Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 69: Giữa Lựa Chọn Và Nỗi Bâng Khuâng
Hoàng hôn buông mình trên thị trấn nhỏ, mang theo sắc vàng cam trầm buồn nhuộm đỏ dòng sông hiền hòa. Tiếng rao quà vặt của cô hàng nước đầu ngõ đã tắt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích bắt đầu bản giao hưởng đêm. Trong căn nhà nhỏ cuối làng, Trần Hạo vẫn miệt mài bên bàn học, không hay biết những lời nói vu vơ của người lớn ở quán tạp hóa Chú Nam đã gieo thêm một nỗi lo lắng vô hình vào bức tranh định mệnh của anh và Lê An.
Ánh đèn sợi đốt leo lét hắt xuống chồng sách vở cao ngất, tạo thành những bóng đổ chập chờn trên tường. Trần Hạo ngồi đó, vầng trán nhăn lại vì suy nghĩ, cây bút chì xoay tròn giữa các ngón tay thon dài rồi lại miệt mài lướt trên trang giấy trắng. Tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút viết cót két, và đôi khi là tiếng thở dài khe khẽ của cậu, là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự tĩnh lặng trong căn phòng nhỏ. Mùi giấy sách mới, mùi mực, hòa quyện với mùi cơm mẹ nấu thoang thoảng từ dưới bếp vọng lên, tạo nên một không khí vừa ấm cúng vừa căng thẳng đến lạ lùng. Trần Hạo biết, mỗi nét chữ, mỗi phép tính cậu giải được lúc này không chỉ là kiến thức, mà còn là những viên gạch xây nên tương lai. Một tương lai mà cậu tin rằng, sẽ đủ vững vàng để che chở cho Lê An, đủ sáng sủa để thoát khỏi cái vòng luẩn quẩn của thị trấn nhỏ này. Nhưng cái tương lai ấy, trong tâm trí non nớt của một cậu thiếu niên, lại đòi hỏi một sự tập trung tuyệt đối, một sự hy sinh vô hình mà cậu chưa thể định nghĩa.
Cậu đang giải một bài toán hình học phức tạp, đường nét và góc cạnh cứ xoáy vào tâm trí, đòi hỏi sự tập trung cao độ. Cậu cắn nhẹ đầu bút, ánh mắt dán chặt vào trang sách, như thể muốn xuyên thấu từng con số, từng ký hiệu. Những lời nói của cha vẫn văng vẳng bên tai, không phải là tiếng la mắng, mà là những lời khuyên răn ngắn gọn, mang theo cả một gánh nặng của kỳ vọng. Trần Hạo hiểu, cha mẹ đã đặt hết niềm tin vào cậu, hy vọng cậu sẽ là người thay đổi số phận của cả gia đình, là ánh sáng đưa họ thoát khỏi cuộc sống lam lũ nơi làng quê. Chính vì thế, cậu không cho phép mình lơ là, không cho phép mình xao nhãng dù chỉ một giây.
Tiếng bước chân chậm rãi vọng từ phòng khách vào, rồi dừng lại ở ngưỡng cửa. Trần Văn Ba, cha của Trần Hạo, đứng đó, dáng người khắc khổ in bóng trên nền ánh sáng yếu ớt. Khuôn mặt ông nghiêm nghị, nhưng ánh mắt nhìn con trai lại ánh lên niềm tự hào pha lẫn nỗi lo lắng và kỳ vọng nặng nề. Ông không nói gì ngay, chỉ lặng lẽ quan sát Hạo. Suốt bao nhiêu năm qua, ông đã chứng kiến con mình lớn lên, chứng kiến sự thông minh và cần cù của nó. Ông biết, Hạo là niềm hy vọng duy nhất của gia đình.
“Hạo,” Trần Văn Ba cất tiếng, giọng ông trầm ấm nhưng đầy uy nghiêm, mang đậm âm hưởng địa phương. “Con ráng học cho tốt. Cơ hội đổi đời chỉ có một lần thôi con ạ.”
Lời nói của cha như một tảng đá đè nặng lên vai Hạo. Cậu khẽ gật đầu, không ngẩng mặt lên khỏi trang sách, chỉ đáp lại bằng một tiếng “Dạ” nhỏ xíu. Cậu không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của cha, sợ rằng mình sẽ thấy được sự mệt mỏi, sự nhọc nhằn đã hằn sâu trên khuôn mặt ông. Cậu biết, cha đã phải làm lụng vất vả thế nào để nuôi cậu ăn học, để cậu có thể ngồi đây, cầm cuốn sách trên tay thay vì theo cha ra đồng.
Một lúc sau, Nguyễn Thị Tư, mẹ của Trần Hạo, nhẹ nhàng bước vào. Bà mang theo một cốc nước chanh ấm, đặt cẩn thận bên cạnh chồng sách của cậu. Khuôn mặt bà hiền dịu, ánh mắt chứa chan tình yêu thương và nỗi lo lắng. Bà nhìn Hạo, rồi lại nhìn những quầng thâm dưới mắt cậu, lòng không khỏi xót xa.
“Con học nhiều quá, nghỉ ngơi một chút đi con,” Nguyễn Thị Tư thì thầm, giọng bà nhẹ nhàng, ấm áp như vỗ về. “Mắt con thâm quầng rồi. Cứ học thế này thì không có sức mà đi thi đâu.”
Trần Hạo ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với mẹ, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy biết ơn. Cậu biết mẹ thương cậu, lo lắng cho cậu. Nhưng cậu cũng biết, cậu không thể dừng lại. Cậu không thể phụ lòng cha mẹ, không thể phụ lòng chính bản thân mình. Cậu khẽ lắc đầu, tay vẫn không rời cây bút, như thể sợ rằng nếu buông ra, tất cả những gì cậu đang cố gắng sẽ tan biến mất.
“Con không sao đâu mẹ,” Hạo đáp, giọng cậu trầm và có chút khàn. “Con còn nhiều bài tập lắm. Mẹ cứ nghỉ ngơi đi ạ.”
Nguyễn Thị Tư nhìn con trai, ánh mắt bà tràn ngập sự thấu hiểu. Bà biết, Hạo đang phải gánh vác một áp lực rất lớn, không chỉ từ việc học hành mà còn từ những kỳ vọng vô hình của cả gia đình, cả thị trấn. Bà muốn ôm lấy con, muốn nói rằng con không cần phải cố gắng đến thế, nhưng bà hiểu, ước mơ của Hạo không chỉ là của riêng cậu nữa rồi. Bà chỉ nhẹ nhàng xoa đầu cậu, rồi lặng lẽ quay ra, để lại Hạo một mình trong không gian tĩnh mịch của những con số và con chữ.
Trần Hạo lật trang sách, tiếp tục chìm vào thế giới số học và văn chương. Ngoài kia, đêm đã xuống sâu. Tiếng côn trùng rả rích càng lúc càng rõ, như đang đếm ngược từng khoảnh khắc trôi qua. Cậu miệt mài, không hề hay biết rằng, chính cái sự tập trung tuyệt đối này, cái sự chần chừ không dám đối diện với cảm xúc, đang dần đẩy anh và Lê An vào những con đường khác nhau, cho dù họ vẫn còn đang ở chung một thị trấn, dưới cùng một bầu trời đêm. Ước mơ vào trường chuyên, ước mơ về một tương lai tốt đẹp hơn cho Lê An, lại đang vô tình tạo ra một khoảng cách vô hình, khiến những lời nói không thành cứ mãi mắc kẹt trong trái tim cậu.
***
Tiếng trống tan học vang lên dồn dập, xé tan sự tĩnh mịch của những hành lang lớp học, báo hiệu một buổi chiều tự do đã đến. Học sinh ùa ra khỏi các lớp như ong vỡ tổ, tiếng cười nói rộn ràng, tiếng xe đạp lách cách hòa vào nhau tạo nên một bản nhạc náo nhiệt, trẻ trung của giờ tan trường. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, quyện với mùi giấy cũ và mùi nắng chiều dịu dàng, tạo nên một cảm giác vừa thân thuộc vừa hối hả.
Lê An đứng đợi Trần Hạo ở cổng trường như mọi khi. Dáng người nhỏ nhắn của cô nổi bật giữa dòng người tấp nập. Cô khoác chiếc áo sơ mi trắng, mái tóc đen dài xõa ngang vai, khẽ lay động theo làn gió nhẹ. Đôi mắt cô dõi theo từng tốp học sinh, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc. Nắng chiều dịu dàng hắt lên khuôn mặt cô, làm nổi bật nụ cười tươi rói thường trực. Cô mong chờ khoảnh khắc được cùng Hạo đạp xe về nhà, được kể cho anh nghe những câu chuyện vụn vặt trong ngày, hay đơn giản chỉ là đi bên anh trong sự im lặng thân thuộc.
Một lúc sau, cô thấy anh. Trần Hạo bước ra khỏi cổng trường, vai đeo cặp sách nặng trĩu, dáng người cao gầy có vẻ mệt mỏi hơn thường lệ. Vẻ mặt anh vẫn còn đăm chiêu, dường như tâm trí vẫn còn mắc kẹt đâu đó giữa những công thức toán học và những trang văn chương. Anh không nhìn xung quanh, chỉ cắm cúi bước đi, đôi mắt hơi cụp xuống. Nhìn thấy anh, nụ cười trên môi Lê An càng rạng rỡ. Cô nhanh nhẹn bước tới, muốn kéo anh ra khỏi thế giới của bài vở, muốn đưa anh trở về với thực tại dịu dàng của thị trấn ven sông.
“Hạo ơi!” Lê An gọi, giọng cô nhẹ nhàng, ấm áp như tiếng suối reo. Cô bước đến bên anh, ánh mắt lấp lánh sự mong đợi. “Chiều nay mình ra bờ sông ôn bài nhé? Hay đi dạo một chút rồi về cũng được. Lâu rồi mình không ra đó.”
Gợi ý của Lê An không chỉ là một lời mời ôn bài, mà còn là một mong muốn được dành thời gian bên nhau, được trở lại với những thói quen cũ mà cả hai đã từng trân trọng. Bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi những lời nói không thành đã từng lướt qua trong gió, giờ đây như một lời nhắc nhở về sự gắn bó thân thiết của họ.
Trần Hạo dừng bước. Ánh mắt anh dao động, một thoáng bối rối lướt qua, rồi nhanh chóng trở nên kiên quyết. Cậu biết, Lê An đang mong chờ điều gì. Cậu cũng biết, cậu muốn được ở bên cô nhiều hơn bao giờ hết. Nhưng trong đầu cậu lúc này, hình ảnh những chồng sách vở, những bài tập còn dang dở, và lời nói của cha mẹ, của Cô Lan, cứ thay nhau hiện lên. Ước mơ vào trường chuyên, con đường dẫn đến một tương lai tươi sáng mà cậu vẫn luôn ấp ủ, đang đòi hỏi sự hy sinh tuyệt đối.
“An à, xin lỗi cậu,” Trần Hạo đáp, giọng cậu trầm và có chút ngập ngừng, nhưng vẫn mang một sự kiên định khó lay chuyển. Cậu cố gắng không nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo của Lê An, sợ rằng nếu nhìn vào đó, cậu sẽ không thể từ chối được. “Mình có bài tập khó cần phải giải quyết, với lại mẹ dặn mình phải về sớm ôn thi. Cậu về trước đi nhé.”
Lời nói của Trần Hạo như một lưỡi dao vô hình cứa vào trái tim Lê An. Nụ cười tươi rói trên môi cô khẽ tắt, đôi mắt long lanh bỗng chốc cụp xuống. Cô hiểu, anh bận học. Cô hiểu, anh đang cố gắng vì tương lai. Nhưng những lời từ chối cứ lặp đi lặp lại, những buổi hẹn bên bờ sông cũ dần thưa thớt, khiến lòng cô không khỏi cảm thấy hụt hẫng và một nỗi buồn khó tả. Cô vẫn luôn là người chờ đợi, chờ đợi anh có thời gian, chờ đợi anh ngỏ lời, chờ đợi anh nhìn thấy cô giữa những trang sách. Nhưng dường như, sự chờ đợi ấy đang dần trở nên vô vọng.
Trần Hạo cảm nhận được sự im lặng của Lê An, cảm nhận được nỗi buồn đang bao trùm lấy cô. Một nỗi chua xót không tên dâng lên trong lòng cậu. Cậu muốn níu cô lại, muốn giải thích, muốn nói rằng không phải cậu không muốn ở bên cô, mà là cậu không thể. Cậu muốn nói rằng cậu đang cố gắng vì cô, vì một tương lai có cô trong đó. Nhưng những lời nói đó cứ nghẹn lại ở cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Sự rụt rè, sự chậm một nhịp trong việc bày tỏ cảm xúc, lại một lần nữa tạo nên một khoảng cách vô hình giữa họ.
Lê An chỉ khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhẹ tênh như chấp nhận số phận. Cô không nói thêm lời nào, chỉ quay người bước đi, dáng vẻ cô đơn lạc lõng giữa dòng người tấp nập. Bóng dáng cô dần khuất sau đám đông học sinh, để lại Trần Hạo đứng một mình, lòng nặng trĩu. Cậu nhìn theo bóng lưng Lê An, cảm thấy một nỗi tiếc nuối khôn nguôi dâng lên. Cậu biết, cậu vừa từ chối một khoảnh khắc quý giá, một khoảnh khắc có thể gắn kết họ hơn. Nhưng cậu cũng biết, cậu không có lựa chọn nào khác. Ước mơ của cậu, gánh nặng trên vai cậu, đã trở thành ưu tiên hàng đầu, đẩy tình cảm của họ vào một góc khuất. Liệu những quyết định hôm nay có phải là khởi đầu cho một sự chia ly, cho một lời nói không thành sẽ mãi mãi là nỗi day dứt sau này?
***
Buổi chiều, ánh nắng cuối ngày xuyên qua khung cửa sổ lớn của văn phòng giáo viên, hắt lên những chồng giáo án và tài liệu. Không gian nơi đây trang nghiêm, yên tĩnh, chỉ có tiếng bút sột soạt trên giấy và tiếng lật trang sách khẽ khàng của Cô Lan. Mùi giấy cũ, mùi mực, và mùi gỗ từ những chiếc bàn ghế đã sờn cũ quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí của sự học thuật và trí tuệ.
Trần Hạo bước vào, cúi đầu chào Cô Lan. Mái tóc cô búi gọn gàng, chiếc kính gọng mảnh vắt trên sống mũi, ánh mắt cô nghiêm nghị nhưng cũng đầy vẻ bao dung và quan tâm. Cô Lan mời Hạo ngồi xuống chiếc ghế đối diện bàn làm việc của mình, rồi nhìn cậu một cách thăm dò. Cô đã theo dõi Hạo từ lâu, nhận ra ở cậu một tiềm năng đặc biệt, một ngọn lửa trí tuệ đang âm ỉ cháy.
“Hạo, cô gọi em lên đây không phải vì em mắc lỗi,” Cô Lan mở lời, giọng cô ấm áp nhưng rõ ràng, từng lời từng chữ đều mang sức nặng của sự định hướng. “Cô muốn nói chuyện với em về tình hình học tập và tương lai của em.”
Trần Hạo ngồi thẳng lưng, hai tay đặt trên đùi, lắng nghe từng lời cô giáo nói. Cậu biết, đây không phải là một cuộc trò chuyện bình thường.
“Hạo, cô thấy em có tố chất rất tốt, đặc biệt là môn Toán,” Cô Lan tiếp tục, ánh mắt cô ánh lên sự tin tưởng. “Những bài tập khó, những câu hỏi hóc búa, em đều có thể tìm ra lời giải. Đó là một tài năng bẩm sinh mà không phải ai cũng có được.”
Cô Lan dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Hạo. “Nếu em cố gắng, cơ hội vào trường chuyên rất lớn. Em biết đó là con đường để em thay đổi cuộc sống của mình và gia đình. Nó không chỉ mở ra cánh cửa vào một ngôi trường tốt hơn, mà còn là bước đệm để em vào đại học, để em có một tương lai tươi sáng hơn, không phải ở mãi cái thị trấn này.”
Lời nói của Cô Lan như một mũi tên trúng đích, chạm vào sâu thẳm những khát vọng đang cháy bỏng trong lòng Trần Hạo. Cậu luôn ấp ủ ước mơ được thoát ly khỏi thị trấn nhỏ bé, được vươn tới những chân trời mới. Cậu muốn có một tương lai đủ tốt, không chỉ cho riêng mình mà còn cho cha mẹ, và đặc biệt là cho Lê An. Cậu hình dung ra cảnh Lê An sẽ mỉm cười rạng rỡ, tự hào khi cậu thành công, khi cậu có thể mang lại cho cô một cuộc sống đủ đầy, an yên. Nhưng lúc này đây, suy nghĩ về Lê An lại mang theo một nỗi chua xót. Cậu vừa từ chối cô, vì chính cái ước mơ mà cậu tin rằng sẽ vì cô.
“Dạ, em hiểu ạ,” Trần Hạo đáp, giọng cậu trầm và chậm rãi, từng lời nói đều chất chứa sự quyết tâm. “Em sẽ cố gắng hết sức.”
Cô Lan mỉm cười nhẹ, một nụ cười đầy khích lệ. “Cô tin ở em. Nhưng em cũng phải biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Áp lực sẽ rất lớn. Em phải chuẩn bị tinh thần để đối mặt với nó. Đừng để tiềm năng của em ngủ quên.”
Những lời khuyên của Cô Lan vang vọng trong tâm trí Trần Hạo. Cậu cúi đầu cảm ơn cô giáo, trong lòng vừa được củng cố quyết tâm nhưng cũng nặng trĩu suy nghĩ về những gì mình đang phải hy sinh. Cậu biết, để đạt được ước mơ, cậu sẽ phải đánh đổi rất nhiều. Thời gian dành cho gia đình, cho bạn bè, và đặc biệt là cho Lê An, sẽ ngày càng ít đi. Khoảng cách vô hình giữa cậu và cô, dường như, sẽ ngày càng lớn hơn. Lời khuyên của Cô Lan về “cơ hội đổi đời” đã vô tình đẩy Trần Hạo sâu hơn vào con đường mà anh tin là đúng, nhưng cũng là con đường sẽ khiến anh phải chậm một nhịp trong việc nắm giữ những điều quan trọng nhất. Cậu bước ra khỏi văn phòng giáo viên, mang theo gánh nặng của kỳ vọng và sự cô đơn của một người đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự lựa chọn lớn lao.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả dòng sông hiền hòa, biến mặt nước thành một tấm lụa là rực rỡ sắc màu. Nơi bờ sông cũ, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm tuổi thơ của Trần Hạo và Lê An, giờ đây chỉ còn lại một bóng hình cô độc. Lê An ngồi một mình trên tảng đá quen thuộc, nơi cô và Trần Hạo đã từng ngồi hàng giờ để ngắm hoàng hôn, để trò chuyện vu vơ, hay chỉ đơn giản là im lặng cảm nhận sự hiện diện của đối phương. Ánh mặt trời dần tắt, kéo theo những tia nắng cuối cùng, và lòng cô cũng trống trải đến lạ lùng.
Cô nhớ lại lời từ chối của Trần Hạo ở cổng trường. Ánh mắt dao động, vẻ mặt đăm chiêu, và câu nói kiên quyết “Mình có bài tập khó cần phải giải quyết, với lại mẹ dặn mình phải về sớm ôn thi.” Dù đã cố gắng tỏ ra bình thản, nhưng nỗi buồn vẫn len lỏi vào từng tế bào của cô. Lê An khẽ chạm tay vào mặt nước sông lạnh buốt, cảm nhận dòng nước chảy trôi miên man, cuốn theo những hy vọng mong manh của cô về một buổi chiều được ở bên anh. Dòng sông, vốn là biểu tượng của sự bình yên và gắn kết trong tâm hồn cô, giờ đây lại mang một cảm giác xa cách, như thể nó đang cuốn trôi cả những kỷ niệm đẹp đẽ của họ về một nơi xa xăm nào đó.
Trong túi áo, chiếc cuốn sổ nhật ký nhỏ bé, nơi cô đã viết về giấc mơ giản dị của mình – một ngôi nhà nhỏ bên bờ sông, một khu vườn, và cuộc sống bình yên bên Trần Hạo – dường như trở nên nặng trĩu hơn bao giờ hết. Những dòng chữ ấy, từng là nguồn động lực và niềm tin của cô, giờ đây lại xa vời, mờ nhạt như ánh hoàng hôn đang dần tắt. Cô không dám lấy nó ra, không dám đối diện với những lời lẽ đầy hy vọng mà cô đã từng ghi vào đó.
Nội tâm Lê An rối bời. Cô biết, Hạo đang bận rộn với ước mơ của anh ấy. Anh đang cố gắng để có một tương lai tốt đẹp hơn. Cô luôn ủng hộ anh, luôn tin tưởng vào tài năng và sự chăm chỉ của anh. Nhưng liệu, trong cái ước mơ lớn lao ấy, có còn chỗ cho cô không? Liệu anh có còn nhớ đến lời hứa không thành ngày nào, cái lời hứa thầm lặng về một tương lai chung bên bờ sông cũ này không? Cô muốn được quan tâm, muốn được ở bên anh, nhưng cũng không muốn làm phiền hay cản trở ước mơ của Hạo. Cô sợ mình sẽ trở thành gánh nặng, thành lý do khiến anh phải chùn bước.
“Hạo đang bận rộn với ước mơ của anh ấy… nhưng liệu có còn chỗ cho em trong ước mơ đó không?” Cô tự hỏi, giọng thì thầm hòa vào tiếng sóng vỗ nhẹ. Đôi mắt cô dõi theo một chiếc thuyền nhỏ trôi lững lờ trên sông, như cuộc đời của cô, không biết sẽ trôi về đâu.
Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn và nhẵn, ném xuống sông. Viên sỏi tạo nên những gợn sóng lăn tăn, rồi nhanh chóng chìm vào lòng nước lạnh. Giống như những hy vọng của cô, cứ ném đi rồi lại chìm xuống, không để lại dấu vết gì. Lê An ngồi đó thật lâu, nhìn dòng sông chảy trôi, cảm thấy một nỗi cô đơn và xa cách đang lớn dần giữa cô và người bạn thanh mai trúc mã. Sự im lặng của Trần Hạo, sự lảng tránh của anh, đã tạo nên một khoảng cách vô hình, một vết nứt nhỏ nhưng sâu sắc trong mối quan hệ của họ.
Cô nhớ về những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, những cử chỉ quan tâm thầm lặng của Trần Hạo. Ngày đó, ai cũng mặc định rằng họ sẽ là của nhau. Nhưng chính sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo, và sự chờ đợi mỏi mòn của Lê An, đã dần đẩy họ ra xa. Cô cảm thấy mệt mỏi với sự im lặng, với những lời nói không thành. Có lẽ, những gì Cô Lan nói với Hạo – về một tương lai tươi sáng nơi thành phố – đã thực sự in sâu vào tâm trí anh. Và có lẽ, cái tương lai đó, không còn có cô trong đó nữa.
Lê An thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả nỗi buồn và sự hụt hẫng. Hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng đêm bao trùm lấy dòng sông. Cô đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi trên quần áo, rồi lặng lẽ bước đi. Con đường về nhà dường như dài hơn, tối hơn. Cô biết, đây chỉ là khởi đầu của một sự xa cách. Sự từ chối của Trần Hạo và nỗi buồn của Lê An trực tiếp báo hiệu cho sự xa cách cảm xúc và địa lý khi Hạo lên thành phố, và là khởi đầu cho sự mệt mỏi của An. Nếu như ngày đó, anh nói sớm hơn một chút, có lẽ mọi chuyện đã khác. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ còn là những tiếc nuối âm ỉ, một lời nói không thành, và một khoảng cách vô hình đang dần lớn lên, nuốt chửng lấy mối tình thanh mai trúc mã của họ, chậm một nhịp.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.