Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 76: Bên Sông, Lời Hứa Chợt Tan
Đêm buông xuống, ánh trăng sáng vằng vặc treo lơ lửng trên bầu trời, soi rõ từng mái nhà, từng con đường làng. Gió đêm rì rào thổi qua kẽ lá, mang theo hơi lạnh từ dòng sông. Trong căn phòng nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn học, nơi cô đang ngồi. Mọi bài tập đã hoàn thành, nhưng tâm trí cô vẫn vương vấn những lời nói ở chợ sáng nay, những lời nói vừa như mật ngọt, vừa như dao cứa. Cô nhẹ nhàng mở ngăn bàn, lấy ra cuốn sổ nhật ký cũ kỹ, bìa đã sờn màu thời gian. Mùi giấy cũ thoảng qua mũi, gợi nhớ về những trang viết đầu đời, những ước mơ ngây thơ của cô gái mới lớn. Cô lật từng trang, đọc lại những dòng chữ viết vội, những tâm sự thầm kín về Trần Hạo. Từ những kỷ niệm nhỏ nhặt thời thơ ấu, đến những lần anh quan tâm, chăm sóc cô một cách vụng về, tất cả đều được ghi lại cẩn thận.
Lê An cầm cây bút, ngập ngừng một lúc. Những lời nói của Bà Mai, Chú Nam, và cả câu nói đầy ẩn ý của Cô Bảy cứ văng vẳng bên tai, tạo thành một bản giao hưởng hỗn độn trong đầu cô. Cô biết, cả làng đều yêu quý cô và Trần Hạo, đều mong muốn họ thành đôi. Nhưng cái "mong muốn" ấy, cái "mặc định" ấy, liệu có phải là một điều tốt? Hay nó sẽ chỉ là một áp lực khác, đẩy Trần Hạo ra xa hơn? Cô bắt đầu viết, nét chữ mềm mại, uốn lượn trên trang giấy trắng: *Cả làng đều nói chúng ta là một cặp... Liệu có phải là sự thật không, Hạo? Em đã nghe những lời ấy từ Bà Mai, Chú Nam, và cả Cô Bảy nữa. Họ nói chúng ta sinh ra là để dành cho nhau, rằng sớm muộn gì cũng về một nhà. Nghe những lời ấy, tim em đập loạn xạ, vừa vui sướng đến tột cùng, vừa bẽn lẽn ngượng ngùng. Em đã từng nghĩ, đây chính là điều em mong muốn, là điều mà em đã chờ đợi từ rất lâu rồi.*
Lê An dừng bút, miết ngón tay lên từng dòng chữ. Cô nhớ lại ánh mắt giằng xé của Trần Hạo đêm qua, cái cách anh rút tay khỏi cô, khoanh tay trước ngực như một rào chắn vô hình. Anh đã muốn trấn an cô, nhưng lại không thể thốt ra một lời hứa hẹn cụ thể nào. Anh vẫn "chậm một nhịp", và chính cái "chậm một nhịp" ấy đã gieo vào lòng cô nỗi bất an không thể gọi tên. Cô lại tiếp tục viết, nét chữ dần trở nên run rẩy hơn: *Nhưng sao lòng em vẫn bất an đến thế? Lời nói của Cô Bảy cứ ám ảnh em: 'Hạo nó có vẻ muốn đi xa, con An có giữ được nó không đây?' Em sợ, Hạo à. Em sợ rằng cái "khoảng cách vô hình" giữa chúng ta, không chỉ là khoảng cách địa lý nếu anh đi học xa, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong những hoài bão, sẽ ngày càng lớn dần. Em sợ rằng những lời nói của cả làng, những kỳ vọng lớn lao ấy, sẽ trở thành gánh nặng cho anh, khiến anh cảm thấy ngột ngạt và muốn rời xa hơn nữa.* Nước mắt Lê An khẽ lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy làm nhòe đi một vài nét chữ. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, cố gắng tin tưởng vào tình cảm của họ. Cô đã tin rằng dù anh có đi đâu, họ vẫn sẽ mãi bên nhau, và một ngày nào đó, anh sẽ quay về "bên bờ sông cũ" này, nơi họ đã cùng nhau dệt nên bao kỷ niệm tuổi thơ. Nhưng cái "nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." mà cô tự nhủ đêm qua, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, như một lời cảnh báo cho tương lai. Cô đã chờ đợi, đã hy vọng anh sẽ thổ lộ, sẽ cho cô một lời khẳng định. Nhưng anh đã không làm vậy. Và rồi, khi lời khẳng định đến từ miệng thế gian, nó lại mang theo cả niềm hy vọng và nỗi lo âu, khiến trái tim cô chông chênh giữa hai bờ cảm xúc. Lê An đặt dấu chấm cuối cùng, một dấu chấm hỏi lớn cho tương lai của họ. Cô miết ngón tay lên khoảng trống cuối trang, nơi cô vẫn thường để dành cho những lời hứa hẹn, những niềm tin. Nhưng giờ đây, đó chỉ còn là một khoảng trống, một sự im lặng đầy bất an. Cô không biết mình nên tin vào điều gì nữa. Tin vào lời nói của cô Ba, tin vào sự "mặc định" của mọi người, hay tin vào sự im lặng và những hoài bão xa xôi của Trần Hạo? Có lẽ, cô chỉ có thể chờ đợi. Nhưng chờ đợi đến bao giờ, và liệu sự chờ đợi ấy có còn ý nghĩa, khi "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần, và "lời nói không thành" cứ mãi là một gánh nặng trong lòng cả hai, đẩy họ về phía một "nếu như ngày đó" không thể nào cứu vãn?
***
Chiều muộn, ánh nắng vàng dịu như mật rót tràn qua ô cửa sổ căn phòng nhỏ của Lê An, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ. Không khí trong phòng vẫn mang một sự ấm cúng quen thuộc, nhưng có gì đó căng thẳng, nén chặt quanh cô gái đang ngồi trước bàn học. Sách vở chất đống như một ngọn núi nhỏ, những trang giấy chi chít công thức, bài tập. Lê An, với mái tóc dài buông xõa và gương mặt thanh tú, hiện rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng. Cô đặt cây bút chì xuống, day nhẹ thái dương, đôi mắt nhắm nghiền như cố xua đi những con chữ đang nhảy múa loạn xạ trong đầu. Tiếng xe cộ thưa thớt từ con đường làng vọng vào, lẫn với tiếng lách cách đều đều của mẹ cô, bà Nguyễn Thị Tư, đang chuẩn bị bữa tối trong bếp. Thoang thoảng mùi thức ăn chiều đã bắt đầu tỏa ra, trộn lẫn với hương hoa lài dịu ngọt từ góc vườn, tạo nên một bản hòa tấu của những âm thanh và mùi hương thân thuộc, nhưng lại không đủ để xoa dịu nỗi bất an trong lòng cô.
“Kỳ thi chuyên khó quá, Hạo ạ. Mẹ tớ cứ nhắc mãi, tớ áp lực quá.”
Giọng Lê An khẽ thoát ra, không phải là một lời nói trực tiếp, mà như một tiếng thở dài thốt lên từ tận đáy lòng. Cô không biết mình đang nói với ai, có lẽ là với chính bản thân mình, hoặc với hình bóng Trần Hạo vẫn thường hiện hữu trong tâm trí cô. Đúng lúc ấy, tiếng gõ cửa khẽ vang lên. Lê An giật mình, mở mắt. Cánh cửa phòng chậm rãi hé mở, và Trần Hạo đứng đó, thân hình cao ráo, gương mặt có chút bối rối. Anh mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, quần tây sẫm màu, vẫn giữ vẻ thư sinh quen thuộc. Đôi mắt anh lướt qua những chồng sách vở trên bàn, rồi dừng lại ở gương mặt xanh xao của Lê An.
“An, tớ... tớ đến hỏi bài Thầy Bình.” Trần Hạo mở lời, giọng trầm khẽ, có chút gượng gạo. Anh biết đó chỉ là cái cớ. Thầy Bình là giáo viên cũ của cả hai, nhưng việc anh đến nhà An vào giờ này chỉ để hỏi bài Thầy Bình thì không thuyết phục lắm. Anh chỉ muốn tìm một lý do để được ở gần cô, để xoa dịu những cảm giác khó chịu mà lời bàn tán của người làng đã gieo vào lòng anh sáng nay. Anh đã nghe những lời đó, những lời "mặc định" về anh và An, và dù trong lòng có chút ngượng ngùng xen lẫn một niềm vui nhỏ nhoi không thể gọi tên, thì trên hết, anh cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Áp lực của sự kỳ vọng, áp lực của một tương lai mà anh chưa dám định hình rõ ràng.
Lê An nhìn anh, ánh mắt cô dần dịu lại. Sự xuất hiện của anh, dù với cái cớ vụng về, vẫn mang đến một chút bình yên hiếm hoi. “Thầy Bình á? Thầy bận rồi, Hạo. Hay là... có bài nào khó, để tớ xem cho?” Cô nói, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt. Cô hiểu. Cô hiểu rằng anh đến không chỉ vì Thầy Bình. Có lẽ anh cũng đang tìm kiếm một sự xoa dịu, một nơi để trốn tránh khỏi những lời nói của thế gian.
Trần Hạo bước vào phòng, khép cửa lại nhẹ nhàng. Anh đặt cặp sách xuống ghế, rồi tiến đến bên bàn học của An. “Không, không phải Thầy Bình. Tớ... tớ cũng đang ôn thi chuyên. Thấy cậu có vẻ căng thẳng quá.” Anh thành thật hơn, ánh mắt dịu dàng nhìn thẳng vào cô, mọi vẻ gượng gạo ban đầu dường như tan biến. “Tớ cũng vậy. Mấy ngày nay tớ cứ thấy đầu óc quay cuồng. Áp lực của kỳ thi, rồi cả... mấy lời người lớn nói nữa.” Anh lảng tránh nhắc đến những lời bàn tán về hai người, nhưng Lê An hiểu. Cô cũng đang sống trong cái áp lực vô hình ấy.
Lê An thở dài, rồi lại tựa lưng vào ghế, nhìn Trần Hạo. “Cậu cũng nghe rồi à? Tớ... tớ không biết nên vui hay nên lo nữa. Vui vì họ quý mình, nhưng lo vì... vì nó cứ như một gánh nặng ấy.” Cô ngập ngừng, rồi nhìn thẳng vào mắt anh, như muốn tìm kiếm một lời khẳng định, một sự trấn an.
Trần Hạo ngồi xuống chiếc ghế đối diện, kéo một cuốn sách giáo khoa Toán ra. Anh lật lật mấy trang, ngón tay miết nhẹ lên những con số, những ký hiệu. “Tớ cũng thấy vậy. Nhưng mà... mình cứ cố gắng học tốt đi đã. Kỳ thi này quan trọng mà.” Anh nói, giọng vẫn trầm, chậm rãi. Anh muốn nói nhiều hơn, muốn xua đi nỗi lo lắng trong mắt cô, nhưng cái sự rụt rè cố hữu của anh lại ngăn lại. Anh sợ hãi những lời hứa hẹn mà anh chưa chắc có thể thực hiện được. Anh sợ rằng nếu anh nói ra điều gì đó quá cụ thể, nó sẽ ràng buộc anh, sẽ cản trở những tham vọng lớn lao đang nhen nhóm trong lòng.
Lê An nhìn anh, lòng cô lại dấy lên một nỗi thất vọng mơ hồ. Anh vẫn vậy. Vẫn né tránh những câu hỏi trực tiếp về cảm xúc, về tương lai của "chúng ta". Cô đã quen với cái "chậm một nhịp" của anh, nhưng vào thời điểm này, khi mọi thứ đang dồn dập, nó lại càng khiến cô thêm bất an. “Nhưng mà... cậu có thấy khó không? Mấy bài hình học không gian này tớ cứ bị rối tung lên ấy.” Cô chuyển hướng câu chuyện, cố gắng giấu đi cảm xúc thật của mình.
Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh lại trở nên tập trung hơn. “Đâu, để tớ xem. Bài này có cách giải nhanh hơn đấy.” Anh kéo ghế lại gần hơn, chỉ vào một công thức trong sách của cô. Khoảng cách giữa hai người chợt được rút ngắn. Mùi mực giấy mới, mùi hương nhẹ từ mái tóc của An, và hơi ấm từ cơ thể cô phả vào anh, khiến trái tim anh khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Anh muốn vươn tay chạm vào mái tóc cô, muốn nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, nhưng lý trí anh lại thắng thế. Anh chỉ tập trung giải thích bài tập, giọng nói nhỏ dần, chỉ đủ để hai người nghe thấy.
“Hay là... chúng ta cùng ôn đi?” Trần Hạo bất chợt thốt lên, ánh mắt anh nhìn sâu vào Lê An, chân thành. “Có nhau sẽ dễ hơn. Tớ thấy cậu cứ lo lắng thế này, sẽ ảnh hưởng đến việc học mất.” Lời nói của anh như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn đang khô cạn của Lê An. Cô ngẩng đầu, nhìn anh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi lo âu, mọi áp lực dường như tan biến. Chỉ còn lại sự ấm áp, sự gần gũi mà Trần Hạo luôn mang đến cho cô.
“Thật không?” Lê An hỏi, giọng cô nhỏ xíu, nhưng đôi mắt đã ánh lên niềm hy vọng. “Vậy thì tốt quá. Tớ... tớ cũng muốn có người cùng ôn tập.” Cô khẽ cười, nụ cười hiếm hoi trong những ngày cô phải đối mặt với áp lực thi cử và những lời bàn tán của người làng. Trần Hạo cũng mỉm cười đáp lại, một nụ cười hiền lành, trấn an. Họ cùng nhau trải sách vở ra, cùng nhau giải những bài toán khó, cùng nhau đọc những trang sách dày cộp. Dưới ánh đèn vàng ấm áp, giữa căn phòng nhỏ quen thuộc, hai tâm hồn trẻ tuổi tìm thấy sự bình yên hiếm hoi trong vòng xoáy của kỳ thi và những kỳ vọng vô hình. Mùi hoa lài từ góc vườn vẫn thoang thoảng, tiếng mẹ Lê An lách cách trong bếp vẫn đều đều, nhưng giờ đây, chúng trở thành một phần của bức tranh bình yên, nơi hai người trẻ tìm thấy sự an ủi trong sự hiện diện của nhau, dù những lời nói về tương lai vẫn còn bỏ ngỏ, và "khoảng cách vô hình" vẫn âm ỉ tồn tại.
***
Hoàng hôn buông xuống. Những tia nắng vàng ruộm cuối cùng như những vệt màu rực rỡ, loang chảy trên mặt sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời. Gió nhẹ thổi xào xạc qua rặng tre xanh rì ven bờ, mang theo hơi nước mát lành và mùi cỏ cây xanh tươi, mùi đất ẩm. Trần Hạo và Lê An ngồi cạnh nhau trên bãi cỏ quen thuộc, nơi đã chứng kiến bao nhiêu kỷ niệm tuổi thơ của họ. Những cuốn sách giáo khoa và vở bài tập trải ra trên thảm cỏ, lác đác vài chiếc lá vàng khô vương trên đó. Họ vừa cùng nhau giải xong một bài toán hình học phức tạp, Lê An khẽ thở phào nhẹ nhõm khi Trần Hạo chỉ cho cô một lỗi sai nhỏ mà cô đã bỏ qua. Sự gần gũi, sự ăn ý khi cùng nhau học tập khiến những áp lực từ kỳ thi dường như vơi bớt.
Trần Hạo gập cuốn sách lại, ngẩng đầu nhìn ra dòng sông đang chuyển màu. Ánh mắt anh xa xăm, ẩn chứa những suy tư mà Lê An không thể nào đọc được. Cảnh vật yên bình, lãng mạn này lẽ ra phải là chất xúc tác cho những lời tỏ tình, những hứa hẹn. Nhưng không, giữa họ vẫn là một sự im lặng đầy ý nghĩa, nơi mỗi người tự giấu đi những nỗi lòng riêng.
“Hạo này, sau này cậu muốn làm gì?” Lê An bất chợt lên tiếng, giọng cô nhỏ nhẹ, như sợ làm vỡ tan không gian tĩnh lặng. Cô nhìn xa xăm ra dòng sông, nơi những chiếc thuyền nhỏ đang lướt đi chậm rãi. Câu hỏi như một lời gợi mở, một cách để cô thăm dò tâm tư anh, để xem liệu trong những dự định lớn lao của anh, có một chỗ nào dành cho cô không. “Lên thành phố thật sao?”
Trần Hạo quay sang nhìn cô, ánh mắt anh kiên định, sáng rực lên một niềm khao khát cháy bỏng. “Tớ muốn lên thành phố học, làm kỹ sư.” Anh nói, giọng anh chắc nịch, không còn vẻ rụt rè như khi nói về những chuyện riêng tư. “Ở đó có nhiều cơ hội hơn. Thị trấn mình... dù bình yên, nhưng mà... nó không đủ cho những gì tớ muốn làm.” Anh khẽ nhìn sang An một thoáng, như muốn dò xét phản ứng của cô, nhưng rồi lại lảng đi, quay mặt về phía dòng sông. Anh biết, những lời này có thể làm cô buồn, nhưng anh không thể nói dối bản thân, cũng không thể nói dối cô về những hoài bão của mình. Anh đã hình dung về một tương lai tươi sáng, nơi anh được làm việc trong một môi trường năng động, được học hỏi những điều mới mẻ. Và trong hình dung ấy, thành phố lớn là nơi duy nhất có thể chắp cánh cho những ước mơ của anh.
Nghe anh nói, tim Lê An chợt chùng xuống. Cái "bình yên" mà anh nhắc đến, trong đôi mắt anh, dường như lại là một sự hạn chế. Cô biết anh thông minh, anh có nhiều hoài bão. Cô luôn ủng hộ anh, nhưng nỗi sợ hãi về một "khoảng cách vô hình" lại trỗi dậy mạnh mẽ. Cô sợ rằng cái khoảng cách địa lý nếu anh đi xa, rồi sẽ dẫn đến một khoảng cách trong tâm hồn, trong những suy nghĩ, những lựa chọn. Cô hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm, giọng nhỏ dần, chất chứa đầy hy vọng và cả nỗi lo âu: “Vậy... tớ thì sao? Cậu... có nghĩ tới tớ không?”
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng gió thổi xào xạc qua rặng tre cũng dường như im bặt. Trần Hạo sững lại. Anh không ngờ cô lại hỏi thẳng thắn như vậy. Gương mặt anh chợt hiện lên vẻ lúng túng, khó xử. Anh cúi xuống, nhìn vào cuốn sách giáo khoa đang nằm trên đùi, tránh né ánh mắt tha thiết của Lê An. Anh muốn nói rằng anh nghĩ về cô rất nhiều, muốn nói rằng cô là một phần quan trọng trong cuộc đời anh. Nhưng những lời nói ấy, những lời lẽ ngọt ngào của tình yêu, anh lại không thể thốt ra. Nó cứ nghẹn lại trong cổ họng, như một "lời nói không thành". Anh sợ rằng nếu anh nói ra, anh sẽ phải hứa hẹn một điều gì đó mà anh chưa sẵn sàng thực hiện. Anh sợ rằng những hoài bão của anh sẽ bị bó buộc bởi tình yêu, hoặc tình yêu của cô sẽ bị tổn thương bởi những hoài bão của anh.
“Cậu... cậu sẽ luôn ở đây mà, đúng không?” Trần Hạo cuối cùng cũng lên tiếng, giọng anh nhỏ hơn bình thường, đôi mắt vẫn dán chặt vào trang sách. Anh không nhìn cô, không chạm vào cô. “Thị trấn này... bình yên mà. Mình cùng cố gắng đỗ vào trường chuyên, rồi mọi chuyện sẽ tốt đẹp thôi.” Anh nói, cố gắng lái câu chuyện trở lại với việc học, với một tương lai chung chung, an toàn. Anh vẫn "chậm một nhịp", vẫn không thể cho cô một lời khẳng định rõ ràng, vẫn không thể bắc cầu qua cái "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa họ.
Lê An nghe những lời ấy, trái tim cô như bị bóp nghẹt. "Thị trấn này... bình yên mà." Câu nói của anh như một lời khẳng định rằng cô thuộc về nơi này, thuộc về cái "bình yên" mà anh muốn rời xa. Anh không nói "chúng ta sẽ cùng nhau", anh chỉ nói "cậu sẽ luôn ở đây". Cái "bình yên" của cô, có lẽ không còn là "bình yên" của anh nữa. Cô lặng lẽ quay mặt về phía dòng sông, đôi mắt rưng rưng. Hoàng hôn đã gần tắt hẳn, những vệt màu đỏ rực đã nhường chỗ cho sắc tím u buồn. Gió sông thổi lạnh hơn, luồn qua mái tóc cô, khiến cô rùng mình. Trần Hạo vẫn ngồi cạnh cô, nhưng giờ đây, cô cảm thấy một sự xa cách vô hình, lớn hơn bao giờ hết. Anh đã nói về thành phố, về những cơ hội, về tương lai của anh. Nhưng anh đã không nói về tương lai của "chúng ta". Và chính sự im lặng ấy, còn đau hơn bất cứ lời từ chối nào.
Cô khẽ tựa đầu vào vai Trần Hạo một thoáng, một cử chỉ vô thức, như muốn níu giữ chút hơi ấm cuối cùng. Nhưng rồi cô nhanh chóng ngồi thẳng dậy, như chợt nhận ra rằng, dù ở cạnh nhau, họ vẫn đang đi trên hai con đường khác biệt, hai con đường mà có lẽ, sẽ không bao giờ giao nhau. Nỗi lo âu mơ hồ từ sáng nay, giờ đây đã trở thành một cảm giác rõ rệt, nặng trĩu trong lòng. Cô lại nhớ đến lời Cô Bảy: "Hạo nó có vẻ muốn đi xa, con An có giữ được nó không đây?". Lúc này, câu hỏi ấy không còn là một lời trêu chọc, mà là một dự cảm đau lòng về một "nếu như ngày đó" không thể nào cứu vãn.
***
Tối, căn phòng nhỏ của Lê An chìm trong ánh đèn vàng dịu. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài cửa sổ, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của vùng quê. Mùi thơm của bữa tối gia đình đã lan tỏa khắp nhà, thoang thoảng cả mùi tinh dầu sả nhẹ mẹ cô vừa xông trong phòng khách. Mẹ Lê An, bà Nguyễn Thị Tư, vẫn đang lẩm bẩm điều gì đó trong bếp, tiếng lách cách của bát đĩa vọng lên đều đều. Không khí trong nhà ấm cúng, quen thuộc, nhưng đối với Lê An, nó lại mang một vẻ nặng nề, bất an.
Cô ngồi trước bàn học, tay khẽ mở cuốn sổ nhật ký đã ố vàng, bìa đã sờn cũ. Trang giấy trắng tinh khôi như một lời mời gọi, một khoảng trống chờ đợi cô trút bỏ những tâm sự. Cô cầm cây bút, ngón tay miết nhẹ lên dòng chữ cũ kỹ: “nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút…” Lời tự nhủ ấy, giờ đây lại vang vọng trong tâm trí cô, mang theo một nỗi chua xót.
Lê An bắt đầu viết, nét chữ cô run rẩy, không còn mềm mại, uốn lượn như ban chiều. Cô không viết về những bài toán khó, không viết về những kiến thức mới mà Trần Hạo vừa chỉ cho cô. Cô viết về những gì anh đã nói, và những gì anh đã không nói, bên bờ sông cũ chiều nay.
*Anh ấy muốn lên thành phố. Anh ấy muốn làm kỹ sư. Anh ấy nói ở đó có nhiều cơ hội hơn, rằng thị trấn mình, dù bình yên, nhưng không đủ cho những gì anh ấy muốn làm. Anh ấy có một đôi mắt kiên định khi nói về tương lai của mình, về những hoài bão của anh ấy.*
Cô dừng lại, miết ngón tay lên từng câu chữ. Hình ảnh ánh mắt kiên định của Trần Hạo lại hiện về, nhưng đi kèm với đó là hình ảnh đôi mắt lảng tránh của anh khi cô hỏi "Vậy... tớ thì sao? Cậu... có nghĩ tới tớ không?". Nỗi đau lại dâng lên trong lòng cô, như một vết cứa âm ỉ. Cô lại tiếp tục viết, nét chữ càng lúc càng trở nên nguệch ngoạc, như thể tâm trí cô đang hỗn loạn.
*Nhưng anh ấy không nói về 'chúng ta'. Anh ấy không nói 'chúng ta sẽ cùng nhau lên thành phố'. Anh ấy không nói 'em sẽ là một phần trong tương lai của anh'. Anh ấy chỉ nói 'cậu... cậu sẽ luôn ở đây mà, đúng không? Thị trấn này... bình yên mà'. Bình yên của anh ấy không phải là bình yên của mình sao? Hay "bình yên" đối với anh ấy, là một điều gì đó khác, là một nơi để trở về, chứ không phải một nơi để ở lại, để cùng nhau xây đắp?*
Lê An nhắm mắt lại. Nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống trang giấy, làm nhòe đi một vài nét chữ. Cô cảm thấy bất lực. Cô đã cố gắng gợi mở, cố gắng kéo anh lại gần hơn. Nhưng anh vẫn "chậm một nhịp", vẫn giữ một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh đã không cho cô một lời khẳng định nào, thậm chí là một lời hứa hẹn mơ hồ. Anh chỉ nói về những hoài bão của anh, về thành phố, về những cơ hội. Và trong đó, cô dường như không có một vị trí rõ ràng.
Cô nhớ lại những lời nói của người làng, những lời "mặc định" về họ. Lúc này, những lời ấy không còn mang lại niềm vui hay sự bẽn lẽn nữa. Chúng trở thành một gánh nặng, một sự chế giễu ngầm của số phận. Cả làng đều tin họ sẽ là của nhau, nhưng người trong cuộc, người con trai mà cô yêu thương, lại đang dần rời xa cô bằng những hoài bão của chính mình, bằng những "lời nói không thành".
Lê An mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng mờ ảo đã lên cao, chiếu rọi xuống mảnh vườn nhỏ, khiến mọi thứ trở nên tĩnh mịch và u buồn. Cô miết ngón tay lên dòng chữ "bình yên" mà cô vừa viết. Liệu cái "bình yên" của cô, có còn là "bình yên" của anh không? Hay anh đang tìm kiếm một "bình yên" khác, một "bình yên" ở nơi thành phố xa hoa, nơi không có cô?
Cô gấp cuốn sổ nhật ký lại, đặt nó dưới gối. Cảm giác nặng trĩu trong lòng không hề vơi đi, mà còn trở nên rõ rệt hơn. Cô không biết mình nên làm gì. Tiếp tục chờ đợi, tiếp tục hy vọng vào một lời khẳng định từ anh? Hay nên chấp nhận rằng, có những "khoảng cách vô hình" mà dù cố gắng đến mấy, cũng không thể nào vượt qua? Cô không biết. Cô chỉ biết rằng, trái tim cô đang nặng trĩu, và nỗi lo âu về một "nếu như ngày đó" đang ngày càng lớn dần, như một lời cảnh báo về một tương lai mà cô không dám nghĩ tới.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.