Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 70: Bữa Cơm Họ Hàng Và Lời Nói Vô Tư
Dòng sông tối sầm lại, nuốt chửng những tia sáng cuối cùng của một ngày dài, và cả những hy vọng mong manh trong lòng Lê An. Cô đã bước đi trên con đường làng quen thuộc, nhưng mỗi bước chân đều nặng trĩu, như mang theo gánh nặng của những lời nói không thành, của một khoảng cách vô hình đang ngày một rộng lớn. Tiếng sóng vỗ rì rào trên bờ sông cũ dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, nhắc nhở cô về một nỗi cô đơn đang lớn dần, một sự xa cách mà cô không thể gọi tên. Trần Hạo, người bạn thanh mai trúc mã, người từng là cả thế giới của cô, giờ đây dường như đang trôi đi xa lắm, cuốn theo những ước mơ lớn lao của riêng anh, bỏ lại cô bơ vơ giữa thị trấn ven sông yên bình này. Cô đã về nhà trong bóng tối, ôm lấy nỗi bâng khuâng, cảm nhận rõ rệt cái "chậm một nhịp" đã bắt đầu len lỏi vào câu chuyện của họ.
***
Sáng Chủ Nhật, những tia nắng vàng óng ả xuyên qua tán lá cây bàng cổ thụ trước sân, nhảy múa trên nền gạch hoa cũ kỹ của nhà Trần Hạo, mang theo hơi ấm dịu nhẹ xua tan đi cái se lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Hôm nay là ngày giỗ ông nội Trần Hạo, nên họ hàng tề tựu đông đủ. Tiếng nói cười rôm rả, tiếng bát đũa lách cách hòa cùng mùi thức ăn đồng quê thơm lừng lan tỏa khắp gian nhà, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ. Cánh cửa gỗ lim sẫm màu luôn mở rộng, mời gọi gió mát và ánh sáng tràn vào, như thể muốn ôm trọn cả thị trấn nhỏ vào lòng. Trần Hạo ngồi ở vị trí quen thuộc bên bàn ăn dài, cạnh bố mình là Trần Văn Ba. Anh vẫn giữ vẻ trầm tư thường thấy, nhưng hôm nay, sự trầm tư ấy pha lẫn chút lơ đãng. Đôi mắt anh thỉnh thoảng lại liếc về phía bếp, nơi Lê An đang cùng mẹ anh, bà Nguyễn Thị Tư, tất bật chuẩn bị mâm cỗ.
Lê An mặc chiếc áo bà ba màu xanh ngọc, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, để lộ vầng trán thanh tú và nụ cười hiền hậu. Cô thoăn thoắt giúp bà Tư bày biện các món ăn lên mâm, đôi tay thoăn thoắt, cử chỉ dịu dàng, đảm đang đến mức khó ai có thể nhận ra cô chỉ là khách. Bà Tư nhìn cô với ánh mắt đầy trìu mến, miệng nở nụ cười hiền hậu.
“Con An khéo léo quá, cứ như con gái trong nhà vậy,” bà Tư nói, giọng nhẹ nhàng, chứa chan tình cảm. Bà đưa cho Lê An một chiếc đĩa sứ lớn đựng món gà luộc, dặn dò cô đặt lên bàn thờ.
Lê An khẽ cúi đầu, má ửng hồng. “Dạ, con làm được ạ. Cô cứ để đấy cho con.” Cô đáp, giọng nói trong trẻo như tiếng suối reo, và nụ cười càng thêm tươi tắn. Cô thấy ánh mắt của Trần Hạo thoáng qua mình, rồi nhanh chóng lảng đi, nhưng vậy cũng đủ khiến trái tim cô khẽ đập nhanh hơn một nhịp.
Trần Hạo, bên này, cố gắng tỏ ra không để ý, nhưng mỗi cử chỉ của Lê An đều không thoát khỏi tầm mắt anh. Anh thấy cô cười, thấy cô e thẹn, thấy cô hòa mình vào không khí gia đình anh một cách tự nhiên đến lạ. Lòng anh dấy lên một cảm giác ấm áp khó tả, nhưng rồi lại bị đè nén bởi một nỗi bận lòng khác. Cuốn sách ôn thi môn Toán vẫn đang mở trên bàn học ở góc phòng, những công thức phức tạp, những bài toán khó nhằn dường như đang chờ đợi anh. Anh biết mình không thể lơ là. Kỳ thi chuyển cấp sắp đến gần, và đó là cánh cửa duy nhất để anh thực hiện ước mơ đổi đời nơi thành phố lớn.
Trần Văn Ba, bố của Trần Hạo, một người đàn ông nghiêm nghị nhưng luôn quan tâm đến con cái, nhìn Trần Hạo đang ăn uống có vẻ lơ đãng, khẽ hắng giọng. “Thằng Hạo dạo này học hành thế nào rồi con? Có chắc suất trường chuyên không đấy?” Giọng ông trầm và dứt khoát, mang đậm chất người đàn ông trụ cột gia đình, luôn đặt tương lai con cái lên hàng đầu.
Trần Hạo giật mình, vội vàng đặt đôi đũa xuống. “Dạ… con vẫn đang cố gắng ạ. Thầy cô bảo con có nhiều tiến bộ rồi.” Anh đáp, giọng hơi nhỏ, tránh ánh mắt của bố. Anh biết, bố mẹ đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào anh, kỳ vọng vào một tương lai tươi sáng hơn ở thành phố. Đó là một gánh nặng, nhưng cũng là động lực lớn nhất của anh.
Bà Tư từ trong bếp đi ra, tay cầm thêm đĩa nem rán nóng hổi, đặt lên bàn. “Ông cứ hỏi mãi. Thằng bé nó học ngày học đêm, ông xem. Cứ để nó tự nhiên, đừng tạo áp lực cho nó quá.” Bà nói, giọng nhẹ nhàng nhưng vẫn đủ để làm dịu đi sự căng thẳng. Bà biết con trai mình đã vất vả thế nào.
Lê An cũng bước ra, tay cầm ấm trà mới pha, đặt cẩn thận xuống giữa bàn. Cô nhìn Trần Hạo, ánh mắt không giấu được sự lo lắng. Cô hiểu áp lực mà anh đang phải chịu đựng. Nó giống như một bức tường vô hình đang dần mọc lên giữa họ, ngăn cách anh với những điều bình dị, thân thuộc ở thị trấn này. Cô vẫn nhớ như in cảm giác hụt hẫng khi anh từ chối lời đề nghị cùng ôn bài hay đi dạo bên bờ sông. Nỗi buồn đó vẫn còn âm ỉ trong lòng cô, dù hôm nay, trong không khí ấm áp của gia đình, nó có vẻ đã dịu đi phần nào.
Cả nhà bắt đầu dùng bữa. Tiếng nói cười, tiếng cụng ly, tiếng trẻ con nô đùa, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự sum vầy. Lê An ngồi cạnh bà Tư, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn cho bà, cho Trần Hạo, cử chỉ tự nhiên như thể cô đã là một phần không thể thiếu của gia đình này từ rất lâu rồi. Trần Hạo cũng đáp lại bằng vài câu hỏi thăm xã giao về việc học của cô, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, như đang chìm đắm trong một thế giới riêng, nơi có những phương trình, những định lý và những ước mơ lớn lao đang chờ anh chinh phục. Anh cảm nhận được sự quan tâm của Lê An, một cảm giác ấm áp lan tỏa, nhưng dường như anh không biết phải đáp lại thế nào. Sự rụt rè cố hữu, cái e dè không dám bày tỏ, đã ăn sâu vào tâm tính anh, khiến anh luôn lảng tránh những khoảnh khắc mà tình cảm có thể bộc lộ ra ngoài một cách rõ ràng nhất.
Mùi thịt kho tàu thơm lừng, mùi canh măng nghi ngút khói, mùi nhang trầm thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên – tất cả những mùi hương ấy hòa quyện vào nhau, đánh thức trong lòng Lê An những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm bên Trần Hạo. Những buổi trưa hè trốn nhà đi câu cá, những chiều tan học cùng nhau đạp xe qua con đường làng rợp bóng cây, những đêm trăng sáng ngồi bên bờ sông cũ, chia sẻ những ước mơ ngây thơ. Tất cả những hình ảnh ấy cứ hiện về rõ mồn một trong tâm trí cô, khiến nụ cười trên môi cô càng thêm dịu dàng, nhưng cũng ẩn chứa một nỗi buồn man mác. Cô tự hỏi, liệu những khoảnh khắc giản dị ấy có còn tồn tại trong ký ức của Trần Hạo không, hay đã bị những tham vọng lớn lao nơi thành thị lu mờ?
Cô nhìn đôi tay Trần Hạo đang cầm đũa, thỉnh thoảng lại siết chặt một cách vô thức. Cô biết, đó là dấu hiệu của sự căng thẳng, của nỗi dằn vặt mà anh đang phải đối mặt. Anh đang đứng trước một ngã rẽ lớn của cuộc đời, và cô chỉ có thể đứng đó, dõi theo, và thầm cầu chúc cho anh. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một tiếng nói yếu ớt vẫn thì thầm: liệu có còn chỗ cho cô trong con đường anh chọn? Liệu anh có còn nhớ đến lời hứa không thành ngày nào, cái lời hứa thầm lặng về một tương lai chung bên bờ sông cũ này không? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm can cô, khiến lòng cô nặng trĩu.
***
Khi bữa ăn đang diễn ra sôi nổi nhất, Bác Hải, một họ hàng xa của Trần Hạo, người có vóc người cao lớn, râu quai nón, phong thái đường hoàng, lại là người vui vẻ, hóm hỉnh, đột ngột lên tiếng, phá vỡ bầu không khí chỉ thuần túy là chuyện học hành và công việc. Ông nâng ly rượu gạo trong tay, đưa mắt nhìn khắp lượt một lượt, rồi dừng lại ở Trần Hạo và Lê An.
“Thằng Hạo nhà mình học giỏi thế này, sau này phải ra thành phố lập nghiệp cho rạng danh tông đường. Trai tráng thì phải có chí lớn, chứ cứ ở mãi cái thị trấn nhỏ này thì làm sao mà phát triển được,” Bác Hải nói, giọng sang sảng, đầy hào sảng. Ông nhấp một ngụm rượu, rồi tiếp lời, ánh mắt đầy ẩn ý. “Nhưng mà giỏi giang đến mấy thì cũng phải có người tề gia nội trợ chứ. Nhà cửa phải có hơi ấm phụ nữ thì mới ấm cúng được.” Ông ngừng lại một chút, như thể đang đợi mọi người suy nghĩ, rồi đột ngột quay sang nhìn Lê An, nở nụ cười tươi rói. “Con An nhà mình thì khéo léo, hiền lành, lại gần gũi từ bé. Hai đứa nó lớn lên cùng nhau, tình cảm gắn bó. Sau này làm con dâu nhà này thì còn gì bằng! Vừa hợp tuổi, vừa hợp tính, lại biết vun vén gia đình. Bà Tư sướng nhé, có con dâu vừa ý rồi!”
Lời nói của Bác Hải như một tia sét đánh ngang tai Trần Hạo. Anh đang cúi gằm mặt ăn, nghe đến đó thì đôi tai đỏ bừng lên, lan cả xuống gáy. Đôi tay anh khẽ siết chặt đôi đũa, sống lưng thẳng đơ. Anh muốn nói gì đó, muốn phản bác lại, muốn giải thích rằng không phải như vậy, rằng anh còn phải lo việc học, lo tương lai, nhưng cổ họng anh như nghẹn lại. Sự ngượng ngùng cố hữu, cái rụt rè không dám bày tỏ cảm xúc của mình, một lần nữa lại trói buộc anh. Anh chỉ biết cúi thấp hơn, cố gắng làm như không nghe thấy, nhưng trái tim anh lại đập loạn xạ trong lồng ngực. Một cảm giác vừa khó xử, vừa có chút gì đó… hạnh phúc thầm kín len lỏi.
Bà Mai, hàng xóm thân thiết của nhà Trần Hạo, một bà lão tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, thường mặc áo bà ba, cũng nhanh chóng hùa theo, góp lời trêu chọc. “Đúng rồi đó, nhìn hai đứa nó lớn lên là thấy hợp nhau rồi. Cứ như ông trời se duyên vậy. Từ bé đã quấn quýt không rời, đến giờ vẫn thế. Nhà bà Tư với nhà cô Sáu (mẹ Lê An) mà thành thông gia thì còn gì bằng. Ngày xưa tôi vẫn hay trêu, con bé An là của thằng Hạo, không ai được giành!” Bà Mai cười rộn rã, tiếng cười giòn tan lây lan sang những người khác.
Bà Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, khẽ cười hiền, ánh mắt bà dịu dàng nhìn Lê An đang cúi gằm mặt đỏ ửng. “Bác cứ trêu hai đứa nó! Chúng nó còn bé, còn lo học hành. Chuyện tình cảm để lớn rồi tự chúng nó lo.” Mặc dù nói vậy, nhưng giọng bà không hề có ý phản đối, thậm chí còn phảng phất chút vui vẻ, ngầm tán thành. Bà Tư vẫn luôn yêu quý Lê An như con gái ruột, và trong thâm tâm, bà cũng mong ước mối quan hệ này sẽ thành hiện thực.
Lê An, ngồi cạnh bà Tư, nghe những lời trêu chọc ấy thì khuôn mặt cô đỏ bừng lên như trái cà chua chín. Cô vội vàng cúi gằm mặt xuống bát cơm, đôi mắt không dám ngước lên nhìn ai. Trái tim cô đập thình thịch, một cảm giác e thẹn, ngượng ngùng dâng trào. Nhưng sâu thẳm trong lòng, một niềm hy vọng bé nhỏ, ấm áp lại len lỏi. Những lời nói của Bác Hải, của Bà Mai, dường như đã nói hộ những điều mà cô hằng mong ước bấy lâu nay. Cô khẽ liếc nhìn Trần Hạo, chỉ một cái liếc mắt rất nhanh, đầy mong chờ. Cô muốn thấy anh phản ứng thế nào, muốn thấy anh có biểu hiện gì đó xác nhận, hay ít nhất là không phản đối một cách quyết liệt. Nhưng anh vẫn chỉ cúi gằm mặt, không nói một lời. Sự im lặng của anh, dẫu có chút khó hiểu, nhưng cũng không hẳn là một sự từ chối. Điều đó đủ để giữ lại trong lòng cô một tia hy vọng mỏng manh.
Xung quanh bàn ăn, tiếng cười nói vẫn rôm rả. Những lời trêu chọc về Trần Hạo và Lê An cứ thế được mọi người thay phiên nhau nhắc đến, như một điều hiển nhiên, một sự mặc định mà cả làng ai cũng biết. Họ đều coi hai đứa trẻ này như một cặp trời sinh, lớn lên cùng nhau, hiểu nhau như lòng bàn tay. Đây không phải là lần đầu tiên họ nghe những lời như vậy, nhưng trong một bữa cơm thân mật, khi cả hai đều đang ở tuổi chớm lớn, những lời ấy lại mang một ý nghĩa đặc biệt, một sức nặng vô hình.
Trần Hạo cảm thấy ngột ngạt. Anh muốn chạy trốn khỏi những ánh mắt tò mò, những nụ cười đầy ẩn ý. Anh cảm thấy như mình đang bị dồn vào chân tường. Một bên là tình cảm dành cho Lê An, một bên là áp lực học hành, là ước mơ ra thành phố đổi đời. Anh biết, nếu anh thừa nhận tình cảm của mình lúc này, điều đó sẽ kéo theo một sợi dây ràng buộc vô hình, một lời hứa không thành mà anh chưa chắc đã có thể thực hiện được. Anh sợ mình sẽ làm Lê An thất vọng, sợ mình sẽ không thể mang lại cho cô một tương lai xứng đáng như những gì cô xứng đáng có được.
Anh nhớ lại lời Cô Lan, về cơ hội đổi đời, về tương lai tươi sáng nơi thành phố. Anh cũng nhớ đến những đêm dài thức trắng bên sách vở, những áp lực từ gia đình, từ chính bản thân anh để đạt được mục tiêu đó. Trong suy nghĩ của anh, tình cảm là một điều xa xỉ mà anh không thể gánh vác vào lúc này. Nhưng nhìn Lê An, nhìn khuôn mặt ửng hồng, đôi mắt e thẹn nhưng vẫn ánh lên niềm hy vọng, lòng anh lại mềm đi. Anh không muốn làm cô buồn, nhưng anh cũng không biết phải làm gì. Sự rụt rè và thiếu dứt khoát của anh lại một lần nữa chiếm lấy anh, khiến anh chỉ có thể im lặng. Khoảng cách vô hình lại một lần nữa được tạo ra, không phải bởi sự xa cách địa lý, mà bởi chính sự im lặng của anh.
Lê An, trong khi đó, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô là một mớ cảm xúc hỗn độn. Niềm vui và sự e thẹn đan xen với một nỗi bâng khuâng mơ hồ. Cô biết, Trần Hạo đang phải đối mặt với rất nhiều áp lực. Anh không thể dễ dàng bày tỏ tình cảm của mình như cô mong muốn. Nhưng cô vẫn chờ đợi, vẫn hy vọng. Cô tin rằng, dù anh có ra thành phố, dù con đường của anh có xa đến đâu, thì trái tim anh vẫn sẽ hướng về cô, về thị trấn nhỏ này, về những kỷ niệm bên bờ sông cũ. Những lời nói của người lớn hôm nay dường như đã củng cố thêm niềm tin ấy trong lòng cô, mặc dù sự im lặng của Trần Hạo vẫn là một gợn sóng nhỏ trong tâm trí cô.
***
Khi nắng chiều đã ngả vàng, khách khứa cũng dần thưa thớt, tiếng nói cười rôm rả ban trưa đã nhường chỗ cho sự yên tĩnh hơn. Trần Hạo tìm một góc khuất ở sân sau nhà, dưới bóng râm của cây mít già. Anh cầm trên tay cuốn sách Vật lý dày cộp, nhưng đôi mắt anh không hề tập trung vào những con chữ. Tâm trí anh vẫn còn vương vấn những lời trêu chọc của Bác Hải và Bà Mai, cùng với ánh mắt đầy mong chờ của Lê An. Gió chiều xào xạc qua tán lá, mang theo mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua và mùi hoa lài dịu nhẹ từ góc vườn, tạo nên một không khí tĩnh lặng, nhưng lòng Trần Hạo lại không hề bình yên.
Anh nhớ lại ánh mắt của Lê An khi cô khẽ liếc nhìn anh. Anh biết, cô đã đặt biết bao nhiêu hy vọng vào anh, vào mối quan hệ của họ. Anh cũng biết, anh không thể phủ nhận tình cảm của mình dành cho cô. Lê An là một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh, là người con gái mà anh luôn muốn che chở, bảo vệ. Nhưng rồi, cái tham vọng lớn lao về một tương lai xán lạn nơi thành phố lại trỗi dậy, lấn át tất cả. Anh tự hỏi, liệu anh có đủ sức để vừa theo đuổi ước mơ của mình, vừa giữ gìn mối tình thanh mai trúc mã này không? Hay anh sẽ lại làm cô thất vọng, làm cô mệt mỏi với sự im lặng và những lời nói không thành của mình?
Đang miên man suy nghĩ, anh nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau. Lê An bước đến gần, tay cầm chiếc khăn lau bàn còn vương mùi nước rửa chén. Cô đã giúp bà Tư dọn dẹp xong xuôi mọi thứ. Ánh nắng chiều dịu nhẹ phủ lên mái tóc đen mượt của cô, tạo thành một vầng sáng mờ ảo.
“Anh Hạo, anh có thấy… ngại lắm không?” Lê An hỏi, giọng nói nhẹ nhàng như tiếng gió thoảng qua, nhưng chất chứa đầy nỗi bâng khuâng và sự rụt rè. Cô đứng cách anh một khoảng, ánh mắt e thẹn nhìn anh, rồi lại nhanh chóng cụp xuống nhìn mũi giày mình. Cô muốn hỏi anh về những lời nói của mọi người, muốn biết anh nghĩ gì, muốn nghe một lời xác nhận, dù chỉ là một tiếng thở dài hay một cái gật đầu.
Trần Hạo giật mình, vội vàng đặt cuốn sách xuống đùi. Anh khẽ lắc đầu, giọng trầm và hơi khàn, cố gắng giữ vẻ bình thản. “Không có gì. Mấy lời người lớn trêu thôi mà. Cứ coi như không nghe thấy gì đi.” Anh nói, tránh né ánh mắt của cô. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt trong veo ấy, sợ rằng cô sẽ nhìn thấy sự dằn vặt, sự mâu thuẫn đang giằng xé trong lòng anh. Anh muốn nói với cô rằng anh cũng có tình cảm, rằng anh cũng mong muốn một tương lai có cô bên cạnh. Nhưng rồi, cái suy nghĩ về những bài tập khó nhằn, về cánh cửa trường chuyên, về lời hứa với bố mẹ lại hiện lên, khiến anh lại một lần nữa chọn cách im lặng, chọn cách lảng tránh.
Lê An nghe câu trả lời của anh, đôi vai khẽ rũ xuống. Cô biết, câu trả lời ấy chỉ là một cách để anh né tránh. Cô muốn nói “nhưng em thì không”, muốn nói “em thấy hạnh phúc khi mọi người nghĩ như vậy”, nhưng rồi cô lại thôi. Một nỗi thất vọng âm ỉ trỗi dậy, hòa lẫn với niềm hy vọng ban nãy. Cô cảm thấy mệt mỏi với sự im lặng này, mệt mỏi với những lời nói không thành, với cái khoảng cách vô hình mà anh luôn tạo ra giữa họ. Cô đã chờ đợi anh quá lâu rồi, đã hy vọng quá nhiều rồi. Nhưng anh vẫn vậy, vẫn e dè, vẫn rụt rè, vẫn mãi chậm một nhịp.
Cô đứng đó thêm một lúc, ánh mắt dõi theo anh, đầy hy vọng nhưng cũng pha lẫn một nỗi buồn khó tả. Cô thấy anh lại cầm cuốn sách lên, giả vờ đọc, cố gắng tạo ra một bức tường vô hình giữa hai người. Cô biết, cô không thể ép buộc anh. Tình yêu không thể chỉ đến từ một phía, không thể chỉ là sự chờ đợi mỏi mòn của riêng cô.
“Vâng…” Lê An khẽ đáp, giọng nói nhỏ dần, hòa lẫn vào tiếng gió xào xạc. Cô không nói thêm lời nào nữa. Quay lưng lại, cô lặng lẽ bước đi, rời khỏi góc sân sau, rời khỏi ánh mắt lảng tránh của Trần Hạo. Con đường trở về nhà mình không xa, nhưng trong lòng cô lại cảm thấy xa xăm đến lạ. Những lời nói của người lớn ban nãy, những lời trêu chọc về "con dâu tương lai", giờ đây lại trở thành một gánh nặng, một lời hứa không thành mà cô không biết liệu có bao giờ được thực hiện.
Trần Hạo nghe tiếng bước chân cô xa dần, anh mới dám ngẩng đầu lên. Anh nhìn theo bóng lưng nhỏ bé của Lê An đang khuất dần sau hàng rào cây xanh. Lòng anh dấy lên một cảm giác hối tiếc, một nỗi day dứt khôn nguôi. Anh biết mình vừa bỏ lỡ một cơ hội, một cơ hội để nói ra những lời mà anh đã giữ kín bấy lâu. Nhưng rồi, anh lại tự an ủi mình, rằng đây chưa phải là lúc, rằng anh cần phải tập trung vào việc học, vào tương lai. Anh tin rằng, nếu anh thành công, anh sẽ có đủ tự tin để quay về, để nói ra tất cả. Nhưng anh đâu biết rằng, chính cái sự chần chừ, cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút", sẽ là điều anh phải hối tiếc cả một đời.
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, phản chiếu lên cuốn sách Vật lý trên tay Trần Hạo, nhưng anh vẫn không hề nhìn thấy. Tâm trí anh chìm đắm trong một mớ bòng bong của tham vọng, tình cảm, và sự rụt rè. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, sau lời trêu chọc của mọi người, không hề được rút ngắn lại, mà dường như còn lớn hơn, sâu hơn, bắt đầu nuốt chửng lấy mối tình thanh mai trúc mã của họ, chậm một nhịp.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.