Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 75: Áp Lực Vô Hình Từ Lời Nói Người Làng

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn vương vấn sương đêm, Lê An đã cùng mẹ ra chợ. Dù đêm qua trằn trọc không yên, đôi mắt vẫn mang theo quầng thâm mờ, nhưng cô vẫn cố gắng giữ vẻ tươi tỉnh, nụ cười dịu dàng thường trực trên môi. Bước chân cô lướt qua con đường làng quen thuộc, nơi mỗi viên gạch, mỗi bụi cây đều in dấu kỷ niệm tuổi thơ. Nhưng hôm nay, những kỷ niệm ấy lại mang một sắc thái khác, vừa lấp lánh hy vọng, vừa u hoài nỗi lo.

Khu chợ Dân Sinh đã bắt đầu nhộn nhịp. Từ xa, tiếng rao hàng sang sảng, tiếng trả giá, tiếng trò chuyện rộn ràng đã vọng tới. Khi hai mẹ con Lê An len lỏi vào giữa những sạp hàng chen chúc, cái náo nhiệt ấy càng trở nên rõ rệt. Mái che tạm bợ bằng bạt xanh, bạt đỏ rực rỡ dưới ánh nắng đầu ngày, tạo thành một mê cung của âm thanh và mùi vị. Mùi thực phẩm tươi sống của cá, thịt hòa lẫn với mùi gia vị nồng nàn từ gánh bún riêu, mùi rau húng quế thơm ngát và cả mùi bùn đất ẩm ướt từ những bó rau mới hái. Lê An hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái không khí đặc trưng của làng quê, nơi mọi thứ dường như vẫn giữ nguyên vẹn qua bao năm tháng.

"An đấy à con? Mới sáng đã ra chợ giúp mẹ rồi sao? Thảo quá!"

Tiếng của Bà Mai, hàng xóm thân thiết, cất lên từ sạp rau xanh tươi mơn mởn. Bà Mai tóc bạc vấn cao, nụ cười hiền hậu, đang lựa từng mớ cải ngọt. Lê An nở nụ cười đáp lại, "Dạ con chào bác Mai ạ. Mẹ con bảo ra lựa ít rau tươi về nấu canh ạ."

Bà Mai đặt mớ rau xuống, đưa ánh mắt ấm áp nhìn Lê An, rồi liếc sang mẹ cô, giọng đầy ý vị: "Con bé An nhà mình lớn tướng rồi, khéo tay đảm đang thế này, sau này thằng Hạo có phước lắm đây! Hai đứa cứ như hình với bóng từ bé, cả làng này ai chả biết. Giờ thì lớn rồi, chắc chả mấy mà có tin vui cho cả làng ăn mừng đâu ha!"

Lời nói của Bà Mai khiến Lê An đỏ bừng mặt. Cô cúi đầu, bàn tay khẽ nắm chặt vạt áo bà ba của mẹ, cảm giác nóng ran từ gò má lan xuống tận cổ. Nụ cười bẽn lẽn của cô không che giấu được niềm vui sướng đang dâng trào trong lòng. Những lời trêu chọc ấy, dù đã nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng mỗi lần nghe lại, chúng lại dệt thêm một sợi chỉ hy vọng vào bức tranh tương lai cô vẽ cho mình. "Dạ... bác Mai cứ trêu con," Lê An lí nhí, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng qua.

Mẹ Lê An cười hiền, vỗ nhẹ vào vai con gái. "Thôi bà Mai cứ nói quá. Chúng nó còn trẻ con, lo học hành đã." Dù nói vậy, ánh mắt bà cũng ánh lên vẻ hài lòng. Bởi lẽ, trong thâm tâm, bà cũng mong muốn điều đó.

Khi hai mẹ con di chuyển đến quầy cá, Chú Nam, chủ quán tạp hóa cạnh nhà, đang đứng chọn mớ tép bạc. Vóc dáng hơi gầy, ria mép tỉa gọn, ánh mắt tinh anh của chú lướt qua Lê An rồi dừng lại.

"An đó hả? Lâu rồi không thấy cháu ghé quán chú. Thằng Hạo dạo này cũng ít khi mua mấy cây kẹo dừa mà nó hay thích. Chắc bận học hành rồi." Chú Nam mỉm cười, giọng trầm ấm. "Hạo với An cứ như hình với bóng từ bé, cả làng này ai chả biết. Sớm muộn gì cũng về một nhà thôi! Chú thấy hai đứa hợp nhau lắm."

Lần này, Lê An không chỉ đỏ mặt mà còn cảm thấy tim đập thình thịch. Lời nói của chú Nam, chân thật và dứt khoát, như một sự khẳng định nữa cho "định mệnh" mà cô Ba đã nhắc đến tối qua. Cô chỉ biết gật đầu nhẹ, không dám ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt chú. Cái cảm giác được cả làng "mặc định" là của Trần Hạo thật sự vừa ngọt ngào, vừa đáng sợ. Nó nuôi dưỡng hy vọng trong cô, nhưng đồng thời cũng gieo vào lòng cô một nỗi lo âu mơ hồ về trách nhiệm, về một lời hứa vô hình mà cả cô và anh đều chưa từng thực sự thốt ra.

Họ tiếp tục đi qua khu bán xôi, nơi Cô Bảy, người phụ nữ với mái tóc búi cao và nụ cười rạng rỡ, đang thoăn thoắt gói từng phần xôi nóng hổi. Cô Bảy là một người tốt bụng, luôn quan tâm đến lũ trẻ trong làng.

"Ối giời, An xinh đẹp của cô đây rồi! Lại đi chợ giúp mẹ à con?" Cô Bảy vẫy tay gọi, giọng sang sảng. "Thế thằng Hạo đâu không thấy đi cùng? Hai đứa bây giờ lớn rồi, Hạo nó có vẻ muốn đi xa, con An có giữ được nó không đây?" Cô Bảy nói, nửa đùa nửa thật, nhưng ánh mắt lại nhìn xoáy vào Lê An, như muốn dò xét.

Câu nói này như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui sướng đang dâng trào trong lòng Lê An. Nó chạm đúng vào nỗi bất an sâu thẳm nhất của cô, nỗi lo sợ đã ám ảnh cô từ đêm qua. Cô Bảy không phải là người cố ý ác ý, nhưng những lời nói ấy, dù chỉ là một câu bâng quơ, lại có sức nặng ngàn cân. "Dạ... cô Bảy cứ nói lạ," Lê An cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, nhưng trong lòng thì như có ai đó bóp nghẹt. *Giữ anh lại? Làm sao mà giữ được anh, khi anh còn chưa từng thực sự thuộc về mình?*

Cô Bảy vẫn tươi cười, không nhận ra sự dao động trong lòng Lê An. "Thôi, cô đùa tí thôi. Hai đứa là duyên trời định, chả ai tách ra được đâu."

Nhưng những lời cuối cùng ấy không còn sức mạnh xoa dịu nữa. Trái lại, chúng càng khiến nỗi lo lắng trong lòng Lê An lớn hơn. Cô sợ rằng chính cái "mặc định" của cả làng này, cái niềm tin rằng họ "sinh ra là để dành cho nhau", lại là một gánh nặng. Một gánh nặng không phải cho cô, mà là cho Trần Hạo. Anh là người có hoài bão lớn, anh muốn bay xa, muốn vươn tới một tương lai tốt đẹp hơn. Liệu cái "duyên trời định" này có trói buộc anh lại, khiến anh cảm thấy ngột ngạt? Và liệu, nếu anh cảm thấy ngột ngạt, anh có còn muốn ở lại "bên bờ sông cũ" này, bên cạnh cô nữa không?

Những bước chân Lê An trở nên nặng nề hơn khi rời khỏi chợ. Ánh nắng buổi sáng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng cô, một đám mây đen đã bắt đầu kéo đến. Niềm hy vọng và nỗi lo âu cứ thế đan xen, giằng xé. Cô mân mê chiếc vòng tay bạc trên cổ tay, cảm giác lạnh lẽo của kim loại không còn là lời nhắc nhở ấm áp về Trần Hạo, mà là một sự trống rỗng, một "khoảng cách vô hình" đang ngày càng trở nên rõ nét hơn trong tâm trí cô. Lê An chỉ biết thở dài, âm thầm cầu nguyện rằng những lời nói của người làng, những lời nói không thành mà cô và Trần Hạo vẫn chưa từng dám thốt ra, sẽ không trở thành một "nếu như ngày đó" đầy tiếc nuối trong tương lai.

***

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong những suy nghĩ hỗn độn ấy, ở một góc khác của thị trấn, Trần Hạo cũng đang phải đối mặt với một áp lực vô hình tương tự. Buổi chiều hôm đó, sau giờ học, Trần Hạo quyết định không về thẳng nhà. Anh cần một chút không gian riêng, cần sự yên tĩnh để sắp xếp lại những suy nghĩ đang rối bời trong đầu. Kỳ thi vào trường chuyên đang đến gần, áp lực học hành đè nặng lên vai anh. Anh biết mình phải cố gắng, phải đỗ bằng được, vì đó là con đường duy nhất để anh có thể thực hiện những hoài bão lớn lao của mình, cũng là cách để anh lo cho gia đình, cho Lê An một tương lai tốt đẹp hơn.

Thay vì đi con đường chính, anh rẽ qua con đường nhỏ ven bờ sông, nơi những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, nơi gió mát từ sông thổi vào làm dịu đi cái nóng oi ả của buổi chiều tà. Bước chân anh chậm rãi, ánh mắt đăm chiêu nhìn về phía dòng sông đang lững lờ trôi. Mặt sông lấp lánh phản chiếu ánh nắng vàng dịu, như một tấm gương khổng lồ phản chiếu cả những lo toan trong lòng anh.

Con đường này vốn yên tĩnh, nhưng hôm nay, tiếng người nói chuyện vang vọng từ phía gốc đa cổ thụ đã thu hút sự chú ý của Trần Hạo. Dưới gốc đa, Thầy Bình, người giáo viên chủ nhiệm cấp hai của anh, đang ngồi đánh cờ với Ông Lão Đánh Cờ. Thầy Bình vẫn đeo chiếc kính lão quen thuộc, mái tóc điểm bạc phơ, giọng nói vang vang đầy nhiệt huyết ngay cả khi nói chuyện phiếm. Ông Lão Đánh Cờ, râu tóc cũng bạc phơ, vẻ mặt trầm tư, chỉ thỉnh thoảng gật gù hoặc thở dài trước nước cờ của đối thủ.

Trần Hạo định đi nhanh qua để tránh làm phiền, nhưng những lời nói của Thầy Bình đã lọt vào tai anh, khiến bước chân anh chùng lại.

"Thằng Hạo nó giỏi giang, lại có chí tiến thủ," Thầy Bình đặt một quân cờ xuống bàn, giọng đầy tự hào. "Chắc chắn sẽ đỗ trường chuyên trên tỉnh cho mà xem. Hồi đi học, nó đã nổi tiếng thông minh rồi. Chỉ tội con An, không biết nó có giữ được thằng Hạo không. Con bé An hiền lành, đảm đang, nhưng cái số con gái ở quê thì khó mà theo chồng lên thành phố được."

Trần Hạo cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Anh đứng sững lại, nấp sau một thân cây cổ thụ, cố gắng không để ai nhìn thấy. Lời nói của Thầy Bình như một nhát dao cứa vào vết thương lòng anh, vết thương mang tên "khoảng cách vô hình" và "lời nói không thành". Anh biết Thầy Bình chỉ nói theo suy nghĩ của mình, nhưng những lời ấy lại gieo vào lòng anh một nỗi bất an khủng khiếp. Anh luôn khao khát được học hành, được vươn xa, nhưng anh chưa bao giờ nghĩ rằng điều đó lại đồng nghĩa với việc rời bỏ Lê An, rời bỏ cái thị trấn này.

Ông Lão Đánh Cờ khẽ thở dài, tay vuốt chòm râu bạc, chậm rãi nói: "Duyên phận là trời định, nhưng cũng phải do người vun đắp. Mong sao hai đứa nó đừng để lỡ nhau. Thằng Hạo mà lên thành phố rồi thì... khó nói lắm." Giọng ông lão trầm buồn, chất chứa sự từng trải của một đời người chứng kiến bao câu chuyện tình yêu tan hợp ở cái thị trấn nhỏ này.

Trần Hạo nuốt khan. Anh cảm thấy lồng ngực mình bị bóp nghẹt. Lời nói của ông lão như một lời tiên tri nghiệt ngã, một tương lai mà anh chưa bao giờ dám đối diện trực tiếp. Anh vẫn luôn nghĩ rằng, dù anh đi đâu, dù anh học hành giỏi giang đến mấy, anh và An vẫn sẽ là của nhau. Nhưng có lẽ, điều đó chỉ là suy nghĩ ngây thơ của một cậu bé.

Đúng lúc đó, Bác Thu, người hàng xóm của gia đình Trần Hạo, với vóc dáng mũm mĩm và giọng nói sang sảng, đi bộ ngang qua. Bác Thu vừa nhìn thấy Trần Hạo, mắt đã sáng lên.

"Ấy, thằng Hạo đấy à? Lớn tướng rồi, sắp thành rể nhà ông Năm rồi còn gì!" Bác Thu cười ha hả, tay vỗ vỗ vai Trần Hạo. Anh giật mình, cố gắng gượng cười. "Học hành cho giỏi để sau này rước An về nhé con! Cả làng này ai chả mong chờ ngày đó."

Trần Hạo cảm thấy như có một tảng đá đè nặng lên vai mình. Anh chỉ muốn bỏ chạy khỏi tất cả những lời nói ấy. Anh không biết phải đáp lại thế nào. Nụ cười của anh trở nên gượng gạo, ánh mắt lảng tránh. "Dạ... cháu chào bác Thu ạ," anh lí nhí, rồi sải bước nhanh hơn, cố gắng không để ai nhận ra mình đã nghe thấy toàn bộ câu chuyện.

Khi Trần Hạo khuất dạng sau hàng cây, những lời nói của người l��n vẫn vang vọng trong đầu anh, tạo thành một áp lực vô hình, nặng trĩu. Anh cảm thấy bối rối, khó chịu. Cái cảm giác bị cả làng "mặc định" là của Lê An, dù trong thâm tâm anh cũng yêu quý cô, nhưng lại biến thành một gánh nặng khi đi kèm với những kỳ vọng lớn lao. Tham vọng học tập, khao khát thoát ly khỏi thị trấn để có một tương lai tốt đẹp hơn, và tình cảm sâu sắc, trách nhiệm vô hình anh dành cho Lê An bỗng trở nên mâu thuẫn khôn nguôi. Anh muốn cả hai, nhưng liệu có thể có cả hai không? Liệu anh có đủ sức để vừa vươn tới ước mơ của mình, vừa giữ trọn lời hứa vô hình với Lê An và cả cái thị trấn này?

Anh nhớ lại ánh mắt của Lê An đêm qua, nỗi buồn phảng phất trong từng lời cô nói. Anh muốn trấn an cô, muốn cho cô một lời hứa cụ thể, nhưng anh đã không thể. Anh vẫn "chậm một nhịp", chậm một nhịp trong việc thể hiện tình cảm, chậm một nhịp trong việc đưa ra một cam kết. Và chính cái "chậm một nhịp" ấy, giờ đây, không chỉ tạo nên "khoảng cách vô hình" giữa anh và cô, mà còn là một gánh nặng từ cộng đồng, khiến anh càng cảm thấy tù túng và rụt rè hơn trong việc bộc lộ cảm xúc thật của mình. Anh không biết phải làm gì, phải nói gì để vừa không làm tổn thương Lê An, vừa không phản bội lại chính hoài bão của mình.

***

Đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, soi rõ từng mái nhà, từng con đường làng. Gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh từ dòng sông. Trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn học, nơi cô đang ngồi. Mọi bài tập đã hoàn thành, nhưng tâm trí cô vẫn vương vấn những lời nói ở chợ sáng nay, những lời nói vừa như mật ngọt, vừa như dao cứa.

Cô nhẹ nhàng mở ngăn bàn, lấy ra cuốn sổ nhật ký cũ kỹ, bìa đã sờn màu thời gian. Mùi giấy cũ thoảng qua mũi, gợi nhớ về những trang viết đầu đời, những ước mơ ngây thơ của cô gái mới lớn. Cô lật từng trang, đọc lại những dòng chữ viết vội, những tâm sự thầm kín về Trần Hạo. Từ những kỷ niệm nhỏ nhặt thời thơ ấu, đến những lần anh quan tâm, chăm sóc cô một cách vụng về, tất cả đều được ghi lại cẩn thận.

Lê An cầm cây bút, ngập ngừng một lúc. Những lời nói của Bà Mai, Chú Nam, và cả câu nói đầy ẩn ý của Cô Bảy cứ văng vẳng bên tai, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn trong đầu cô. Cô biết, cả làng đều yêu quý cô và Trần Hạo, đều mong muốn họ thành đôi. Nhưng cái "mong muốn" ấy, cái "mặc định" ấy, liệu có phải là một điều tốt? Hay nó sẽ chỉ là một áp lực khác, đẩy Trần Hạo ra xa hơn?

Cô bắt đầu viết, nét chữ mềm mại, uốn lượn trên trang giấy trắng:

*Cả làng đều nói chúng ta là một cặp... Liệu có phải là sự thật không, Hạo? Em đã nghe những lời ấy từ Bà Mai, Chú Nam, và cả Cô Bảy nữa. Họ nói chúng ta sinh ra là để dành cho nhau, rằng sớm muộn gì cũng về một nhà. Nghe những lời ấy, tim em đập loạn xạ, vừa vui sướng đến tột cùng, vừa bẽn lẽn ngượng ngùng. Em đã từng nghĩ, đây chính là điều em mong muốn, là điều mà em đã chờ đợi từ rất lâu rồi.*

Lê An dừng bút, miết ngón tay lên từng dòng chữ. Cô nhớ lại ánh mắt giằng xé của Trần Hạo đêm qua, cái cách anh rút tay khỏi cô, khoanh tay trước ngực như một rào chắn vô hình. Anh đã muốn trấn an cô, nhưng lại không thể thốt ra một lời hứa hẹn cụ thể nào. Anh vẫn "chậm một nhịp", và chính cái "chậm một nhịp" ấy đã gieo vào lòng cô nỗi bất an không thể gọi tên.

Cô lại tiếp tục viết, nét chữ dần trở nên run rẩy hơn:

*Nhưng sao lòng em vẫn bất an đến thế? Lời nói của Cô Bảy cứ ám ảnh em: 'Hạo nó có vẻ muốn đi xa, con An có giữ được nó không đây?' Em sợ, Hạo à. Em sợ rằng cái "khoảng cách vô hình" giữa chúng ta, không chỉ là khoảng cách địa lý nếu anh đi học xa, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những hoài bão, sẽ ngày càng lớn dần. Em sợ rằng những lời nói của cả làng, những kỳ vọng lớn lao ấy, sẽ trở thành gánh nặng cho anh, khiến anh cảm thấy ngột ngạt và muốn rời xa hơn nữa.*

Nước mắt Lê An khẽ lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy làm nhòe đi một vài nét chữ. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng tin tưởng vào tình cảm của họ. Cô đã tin rằng dù anh có đi đâu, họ vẫn sẽ mãi bên nhau, và một ngày nào đó, anh sẽ quay về "bên bờ sông cũ" này, nơi họ đã cùng nhau dệt nên bao kỷ niệm tuổi thơ. Nhưng cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." mà cô tự nhủ đêm qua, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo cho tương lai.

Cô đã chờ đợi, đã hy vọng anh sẽ thổ lộ, sẽ cho cô một lời khẳng định. Nhưng anh đã không làm vậy. Và rồi, khi lời khẳng định đến từ miệng thế gian, nó lại mang theo cả niềm hy vọng và nỗi lo âu, khiến trái tim cô chông chênh giữa hai bờ cảm xúc.

Lê An đặt dấu chấm cuối cùng, một dấu chấm hỏi lớn cho tương lai của họ. Cô miết ngón tay lên khoảng trống cuối trang, nơi cô vẫn thường để dành cho những lời hứa hẹn, những niềm tin. Nhưng giờ đây, đó chỉ còn là một khoảng trống, một sự im lặng đầy bất an. Cô không biết mình nên tin vào điều gì nữa. Tin vào lời nói của cô Ba, tin vào sự "mặc định" của mọi người, hay tin vào sự im lặng và những hoài bão xa xôi của Trần Hạo? Có lẽ, cô chỉ có thể chờ đợi. Nhưng chờ đợi đến bao giờ, và liệu sự chờ đợi ấy có còn ý nghĩa, khi "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần, và "lời nói không thành" cứ mãi là một gánh nặng trong lòng cả hai, đẩy họ về phía một "nếu như ngày đó" không thể nào cứu vãn?

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free