Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 68: Giấc Mơ Bên Sông: Ngôi Nhà Và Lời Hứa Lặng
Ánh đèn vàng ấm áp từ nhà Lê An đã tắt tự bao giờ. Trần Hạo, sau bao nhiêu dằn vặt với những lời đồn thổi và gánh nặng vô hình, cuối cùng cũng gục xuống bàn học, mệt mỏi. Anh đã cố gắng tập trung vào sách vở, nhưng từng câu chữ dường như chỉ nhảy múa trước mắt anh mà không đọng lại chút ý nghĩa nào. Tâm trí anh vẫn vương vấn ánh đèn vừa tắt, và một nỗi cô đơn lạ lùng lại ập đến, như một dòng nước lạnh lẽo len lỏi qua từng kẽ hở trong tâm hồn. Anh đang cố gắng vì một tương lai có cô, anh tự nhủ, nhưng chính sự cố gắng ấy, sự tập trung tuyệt đối vào mục tiêu thành phố, lại đẩy anh ra xa cô một cách khó hiểu. Anh không dám bày tỏ, không dám khẳng định, vì sợ rằng nếu anh nói ra, anh sẽ không thể thực hiện được những hoài bão lớn lao đang nung nấu trong lòng. Sự rụt rè của anh, cái bản tính e dè cố hữu, cùng với áp lực từ dư luận và tham vọng cá nhân, đã tạo nên một khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, một khoảng cách mà anh không tài nào gọi tên được. Anh không biết rằng, chính cái sự chậm một nhịp này, cái sự chần chừ không dám đối diện với cảm xúc, sẽ là cái giá phải trả đắt nhất cho cả một đời sau này.
Cùng lúc đó, trong căn phòng nhỏ ấm cúng của mình, Lê An cũng vừa gác bút, khẽ thở dài. Ánh đèn bàn vàng dịu nhẹ vẫn còn chiếu xuống cuốn sổ nhật ký bìa xanh đã ố vàng, nơi cô vừa trút bỏ những suy tư và ước mơ thầm kín nhất. Cô ngồi bên cửa sổ, ánh mắt dõi về phía căn nhà Trần Hạo, nơi giờ đây chỉ còn là một khoảng tối. Trong lòng cô vẫn còn những bâng khuâng từ buổi gặp mặt hôm trước, khi Hạo dường như xa cách hơn mọi khi, ánh mắt anh tránh né, lời nói anh dè dặt. Tiếng côn trùng rả rích từ khu vườn bên ngoài vọng vào, lảnh lót trong đêm tĩnh mịch, càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng, như thể cả thế giới đang nín thở lắng nghe những nỗi niềm không tên trong lòng cô.
“Hạo dạo này lạ quá, không còn hồn nhiên như trước,” cô thì thầm, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp nhưng chứa đựng một nỗi buồn cam chịu. “Chắc là do áp lực học hành... Anh ấy đang cố gắng vì tương lai của cả hai, mình phải tin tưởng chứ, phải không?” Câu hỏi cuối cùng như một lời tự trấn an, một hy vọng mong manh bám víu vào niềm tin sâu sắc mà cô dành cho anh. Cô tin rằng, dù Hạo có vẻ xa cách, anh vẫn có những cảm xúc giống cô, những cảm xúc mà họ đã cùng nhau vun đắp từ thuở ấu thơ.
An lại mở cuốn sổ, lật đến trang cuối cùng vừa viết. Nét chữ cô mềm mại, uyển chuyển, nhưng từng con chữ lại như mang theo một sức nặng của cả một giấc mơ. Cô đã viết về một tương lai giản dị, về một ngôi nhà nhỏ mà cô và Hạo sẽ cùng nhau xây dựng. “...một ngôi nhà nhỏ, có giàn hoa giấy rực rỡ, bên bờ sông này, nơi tiếng sóng vỗ rì rào mỗi đêm sẽ ru chúng ta vào giấc ngủ. Mỗi sáng thức dậy, mình sẽ cùng Hạo ra vườn, tưới những luống rau xanh mướt, hái những bông hoa tươi thắm cắm vào bình. Chiều về, chúng ta sẽ ngồi bên hiên nhà, ngắm hoàng hôn buông xuống trên dòng sông, kể cho nhau nghe những chuyện đã qua, những ước mơ còn dang dở. Sẽ không cần phải thành phố phồn hoa, không cần những danh vọng xa vời. Chỉ cần bình yên, chỉ cần có Hạo, và có một mái ấm nhỏ của riêng chúng ta ở đây, nơi chúng ta đã cùng nhau lớn lên, nơi mọi ký ức đẹp đẽ nhất đều gắn liền với nhau.”
Cô khẽ mỉm cười khi đọc lại những dòng đó, một nụ cười pha lẫn chút bâng khuâng và lo lắng mơ hồ. Giấc mơ ấy thật giản dị, thật chân thành, nhưng cũng thật mong manh. Cô biết Hạo có những hoài bão lớn lao, những ước mơ về một chân trời mới, khác xa cái thị trấn nhỏ bé này. Cô có cảm nhận được điều đó, qua cách anh miệt mài học hành, qua cách anh tránh né những câu chuyện về tương lai gần. Nhưng cô vẫn hy vọng, hy vọng rằng dù anh có bay cao đến đâu, anh vẫn sẽ chọn trở về, chọn bến đỗ bình yên này. Cô tin vào tình cảm giữa hai người, tin rằng nó đủ sâu đậm để vượt qua mọi khoảng cách vô hình, mọi áp lực của cuộc sống.
An nhớ lại lời của Bà Mai, của Chú Nam, của bao nhiêu người trong thị trấn, ai cũng mặc định rằng cô và Hạo sẽ là của nhau. Những lời nói ấy đôi khi khiến cô ngượng ngùng, nhưng sâu thẳm trong lòng, cô lại thấy thật ấm áp, thật an lòng. Đó là một lời hứa ngầm, một sự công nhận từ cả cộng đồng, như thể số phận đã an bài cho họ. Nhưng rồi, khi nhìn lại thái độ của Hạo, sự rụt rè và lảng tránh của anh, nỗi lo lắng mơ hồ kia lại trỗi dậy. Liệu có phải chỉ mình cô ôm giữ giấc mơ này? Liệu có phải chỉ mình cô đang cố gắng níu giữ một điều gì đó đang dần tuột khỏi tầm tay? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô vẫn đập những nhịp đập thổn thức mỗi khi nghĩ về anh, về tương lai mà cô hằng mơ ước, một tương lai mà cô tin là có anh, mãi mãi bên bờ sông cũ này.
An gấp cuốn sổ lại, đặt nó cẩn thận vào ngăn kéo bàn. Cô đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn về phía ngôi nhà Hạo một lần nữa. Màn đêm đã buông xuống thật sâu, bao trùm vạn vật trong một màu đen huyền bí. Chỉ còn lại ánh trăng non yếu ớt và những vì sao lấp lánh trên bầu trời, như đang chứng kiến những nỗi niềm của cô gái nhỏ. Cô hy vọng, cô tin tưởng, và cô chờ đợi. Đó là tất cả những gì Lê An có thể làm được vào lúc này, trong cái khoảng cách vô hình đang dần hình thành giữa cô và người con trai cô thương.
***
Buổi chiều tà hôm sau, nắng vàng dịu nhẹ trải dài trên mặt nước sông lấp lánh, nhuộm một màu cam đỏ lên những hàng tre rì rào ven bờ. Gió mát rượi thổi qua, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa chiều và hương cây cỏ xanh tươi tràn ngập không gian, tạo nên một bầu không khí trong lành, lãng mạn đến nao lòng. Lê An ngồi trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông cũ, nơi cô và Trần Hạo đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu buổi chiều tuổi thơ. Tay cô cầm một cây bút chì, lướt nhẹ trên trang giấy trắng tinh của cuốn sổ phác thảo. Trong đó, một ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy đang dần hiện lên dưới nét vẽ tài hoa của cô. Ngôi nhà có mái ngói đỏ tươi, cửa sổ gỗ nâu, và một khu vườn nhỏ xinh hướng ra dòng sông hiền hòa. Đây chính là ngôi nhà trong mơ của cô, là tổ ấm mà cô hằng khao khát được xây dựng cùng Trần Hạo.
Cô say sưa với bản vẽ của mình, những nét chì mềm mại phác họa từng chi tiết nhỏ nhất. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, ánh mắt cô lấp lánh niềm hy vọng. Lê An không để ý rằng Trần Hạo đã đứng đó tự lúc nào, lặng lẽ quan sát cô. Anh vừa từ buổi học thêm về, trên vai vẫn còn chiếc cặp sách nặng trĩu. Ánh mắt anh không khỏi dừng lại ở cô gái nhỏ đang say mê vẽ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi gánh nặng từ những lời đồn thổi, mọi áp lực thi cử dường như tan biến. Chỉ còn lại hình ảnh An, bình yên và xinh đẹp, như một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Thấy An không để ý, Hạo khẽ ho một tiếng. Lê An giật mình, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô sáng bừng khi thấy anh.
“Hạo!” cô reo khẽ, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng chiều. “Cậu về rồi à? Lại đây ngồi với tớ.”
Anh khẽ gật đầu, bước chậm rãi đến bên cô, đặt chiếc cặp sách xuống bãi cỏ. Anh ngồi xuống phiến đá bên cạnh An, nhưng lại giữ một khoảng cách nhỏ. Cảm giác xa cách ấy, cái khoảng cách vô hình ấy, lại một lần nữa len lỏi vào tâm trí An, khiến nụ cười trên môi cô thoáng chút gượng gạo. Anh không nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh lảng tránh, hướng về phía dòng sông đang chảy xiết.
“Cậu đang vẽ gì vậy An?” Giọng anh trầm ấm, nhưng nghe có vẻ thiếu tự nhiên, như một câu hỏi khách sáo.
Lê An đưa cuốn sổ phác thảo cho anh xem, đôi mắt vẫn lấp lánh niềm vui. “Tớ đang vẽ ngôi nhà mơ ước của mình đấy. Một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông này, có giàn hoa giấy, có khu vườn xinh xắn. Cậu thấy sao?”
Trần Hạo nhìn vào bản vẽ, những nét chì tinh xảo của An đã tái hiện một cách sống động ngôi nhà trong mơ của cô. Anh thấy được sự hồn nhiên, sự khao khát bình yên trong từng đường nét. Một thoáng dịu dàng hiện lên trong mắt anh, nhưng rồi lại nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ trầm tư.
“Đẹp lắm, An à,” anh nói, giọng đều đều. “Cậu vẽ đẹp thật đấy.”
“Cậu thấy không, Hạo?” Lê An vẫn cố gắng duy trì sự sôi nổi. “Sau này, mình sẽ xây một ngôi nhà như thế này ở đây. Sống một cuộc đời bình yên, không phải lo nghĩ gì cả. Cậu có nghĩ sau này mình sẽ xây nhà ở thị trấn này không? Tớ thì muốn một ngôi nhà nhỏ thôi, có cái vườn xinh xắn, rồi mỗi ngày hai đứa mình cùng nhau ra sông câu cá, ngắm hoàng hôn…”
Cô nói, ánh mắt dõi về phía anh, tràn đầy hy vọng. Đó là một lời gợi mở, một lời mời gọi về một tương lai chung, một lời hứa lặng lẽ mà cô muốn anh đáp lại. Cô mong một ánh mắt đồng tình, một nụ cười, hay ít nhất là một cái gật đầu nhỏ. Nhưng Trần Hạo vẫn nhìn xa xăm, ánh mắt anh dường như đang nhìn xuyên qua dòng sông, xuyên qua những hàng tre, hướng về một nơi nào đó xa xôi hơn, lớn lao hơn.
“Tớ… tớ còn phải lo học hành đã, An à,” anh đáp, giọng nói thấp đi, đầy những nỗi niềm khó nói. “Chuyện sau này còn xa lắm. Tớ… tớ còn phải cố gắng thật nhiều để thi đỗ vào trường chuyên, rồi lên thành phố học đại học. Ba mẹ tớ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào tớ. Tớ không thể làm họ thất vọng.”
Nghe anh nói, nụ cười trên môi Lê An dần tắt. Cô cảm thấy một sự hụt hẫng khó tả. Lại là “học hành,” lại là “thành phố,” lại là “chuyện sau này còn xa lắm.” Những lời nói không thành, những cảm xúc bị kìm nén, cứ thế chất chồng giữa hai người. Cô biết anh có áp lực, cô hiểu anh có hoài bão. Nhưng liệu những hoài bão ấy có đủ lớn để gạt bỏ đi tất cả những gì họ đã cùng nhau xây dựng, những giấc mơ giản dị mà cô ấp ủ? Cô cảm thấy trái tim mình se lại, như có một sợi dây vô hình đang thắt chặt.
Trần Hạo, dù không nhìn thẳng vào An, nhưng anh cảm nhận được sự im lặng của cô, cảm nhận được sự thay đổi trong bầu không khí. Anh cũng thấy có lỗi, nhưng anh không biết phải làm sao. Anh không muốn An phải thất vọng nếu anh không thể giữ lời, không thể thực hiện được những lời hứa mà anh chưa từng thốt ra. Anh sợ rằng, nếu anh bày tỏ tình cảm của mình lúc này, nó sẽ trở thành một gánh nặng, một sự ràng buộc khiến anh không thể toàn tâm toàn ý theo đuổi mục tiêu. Anh sợ rằng anh sẽ không đủ tốt, không đủ mạnh mẽ để vừa thực hiện được ước mơ của mình, vừa bảo vệ được tình yêu của họ. Cái sự rụt rè, e dè cố hữu của anh, cùng với áp lực phải thành công, đã tạo nên một bức tường vô hình, ngăn cách anh với những cảm xúc chân thật nh���t của mình.
“Tớ biết mà,” Lê An khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, nhưng vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản. “Cậu cứ cố gắng học đi. Tớ tin cậu sẽ làm được mà.”
Một lời động viên, nhưng trong đó lại chứa đựng một nỗi buồn sâu sắc. Cô chấp nhận sự lảng tránh của anh, chấp nhận cái khoảng cách mà anh đang tạo ra. Cô đã từng hy vọng anh sẽ nói một điều gì đó khác, một lời trấn an, một lời hứa hẹn nhỏ. Nhưng không, chỉ có sự im lặng và những lời nói tránh né. Lê An cúi đầu nhìn lại bản phác thảo trên tay, ngôi nhà nhỏ với giàn hoa giấy bỗng trở nên thật xa vời, thật mong manh. Cô cảm thấy một nỗi cô đơn quặn thắt, như thể giấc mơ của cô đang dần trôi theo dòng sông, xa khỏi tầm với. Chính cái sự chậm một nhịp trong việc bày tỏ cảm xúc của Trần Hạo, sự chần chừ không dám đối diện với tình cảm, đang dần kéo Lê An ra xa, dù cô vẫn còn ngồi ngay bên cạnh anh, trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông cũ.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đã bắt đầu tắt hẳn, nhường chỗ cho những vệt màu cam tím cuối cùng trên nền trời, quán tạp hóa nhỏ, cũ kỹ của Chú Nam lại trở nên nhộn nhịp lạ thường. Tiếng xe máy chạy qua đường lướt nhanh, tiếng nói chuyện râm ran của người dân địa phương vang vọng trong không gian nhỏ hẹp. Mùi bánh kẹo ngọt ngào hòa lẫn mùi xà phòng thơm mát và đôi khi là mùi thuốc lá thoang thoảng, tạo nên một hương vị đặc trưng, thân thuộc của cuộc sống nơi thị trấn. Chú Nam, với vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn và ánh mắt tinh anh, đang cần mẫn lau chùi quầy hàng, sắp xếp lại những gói bim bim, hộp sữa.
Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng, nụ cười hiền hậu và chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, bước vào quán. Bà đang chọn mua vài món đồ lặt vặt cho bữa tối. Vừa nhìn thấy Chú Nam, bà đã nở nụ cười tươi tắn.
“Chú Nam ơi, cho tôi gói mì chính với cân đường nhé!” Bà Mai nói, giọng nói hiền từ, ấm áp.
“Vẫn vị cũ chứ cháu?” Chú Nam hỏi, mắt vẫn tinh anh nhìn vào các kệ hàng. Ông đã quen thuộc với thói quen mua sắm của từng khách hàng thân thiết.
“Vẫn vậy chú ạ,” Bà Mai đáp. Bà đưa tay với lấy một gói bánh quy trên kệ cao, rồi vô tình nhìn ra ngoài cửa. Lúc đó, Trần Hạo và Lê An vừa đi ngang qua quán, trên đường về nhà. Hạo đi phía trước, An theo sau, cả hai vẫn giữ một khoảng cách nhất định, vẻ mặt trầm tư. Dáng vẻ của họ, dù đã lớn hơn nhiều so với thuở còn bé, vẫn toát lên vẻ thanh mai trúc mã không lẫn vào đâu được.
Bà Mai khẽ mỉm cười, một nụ cười đầy ý nhị. Bà quay sang Chú Nam, khuôn mặt hiền từ vẫn còn vương vấn nét ấm áp.
“Chú Nam này,” Bà Mai bắt chuyện, giọng nhỏ nhẹ, như thể đang chia sẻ một niềm vui thầm kín. “Hai đứa Hạo với An đó, lớn nhanh như thổi! Mới ngày nào còn chạy lon ton quanh sân, giờ đã thành thiếu nam thiếu nữ cả rồi. Ai cũng bảo sau này chúng nó thế nào cũng về một nhà, chú thấy có đúng không?”
Chú Nam đặt gói mì chính và cân đường lên bàn, gật gù lắng nghe. Ông cũng nhìn theo bóng dáng hai đứa trẻ vừa khuất sau góc đường. Ánh mắt ông tinh tường, như đã chứng kiến biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu chớm nở và lụi tàn ở cái thị trấn nhỏ bé này.
“Đúng rồi, bà Mai,” Chú Nam đáp, giọng trầm ấm, chậm rãi. “Thằng Hạo nó thông minh, con An nó hiền lành, lại khéo léo. Xứng đôi vừa lứa còn gì. Hai đứa nó chơi với nhau từ tấm bé, tình nghĩa sâu nặng. Ai mà chẳng mong chúng nó thành đôi chứ.”
Ngừng một lát, Chú Nam khẽ thở dài nhẹ, một tiếng thở dài gần như không nghe thấy, nhưng lại chứa đựng một nỗi lo lắng mơ hồ, một dự cảm không lành. Bà Mai tinh ý nhận ra điều đó.
“Nhưng mà… sao hả chú?” Bà Mai hỏi, khuôn mặt hiền hậu thoáng chút lo âu.
Chú Nam lau sạch bàn, ánh mắt vẫn dõi ra ngoài cửa, nơi bóng dáng Hạo và An đã hoàn toàn biến mất. Ông trầm ngâm một lúc, như thể đang cân nhắc từng lời nói.
“Thằng Hạo nó thông minh thế,” Chú Nam nói, giọng ông thấp hơn, đầy suy tư. “Nó học giỏi, có chí. Ai cũng biết nó đang cố gắng để thi vào trường chuyên trên thành phố, rồi học đại học. Cái thị trấn nhỏ bé này, liệu có giữ chân được nó không nhỉ? Sợ nó ra thành phố rồi lại… khác.”
Lời nói của Chú Nam vang lên trong không gian quán tạp hóa, tuy nhỏ nhẹ nhưng lại mang một sức nặng vô hình. Bà Mai nghe xong, nụ cười trên môi cũng dần tắt hẳn. Bà hiểu ý của Chú Nam. Bao nhiêu năm qua, đã có biết bao nhiêu đứa trẻ của thị trấn này, tài giỏi, có chí, đã rời đi để tìm kiếm một tương lai tốt đẹp hơn nơi phố thị phồn hoa. Và rồi, không ít trong số họ đã không trở về nữa. Hoặc nếu có trở về, họ cũng đã thay đổi, không còn là những đứa trẻ hồn nhiên ngày xưa. Tình làng nghĩa xóm, tình yêu đôi lứa, có khi cũng chẳng thể thắng nổi sức hút của những ánh đèn thành phố.
“Ừ nhỉ…” Bà Mai khẽ thì thầm, giọng bà cũng chứa đựng một nỗi buồn man mác. “Thằng Hạo nó có chí lớn. Mà con bé An thì chỉ mong một cuộc sống bình yên ở đây thôi. Sợ rồi… đường ai nấy đi thì khổ.”
Cả Bà Mai và Chú Nam đều im lặng, chìm vào dòng suy nghĩ của riêng mình. Không ai nói thêm lời nào, nhưng bầu không khí trong quán tạp hóa bỗng trở nên nặng trĩu. Những lời bàn tán, những kỳ vọng của cộng đồng, giờ đây lại mang theo một nỗi lo lắng âm ỉ về tương lai. Giấc mơ giản dị của Lê An về một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, một cuộc đời bình yên với Trần Hạo, dường như đang đứng trước một thách thức lớn. Sự rụt rè của Trần Hạo, sự chậm một nhịp trong việc bày tỏ cảm xúc, cùng với hoài bão và áp lực từ cuộc sống, đang dần tạo ra một khoảng cách vô hình, đẩy họ về hai phía của một con đường, nơi những lời nói không thành sẽ mãi mãi là nỗi tiếc nuối khôn nguôi.
Trần Hạo không hề biết rằng, những suy nghĩ của anh về việc phải cố gắng để có một tương lai đủ tốt cho Lê An, lại đang được nhìn nhận một cách khác. Những lời nói của người lớn, tuy chỉ là những câu chuyện phiếm, lại như gieo mầm cho một sự chia ly, một nỗi lo lắng về sự thay đổi không thể tránh khỏi. Anh vẫn miệt mài với cuốn sách, với những bài toán, với giấc mơ thành phố, không hề hay biết rằng, chính cái sự tập trung tuyệt đối ấy, cái sự chần chừ không dám đối diện với cảm xúc, đang dần đẩy anh và Lê An vào những con đường khác nhau, cho dù họ vẫn còn đang ở chung một thị trấn, dưới cùng một bầu trời hoàng hôn.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.