Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 73: Bờ Sông Đêm, Lời Hứa Mờ Sương

Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả khoảng sân nhỏ trước nhà Lê An, nơi những cây cam trĩu quả còn đọng lại vài vệt nắng cuối cùng. Không khí dịu mát sau một ngày hè oi ả, nhưng lòng Lê An vẫn trĩu nặng, không chút nhẹ nhõm nào. Cô ngồi trên bậc thềm gỗ cũ kỹ, đôi mắt xa xăm nhìn về phía con đường đất dẫn vào làng, nơi mùi phù sa và cỏ dại quyện lẫn trong gió chiều. Mọi thứ xung quanh vẫn yên bình như bao ngày, nhưng trong cô, dường như có một cơn bão vừa đi qua, để lại những hoang tàn của hy vọng và sự tin tưởng.

Ký ức về cuộc gặp gỡ ở hiệu sách Ông Đức cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô. Ánh mắt lảng tránh của Trần Hạo, sự ngập ngừng trong từng câu chữ, và cách anh vùi mình vào sách vở như một lá chắn vô hình. Cô đã cố gắng rất nhiều để gợi mở, để nói ra những điều thầm kín mà cả làng đều bàn tán, nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng, là những lời trấn an chung chung, không đầu không cuối. Lê An vuốt nhẹ mái tóc dài, cảm thấy một sự hụt hẫng đến tê dại. Cô hiểu Trần Hạo đang phải đối mặt với áp lực học hành, nhưng liệu đó có phải là lý do duy nhất để anh không thể nói ra một lời khẳng định, một lời hứa hẹn? Hay là vì anh không hề có những cảm xúc giống cô? Cái ý nghĩ đó như một mũi dao sắc nhọn cứa vào trái tim đang rướm máu của cô.

Cô nhớ lại lời trêu chọc của bà Mai, bác Thu về "con dâu tương lai", về "Hạo An là một cặp". Những lời nói tưởng chừng vô tư ấy đã thắp lên trong cô một niềm hạnh phúc lớn lao, một sự kỳ vọng mãnh liệt vào một tương lai được định sẵn. Nhưng giờ đây, những lời ấy lại trở thành gánh nặng, thành một câu hỏi lớn không lời đáp, lơ lửng trong tâm trí cô. Có phải cô đã quá ngây thơ, quá tin tưởng vào những điều chưa được xác nhận? Có phải cô đã tự mình dệt nên một giấc mộng hão huyền? Gió nhẹ thổi qua hàng cau, xào xạc như tiếng thở dài của chính cô. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng chúng cứ luẩn quẩn, bám riết lấy cô. Cô không muốn nghi ngờ Trần Hạo, nhưng sự im lặng của anh đã gieo vào lòng cô những hạt mầm lo lắng không thể nào xua tan.

Khi màn đêm bắt đầu buông xuống, những đốm sáng đầu tiên của đom đóm lấp lánh trên bụi tre sau vườn, Lê An vẫn ngồi đó, bất động. Bỗng, một bóng người xuất hiện ở cổng nhà. Cô mở mắt, ánh nhìn vô định bỗng trở nên tập trung. Là Trần Hạo. Anh đứng đó, dáng người hơi gầy gò dưới ánh sáng nhập nhoạng của hoàng hôn, đôi vai rụt lại một cách quen thuộc. Anh không nhìn thẳng vào cô ngay, ánh mắt lảng tránh, nhưng cô cảm nhận được sự áy náy, bối rối đang hiện rõ trên gương mặt anh.

"An… anh… anh sang tìm em." Giọng Trần Hạo trầm và chậm, mang theo một chút ngập ngừng, như thể anh đang đấu tranh nội tâm rất lớn để thốt ra từng lời. Anh bước vào sân, mỗi bước chân dường như đều nặng trĩu. Anh không dám nhìn thẳng vào cô, ánh mắt lướt qua những chậu hoa cúc vàng rực rỡ, rồi dừng lại ở khoảng không vô định phía xa. Lê An đứng dậy, cảm giác bàng hoàng xen lẫn một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm trong lồng ngực. Cô không biết nên vui hay nên buồn, không biết nên nói gì. "Sao Hạo lại sang giờ này?" Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự ngạc nhiên và một chút thăm dò. Cô không thể che giấu được sự thật rằng sự xuất hiện của anh vào lúc này, sau buổi chiều đầy thất vọng, đã khiến cô rung động.

Trần Hạo cuối cùng cũng nhìn thẳng vào cô, ánh mắt anh đầy vẻ khó xử, nhưng cũng có một sự kiên định lạ thường. "Anh… anh biết em buồn." Anh nói, những lời nói rất chậm, rất khẽ, như sợ làm vỡ tan bầu không khí mỏng manh giữa họ. "Anh không muốn em… hiểu lầm." Lê An im lặng, chờ đợi. Cô muốn anh nói rõ hơn, muốn anh giải thích, nhưng cô biết tính anh. Anh không bao giờ là người dễ dàng bộc lộ cảm xúc. Cô chỉ gật đầu nhẹ, khẽ liếc nhìn những ngón tay anh đang đan vào nhau một cách căng thẳng. Cô cảm nhận được sự giằng xé trong con người anh. Tình cảm và lý trí, tham vọng và sự rụt rè, tất cả đang quấn lấy nhau, tạo nên một mớ bòng bong khó gỡ. Anh đang cố gắng trấn an cô, đó là điều chắc chắn, nhưng liệu anh có thể thực sự xua tan đi cái "khoảng cách vô hình" mà cô cảm nhận được?

***

Dưới ánh trăng non lấp ló giữa những tầng mây mỏng, hai bóng người in dài trên con đường đất ven sông. Trần Hạo và Lê An đi cạnh nhau, vai kề vai nhưng tâm tư lại như hai đường thẳng song song, dù gần gũi nhưng lại không thể giao nhau. Tiếng côn trùng đêm rả rích, hòa cùng tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, tạo nên một bản nhạc buồn man mác. Mùi bùn đất đặc trưng của dòng sông quê hương, mùi cỏ cây dại ven bờ và mùi gió sông se lạnh thoảng qua, ôm lấy hai con người đang chất chứa bao nỗi niềm. Họ ngồi xuống phiến đá quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ, bao nhiêu lời tâm sự thầm kín chưa thành lời. Dòng sông đen thẫm, lấp lánh ánh trăng bạc, như một tấm gương phản chiếu nỗi lòng thầm kín của họ.

Lê An là người phá vỡ sự im lặng trước. Cô nhìn thẳng vào Trần Hạo, ánh mắt cô đầy mong chờ, đầy cả nỗi lo âu. "Hạo này, mọi người trong làng vẫn hay nói…" Cô bắt đầu, giọng nói nhỏ dần, thăm dò, như sợ làm vỡ tan cái gì đó quý giá. "Sau này hai đứa mình… sẽ là của nhau." Cô ngập ngừng, chờ đợi một phản ứng, một lời khẳng định từ anh. Cô muốn nghe từ chính miệng anh, chứ không phải từ những lời bàn tán hay suy đoán.

Trần Hạo cúi đầu, ánh mắt anh nhìn xuống mặt sông, nơi ánh trăng vỡ vụn thành ngàn mảnh lấp lánh. Anh nắm nhẹ bàn tay Lê An, nhưng lại không siết chặt, như thể anh sợ làm tổn thương cô, hay sợ ràng buộc chính mình. "An, anh biết em đang nghĩ gì." Anh nói, giọng trầm, chậm rãi, nhưng thiếu đi sự chắc chắn mà Lê An đang khao khát. "Anh… anh sẽ không thay đổi đâu." Anh cố gắng trấn an cô, lời nói của anh mang theo một sự chân thành không thể phủ nhận, nhưng lại thiếu đi một điều gì đó cốt lõi – một lời hứa, một định hướng rõ ràng. Anh không nói "anh sẽ ở lại đây", anh không nói "chúng ta sẽ có một tương lai chung", mà chỉ là "anh sẽ không thay đổi". Nó mơ hồ, xa xăm, như chính tương lai mà anh đang hình dung.

Lê An siết nhẹ bàn tay anh, chờ đợi thêm, hy vọng một điều gì đó cụ thể hơn. Cô muốn anh nói ra, muốn anh cho cô một niềm tin vững chắc. Nhưng anh vẫn im lặng, ánh mắt anh vẫn nhìn xa xăm về phía dòng sông, nơi những khát vọng của anh đang trôi nổi. Cô cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay anh, nhưng đồng thời cũng cảm nhận được cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người. "Vậy còn… anh có định đi xa không?" Cô cố gắng hỏi thẳng, giọng nói của cô giờ đây đã không còn chút thăm dò nào, mà thay vào đó là một sự kiên quyết ẩn chứa nỗi sợ hãi.

Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh rút tay khỏi tay Lê An, khoanh tay trước ngực, như một hành động tự vệ, tự khép mình lại. "Anh… anh muốn học lên cao, muốn có một tương lai tốt hơn…" Anh ngập ngừng, rồi lại nhìn cô, ánh mắt anh đầy sự giằng xé. "Anh muốn… muốn có khả năng lo cho em, lo cho cả gia đình mình." Lời nói của anh, dù xuất phát từ ý tốt, lại như một lưỡi dao cứa nhẹ vào trái tim Lê An. Nó không phải là một lời từ chối, nhưng cũng không phải là một lời hứa hẹn. Nó chỉ là một sự khẳng định về tham vọng cá nhân của anh, về con đường anh đã chọn, và con đường ấy dường như đang dẫn anh ra khỏi thị trấn này, ra khỏi cô.

Lê An buông thõng hai tay, cảm giác lạnh lẽo của gió đêm như thấm sâu vào da thịt. Cô ôm lấy mình, cố gắng tìm kiếm sự ấm áp, nhưng vô vọng. "Gánh nặng lớn," "tương lai tốt hơn," "học lên cao," những cụm từ ấy cứ lởn vởn trong đầu cô, nhưng chúng lại không hề mang đến cho cô sự an ủi, mà thay vào đó là một nỗi hụt hẫng khôn nguôi. Cô hiểu, cô hoàn toàn hiểu những ước mơ của Trần Hạo. Cô biết anh là một người có chí tiến thủ, anh muốn thoát khỏi cái nghèo, muốn thay đổi số phận. Nhưng liệu cái "tương lai tốt hơn" đó có còn cô ở bên cạnh? Hay đó chỉ là một tương lai của riêng anh?

Cô nhìn anh, gương mặt anh vẫn căng thẳng, anh vẫn rụt rè, anh vẫn giằng xé. Anh muốn trấn an cô, đó là điều chắc chắn, nhưng anh lại không thể thốt ra một lời hứa hẹn cụ thể nào về việc ở lại thị trấn, về việc xây dựng một tổ ấm "bên bờ sông cũ" này. Anh vẫn "chậm một nhịp", chậm một nhịp trong việc thể hiện tình cảm, chậm một nhịp trong việc đưa ra một cam kết. Và chính cái "chậm một nhịp" ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận về tương lai.

Lê An đứng dậy, bước đến gần mép sông, nhặt một nắm cát nhỏ, để những hạt cát mịn trôi tuột qua kẽ tay. Cô cảm thấy một sự mệt mỏi vô hạn đang xâm chiếm. Cô không muốn đặt gánh nặng lên vai anh, nhưng cô cũng không thể cứ mãi chờ đợi một điều không rõ ràng. Ánh trăng non vẫn lấp lánh trên mặt nước, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng cô. Cô quay lại nhìn Trần Hạo, người vẫn đang ngồi đó, bất động, như một bức tượng trầm tư giữa màn đêm. Trong khoảnh khắc đó, Lê An chợt nhận ra, "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã không còn là một câu hỏi dành cho anh, mà đang dần trở thành một lời tiếc nuối khôn nguôi dành cho chính cô. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng có lẽ, cô đã chờ đợi quá lâu, và hy vọng của cô đã dần tan biến vào sự im lặng và những lời nói không thành của anh.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free