Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 74: Lời Khẳng Định Từ Miệng Thế Gian
Gió đêm mơn man trên da thịt Lê An, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và một nỗi hụt hẫng khôn nguôi. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng có lẽ, cô đã chờ đợi quá lâu, và hy vọng của cô đã dần tan biến vào sự im lặng và những lời nói không thành của anh. Trần Hạo vẫn ngồi đó, bất động như một bức tượng trầm tư giữa màn đêm, còn cô thì đứng bên mép sông, nhìn những hạt cát trôi tuột qua kẽ tay, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm lấy từng thớ thịt. Ánh trăng non vẫn lấp lánh trên mặt nước, nhưng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng trong lòng cô. Trong khoảnh khắc đó, Lê An chợt nhận ra, "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút" đã không còn là một câu hỏi dành cho anh, mà đang dần trở thành một lời tiếc nuối khôn nguôi dành cho chính cô.
***
Sáng hôm sau, ánh nắng vàng nhạt đã len lỏi qua khe cửa, trải dài trên nền nhà gỗ của căn bếp nhỏ. Tiếng gà gáy đâu đó xa xa vọng lại, tiếng lách cách quen thuộc của bát đũa khi mẹ cô chuẩn bị bữa sáng, tất cả đều cố gắng xua đi cái dư vị chua chát của đêm qua. Lê An ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ, tay thoăn thoắt gọt mớ rau muống xanh non mướt. Từng cọng rau được cô tỉ mẩn tước bỏ lá úa, cắt khúc đều tăm tắp, nhưng tâm trí cô thì cứ lơ lửng đâu đó, không thể nào tập trung hoàn toàn vào công việc đang làm.
Hơi ấm từ ngọn lửa hồng đang réo tí tách dưới đáy nồi, mùi cơm canh nóng hổi, mùi gạo mới thoang thoảng quyện với mùi hương trầm dịu nhẹ từ bàn thờ vọng xuống, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, giản dị và quen thuộc của một gia đình làng quê. Nhưng ngay cả sự bình yên ấy cũng không thể che lấp đi cái "khoảng cách vô hình" đang ngự trị trong lòng cô. Đêm qua, Trần Hạo đã nói gì? Anh nói anh sẽ không thay đổi, anh muốn học lên cao, muốn có một tương lai tốt hơn để lo cho cô, lo cho gia đình. Những lời nói ấy, từng chữ từng chữ đều xuất phát từ ý tốt, từ một tấm lòng chân thành không thể phủ nhận. Vậy mà sao, chúng lại không thể nào xoa dịu được nỗi lo âu đang gặm nhấm tâm can cô?
Cô liếc nhìn ra ngoài sân, nơi những tia nắng ban mai đang nhảy nhót trên tán lá bàng xanh mướt. Một làn gió nhẹ thổi qua, làm lay động những cành hoa giấy trước hiên, tạo nên một điệu nhảy duyên dáng. Lê An khẽ thở dài, tiếng thở dài nhẹ tựa như sợi khói, cố gắng giấu đi những suy nghĩ đang cuộn xoáy trong lòng. Cô tự trấn an mình bằng những kỷ niệm đẹp đẽ đã qua, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông, và những cử chỉ quan tâm thầm lặng mà Trần Hạo đã dành cho cô. Anh luôn là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô, là người mà ai cũng mặc định sẽ là của cô. Nhưng chính cái sự "mặc định" ấy, vào lúc này, lại trở thành một gánh nặng, một nỗi sợ hãi mơ hồ.
"An à, con cắt cái này nhỏ một chút nhé," giọng mẹ cô, bà Phan Thị Sáu, vang lên dịu dàng, kéo Lê An trở về thực tại. Bà đang đứng bên cạnh chiếc chõng tre, tay đảo đều nồi cá kho đang sôi liu riu, làn khói trắng bốc lên mang theo hương thơm nồng nàn của riềng và tiêu.
"Dạ," Lê An khẽ đáp, tay cầm con dao tiếp tục cắt rau, cố gắng làm theo lời mẹ dặn. Nhưng trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hạo vẫn hiện rõ mồn một. *Anh Hạo… anh ấy nói sẽ không bỏ mình mà… nhưng sao không nói rõ ràng hơn?* Cô tự hỏi. *Sao anh ấy không thể nói một lời hứa hẹn cụ thể, một định hướng rõ ràng cho chúng ta?* Cô không muốn trói buộc anh, không muốn đặt gánh nặng lên vai anh, nhưng cô cũng là một người con gái, cô cần một sự chắc chắn, một niềm tin để bám víu vào. Cái sự "không thay đổi" của anh, cái "tương lai tốt hơn" mà anh nhắc đến, liệu nó có còn cô ở bên cạnh, hay chỉ là một tương lai của riêng anh?
Nỗi lo âu về việc anh sẽ đi xa, sẽ rời khỏi thị trấn nhỏ bé này để theo đuổi hoài bão, cứ dai dẳng bám lấy cô. Cô đã nhìn thấy sự giằng xé trong ánh mắt anh đêm qua, sự rụt rè khi anh không thể thốt ra một lời cam kết. Trần Hạo vẫn "chậm một nhịp", chậm một nhịp trong việc thể hiện tình cảm, chậm một nhịp trong việc đưa ra một cam kết. Và chính cái "chậm một nhịp" ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận về tương lai. Lê An cảm thấy mệt mỏi, một nỗi mệt mỏi không tên len lỏi vào từng tế bào. Cô nhắm mắt lại trong giây lát, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực, nhưng chúng cứ bủa vây, không ngừng quấy nhiễu. Cô biết mình không nên nghĩ quá nhiều, nhưng làm sao có thể không nghĩ, khi tương lai của cô, của họ, cứ chông chênh như một con thuyền không bến đỗ giữa dòng sông mênh mông?
***
Tiếng chào hỏi rộn ràng từ ngoài sân kéo Lê An ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. "Bác Sáu ơi, có nhà không đó? Cô Ba ghé thăm đây!" Một giọng nói sang sảng, vui vẻ vang lên, theo sau là tiếng lạch cạch của đôi dép gỗ và tiếng bước chân dồn dập.
"Ấy chà, cô Ba đấy ư? Sao không báo trước để tôi chuẩn bị?" Bà Sáu vui vẻ đáp lời, vội vàng lau tay vào vạt áo rồi chạy ra đón khách.
Lê An biết ngay đó là ai. Cô Ba, em gái của mẹ cô, là một người phụ nữ trung niên phúc hậu, ăn mặc giản dị nhưng lúc nào cũng tươm tất. Cô Ba có tính tình xởi lởi, hay cười nói và đặc biệt rất thích "buôn chuyện" làng trên xóm dưới, dù là với ý tốt. Cô Ba cũng là người rất quan tâm đến chuyện tình duyên của giới trẻ trong làng.
Chẳng mấy chốc, cô Ba đã xuất hiện ở cửa bếp, tay xách theo một giỏ trái cây tươi rói. "Chào bác Sáu, chào con An nhé!" Cô Ba cười rạng rỡ, ánh mắt tinh nghịch nhìn Lê An đang cúi đầu gọt rau. "Ấy chà, con An nhà mình lớn rồi, ngày càng ra dáng con gái đấy nhé!"
Lê An khẽ ngẩng đầu lên, gương mặt cô bỗng chốc đỏ bừng. Cô chỉ biết cười bẽn lẽn, rồi lại cúi xuống tiếp tục công việc, cố gắng che giấu sự ngượng ngùng của mình. Tim cô bỗng đập thình thịch một cách khó hiểu. Cô Ba vẫn luôn có những lời khen ngợi "đụng chạm" đến chuyện tình cảm của cô.
Bà Sáu mỉm cười hiền hậu, vỗ vai em gái. "Cháu nó vẫn vậy đó chị. Mà chị có nghe chuyện thằng Hạo không? Nó học giỏi ghê gớm, ai cũng tấm tắc khen." Bà Sáu nói với một giọng điệu đầy tự hào, như thể Trần Hạo là con trai ruột của mình vậy. Trong cái thị trấn nhỏ bé này, mọi người đều lớn lên cùng nhau, đều xem những đứa trẻ như con cháu của mình, và sự thành công của một người trẻ cũng là niềm tự hào chung của cả làng.
Cô Ba gật gù lia lịa, ánh mắt sáng lên đầy vẻ tán thưởng. "À, thằng Hạo thì phải nói rồi! Thằng bé đó từ nhỏ đã thông minh, lại hiếu thảo, biết lo nghĩ. Sau này chắc chắn làm nên chuyện lớn." Cô Ba vừa nói vừa kéo ghế ra ngồi xuống bên cạnh bàn ăn, nơi mâm cơm đã được dọn sẵn. Mùi mắm tôm chấm cà pháo thơm lừng, quyện với mùi nước trà nóng hổi, tạo nên một bầu không khí thân mật, rộn ràng hơn với sự xuất hiện của khách. "Mà nhìn hai đứa bây giờ, đúng là… đúng là một cặp trời sinh rồi còn gì!" Cô Ba bất ngờ quay sang nhìn Lê An, nở nụ cười thật tươi, rồi nói tiếp, như một lời khẳng định chắc nịch, "Hai đứa rồi sẽ thành đôi thôi, cứ như là trời sinh vậy!" Cô Ba còn cười phá lên, cái cười sảng khoái, vô tư lự, nhưng lại gieo vào lòng Lê An một làn sóng cảm xúc hỗn độn.
Lời nói của cô Ba vang vọng trong căn bếp nhỏ, rõ ràng và dứt khoát đến lạ thường. Nó không phải là một lời hỏi, mà là một lời tuyên bố, một sự "mặc định" của cả thế gian. Lê An cúi gằm mặt, má cô nóng bừng như lửa đốt, cảm giác như có hàng ngàn con kiến đang bò trong lồng ngực. Cô chỉ biết gật đầu bẽn lẽn, không dám ngẩng mặt lên nhìn ai. Tim cô đập thình thịch, không phải vì xấu hổ đơn thuần, mà còn vì một niềm hy vọng vừa trỗi dậy, xen lẫn với nỗi lo âu mơ hồ từ đêm qua. Lời nói của cô Ba, nó như một liều thuốc an thần, nhưng cũng là một gánh nặng vô hình. Nó mang lại cho cô một chút niềm tin, rằng mọi người đều thấy họ xứng đôi, đều tin tưởng vào một tương lai chung của họ. Nhưng đồng thời, nó cũng nhắc nhở cô về sự im lặng của Trần Hạo, về những lời nói không thành của anh đêm qua. Liệu những lời "trời sinh" này có đủ sức nặng để níu giữ anh, để anh vượt qua những hoài bão xa xôi của mình?
Bà Sáu chỉ mỉm cười, ánh mắt bà dịu dàng nhìn Lê An rồi lại quay sang em gái. "Đấy, cô Ba thấy chưa? Tôi đã bảo rồi mà." Giọng bà vẫn nhẹ nhàng, nhưng phảng phất niềm vui và sự đồng tình. Bà không nói thêm gì, nhưng cái gật đầu và nụ cười của bà đã nói lên tất cả. Trong cái thị trấn nhỏ này, những lời bàn tán, những lời "mặc định" của người lớn thường có sức nặng hơn bất kỳ lời thổ lộ nào. Chúng như những sợi dây vô hình, buộc chặt số phận của những người trẻ lại với nhau, định hình tương lai của họ theo một khuôn mẫu nhất định.
Lê An lén nhìn mẹ, thấy bà vẫn mỉm cười. Bà cũng tin vào điều đó sao? Bà cũng tin rằng cô và Trần Hạo rồi sẽ thành đôi? Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lòng cô, nhưng ngay lập tức, một cảm giác khác lại trỗi dậy, lạnh lẽo và đầy bất an. *Liệu lời nói của cả thế gian có đủ để làm anh thay đổi quyết định?* Cô tự hỏi. *Liệu anh có cảm nhận được áp lực này, hay anh sẽ chỉ xem đó là những lời nói vu vơ, không đáng để bận tâm?* Cô không muốn anh cảm thấy bị ràng buộc, nhưng cô cũng không muốn anh rời đi. Cô muốn anh tự nguyện ở lại, tự nguyện chọn cô, chứ không phải vì những lời bàn tán hay sự "mặc định" của mọi người.
Cô Ba vẫn tiếp tục nói chuyện rôm rả, kể những câu chuyện về những cặp đôi trong làng đã "trời sinh" như thế nào, và cuối cùng cũng về chung một nhà. Mỗi câu chuyện cô Ba kể đều như một nhát dao nhỏ, vừa gieo thêm hy vọng, vừa khoét sâu thêm nỗi lo âu trong lòng Lê An. Cô cố gắng nuốt trôi miếng cơm, nhưng dường như thức ăn cũng trở nên nghẹn ứ nơi cổ họng. Cô ước gì cô có thể hỏi thẳng Trần Hạo, ước gì anh có thể cho cô một lời khẳng định rõ ràng, một lời hứa hẹn cụ thể. Nhưng anh đã im lặng, và nỗi im lặng ấy cứ đeo bám cô, khiến cô không thể nào an lòng.
***
Buổi chiều buông xuống, mang theo làn gió nhẹ mơn man qua từng ngọn cây. Sau khi cô Ba về, căn nhà Lê An lại chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng bát đũa đã không còn, thay vào đó là tiếng gió lùa qua cửa sổ lạch cạch, và tiếng côn trùng kêu vo ve ngoài vườn, như một bản nhạc buồn bã của chiều tà. Mùi cơm canh đã nhạt dần, chỉ còn thoang thoảng mùi trà nguội và hương trầm còn vương lại, tạo nên một bầu không khí trầm tư, sâu lắng.
Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, ánh sáng chiều yếu ớt hắt vào, in bóng cô lên nền nhà. Cô chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn ra dòng sông đang uốn lượn phía xa. Dòng sông vẫn đó, hiền hòa và bình yên, nhưng trong lòng cô, những con sóng cảm xúc lại đang cuộn trào dữ dội. Lời nói của cô Ba "Hai đứa rồi sẽ thành đôi thôi, cứ như là trời sinh vậy!" cứ văng vẳng bên tai, rõ ràng và dứt khoát hơn bao giờ hết. Nó vừa ngọt ngào như mật, vừa nặng trĩu như một lời tiên tri, một định mệnh không thể nào thoát khỏi.
Cô mân mê chiếc vòng tay nhỏ trên cổ tay, chiếc vòng bằng bạc được Trần Hạo tặng vào sinh nhật năm ngoái. Cảm giác lạnh lẽo của kim loại trên da thịt cô, như một lời nhắc nhở về sự hiện diện của anh, nhưng cũng là về cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần. Một niềm hy vọng lớn lao trỗi dậy trong lòng cô, một niềm tin được tiếp thêm từ lời nói của cô Ba và sự đồng tình của mẹ. *Biết đâu, đó chính là ý trời? Biết đâu, mọi người đều đúng, và cô và Trần Hạo sinh ra là để dành cho nhau?* Niềm hy vọng ấy như một tia nắng yếu ớt, cố gắng xua đi bóng tối của sự lo lắng.
Nhưng đồng thời, nỗi lo âu mơ hồ từ tối qua cũng nhân lên gấp bội. *Liệu "trời sinh" có đủ để giữ anh lại?* Cô tự hỏi. *Liệu lời nói của cả thế gian có đủ sức nặng để anh vượt qua mọi rào cản, mọi hoài bão cá nhân? Hay nó sẽ chỉ là một gánh nặng khác đè lên vai anh, khiến anh cảm thấy ngột ngạt và muốn rời xa hơn nữa?* Cô sợ, sợ rằng những kỳ vọng này sẽ chỉ là gánh nặng cho anh, và tình cảm của họ không đủ để vượt qua thử thách. Cô sợ rằng Trần Hạo, người vẫn còn rụt rè, vẫn còn lảng tránh những lời thổ lộ, sẽ không thể đáp lại những kỳ vọng lớn lao ấy.
Lê An nhớ lại ánh mắt giằng xé của anh đêm qua, lời nói của anh về việc học lên cao, về một tương lai tốt hơn. Anh muốn lo cho cô, cho gia đình, nhưng cái "lo" ấy lại mang một ý nghĩa quá rộng lớn, quá xa vời. Nó không phải là một lời hứa cụ thể về một tổ ấm "bên bờ sông cũ" này, mà là một lời hứa về một tương lai mà cô không biết liệu mình có được đặt chân vào hay không. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng liệu sự chờ đợi của cô có phải là vô vọng? Liệu cô có đang tự huyễn hoặc mình bằng những lời nói của người khác, trong khi người cô yêu lại đang chìm đắm trong những hoài bão riêng của anh?
Cái khoảnh khắc Trần Hạo rút tay khỏi cô đêm qua, khoanh tay trước ngực như một hành động tự vệ, tự khép mình lại, vẫn còn ám ảnh cô. Anh muốn trấn an cô, đó là điều chắc chắn, nhưng anh lại không thể thốt ra một lời hứa hẹn cụ thể nào. Anh vẫn "chậm một nhịp", chậm một nhịp trong việc thể hiện tình cảm, chậm một nhịp trong việc đưa ra một cam kết. Và chính cái "chậm một nhịp" ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" ngày càng lớn, không chỉ là khoảng cách địa lý mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong cách họ nhìn nhận về tương lai.
Lê An thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu trong không gian tĩnh lặng. Cô nhìn dòng sông, nơi ánh chiều tà đang nhuộm vàng mặt nước, nơi những kỷ niệm tuổi thơ của cô và Trần Hạo vẫn còn đọng lại. Cô đã từng nghĩ, dòng sông này là nhân chứng cho tình yêu của họ, là nơi họ sẽ xây dựng tổ ấm. Nhưng giờ đây, dòng sông ấy lại giống như một con đường, một con đường có thể dẫn Trần Hạo đi xa, rời khỏi cô, rời khỏi cái thị trấn nhỏ bé này.
"Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." Câu nói ấy không chỉ là lời tiếc nuối của Trần Hạo sau này, mà giờ đây, nó đang dần trở thành lời tiếc nuối của chính Lê An. Cô đã chờ đợi anh nói, đã hy vọng anh sẽ thổ lộ, nhưng anh đã không làm vậy. Và rồi, khi lời khẳng định đến từ miệng thế gian, nó lại mang theo cả niềm hy vọng và nỗi lo âu, khiến trái tim cô chông chênh giữa hai bờ cảm xúc. Cô không biết mình nên tin vào điều gì nữa. Tin vào lời nói của cô Ba, tin vào sự "mặc định" của mọi người, hay tin vào sự im lặng và những hoài bão xa xôi của Trần Hạo? Có lẽ, cô chỉ có thể chờ đợi. Nhưng chờ đợi đến bao giờ, và liệu sự chờ đợi ấy có còn ý nghĩa, khi "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần, và "lời nói không thành" cứ mãi là một gánh nặng trong lòng cả hai?
Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.