Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 71: Lời Thì Thầm Của Hạnh Phúc Và Kỳ Vọng
Hoàng hôn dần buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời. Những tia nắng cuối cùng len lỏi qua kẽ lá, phản chiếu lên cuốn sách Vật lý trên tay Trần Hạo, nhưng anh vẫn không hề nhìn thấy. Tâm trí anh chìm đắm trong một mớ bòng bong của tham vọng, tình cảm, và sự rụt rè. Cái khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An, sau lời trêu chọc của mọi người, không hề được rút ngắn lại, mà dường như còn lớn hơn, sâu hơn, bắt đầu nuốt chửng lấy mối tình thanh mai trúc mã của họ, chậm một nhịp.
***
Sáng hôm sau, mặt trời đã lên cao, rải những vệt nắng vàng ươm xuống con đường đất quen thuộc của thị trấn ven sông. Không khí sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn mùi đất ẩm, xen lẫn hương cỏ cây thanh khiết và vị mặn mòi thoang thoảng từ dòng sông. Lê An, trong chiếc áo bà ba màu xanh ngọc dịu dàng, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy, xách chiếc giỏ tre đan tay đi bộ trên con đường làng. Bước chân cô nhẹ nhàng, đều đặn, mỗi nhịp đều như một phần của bức tranh yên bình nơi đây. Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi khi cô ngắm nhìn cảnh vật xung quanh: những ngôi nhà mái ngói rêu phong ẩn mình dưới tán cây cổ thụ, những luống rau xanh mướt trải dài hai bên đường, và xa xa là những chiếc thuyền câu neo đậu lặng lẽ bên bờ sông. Tiếng xe cộ chạy vè vè từ xa, tiếng cười nói rộn ràng của người đi chợ và tiếng chim hót líu lo trên cây bàng cổ thụ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sáng. Mùi rau quả tươi từ giỏ tre trên tay cô và thoang thoảng mùi cá khô từ các cửa hàng ven sông len lỏi vào khứu giác, đánh thức những cảm giác thân thuộc nhất.
Khi đi ngang qua hiên nhà Bà Mai, Lê An thấy một nhóm các bà hàng xóm đang ngồi túm tụm, vừa đan lát những chiếc rổ tre, vừa trò chuyện rôm rả. Bà Mai, với mái tóc bạc vấn cao gọn gàng và nụ cười hiền hậu, đang chậm rãi đan từng sợi nan tre. Bên cạnh bà là Bác Thu, dáng người khá mũm mĩm, giọng nói sang sảng, đang kể một câu chuyện gì đó khiến cả nhóm cười phá lên. Lê An bước chậm lại, cúi đầu chào các bà một cách lễ phép.
“Ối chà, An của chúng ta đi chợ về rồi đấy à?” Bà Mai là người đầu tiên nhìn thấy cô, nheo mắt cười đầy trìu mến. Bàn tay bà vẫn thoăn thoắt với những sợi nan tre.
Lê An mỉm cười, đôi má ửng hồng. “Dạ, con chào các bác ạ. Con mới đi chợ về.”
Bác Thu xoa xoa tay vào vạt áo, giọng sang sảng: “Nhanh thật đấy, ngày nào còn bé tí xíu, chạy theo thằng Hạo như cái đuôi. Giờ lớn phổng phao như thiếu nữ rồi!” Bác nhìn Lê An với ánh mắt đầy vẻ thích thú, như thể đang ngắm nhìn một bông hoa vừa hé nở.
Lê An chỉ biết cúi đầu cười, cảm giác ngượng ngùng lan tỏa khắp gương mặt. Cái tên "Trần Hạo" vừa được nhắc đến khiến trái tim cô khẽ lỗi nhịp.
Bà Mai khẽ đẩy gọng kính lão xuống sống mũi, nhìn Lê An với ánh mắt tinh nghịch hơn. “Thế bao giờ mới tính chuyện trăm năm với thằng Hạo đây hả con? Cả làng này ai mà chẳng biết hai đứa là của nhau, cứ y như định mệnh đã sắp đặt sẵn rồi ấy chứ.” Bà nói, rồi liếc nhìn sang Bác Thu, cả hai cùng khúc khích cười.
Những lời nói vô tư nhưng đầy ý nghĩa ấy đánh thẳng vào trái tim Lê An. Cô đỏ mặt tía tai, cảm giác nóng bừng lan đến tận mang tai. Mặc dù cô đã quen với những lời trêu chọc tương tự từ người lớn, nhưng mỗi lần nghe, lòng cô lại dấy lên một niềm hạnh phúc thầm kín và cả sự bối rối khó tả. "Dạ, các bác lại trêu con ạ..." Lê An khẽ đáp, giọng nói nhỏ dần, gần như thì thầm. Cô vội vã bước đi, muốn thoát khỏi ánh mắt trêu chọc của các bà.
Nhưng lạ thay, những bước chân của cô không còn nặng trĩu như buổi chiều hôm qua khi rời khỏi nhà Trần Hạo. Thay vào đó, chúng nhẹ hơn, thanh thoát hơn, như thể có một luồng gió ấm áp vừa thổi qua tâm hồn cô. Trong lòng Lê An, một cảm giác ấm áp khó tả dâng lên, lan tỏa khắp lồng ngực. Những lời của Bà Mai, của Bác Thu cứ văng vẳng trong đầu cô, mỗi lời đều như một cánh hoa nhỏ rơi vào trái tim, gieo mầm hy vọng. Cô biết đó chỉ là lời trêu, nhưng lại cảm thấy vui sướng đến lạ. Cả làng ai cũng biết, cả làng ai cũng mặc định. Điều đó có nghĩa là mối quan hệ giữa cô và Trần Hạo không phải là một điều gì đó chỉ mình cô ảo tưởng. Nó là một sự thật hiển nhiên trong mắt mọi người. Cô thầm nghĩ, nếu như cả làng đều biết, thì Trần Hạo, liệu có biết? Liệu anh có cùng suy nghĩ, cùng mong muốn như cô không? Niềm hy vọng mong manh, vừa bị sự im lặng của Trần Hạo làm cho rụt rè, giờ lại bừng cháy trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô bước về nhà, lòng tràn ngập những suy nghĩ miên man, một nụ cười e thẹn vẫn còn vương trên môi. Mặc dù anh vẫn mãi chậm một nhịp, nhưng những lời nói vô tư của người lớn lại mang đến cho cô một niềm tin vững chắc, như thể một lời hứa không thành đang dần được định hình trong tâm trí cô.
***
Buổi chiều cùng ngày, nắng vàng nhạt xuyên qua khung cửa sổ nhỏ của căn phòng Lê An, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền nhà gỗ cũ. Căn phòng yên tĩnh, ấm cúng, chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa sổ khẽ rì rào và tiếng lật trang sách cũ của Lê An. Mùi gỗ cũ từ chiếc tủ sách nhỏ, mùi hoa nhài thoang thoảng từ chậu cây trên bàn học, và mùi mực in phảng phất từ cuốn sổ nhật ký hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian riêng tư, đầy hoài niệm.
Lê An ngồi bên cửa sổ phòng mình, tay mân mê cuốn sổ nhật ký cũ, bìa đã ngả màu ố vàng theo năm tháng. Đó là cuốn sổ cô đã giữ gìn từ những năm cấp một, nơi cô ghi lại những kỷ niệm hồn nhiên nhất của mình, đa phần đều có bóng dáng Trần Hạo. Những lời nói của các bà hàng xóm buổi sáng cứ văng vẳng trong đầu cô, lặp đi lặp lại như một điệp khúc êm đềm, mỗi lời đều như một cánh hoa nhỏ rơi vào trái tim, gieo mầm hy vọng. Cô khẽ vuốt ve bìa cuốn sổ, đôi mắt mơ màng nhìn ra khoảng sân vắng, nơi những tia nắng chiều đang nhảy múa trên tán lá. Nụ cười e thẹn vẫn còn vương trên môi, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt là sự mong chờ, một niềm kỳ vọng lớn lao vào một tương lai không xa.
Cô mở cuốn sổ ra, lật xem những trang giấy đã ố vàng, nơi những nét chữ non nớt của cô ghi lại những buổi tan học chung đường, những lần cùng Hạo bắt ve sầu, hay những buổi chiều ngồi bên bờ sông cũ ngắm hoàng hôn. Mỗi kỷ niệm hiện về đều tươi rói như vừa mới hôm qua, dù thời gian đã trôi qua thật lâu. Cô dừng lại ở một trang giấy trắng, cầm cây bút chì cũ kỹ, ngập ngừng một lúc rồi bắt đầu viết. Từng nét chữ mềm mại hiện ra trên trang giấy, chất chứa bao cảm xúc.
“Cả làng ai cũng biết… có phải là anh ấy cũng biết không? Liệu anh ấy có cùng suy nghĩ với mình?” Cô thầm hỏi, nét mặt thoáng chút lo âu. Dù những lời trêu ghẹo của người lớn mang lại cho cô niềm vui và sự an ủi, nhưng sự im lặng của Trần Hạo vẫn là một khoảng trống lớn trong lòng cô. Cô muốn nghe chính anh nói ra, một lời xác nhận, dù chỉ là một tiếng thở dài hay một cái gật đầu như cô đã mong chờ hôm qua. Cô muốn cái khoảng cách vô hình giữa họ biến mất, muốn những lời nói không thành được cất lên thành lời.
Cô tiếp tục viết, từng từ như một lời tâm sự thì thầm gửi vào không gian: "Ngày hôm nay, những lời nói vô tình ấy lại khiến lòng mình ấm áp đến lạ... Hạo à, anh có biết em đang chờ đợi không? Chờ đợi một lời nói, một cử chỉ, một sự xác nhận từ anh… Mỗi ngày trôi qua, em đều tự hỏi, liệu anh có cảm nhận được những điều em đang ấp ủ không? Liệu anh có nhận ra những ánh mắt em dành cho anh, những lúc em cố tình chậm lại để được đi cùng anh trên con đường quen thuộc, hay những lần em giả vờ hỏi bài chỉ để được nghe giọng nói trầm ấm của anh không? Em sợ, sợ rằng anh quá bận rộn với những ước mơ lớn lao của mình mà quên đi những điều nhỏ bé xung quanh, quên đi một người vẫn luôn âm thầm dõi theo anh, vẫn luôn chờ đợi anh, dù anh có mãi chậm một nhịp."
Lê An khẽ thở dài, tự hỏi bao giờ Hạo mới nói ra điều mà cả làng đã mặc định. Cô tựa đầu vào khung cửa sổ, ánh mắt dõi ra xa xăm, nơi những rặng tre rì rào trong gió. Một cảm giác bâng khuâng xen lẫn niềm hạnh phúc vẫn còn vương vấn trong lòng. Những lời bàn tán của mọi người là một niềm an ủi lớn, một lời động viên thầm lặng cho tình cảm mà cô ấp ủ bấy lâu. Nhưng đồng thời, nó cũng tạo nên một áp lực vô hình, một sự mong chờ mãnh liệt mà cô không biết liệu Trần Hạo có thể đáp lại hay không. Cô tin tưởng, cô hy vọng, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn có một nỗi lo lắng mơ hồ, về một tương lai mà cô không thể nắm bắt được. Cô không biết rằng, niềm hạnh phúc và kỳ vọng lớn lao này, một ngày nào đó, sẽ trở thành nền tảng cho sự thất vọng sâu sắc khi Trần Hạo không thể hiện tình cảm rõ ràng, khi anh vẫn mãi chần chừ, vẫn mãi chậm một nhịp.
***
Trong căn phòng nhỏ của Trần Hạo, chỉ có tiếng quạt trần rì rào quay đều đều, tiếng lật sách sột soạt, và tiếng bút sột soạt trên giấy. Không khí trong phòng nghiêm túc, căng thẳng, và tập trung cao độ. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều cũng xuyên qua khung cửa sổ, nhưng nó dường như không thể làm dịu đi vẻ mặt đầy suy tư và kiên định của Trần Hạo. Mùi giấy sách cũ, mùi mực tàu từ nghiên bút, và mùi gỗ bàn học hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của một người đang lao đầu vào học hành.
Anh vùi đầu vào đống sách vở, những công thức toán học phức tạp và bài tập vật lý chi chít trên trang giấy. Đôi mắt anh kiên định, dường như mọi sự chú ý đều dồn vào những con chữ và con số. Một bài toán khó đang chờ anh giải quyết, và anh không cho phép bất cứ điều gì làm mình xao nhãng. Anh gạch chân một công thức phức tạp trong cuốn sách giáo khoa, rồi lại cặm cụi giải một bài toán khác vào cuốn sổ nháp đã chi chít những phép tính và đồ thị. Tiếng bút chì của anh miệt mài trên giấy, như một điệu nhạc đơn điệu nhưng đầy quyết tâm. Anh khẽ day thái dương, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai. Kỳ thi chuyển cấp đang đến gần, và cánh cửa trường chuyên danh giá đang vẫy gọi. Đó là ước mơ của anh, là lời hứa anh đã tự nhủ với bản thân và với bố mẹ.
Trần Hạo có thể đã nghe loáng thoáng tiếng các bà hàng xóm trêu chọc Lê An khi cô đi ngang qua nhà mình vào buổi sáng. Một vài từ khóa như "thằng Hạo", "con dâu tương lai" có thể đã lọt vào tai anh, nhưng tâm trí anh lúc này quá bận rộn để phân tích hay phản ứng. Anh chỉ coi đó là những lời trêu ghẹo vô thưởng vô phạt của người lớn, một phần của cuộc sống yên bình nơi thị trấn ven sông. Anh không để tâm, không suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa của chúng, cũng không nhận ra rằng những lời nói ấy đang gieo mầm hy vọng lớn lao trong trái tim Lê An. Cái sự rụt rè cố hữu của anh, cùng với sự tập trung cao độ vào việc học, đã khiến anh hoàn toàn bỏ qua những tín hiệu nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa từ thế giới xung quanh.
Thỉnh thoảng, một hình ảnh thoáng qua của Lê An lại hiện lên trong tâm trí anh: cô bé với mái tóc dài mượt mà, nụ cười e thẹn, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy mong chờ. Anh nhớ lại khoảnh khắc buổi chiều hôm qua, khi Lê An hỏi anh liệu anh có "ngại lắm không" về những lời trêu chọc của người lớn. Một cảm giác hối tiếc mơ hồ thoáng qua, nhưng rồi anh lại nhanh chóng gạt bỏ nó. "Chuyện đó... để sau đi. Giờ phải tập trung." Anh tự nhủ với bản thân. Anh tin rằng, chỉ khi anh đạt được thành công trong học tập, khi anh vào được trường chuyên, khi anh có một tương lai vững chắc, anh mới có đủ tự tin để đối mặt với tình cảm của mình, và của cả Lê An. Anh không muốn vội vàng, không muốn để tình cảm ảnh hưởng đến ước mơ lớn lao của cuộc đời.
Trần Hạo gạch chân một công thức phức tạp nữa, rồi lại cặm cụi giải một bài toán khác. Anh khẽ day thái dương, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai. Anh hoàn toàn không biết rằng, chỉ cách đó vài con đường, Lê An đang ấp ủ một niềm hy vọng lớn lao, niềm hy vọng mà chính những lời bàn tán anh vô tình bỏ qua đã thổi bùng lên. Anh không biết rằng, sự vô tình của anh, sự chậm trễ của anh trong việc nhận ra và bày tỏ cảm xúc, đang tạo ra một khoảng cách vô hình, sâu hơn và rộng hơn giữa hai người. Cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã bắt đầu hình thành, trở thành một mầm mống của sự tiếc nuối sẽ đeo bám anh cả một đời. Anh vẫn miệt mài với sách vở, với tham vọng của mình, hoàn toàn không hề hay biết rằng, chính lúc này, những mong chờ và kỳ vọng của Lê An đang lớn dần lên, tạo nên một áp lực ngầm mà một ngày nào đó, sẽ khiến cả hai phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, và có thể là những mất mát không thể vãn hồi.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.