Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 77: Bên Đèn Sách, Lặng Lẽ Tình Đầu

Buổi tối sau cái đêm Lê An trút nỗi lòng vào trang nhật ký, nỗi bất an vẫn lơ lửng trong không khí như một bóng ma vô hình. Cô cố gắng gạt bỏ nó sang một bên, tập trung vào những con số và công thức vật lý, nhưng hình ảnh ánh mắt kiên định của Trần Hạo khi anh nói về thành phố, về những hoài bão lớn lao của mình, vẫn chập chờn trước mắt. Mấy ngày sau đó, đúng như lời Trần Hạo đã hứa bên bờ sông cũ, anh bắt đầu đến nhà cô để cùng ôn luyện.

Chiều muộn, khi nắng đã ngả vàng hoe trên những mái nhà rêu phong của thị trấn, và tiếng xe đạp lọc cọc của những đứa trẻ tan học đã thưa dần, Trần Hạo xuất hiện trước cổng nhà Lê An. Mùi thơm của cơm chiều đã bắt đầu lan tỏa từ căn bếp nhỏ của bà Nguyễn Thị Tư, hòa cùng mùi hương hoa lài thoang thoảng từ giàn hoa trước hiên. Không khí trong nhà ấm áp, yên bình như mọi khi, nhưng với Lê An, mỗi khi Trần Hạo bước vào, một luồng điện nhẹ lại chạy dọc sống lưng, mang theo cả niềm vui lẫn nỗi lo lắng khó tả.

“Hạo đến rồi à con, ăn cơm tối chưa? Để bác dọn cơm cho hai đứa học xong rồi ăn nhá,” bà Nguyễn Thị Tư, mẹ Lê An, cất giọng nhẹ nhàng, trìu mến từ trong bếp vọng ra. Bà đang lúi húi bên nồi cá kho, mùi thơm nức mũi bay ra theo làn khói. Mái tóc bà vấn gọn gàng sau gáy, vài sợi bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng. Ánh mắt bà nhìn Trần Hạo luôn hiền từ, như thể anh là một đứa con trong nhà.

Trần Hạo khẽ khàng đặt chiếc cặp sách xuống ghế, cúi đầu chào bà Tư với vẻ lễ phép thường thấy. Giọng anh trầm ấm, rõ ràng: “Dạ, con cảm ơn bác. Con ăn rồi ạ, con với An học một lát thôi ạ.” Anh mỉm cười nhẹ, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm bừng sáng góc nhà. Ánh mắt anh lướt qua Lê An đang ngồi sẵn bên bàn học, tóc xõa ngang vai, trông cô thật dịu dàng trong chiếc áo sơ mi trắng. Lê An đã chuẩn bị sẵn bàn học từ sớm, sách vở bày la liệt, giấy nháp và bút chì xếp ngay ngắn. Chiếc đèn bàn với chao đèn màu xanh lá cây cũ kỹ tỏa ra ánh sáng vàng dịu nhẹ, chiếu rõ từng trang sách, từng nét chữ viết tay của cô. Tiếng gió nhẹ luồn qua cửa sổ, mang theo hơi ẩm của con sông phía sau nhà, làm lay động vài sợi tóc mai của Lê An.

Hạo tiến đến, kéo chiếc ghế gỗ đặt cạnh An, ngồi xuống. Khoảng cách giữa hai người rất gần, vai kề vai, gần đến mức Lê An có thể cảm nhận được hơi ấm từ người anh, nghe rõ tiếng hít thở đều đặn của anh. Một cảm giác quen thuộc, thân mật đến lạ thường. Trần Hạo mở sách giáo khoa, lướt qua các công thức vật lý phức tạp, rồi nhẹ nhàng chỉ vào một bài toán mà An còn đang loay hoay.

“Chỗ này em chưa hiểu à? Để anh giảng lại, hình như em bị nhầm công thức này rồi,” Trần Hạo nói, giọng anh vẫn chậm rãi, kiên nhẫn. Anh cúi người xuống, đầu hơi nghiêng về phía Lê An, ngón tay anh chạm nhẹ vào trang sách, chỉ rõ từng chi tiết. Hơi thở ấm áp của anh phả nhẹ vào tóc cô, khiến trái tim Lê An khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô chăm chú lắng nghe, gật gù làm theo những gì anh chỉ dẫn. Đôi mắt cô dõi theo từng cử chỉ của anh, từng nét vẽ trên giấy nháp. Anh giảng bài rất tận tình, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào, giải thích cặn kẽ từng bước logic, từng định luật vật lý khô khan trở nên dễ hiểu hơn bao giờ hết dưới sự hướng dẫn của anh.

“À, ra là vậy… Anh giảng dễ hiểu hơn thầy nhiều,” Lê An khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhõm và đầy biết ơn. Cô cầm cây bút, cẩn thận ghi chép lại những lời anh giảng, thỉnh thoảng ngón tay cô lại chạm nhẹ vào mu bàn tay Trần Hạo một cách vô thức khi cả hai cùng chỉ vào một công thức. Những cái chạm nhẹ ấy, dù chỉ là vô tình, lại mang theo một dòng điện ấm áp, lan tỏa khắp cơ thể Lê An, khiến cô cảm thấy lòng mình dịu lại, quên đi những nỗi bất an mơ hồ. Cô thích thú khi nhìn thấy Trần Hạo tập trung, đôi mắt anh sáng lên khi giải thích những vấn đề khó. Gương mặt anh lúc này không còn vẻ trầm tư, bối rối như khi đối diện với những câu hỏi về tương lai, mà thay vào đó là sự kiên định, chuyên tâm của một người đang thực sự làm chủ kiến thức của mình.

Bà Nguyễn Thị Tư, sau khi dọn dẹp xong trong bếp, nhẹ nhàng mang ra một đĩa trái cây tươi rói, đặt lên bàn học của hai đứa. “Hai đứa ăn đi cho có sức mà học. Hạo nhớ giữ gìn sức khỏe nhé con, học hành vất vả mà,” bà dặn dò, giọng nói đầy quan tâm. Bà nhìn hai đứa trẻ ngồi sát cạnh nhau, đầu kề đầu bên chồng sách vở, lòng thầm nghĩ về cái “mặc định” của cả làng. Một nụ cười hiền hậu nở trên môi bà, chứa đựng bao nhiêu là hy vọng và cả chút lo lắng thầm kín. Sau đó, bà nhẹ nhàng trở lại bếp, để lại không gian riêng tư cho hai người bạn thanh mai trúc mã.

Cả căn phòng lại chìm trong sự tĩnh lặng của buổi chiều tối, chỉ còn tiếng lật sách sột soạt, tiếng bút chì miết trên giấy và giọng nói trầm ấm của Trần Hạo. Lê An cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng, một sự bình yên mà đã lâu rồi cô mới cảm nhận được trọn vẹn đến thế. Bên cạnh Trần Hạo, cô không chỉ thấy mình được chỉ dẫn kiến thức, mà còn được vỗ về tâm hồn. Anh là người duy nhất có thể khiến cô quên đi những áp lực học hành, quên đi những suy nghĩ miên man về tương lai. Khoảnh khắc này, cô chỉ muốn thời gian ngừng lại, để cô có thể mãi mãi đắm chìm trong sự gần gũi này, trong hơi ấm và sự quan tâm dịu dàng của anh. Những nỗi lo lắng về "khoảng cách vô hình" hay "lời nói không thành" dường như tan biến, chỉ còn lại sự rung động tinh khôi của tình đầu.

Buổi học kéo dài cho đến khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống bên ngoài cửa sổ. Ánh đèn vàng của đèn bàn vẫn là nguồn sáng chính, tạo nên một không khí riêng tư, ấm cúng. Tiếng côn trùng đêm rả rích bên ngoài, hòa cùng tiếng chó sủa xa xa, tạo thành bản giao hưởng quen thuộc của vùng quê. Mùi sách cũ, mực mới và thoang thoảng mùi hương trà xanh Lê An vừa pha cho Trần Hạo lan tỏa khắp căn phòng. Hạo vẫn kiên nhẫn giảng bài, giải thích cặn kẽ từng công thức, từng bài tập khó. Anh không hề tỏ ra mệt mỏi, dù đã dành hàng giờ liền để hướng dẫn cô. Lê An đã hiểu bài hơn rất nhiều, những khái niệm phức tạp giờ đây đã trở nên rõ ràng trong tâm trí cô. Nhưng khi kiến thức đã được lấp đầy, tâm trí cô bắt đầu lơ đãng sang những suy nghĩ khác, những câu hỏi vẫn còn bỏ ngỏ trong lòng cô từ buổi chiều bên bờ sông.

Cô lặng lẽ quan sát Trần Hạo. Gương mặt anh nghiêng nghiêng dưới ánh đèn, tập trung cao độ vào trang sách. Cô thấy sống mũi anh cao, hàng mi dài đổ bóng. Đôi bàn tay anh, thỉnh thoảng lại đưa lên day nhẹ thái dương, một thói quen khi anh suy nghĩ sâu sắc. Sự gần gũi thân mật này, khiến tim cô lại thổn thức. Cô cảm nhận được tình cảm anh dành cho cô, không phải bằng lời nói, mà bằng những hành động nhỏ nhặt, bằng sự kiên nhẫn và quan tâm không ngừng nghỉ này. Tình yêu của anh, cô tin là có. Nhưng nó vẫn như một "khoảng cách vô hình," tồn tại đó, nhưng chưa bao giờ được gọi tên.

Lê An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm. Cô muốn một lời khẳng định, một sự chắc chắn cho tương lai, cho mối quan hệ mà cả làng đều mặc định là của họ. Cô nhẹ nhàng đặt bút xuống, ngẩng đầu nhìn thẳng vào Trần Hạo. Giọng cô nhỏ nhẹ, như một làn gió thoảng qua: “Anh Hạo này… anh có nghĩ sau này chúng ta sẽ cùng nhau làm gì không? Ý em là, sau khi thi xong…”

Trần Hạo đang định chỉ vào một công thức khác thì khựng lại. Ngón tay anh dừng lại giữa không trung. Anh từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào ánh mắt mong chờ của Lê An. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng côn trùng rả rích bên ngoài cửa sổ và tiếng trái tim Lê An đập thình thịch. Ánh mắt anh không giữ lại trên gương mặt cô quá lâu. Thay vào đó, nó lướt qua vai cô, hướng về phía xa xăm, nơi khung cửa sổ mở ra bầu trời đêm mịt mờ, nơi những vì sao bắt đầu lấp lánh. Một sự lảng tránh quen thuộc, một sự né tránh mà Lê An đã cảm nhận được nhiều lần trước đây. Giọng anh vẫn kiên định, nhưng lại không hề có sự ấm áp như khi anh giảng bài. Anh nói, nhưng lại không nhắc đến từ “chúng ta” mà cô đang mong chờ.

“Sau khi thi xong thì phải cố gắng đỗ trường chuyên chứ. Anh muốn lên thành phố học kỹ sư, em biết mà. Ở đó có nhiều cơ hội hơn,” Trần Hạo đáp. Giọng anh trầm, rõ ràng, chứa đựng đầy tham vọng và quyết tâm. Ánh mắt anh lúc này đầy xa xăm, như đang hình dung ra một tương lai rực rỡ nơi thành phố, nơi anh có thể vươn xa hơn, làm được nhiều điều lớn lao hơn. Trong những lời nói ấy, không có chỗ cho cô, không có chỗ cho một tương lai chung. Từ “em” mà anh nhắc đến, chỉ là để khẳng định cô biết về hoài bão của anh, chứ không phải để đưa cô vào kế hoạch ấy.

Lê An cảm thấy hụt hẫng một chút, như thể một tảng đá nhỏ vừa rơi vào lòng cô, tạo nên những gợn sóng buồn. Nụ cười trên môi cô cứng lại. Niềm hy vọng mong manh vừa nhen nhóm lại vụt tắt. Cô đã cố gắng, đã gợi mở, nhưng anh vẫn giữ "khoảng cách vô hình" ấy. Anh vẫn "chậm một nhịp" so với những gì cô mong đợi, so với những gì trái tim cô muốn nghe. Nhưng cô vẫn cố gắng giữ vẻ bình thản, không để lộ sự thất vọng đang trào dâng trong lòng. Giọng cô nhẹ nhàng, cam chịu: “À… Vâng. Anh giỏi thế, chắc chắn sẽ đỗ thôi.”

Cô khẽ cúi xuống trang sách, giả vờ như đang xem lại bài, nhưng thực chất là để giấu đi ánh mắt đã bắt đầu đỏ hoe của mình. Trần Hạo vẫn giữ nguyên tư thế cúi người, ngón tay anh vẫn chỉ vào sách, nhưng ánh mắt anh vẫn xa xăm, không hề nhìn vào cô. Anh không nhận ra sự hụt hẫng trong giọng nói của cô, hay anh giả vờ không nhận ra? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu trong tâm trí Lê An. Cô cảm thấy một sự cô đơn lạ lùng, dù anh đang ngồi ngay bên cạnh cô, gần đến vậy. Khoảng cách địa lý chưa xảy ra, nhưng "khoảng cách vô hình" trong tâm hồn họ đã dần trở nên rõ nét. Cô đứng dậy, kiếm cớ đi pha thêm cho Hạo một cốc trà nóng, để có thời gian làm dịu lại những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng. Mùi trà xanh thoảng nhẹ, nhưng không đủ để xua đi vị đắng trong lòng cô.

Đêm đã khuya, khi mọi nhà trong thị trấn ven sông đã chìm vào giấc ngủ yên bình, Trần Hạo mới rời khỏi nhà Lê An. Anh bước đi trên con đường đất quen thuộc, dưới ánh trăng mờ ảo đã lên cao. Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi lạnh từ dòng sông và mùi phù sa đặc trưng. Tiếng sóng sông rì rào vỗ bờ, như một bản nhạc buồn bã, day dứt. Anh không đi thẳng về nhà mà dừng lại bên bờ sông cũ, nơi những buổi chiều tuổi thơ anh và Lê An đã từng ngồi bên nhau, nơi anh đã từng hứa sẽ không bao giờ quên cô.

Trần Hạo hít một hơi thật sâu, cố gắng làm dịu đi những suy nghĩ hỗn độn đang vây lấy tâm trí. Buổi tối hôm nay, những lời gợi mở của Lê An lại vang vọng trong đầu anh. Anh biết cô muốn gì. Anh biết cô muốn một lời hứa, một sự cam kết cho tương lai của "chúng ta". Anh không phải là kẻ ngốc. Anh cảm nhận được tình cảm của Lê An dành cho mình, và anh cũng không phủ nhận rằng mình có tình cảm với cô. Một tình cảm sâu sắc, dịu dàng, đã lớn lên cùng anh như dòng sông này chảy mãi. Nhưng anh chưa sẵn sàng. Hay đúng hơn, anh không đủ dũng khí để nói ra.

Anh đưa tay day day thái dương, cảm thấy một gánh nặng vô hình đè nặng lên vai. "Thành phố... kỹ sư... mình phải cố gắng. Phải có một tương lai thật tốt," anh tự nhủ, giọng nói trầm khàn trong đêm vắng. Đó là mục tiêu anh đã đặt ra cho mình từ rất lâu rồi, là hoài bão lớn nhất của anh. Anh không muốn bất cứ điều gì làm mình xao nhãng khỏi con đường đó. Thị trấn này, dù bình yên thật, nhưng nó không đủ cho tham vọng của anh. Anh muốn vươn xa hơn, muốn thử thách bản thân ở một môi trường rộng lớn hơn, nơi có nhiều cơ hội hơn. Ánh mắt anh hướng về phía xa xăm, nơi ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, một lời mời gọi đầy quyến rũ.

"An... em ấy... mình biết em ấy thích mình, nhưng... mình chưa thể nói ra được. Sợ rằng nếu nói ra, mọi thứ sẽ khác," anh thầm nghĩ. Nỗi sợ hãi này không phải là sợ bị từ chối, mà là sợ làm thay đổi những gì anh đã vạch ra cho tương lai. Sợ rằng một lời thổ lộ sẽ ràng buộc anh, sẽ khiến anh phải cân nhắc lại những lựa chọn của mình, sẽ khiến anh phải phân vân giữa tình cảm và tham vọng. Anh sợ rằng nếu anh nói yêu cô, anh sẽ không thể dứt khoát rời đi để theo đuổi ước mơ. Anh sợ rằng, nếu anh nói ra, An sẽ chờ đợi anh, và anh sẽ không thể làm tròn lời hứa. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – anh không muốn mình phải đối mặt với câu hỏi đó sau này, nhưng chính sự rụt rè và chần chừ của anh đang dần tạo nên một cái bẫy.

Trần Hạo nhìn dòng nước sông chảy xiết, trôi mãi về phía biển rộng. Anh cảm thấy một sự giằng xé dữ dội trong lòng. Một bên là Lê An, cô gái dịu dàng, nhạy cảm đã gắn bó với anh từ thuở bé, người mà anh thực sự quan tâm và muốn che chở. Một bên là tương lai, là ước mơ, là con đường mà anh đã kiên định lựa chọn. Anh biết, anh đang tạo ra một "khoảng cách vô hình" giữa hai người. Anh biết, anh đang "chậm một nhịp" so với những gì cô mong đợi. Nhưng anh không thể làm khác. Anh không thể nói ra những lời mà anh chưa sẵn sàng để thực hiện. Anh tin rằng, nếu anh thành công, anh sẽ có thể quay về và bù đắp cho cô. Nhưng liệu cô có chờ anh không? Hay liệu tình cảm của cô có đủ lớn để vượt qua những "lời nói không thành" và sự im lặng của anh?

Anh thở dài. Không có câu trả lời rõ ràng nào trong đêm nay. Anh chỉ biết rằng, anh phải cố gắng hết sức cho kỳ thi sắp tới. Đó là bước đầu tiên để anh đến được thành phố, đến được với ước mơ của mình. Còn về Lê An… anh sẽ nghĩ cách sau. Có lẽ, cô sẽ hiểu cho anh. Có lẽ, cô sẽ chờ đợi anh. Anh cố gắng tin là như vậy, dù trong thâm tâm, anh vẫn cảm thấy một nỗi day dứt khôn nguôi, một sự dự cảm mơ hồ về một điều gì đó sẽ mãi mãi vụt mất, giống như dòng sông đêm nay, lặng lẽ trôi đi, không bao giờ quay trở lại. Anh không biết rằng, chính sự chần chừ, sự rụt rè của anh, chính cái "chậm một nhịp" ấy, đã và đang gieo mầm cho một bi kịch của "lỡ cả một đời". Anh quay bước, bóng anh đổ dài trên con đường đất, hòa vào màn đêm u tối.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free