Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 72: Thì Thầm Kỳ Vọng, Im Lặng Lo Âu

Trong căn phòng nhỏ của Trần Hạo, chỉ có tiếng quạt trần rì rào quay đều đều, tiếng lật sách sột soạt, và tiếng bút sột soạt trên giấy. Không khí trong phòng nghiêm túc, căng thẳng, và tập trung cao độ. Ánh nắng vàng nhạt của buổi chiều cũng xuyên qua khung cửa sổ, nhưng nó dường như không thể làm dịu đi vẻ mặt đầy suy tư và kiên định của Trần Hạo. Mùi giấy sách cũ, mùi mực tàu từ nghiên bút, và mùi gỗ bàn học hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian đặc trưng của một người đang lao đầu vào học hành.

Anh vùi đầu vào đống sách vở, những công thức toán học phức tạp và bài tập vật lý chi chít trên trang giấy. Đôi mắt anh kiên định, dường như mọi sự chú ý đều dồn vào những con chữ và con số. Một bài toán khó đang chờ anh giải quyết, và anh không cho phép bất cứ điều gì làm mình xao nhãng. Anh gạch chân một công thức phức tạp trong cuốn sách giáo khoa, rồi lại cặm cụi giải một bài toán khác vào cuốn sổ nháp đã chi chít những phép tính và đồ thị. Tiếng bút chì của anh miệt mài trên giấy, như một điệu nhạc đơn điệu nhưng đầy quyết tâm. Anh khẽ day thái dương, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai. Kỳ thi chuyển cấp đang đến gần, và cánh cửa trường chuyên danh giá đang vẫy gọi. Đó là ước mơ của anh, là lời hứa anh đã tự nhủ với bản thân và với bố mẹ.

Trần Hạo có thể đã nghe loáng thoáng tiếng các bà hàng xóm trêu chọc Lê An khi cô đi ngang qua nhà mình vào buổi sáng. Một vài từ khóa như "thằng Hạo", "con dâu tương lai" có thể đã lọt vào tai anh, nhưng tâm trí anh lúc này quá bận rộn để phân tích hay phản ứng. Anh chỉ coi đó là những lời trêu ghẹo vô thưởng vô phạt của người lớn, một phần của cuộc sống yên bình nơi thị trấn ven sông. Anh không để tâm, không suy nghĩ sâu xa về ý nghĩa của chúng, cũng không nhận ra rằng những lời nói ấy đang gieo mầm hy vọng lớn lao trong trái tim Lê An. Cái sự rụt rè cố hữu của anh, cùng với sự tập trung cao độ vào việc học, đã khiến anh hoàn toàn bỏ qua những tín hiệu nhỏ nhặt nhưng đầy ý nghĩa từ thế giới xung quanh.

Thỉnh thoảng, một hình ảnh thoáng qua của Lê An lại hiện lên trong tâm trí anh: cô bé với mái tóc dài mượt mà, nụ cười e thẹn, đôi mắt trong veo nhìn anh đầy mong chờ. Anh nhớ lại khoảnh khắc buổi chiều hôm qua, khi Lê An hỏi anh liệu anh có "ngại lắm không" về những lời trêu chọc của người lớn. Một cảm giác hối tiếc mơ hồ thoáng qua, nhưng rồi anh lại nhanh chóng gạt bỏ nó. "Chuyện đó... để sau đi. Giờ phải tập trung." Anh tự nhủ với bản thân. Anh tin rằng, chỉ khi anh đạt được thành công trong học tập, khi anh vào được trường chuyên, khi anh có một tương lai vững chắc, anh mới có đủ tự tin để đối mặt với tình cảm của mình, và của cả Lê An. Anh không muốn vội vàng, không muốn để tình cảm ảnh hưởng đến ước mơ lớn lao của cuộc đời.

Trần Hạo gạch chân một công thức phức tạp nữa, rồi lại cặm cụi giải một bài toán khác. Anh khẽ day thái dương, cảm nhận áp lực đang đè nặng lên vai. Anh hoàn toàn không biết rằng, chỉ cách đó vài con đường, Lê An đang ấp ủ một niềm hy vọng lớn lao, niềm hy vọng mà chính những lời bàn tán anh vô tình bỏ qua đã thổi bùng lên. Anh không biết rằng, sự vô tình của anh, sự chậm trễ của anh trong việc nhận ra và bày tỏ cảm xúc, đang tạo ra một khoảng cách vô hình, sâu hơn và rộng hơn giữa hai người. Cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã bắt đầu hình thành, trở thành một mầm mống của sự tiếc nuối sẽ đeo bám anh cả một đời. Anh vẫn miệt mài với sách vở, với tham vọng của mình, hoàn toàn không hề hay biết rằng, chính lúc này, những mong chờ và kỳ vọng của Lê An đang lớn dần lên, tạo nên một áp lực ngầm mà một ngày nào đó, sẽ khiến cả hai phải đối mặt với những lựa chọn khó khăn, và có thể là những mất mát không thể vãn hồi.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai dịu dàng như tơ, rải vàng trên những mái ngói rêu phong của thị trấn nhỏ ven sông. Tiếng gà gáy từ xa vọng lại, đánh thức Lê An khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô vươn vai, cảm nhận sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể, khác hẳn với những buổi sáng uể oải trước đây. Những lời trêu chọc của các bà hàng xóm về "con dâu tương lai" đêm qua không còn khiến cô ngượng ngùng đến đỏ mặt, mà thay vào đó là một luồng cảm xúc ấm áp, như mật ngọt thấm vào tim. Nó không còn là những câu nói bông đùa vô thưởng vô phạt, mà đã trở thành một ngọn lửa nhỏ nhen nhóm niềm hy vọng trong lòng cô. Cô đứng trước gương, ngắm nhìn hình ảnh của mình. Khuôn mặt cô vẫn thanh tú, đôi mắt vẫn trong veo, nhưng có lẽ đã có thêm một chút rạng rỡ, một chút bẽn lẽn của thiếu nữ đang yêu.

“Hạo có nghĩ như mọi người không nhỉ?” Cô khẽ thì thầm, giọng nói tựa như tiếng gió lướt qua rèm cửa, chỉ đủ cho chính mình nghe thấy. “Anh ấy có cảm thấy... vui khi nghe những lời đó không?” Câu hỏi ấy cứ quanh quẩn trong tâm trí cô, vừa là một sự tò mò trong sáng, vừa là một khát khao thầm kín. Cô muốn biết, muốn cảm nhận, muốn được xác nhận rằng những gì cô đang ấp ủ, những gì mọi người đang mặc định, cũng là một phần trong trái tim của Trần Hạo. Cô không đòi hỏi một lời thổ lộ to tát, chỉ cần một chút tín hiệu, một ánh mắt, một cử chỉ nhỏ thôi cũng đủ để niềm tin trong cô được củng cố. Cô tự nhủ, đã đến lúc cô không thể chỉ ngồi chờ đợi nữa. Cô sẽ chủ động, nhưng không phải là một sự vồ vập, mà là một sự gợi mở nhẹ nhàng, tinh tế, để xem liệu có thể phá vỡ được bức tường rụt rè cố hữu của Trần Hạo hay không.

Lê An bước ra khỏi buồng, mùi hương hoa sữa dịu nhẹ từ cây trước sân thoang thoảng bay vào. Mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa sáng. Tiếng nồi niêu lách cách, tiếng củi reo tí tách, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của buổi sớm thôn quê. Cô giúp mẹ dọn dẹp, rồi ăn qua loa vài miếng bánh đúc mẹ làm. Suốt bữa ăn, tâm trí cô vẫn mải miết suy tính. Cô nên đến gặp Trần Hạo ở đâu? Ở nhà anh ư? E rằng sẽ làm phiền anh học. Hay ở bờ sông quen thuộc? Nhưng buổi sáng anh thường không ra đó. Cuối cùng, cô nghĩ đến hiệu sách của Ông Đức. Đó là nơi Trần Hạo thường lui tới, vùi đầu vào sách vở, và cũng là một nơi khá riêng tư, ít bị người ngoài để ý.

Sau khi phụ mẹ xong xuôi việc nhà, Lê An trở lại phòng. Cô chọn một bộ áo dài màu xanh ngọc bích, chất lụa mềm mại ôm lấy dáng người thon thả. Đó là bộ áo dài đẹp nhất của cô, thường chỉ mặc vào những dịp lễ Tết quan trọng. Nhưng hôm nay, đối với cô, cũng là một ngày quan trọng không kém. Cô tỉ mỉ tết mái tóc đen dài mượt mà của mình thành một bím gọn gàng, cài thêm một chiếc nơ vải nhỏ cùng màu áo. Từng cử chỉ đều toát lên vẻ cẩn trọng, trân trọng như thể cô đang chuẩn bị cho một cuộc gặp gỡ định mệnh. Đôi môi cô khẽ mím lại, một nụ cười e ấp nở trên khóe môi. “Hạo sẽ nghĩ gì khi thấy mình như thế này?” Một chút hồi hộp, một chút bẽn lẽn, nhưng trên hết là niềm hy vọng mãnh liệt. Cô khẽ thở dài một tiếng, vừa mãn nguyện vừa hồi hộp, rồi bước ra khỏi nhà, trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Tiếng chim hót líu lo trên những cành cây, tiếng trẻ con nô đùa từ con ngõ xa xa vọng lại, tất cả dường như hòa vào nhịp đập rộn ràng trong lồng ngực cô, làm cho bước chân cô thêm phần nhẹ nhõm nhưng cũng đầy quyết tâm.

***

Giữa trưa, nắng đã lên cao, không khí bắt đầu oi ả dần. Lê An bước vào hiệu sách của Ông Đức. Tiếng chuông cửa kêu leng keng, phá vỡ sự yên tĩnh vốn có của nơi này. Mùi giấy cũ, mùi gỗ, mùi mực in, và một chút mùi bụi thoang thoảng quyện vào nhau, tạo nên một thứ hương đặc trưng mà chỉ những người yêu sách mới cảm nhận được. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn cũ hắt xuống, chiếu rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Ông Đức, với mái tóc bạc phơ và cặp kính trễ xuống sống mũi, đang ngồi sau quầy, chăm chú đọc một cuốn sách cổ. Ông ngẩng đầu lên, khẽ gật đầu chào Lê An, ánh mắt ôn hòa đầy vẻ thấu hiểu. Ông không nói gì, chỉ tiếp tục lật trang sách, như thể ông đã đoán trước được sự xuất hiện của cô và mục đích của chuyến ghé thăm này.

Trần Hạo đang ngồi ở một góc quen thuộc, cạnh cửa sổ, nơi có ánh sáng tốt nhất. Anh vùi đầu vào đống sách tham khảo dày cộm, mồ hôi lấm tấm trên trán, vài sợi tóc dính bết vào nhau. Anh hoàn toàn không để ý đến xung quanh, tâm trí chỉ xoay quanh những bài toán khó và các công thức hóa học. Khi tiếng chuông cửa vang lên, anh chỉ thoáng ngẩng đầu, đôi mắt lướt qua Lê An nhưng không dừng lại quá lâu, rồi lại nhanh chóng quay trở lại với cuốn sách đang mở. Sự tập trung cao độ của anh đôi khi khiến anh trở nên lạnh lùng và xa cách một cách vô thức.

Lê An tiến đến gần, trái tim cô đập thình thịch, một chút lo lắng bắt đầu len lỏi. Cô khẽ hắng giọng, rồi nhẹ nhàng chạm vào vai anh. “Hạo?”

Trần Hạo giật mình, cuốn sách trên tay anh suýt nữa thì rơi xuống. Anh quay lại, đôi mắt mở to ngạc nhiên khi nhìn thấy Lê An. Khuôn mặt anh thoáng đỏ lên, một phần vì bất ngờ, một phần vì cái chạm nhẹ nhàng của cô. “An... sao em lại ở đây?” Giọng anh có chút lúng túng, không được tự nhiên cho lắm.

Lê An mỉm cười dịu dàng, cố gắng che giấu đi sự hồi hộp của mình. “Em đi qua đây, thấy anh ở trong này nên ghé vào chào.” Cô nhìn xuống đống sách vở chất chồng trên bàn anh, rồi lại nhìn lên khuôn mặt anh, vẫn còn lấm tấm mồ hôi. “Hạo à, anh vẫn chăm chỉ như vậy. Sắp thi rồi, anh có lo lắng lắm không?”

Trần Hạo thở dài, khẽ day thái dương. “Anh phải cố gắng, An à. Kỳ thi này rất quan trọng. Nó quyết định tương lai của anh.” Anh lại cúi xuống, lật một trang sách, như thể đang tìm kiếm một câu trả lời trong đó, hoặc chỉ đơn giản là để tránh né ánh mắt cô. “Anh không thể lơ là được.”

“Em biết mà,” Lê An đáp, giọng cô vẫn nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa một chút bâng khuâng. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh, khẽ đẩy cuốn sổ nhật ký nhỏ của mình sang một bên. “Mấy hôm nay mọi người trong làng vẫn hay nhắc đến anh với em đó... Anh có thấy phiền không?” Cô cố gắng nói một cách tự nhiên nhất có thể, nhưng ánh mắt cô vẫn không rời khỏi khuôn mặt anh, dò tìm một chút biểu cảm, một chút xác nhận. Cô hy vọng anh sẽ mỉm cười, sẽ nói rằng anh cũng vui, hoặc ít nhất là không phiền.

Trần Hạo cúi gằm mặt, đôi tai anh đỏ bừng. Anh lật nhanh trang sách, ngón tay mân mê bìa sách một cách vô thức. Giọng anh nhỏ dần, gần như chỉ là tiếng thì thầm. “... Mọi người chỉ nói đùa thôi. Anh... anh chỉ muốn tập trung học thật tốt để không phụ lòng bố mẹ và thầy cô.” Anh vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt cô. Sự rụt rè cố hữu của anh, cùng với áp lực học hành đè nặng, khiến anh không thể mở lời một cách chân thành. Anh cảm thấy một gánh nặng vô hình đang đè lên vai mình, không chỉ là gánh nặng của kỳ thi, mà còn là gánh nặng của những lời "mặc định" từ cộng đồng, những lời mà Lê An đang đặt niềm tin vào. Chúng vừa là niềm vui cho cô, nhưng lại là áp lực nặng nề đối với anh, một người vẫn đang loay hoay với chính bản thân và con đường phía trước.

Lê An cảm thấy một nỗi hụt hẫng nhỏ len lỏi trong lòng. Cô cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhưng ánh mắt đã thoáng buồn. Cô quyết định đi thẳng vào vấn đề, dù biết rằng điều đó có thể khiến Trần Hạo càng thêm lúng túng. “Nhưng còn... những chuyện khác thì sao? Anh có bao giờ nghĩ đến... tương lai của chúng ta không?” Cô đưa tay ra, khẽ chạm vào mu bàn tay anh, một cử chỉ vô cùng nhẹ nhàng, gần như là một lời mời gọi.

Trần Hạo lập tức rụt tay lại, như bị bỏng. Anh chỉ chỉ vào cuốn sách, rồi lại day thái dương. “Tương lai... đó là một gánh nặng lớn, An ạ. Anh cần phải có một nền tảng vững chắc trước đã. Anh không muốn An phải khổ.” Lời nói của anh nghe có vẻ quan tâm, nhưng thực chất lại là một cách lảng tránh khéo léo. Anh muốn nói rằng anh cũng có tình cảm, nhưng anh chưa sẵn sàng, chưa đủ tự tin để gánh vác. Anh nghĩ rằng việc học, việc xây dựng sự nghiệp mới là điều quan trọng nhất lúc này, là điều kiện tiên quyết để anh có thể bảo vệ và yêu thương cô. Anh sợ hãi việc tình cảm sẽ làm xao nhãng con đường anh đã chọn, con đường mà anh tin rằng sẽ mang lại một tương lai tốt đẹp hơn cho cả hai. Anh không biết rằng, chính cái sự "không muốn An phải khổ" này, lại đang là nguyên nhân gián tiếp khiến cô phải khổ tâm ngay lúc này.

Ông Đức, từ quầy tính tiền, khẽ thở dài một tiếng mà không ai nghe thấy. Ánh mắt ông lướt qua hai đứa trẻ, rồi lại quay về cuốn sách cũ. Ông đã chứng kiến quá nhiều câu chuyện dang dở, quá nhiều lời nói không thành, và ông hiểu rằng, đôi khi, sự im lặng còn đáng sợ hơn cả lời từ chối.

Lê An rụt tay về, cảm thấy như có một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa hai người. Nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn tắt lịm. Cô hiểu rằng Trần Hạo đang áp lực, nhưng cô cũng cảm thấy mình như đang bị đẩy ra xa. Cô muốn nói thêm, muốn hỏi thêm, nhưng nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng và lảng tránh của anh, cô đành im lặng. Tiếng lật sách của Trần Hạo lại vang lên đều đặn, như một lời khẳng định cho sự ưu tiên của anh.

***

Lê An rời khỏi hiệu sách của Ông Đức, bước chân nặng trĩu. Ánh nắng chói chang giữa trưa dường như không thể sưởi ấm được trái tim đang lạnh dần của cô. Cô đi bộ lang thang trên con đường làng quen thuộc, bỏ qua những lời chào hỏi của vài người hàng xóm. Mùi phù sa từ con sông thoang thoảng trong gió, mang theo một nỗi buồn man mác. Cô không biết mình đã đi bao xa, cho đến khi nhận ra mình đang đứng bên bờ sông, nơi hai người thường chia sẻ những tâm sự thầm kín.

Mặt sông lấp lánh ánh nắng chiều, gió thổi nhẹ mang theo hương cỏ dại và tiếng chim hót líu lo trên những rặng tre. Không khí trong lành, thoáng đãng, mang vẻ yên bình nhưng cũng phảng phất nỗi buồn. Xa xa, một người đàn ông đánh cá ngồi tĩnh lặng trên chiếc thuyền nhỏ, cần câu buông thõng xuống mặt nước, như một nét chấm phá tĩnh lặng trong bức tranh chiều tà.

Lê An ngồi xuống bãi cỏ ven sông, nơi cô và Trần Hạo đã cùng nhau trải qua biết bao buổi chiều, biết bao câu chuyện. Cô nhớ lại ánh mắt lảng tránh, những lời nói ngập ngừng của Trần Hạo. Niềm hy vọng vừa được nhen nhóm bởi những lời bàn tán vô tư của người lớn, giờ đây lại chao đảo, xen lẫn với một nỗi lo lắng mơ hồ, như con thuyền nhỏ giữa dòng nước lớn. “Anh ấy có thực sự cảm thấy như em không?” Cô tự hỏi, giọng nói khẽ khàng hòa vào tiếng gió. “Hay chỉ là lời nói của mọi người... và anh ấy không biết phải làm sao?”

Cô hiểu áp lực học hành của Trần Hạo. Cô biết anh đang cố gắng hết sức vì ước mơ của mình, vì tương lai của anh và của cả gia đình. Nhưng sự im lặng, sự thiếu dứt khoát của anh, lại khiến cô cảm thấy hụt hẫng vô cùng. Nó như một lưỡi dao cứa nhẹ vào niềm tin của cô, khiến cô băn khoăn về những lời "mặc định" của cộng đồng. Cái "gánh nặng lớn" mà Trần Hạo nhắc đến, cái "tương lai" mà anh muốn xây dựng, dường như lại đẩy anh xa khỏi cô, chứ không phải kéo hai người lại gần nhau. Cô cảm nhận rõ hơn bao giờ hết cái "gánh nặng ngọt ngào" mà cộng đồng đã đặt lên vai họ – ngọt ngào với cô vì đó là ước mơ, là định mệnh mà cô vẫn tin tưởng, nhưng lại là gánh nặng cho anh, đẩy anh xa hơn, khiến anh phải trốn tránh.

Cô nhặt một viên sỏi nhỏ, nhẵn thín, ném xuống sông. Viên sỏi chìm nghỉm, để lại những gợn sóng lan tỏa, rồi tan biến vào mặt nước phẳng lặng. Giống như những lời cô vừa nói ra, những hy vọng cô vừa ấp ủ, chúng cũng tan biến vào sự im lặng của Trần Hạo. Cô vuốt nhẹ mái tóc dài của mình, ánh mắt xa xăm nhìn về phía hoàng hôn đang dần buông. Những tia nắng cuối ngày rải vàng trên mặt sông, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng cô.

“Em nên chờ đợi đến bao giờ đây?” Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu chất chứa bao nhiêu nỗi băn khoăn, bao nhiêu niềm hy vọng mong manh. Cô không muốn đặt gánh nặng lên vai Trần Hạo, nhưng cô cũng không muốn mãi mãi là người chờ đợi, mãi mãi không có một lời xác nhận. Cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, mà bấy lâu nay cô chỉ cảm nhận một cách mơ hồ, giờ đây bỗng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Nó không phải là khoảng cách địa lý, mà là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ đối diện với tình cảm và tương lai. Lê An biết, nếu Trần Hạo cứ mãi rụt rè và lảng tránh như vậy, nếu anh cứ mãi "chậm một nhịp" trong việc thể hiện tình cảm, thì một ngày nào đó, sự chờ đợi của cô sẽ trở thành sự mệt mỏi, và niềm hy vọng sẽ tan biến thành sự thất vọng khôn nguôi. Và lúc đó, cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" sẽ không còn là câu hỏi, mà sẽ là một sự thật nghiệt ngã cho cả hai.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free