anh, không dứt. ‘Vợ chồng sắp cưới… một đôi… của nhau…’ Anh biết, người lớn trong thị trấn, bạn bè cùng lứa, ai cũng mặc định rằng anh và Lê An sẽ là của nhau. Anh đã nghe những lời như thế không biết bao nhiêu lần, từ những câu trêu chọc bâng quơ của Chú Nam ở quán tạp hóa, đến những cái nháy mắt đầy ẩn ý của Bà Mai hàng xóm. Nhưng chưa bao giờ, những lời nói ấy lại tác động mạnh mẽ đến anh như lúc này. Nó không chỉ là những lời bông đùa vô hại, mà nó biến thành một gánh nặng, một kỳ vọng khổng lồ mà anh cảm thấy mình phải gánh vác.

Anh đang dốc toàn lực để học, để chuẩn bị cho kỳ thi vào trường chuyên ở thành phố. Ước mơ đổi đời, ước mơ về một tương lai rộng mở nơi thành thị đang chiếm trọn tâm trí anh. Anh sợ, sợ rằng nếu anh không thể vào được trường chuyên, không thể thành công như kỳ vọng của mọi người, thì anh sẽ không xứng đáng với Lê An. Sẽ ra sao nếu anh thất bại? Sẽ ra sao nếu anh không thể mang lại cho cô một cuộc sống tốt đẹp như những gì mọi người vẫn mặc định? Cái hình ảnh anh và Lê An “là của nhau” bỗng trở nên nặng nề, như một sợi dây vô hình đang trói buộc anh vào những kỳ vọng mà anh chưa chắc đã có thể thực hiện.

Anh cảm thấy một sự căng thẳng trong lồng ngực, một nỗi lo lắng vô hình. Làm thế nào để cân bằng giữa tình cảm và tham vọng? Làm thế nào để đối diện với những lời bàn tán này khi bản thân anh còn chưa dám khẳng định điều gì? Sự rụt rè cố hữu của anh, cái bản tính ít nói, ngại bộc lộ cảm xúc, giờ đây càng khiến anh thêm bối rối.

Đúng lúc đó, anh thấy Lê An và Thanh Tùng đang đi đến gần từ phía cổng trường. Thanh Tùng, với vóc người cao, hơi gầy, nụ cười hiền hậu, đang vừa đi vừa vỗ vai Lê An, nói gì đó mà anh không nghe rõ. Ánh mắt Lê An đang tìm kiếm anh, như thể cô đã quen với việc anh sẽ xuất hiện ở một góc nào đó của sân trường sau giờ học. Tim Trần Hạo lại hẫng đi một nhịp. Anh không dám đối diện với ánh mắt ấy. Anh sợ, sợ rằng cô sẽ nhìn thấy sự bối rối, sự ngượng ngùng đang hiện rõ trên khuôn mặt anh. Anh sợ, sợ rằng cô sẽ đọc được những suy nghĩ hỗn độn đang giằng xé trong tâm trí anh. Anh khẽ nghiêng người, cố gắng nấp kỹ hơn sau thân cây phượng già, như một đứa trẻ đang trốn tìm.

Mùi hoa sữa đầu mùa thoang thoảng trong gió, ngọt ngào nhưng lại khiến lòng anh thêm nặng trĩu. Trần Hạo cảm thấy mình như đang đứng ở một ngã ba đường, một bên là con đường của trái tim, một bên là con đường của lý trí và tham vọng. Những lời đồn đại kia, thay vì là một niềm vui, lại biến thành một gánh nặng, một áp lực khiến anh muốn chạy trốn.

***

Lê An và Thanh Tùng tiếp tục bước đi dọc theo bờ sông quen thuộc, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của họ được dệt nên từ những buổi chiều tắm mát, những đêm trò chuyện vu vơ dưới ánh trăng. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ đều đặn, như một bản nhạc êm dịu của thiên nhiên. Gió thổi xào xạc qua rặng tre xanh mát, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ buổi sáng và mùi phù sa sông đặc trưng. Tiếng chim hót líu lo gọi đàn trong hoàng hôn, và xa xa vọng lại tiếng thuyền chài. Bầu không khí yên bình, lãng mạn, nhưng cũng phảng phất chút u buồn khi ánh nắng chiều dần tắt, nhuộm đỏ mặt sông và những gợn sóng lăn tăn.

Lê An đi bên cạnh Thanh Tùng, nhưng ánh mắt cô vẫn không ngừng tìm kiếm bóng hình quen thuộc của Trần Hạo. Cô đã nhìn thấy anh lấp ló ở gốc cây phượng khi cô và Thanh Tùng vừa ra khỏi cổng trường. Lẽ ra, anh sẽ đợi cô, hoặc ít nhất là đi cùng đường một đoạn. Nhưng hôm nay, anh lại biến mất một cách vội vã. Rồi sau đó, khi cô nhìn thấy anh đang bước đi phía trước cùng Thanh Tùng, anh vẫn giữ một khoảng cách nhất định với cô. Cô cảm nhận được sự khác lạ. Anh không còn đi sát bên cô như mọi khi, không còn kể cho cô nghe những chuyện trên lớp, hay đơn giản chỉ là im lặng cùng cô thưởng thức cảnh chiều buông.

“Hạo, cậu sao thế?” Lê An nhẹ nhàng hỏi, giọng cô có chút lo lắng, xen lẫn một nỗi buồn mơ hồ. Cô đi nhanh hơn một chút để bắt kịp bước chân của anh. “Hôm nay nhìn cậu có vẻ không được vui, hay có chuyện gì à?”

Trần Hạo giật mình, như bị bắt quả tang đang suy nghĩ vẩn vơ. Anh cố gắng giữ vẻ bình thản, nhưng giọng anh vẫn hơi cứng và khách sáo hơn bình thường. “Không có gì… Tớ chỉ đang nghĩ về mấy bài toán khó thôi. Sắp thi rồi, áp lực quá.” Anh cúi đầu xuống, vờ như đang tập trung vào cuốn sách giáo khoa vẫn cầm trên tay, tránh ánh mắt thăm dò của Lê An. Mùi hương hoa dại ven bờ sông thoang thoảng, nhưng anh lại không cảm nhận được vẻ bình yên như mọi khi.

Thanh Tùng, hồn nhiên và vô tư, khoác vai Trần Hạo một cách thân thiết. “Đúng rồi, Hạo nó đang lo thi cử mà An. Tụi mình cố gắng ôn bài thôi! Cậu ấy muốn vào trường chuyên lắm đó.” Thanh Tùng không hề hay biết về cuộc trò chuyện ở trường, không hề nhận ra sự căng thẳng đang bao trùm lấy Trần Hạo, hay cái nỗi buồn đang len lỏi trong lòng Lê An. Đối với Tùng, mọi thứ đều đơn giản: học, thi, và mơ ước về một tương lai tốt đẹp.

Lê An khẽ thở dài, một hơi thở mang theo tất cả sự mệt mỏi và nỗi niềm chất chứa. Cô nhìn về phía dòng sông chảy lặng lờ, ánh hoàng hôn đang dần tắt, nhuộm đỏ cả mặt nước. Cô cảm thấy một khoảng trống vô hình đang lớn dần giữa hai người, dù cô không thể lý giải được nguyên nhân. Cô biết Hạo đang chịu áp lực rất lớn từ việc học, nhưng thái độ lảng tránh của anh khiến cô không khỏi đau lòng. Cô muốn chia sẻ, muốn gánh vác cùng anh, nhưng anh lại tự dựng lên một bức tường vô hình.

Cái cảm giác bị bỏ lại phía sau, cái cảm giác không được là một phần của “tương lai rộng mở” mà Hạo đang hướng tới, lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô nhớ lại lời Thầy Bình chiều nay, cái cách thầy chỉ khen ngợi sự “cố gắng” của Hạo, như thể anh là người duy nhất phải chiến đấu cho ước mơ của mình. Còn cô? Cô chỉ là “bạn bè cùng tiến bộ.” Liệu có phải, cô đang dần trở thành gánh nặng, hay một sự xao nhãng đối với anh?

Lê An miên man suy nghĩ. Cô nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện bên bờ sông, những cái nắm tay vội vàng, hay ánh mắt anh dành cho cô. Tất cả những kỷ niệm ấy giờ đây như một thước phim quay chậm, rõ nét nhưng cũng đầy mờ ảo. Cô đã luôn là người ở bên cạnh anh, thầm lặng ủng hộ, thầm lặng chờ đợi. Nhưng sự chờ đợi ấy liệu có phải là vô vọng? Hay chính sự chờ đợi của cô đã tạo nên một khoảng cách vô hình, khiến anh ngại ngần không dám tiến tới?

Khi đi qua cây cầu gỗ quen thuộc, nơi họ đã từng khắc tên mình lên thành cầu, Lê An khẽ chạm tay vào ván gỗ đã sờn cũ. Cô muốn hỏi anh, muốn biết điều gì đang thực sự xảy ra trong lòng anh. Nhưng nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng, ánh mắt lảng tránh của anh, cô lại không dám mở lời. Cô sợ, sợ rằng câu trả lời sẽ làm tan vỡ những hy vọng mong manh còn sót lại. Cứ thế, họ im lặng bước đi, ba người bạn, nhưng mỗi người lại mang trong mình một nỗi niềm riêng. Dòng sông vẫn chảy, gió vẫn thổi, nhưng sự bình yên của cảnh vật dường như không thể xoa dịu được những cơn sóng ngầm đang cuộn trào trong lòng Lê An. Cô cảm thấy một nỗi buồn mơ hồ, một sự bất lực khi không thể chạm tới suy nghĩ của người mình thương.

***

Đêm đã về khuya. Tiếng côn trùng kêu rả rích từ vườn cây sau nhà Trần Hạo, tiếng gió lay động lá cây xào xạc, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của miền quê. Mùi cơm chiều thơm lừng từ bếp đã tan biến, thay vào đó là mùi hương trầm nhẹ phảng phất từ bàn thờ gia tiên, và mùi đất ẩm từ khu vườn sau nhà. Bầu không khí ấm cúng, quen thuộc của một gia đình nông thôn bao trùm lấy căn nhà nhỏ. Mẹ Nguyễn Thị Tư đã dọn dẹp xong xuôi, tiếng bát đĩa va chạm đã tắt hẳn. Trần Hạo ngồi trong phòng, cố gắng tập trung vào cuốn sách giáo khoa đang mở trước mặt. Nhưng những con chữ, những công thức hóa học dường như mờ nhạt đi, thay vào đó là những lời nói của Thằng Tý và Con Mèo cứ vang vọng trong đầu anh, rõ mồn một như vừa mới nghe chiều nay.

“Vợ chồng sắp cưới… một đôi… của nhau…”

Trần Hạo thở dài, gập cuốn sách lại một cách mạnh bạo, tạo ra một tiếng động nhỏ trong căn phòng tĩnh mịch. Anh không thể tập trung được. Những lời nói ấy cứ bám riết lấy anh, xoáy sâu vào tâm trí anh, tạo thành một mớ bòng bong của cảm xúc và suy nghĩ. Anh đứng dậy, đi đến bên cửa sổ. Ánh đèn vàng ấm áp từ nhà Lê An vẫn còn sáng, một hình ảnh quen thuộc và bình yên, đã đi cùng anh suốt bao nhiêu năm tháng tuổi thơ.

Anh nhìn ánh đèn ấy, cảm thấy một sự gắn kết thân thuộc, không thể phủ nhận. Anh thích Lê An, điều đó là chắc chắn. Từ những ngày còn bé tí, cô bé tóc tết hai bím, má phúng phính đã chiếm một vị trí đặc biệt trong trái tim anh. Anh nhớ những lần cô khóc vì bị bạn bè trêu chọc, anh đã luôn là người đứng ra bảo vệ. Anh nhớ những buổi chiều cô cùng anh nhặt ve chai, rồi cùng anh ngồi bên bờ sông kể chuyện. Anh nhớ cái cách cô cười, cái cách cô nhìn anh với ánh mắt tin tưởng và trìu mến. Tất cả những điều đó đều là thật, đều là những cảm xúc chân thành nhất mà anh từng có.

Nhưng giờ đây, cái tình cảm trong sáng ấy lại đi kèm với một gánh nặng mới, một áp lực mà lời đồn đã mang lại. “Một đôi… của nhau…” Anh vuốt nhẹ lên bìa cuốn sách giáo khoa, cảm thấy tâm trạng mình rối bời giữa tình cảm và tham vọng, giữa niềm vui nhỏ nhoi khi được gắn ghép với cô và áp lực đè nặng từ những kỳ vọng vô hình.

Liệu mình có đủ tốt để giữ An ở lại không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí anh. Nếu anh không vào được trường chuyên, không thể thoát ly khỏi thị trấn nhỏ bé này, làm sao anh có thể lo cho An một tương lai tốt đẹp như mọi người kỳ vọng? Làm sao anh có thể đối diện với những lời bàn tán ấy, nếu anh không thể thực hiện được ước mơ của mình? Anh sợ, sợ rằng anh sẽ làm cô thất vọng. Anh sợ, sợ rằng anh sẽ không đủ bản lĩnh để bảo vệ tình yêu của mình trước những khó khăn của cuộc đời.

Áp lực học hành, áp lực thi cử, áp lực phải thành công để thay đổi số phận, giờ đây lại hòa quyện với áp lực phải "là của nhau" với Lê An. Anh cảm thấy một sự ngột ngạt trong lồng ngực, như có một tảng đá vô hình đang đè nén anh. Anh cần phải cố gắng hơn nữa. Anh cần phải tập trung vào việc học, vào ước mơ thành phố kia. Chỉ có như vậy, anh mới có thể có một tương lai, một tương lai đủ tốt để anh có thể đường đường chính chính nắm tay Lê An, mà không phải lo sợ bất cứ điều gì.

Trần Hạo lầm bầm, như tự nói với chính mình, như tự dặn lòng. “Mình cần phải cố gắng hơn nữa…” Anh nghĩ về những cuốn sách còn dang dở, về những bài toán khó cần phải giải quyết. Anh biết, con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai. Anh không thể để bất cứ điều gì làm xao nhãng anh khỏi mục tiêu. Kể cả tình cảm của anh dành cho Lê An, thứ tình cảm mà anh luôn trân trọng, cũng phải tạm thời gác lại.

Anh quay trở lại bàn học, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi ánh đèn vàng từ nhà Lê An. Trong khoảnh khắc đó, Trần Hạo cảm thấy một nỗi cô đơn lạ lùng. Anh đang cố gắng vì một tương lai có cô, nhưng chính sự cố gắng ấy lại đẩy anh ra xa cô. Anh không dám bày tỏ, không dám khẳng định, vì sợ rằng nếu anh nói ra, anh sẽ không thể thực hiện được. Sự rụt rè của anh, cái bản tính e dè cố hữu, cùng với áp lực từ dư luận và tham vọng cá nhân, đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An. Anh không biết rằng, chính cái sự chậm một nhịp này, cái sự chần chừ không dám đối diện với cảm xúc, sẽ là cái giá phải trả đắt nhất cho cả một đời sau này.

Trần Hạo mở lại cuốn sách, nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn ánh đèn nhà Lê An. Anh tự nhủ, "nếu như ngày đó...". Anh không biết, "nếu như ngày đó" anh đã đủ dũng cảm để nói ra, thì mọi chuyện liệu có khác. Nhưng giờ đây, những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, lại tiếp tục chất chồng, nặng trĩu hơn cả những cuốn sách giáo khoa trên bàn. Anh không hay, Lê An cũng đang đứng bên cửa sổ nhà mình, nhìn về phía căn phòng anh, với cùng một nỗi buồn mênh mông, một nỗi buồn của một tình yêu đang dần chìm vào quên lãng, dù người trong cuộc vẫn đang cố gắng níu giữ từng chút hy vọng cuối cùng.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free