Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 78: Bên Sách Vở, Tín Hiệu Lạc Nhịp

Nắng chiều trải một lớp mật ong vàng óng lên những mái nhà rêu phong của thị trấn ven sông, len lỏi qua kẽ lá, đậu lại trên khung cửa sổ nhỏ của nhà Lê An. Gió heo may đầu mùa thổi nhè nhẹ, mang theo hương phù sa ẩm mục từ dòng sông và chút thoảng bay của hoa lài vừa chớm nở đâu đó trong vườn. Trong căn phòng nhỏ quen thuộc, nơi đã chứng kiến vô vàn buổi chiều thanh bình của tuổi thơ, nơi những câu chuyện thầm kín được sẻ chia và những ước mơ non nớt được ươm mầm, Trần Hạo và Lê An đang ngồi đối diện nhau bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ. Trên bàn chất chồng sách vở, những trang giấy chi chít công thức toán học và những bài văn mẫu được gạch chân cẩn thận, như một minh chứng cho áp lực học hành đang đè nặng lên vai những đứa trẻ mới lớn.

Trần Hạo cắm cúi giải một bài toán phức tạp, vẻ mặt tập trung cao độ, lông mày khẽ chau lại, một nếp nhăn nhỏ hằn sâu giữa đôi mắt đen láy. Chiếc bút chì trong tay anh sột soạt trên trang giấy, để lại những nét chữ rắn rỏi, dứt khoát, như thể mỗi nét bút đều mang theo một quyết tâm sắt đá. Anh hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của những con số và biến số, như thể toàn bộ vũ trụ chỉ gói gọn trong trang sách ấy. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán rộng, thấm vào vài sợi tóc mái, nhưng anh dường như không hề hay biết, mọi giác quan đều dồn hết vào lời giải trước mắt. Đối với Trần Hạo lúc này, mỗi bài toán là một thử thách cần chinh phục, mỗi công thức là một bậc thang đưa anh đến gần hơn với cánh cổng trường chuyên danh giá, với ánh đèn lấp lánh của thành phố mà anh hằng khao khát. Anh tin rằng, đó là con đường duy nhất để anh có thể thực hiện được hoài bão lớn lao của mình.

Lê An ngồi cạnh, mái tóc đen mượt buông xõa ngang vai, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh. Ánh mắt cô dịu dàng, lấp lánh một chút lo âu và rất nhiều sự trìu mến. Cô thích ngắm nhìn Trần Hạo khi anh tập trung, thích cái cách ánh mắt anh sáng lên khi tìm ra lời giải, thích cả vẻ căng thẳng đáng yêu khi anh đang bế tắc. Cô yêu cái cách anh nghiêm túc với mọi thứ, yêu cả cái cách anh kiên trì theo đuổi mục tiêu. Nhưng hôm nay, có một điều gì đó khác lạ. Sự tập trung của anh dường như đã trở thành một bức tường vô hình, ngăn cách anh với thế giới xung quanh, và cả với cô. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ anh, nghe thấy tiếng hơi thở đều đặn, nhưng lại thấy một khoảng cách ngày càng lớn dần trong tâm hồn, một cảm giác xa lạ đang len lỏi vào mối quan hệ thanh mai trúc mã của họ.

Cô khẽ đặt chiếc bút xuống, một tiếng động rất nhỏ, hắng giọng một tiếng rất khẽ, cố gắng tìm một khe hở để trò chuyện, để kéo anh ra khỏi thế giới riêng đó. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn đang chờ đợi anh. "Hạo này," cô cất tiếng, giọng nói nhẹ nhàng như sợi tơ vương, cố gắng giữ sự tự nhiên nhất có thể. "Nếu cậu đỗ trường chuyên thật, cậu có... có hay về thăm thị trấn không?" Câu hỏi ấy mang theo bao nhiêu là mong đợi, bao nhiêu là nỗi lo sợ.

Trần Hạo không ngẩng đầu. Chiếc bút chì vẫn miệt mài lướt trên giấy, vẻ mặt anh vẫn không thay đổi, không một chút biểu cảm nào cho thấy anh đã tiếp nhận đầy đủ câu hỏi của cô. Anh đáp lời cô một cách vô thức, dường như chỉ một phần nhỏ tâm trí anh tiếp nhận câu hỏi. "Tớ sẽ về chứ." Anh dừng một chút, gạch chân một công thức phức tạp, rồi lại tiếp tục viết. "Nhưng mà còn phải xem nữa, ở thành phố có nhiều thứ phải học, phải làm lắm." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút mệt mỏi vì học tập nhưng cũng đầy kiên định với mục tiêu đã định. Anh không biết rằng, chính cái "còn phải xem nữa" ấy đã gieo vào lòng Lê An một hạt mầm bất an nhỏ bé, một nỗi lo sợ về sự xa cách sẽ trở thành hiện thực.

Lê An cắn nhẹ môi dưới, lòng cô nặng trĩu. Cô biết, anh nói thật. Thành phố ấy, nó hứa hẹn quá nhiều điều, nó sẽ kéo anh đi xa, xa khỏi những buổi chiều ven sông, xa khỏi những lời hứa vu vơ, xa khỏi những kỷ niệm đã dệt nên tuổi thơ của họ. Cô thử dò hỏi thêm, muốn biết liệu cô có còn chỗ trong những hoạch định tương lai đầy tham vọng của anh không, liệu "chúng ta" có còn là một khái niệm chung hay không. "Vậy... ước mơ của cậu là thành kỹ sư lớn ở thành phố, đúng không?" Cô hỏi, ánh mắt dõi theo từng cử chỉ của anh, hy vọng tìm thấy một chút phản ứng, một chút tín hiệu về một tương lai có cô trong đó.

Lần này, Trần Hạo cuối cùng cũng ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh sáng rực, nhưng không phải vì cô, mà là vì chính ước mơ của anh. Một tia sáng rạng rỡ, đầy quyết tâm lóe lên trong đôi mắt đen láy, như thể anh đang nhìn thấy cả một chân trời mới mở ra trước mắt. "Đúng vậy." Anh khẳng định, giọng nói mạnh mẽ hơn hẳn. Anh quay sang nhìn Lê An, nhưng chỉ là một cái liếc nhanh, lướt qua cô như một làn gió, như thể anh vừa bị ngắt quãng giữa dòng suy nghĩ quan trọng, không hề có ý định dừng lại để tìm kiếm sự đồng điệu. Cái nhìn ấy không dừng lại, không tìm kiếm sự thấu hiểu hay sẻ chia, mà chỉ lướt qua cô rồi lại nhanh chóng quay về trang sách, nơi những con số và công thức vẫn đang chờ đợi. "Tớ phải cố gắng hết sức để đạt được nó. An cũng phải cố gắng lên, chúng ta cùng đỗ nhé."

Lời nói "chúng ta cùng đỗ nhé" nghe sao mà xa vời. "Cùng đỗ" nhưng rồi mỗi người sẽ đi về đâu? "Cùng đỗ" nhưng liệu mục tiêu của cả hai có còn là một, hay đã rẽ sang hai hướng khác nhau? Lê An nhìn anh, ánh mắt ban đầu còn lấp lánh hy vọng, giờ dần trở nên hụt hẫng. Cô cảm thấy một cơn gió lạnh lùa qua trái tim mình, dù ngoài kia nắng vẫn vàng ươm và gió vẫn nhẹ nhàng, mang theo hương phù sa. Anh không hề nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt cô, hay có lẽ anh quá tập trung đến mức không thể nhận ra, hoặc có lẽ anh đã chọn cách lảng tránh những cảm xúc mà anh chưa sẵn sàng đối mặt.

Cô khẽ thở dài, cảm giác như có một gánh nặng vô hình đang đè lên lồng ngực. Cô cúi xuống nhìn trang sách của mình, nhưng những con chữ dường như nhảy múa, không còn ý nghĩa. Cô nhớ lại những lời anh đã nói bên bờ sông cũ, cái đêm mà anh không nói ra lời yêu nhưng cô cảm nhận được tình cảm sâu sắc trong ánh mắt anh. Cô đã từng tin rằng, chỉ cần cô chờ đợi, chỉ cần cô ở bên anh, mọi thứ rồi sẽ đâu vào đó, tình yêu của họ sẽ tự nhiên lớn lên và đơm hoa kết trái. Nhưng bây giờ, cái "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, nó không còn vô hình nữa. Nó đang dần hiện hữu, rõ nét như ranh giới giữa thị trấn yên bình này và thành phố xa hoa mà anh hằng mơ ước, giữa ước mơ của riêng anh và ước mơ chung của cả hai.

Trần Hạo, vẫn không hay biết gì về những dòng suy nghĩ phức tạp đang diễn ra trong tâm trí Lê An, tiếp tục miệt mài với bài vở. Anh tin rằng mình đang làm điều đúng đắn. Anh tin rằng, chỉ khi anh thành công, anh mới có thể mang đến một tương lai tốt đẹp cho cả hai. Anh không muốn An phải chịu khổ. Anh muốn cô được sống một cuộc đời sung sướng, đủ đầy, không phải lo toan. Và để làm được điều đó, anh phải cố gắng, phải hy sinh một chút những khoảnh khắc dịu dàng, những lời nói ngọt ngào, những cử chỉ quan tâm. Anh nghĩ, cô sẽ hiểu cho anh. Cô sẽ chờ đợi. Anh đã vạch ra một con đường rõ ràng cho mình, và anh tin rằng cô sẽ là một phần của con đường đó, chỉ là... ở một thời điểm khác, khi anh đã vững vàng hơn. Cái "chậm một nhịp" của anh, anh nghĩ đó là sự thận trọng, là trách nhiệm, chứ không phải là sự chần chừ hay e dè. Anh không biết rằng, chính cái "chậm một nhịp" ấy đang dần đẩy cô rời xa khỏi quỹ đạo của anh, đang gieo mầm cho một bi kịch của "lỡ cả một đời".

Bên ngoài cửa sổ, tiếng xe máy thỉnh thoảng lại vút qua, tiếng radio cải lương rè rè từ nhà hàng xóm vọng lại nghe buồn não ruột, như lời ru cho một nỗi buồn không tên. Hương lài trong gió đêm đã dịu đi, nhường chỗ cho mùi cơm chiều đang lan tỏa từ bếp. Mẹ An đang lúi húi chuẩn bị bữa tối, tiếng dao thớt lách cách, tiếng nước chảy róc rách. Những âm thanh quen thuộc của một buổi chiều bình yên ở thị trấn, nhưng trong lòng Lê An, chúng lại mang một nỗi cô đơn lạ lùng. Cô khẽ chạm vào cuốn sổ tay nhỏ nằm dưới gối, nơi cô vẫn thường ghi lại những suy nghĩ, những cảm xúc thầm kín của mình. Cô muốn viết, muốn giải tỏa những điều đang đè nặng trong lòng, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi thứ dường như quá phức tạp, quá mơ hồ. Cô chỉ biết rằng, ánh mắt quyết tâm của Trần Hạo khi anh nói về thành phố và ước mơ kỹ sư, nó không hề có hình bóng cô trong đó. Nó chỉ có hình bóng của một tương lai rạng rỡ, nhưng là của riêng anh.

***

Buổi trưa hôm sau, cái nắng tháng sáu đổ lửa xuống thị trấn ven sông, khiến không khí trở nên oi ả, ngột ngạt. Hơi nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường đất, hòa cùng mùi khói bếp và mùi mặn mòi của cá khô phơi nắng từ những phiên chợ sớm. Lê An cùng mẹ mình, cô Nguyễn Thị Tư, đang đi chợ về và ghé vào quán tạp hóa của chú Nam để mua mấy món đồ lặt vặt cho bữa cơm chiều. Tiếng chú Nam cân đường, đong gạo lách cách, tiếng radio cải lương rè rè từ góc quán, cùng tiếng xe máy thỉnh thoảng lại vụt qua tạo nên một bản hòa âm quen thuộc của cuộc sống thị trấn. Mùi kẹo bánh ngọt lịm xen lẫn mùi xà phòng thơm hắc, hòa quyện với mùi gạo, mùi thuốc lá thoảng nhẹ, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của cửa hàng tạp hóa, một mùi hương mà Lê An đã quá đỗi quen thuộc từ thuở bé.

Cô Tư ân cần lựa chọn mấy mớ rau tươi, vừa quay sang hỏi Lê An xem có muốn mua thêm gì không thì chợt một bóng dáng quen thuộc vội vã lướt qua cửa. Đó là Trần Hạo. Anh bước vào quán với vẻ hấp tấp lạ thường, mồ hôi lấm tấm trên trán, vài sợi tóc dính bết vào nhau. Chiếc áo sơ mi trắng đồng phục học sinh đã hơi nhàu nhĩ, nhưng ánh mắt anh vẫn ánh lên vẻ kiên định đến mức gần như cứng nhắc, như thể anh đang bị một thế lực vô hình nào đó thúc giục. Anh đi thẳng đến quầy văn phòng phẩm, vội vàng chọn mấy cây bút chì mới và một cuốn vở dày, động tác nhanh thoăn thoắt, không chút chần chừ, như sợ chậm trễ một giây nào đó sẽ làm lỡ mất một cơ hội ngàn vàng.

"Ôi, thằng Hạo đấy à!" Cô Tư quay lại, nhận ra Hạo thì nở nụ cười hiền hậu, ánh mắt lấp lánh niềm vui. "Sao bữa nay trông vội thế con?" Giọng cô Tư vẫn nhẹ nhàng, ấm áp, ẩn chứa sự quan tâm của một người mẹ đối với đứa trẻ thân thiết. Cô đã chứng kiến Trần Hạo lớn lên từ bé, và luôn coi anh như con cháu trong nhà, một phần không thể thiếu của gia đình mình.

Trần Hạo hơi giật mình, dường như anh đã quá tập trung vào việc của mình mà không để ý đến sự hiện diện của hai mẹ con Lê An. Anh vội vàng quay lại, gật đầu chào cô Tư và Lê An, một nụ cười gượng gạo xuất hiện trên môi, như thể nó được vẽ ra một cách miễn cưỡng. "Cháu chào cô Tư, chào An ạ. Cháu đang vội về nhà ôn bài ạ." Giọng anh trầm khàn, mang theo sự gấp gáp rõ rệt, không chút che giấu. Anh cầm vội món đồ trên tay, ánh mắt liên tục liếc nhìn chú Nam với vẻ thúc giục, mong chú tính tiền thật nhanh.

Lê An nhìn Hạo, lòng cô trỗi dậy một niềm hy vọng mong manh, một tia sáng nhỏ nhoi le lói trong tâm hồn. Đây là cơ hội để cô níu kéo anh lại, dù chỉ một chút, dù chỉ bằng một lời đề nghị đơn giản. Cô muốn anh biết rằng cô vẫn ở đây, vẫn quan tâm đến anh, vẫn là bến đỗ bình yên của anh. "Hạo," cô cất tiếng, cố gắng giữ giọng nói mình thật tự nhiên, không để lộ sự hụt hẫng và nỗi buồn từ buổi chiều qua. "Tối nay cậu có qua ôn không? Tớ có mấy bài chưa hiểu lắm." Cô nói, ánh mắt chứa đựng một lời mời gọi chân thành, một mong muốn được gần gũi, được chia sẻ, được cùng anh vượt qua những khó khăn. Cô hy vọng anh sẽ nhận ra sự mong chờ trong ánh mắt mình.

Trần Hạo trả tiền chú Nam, tay anh vẫn nắm chặt mấy cây bút chì, dường như sợ chúng sẽ tuột khỏi tay nếu anh thả lỏng. Anh nhìn đồng hồ đeo tay, vẻ mặt sốt ruột hiện rõ, như thể mỗi giây trôi qua đều là một sự lãng phí không thể chấp nhận được. Anh thậm chí không nhìn thẳng vào mắt Lê An khi trả lời, mà ánh mắt cứ lướt qua vai cô, hướng ra phía cửa quán, như thể anh đang sợ hãi một điều gì đó sẽ giữ chân anh lại, sẽ làm anh chệch hướng khỏi con đường đã định. "Tớ... tớ chưa biết nữa." Anh ngập ngừng, lời nói không thành một cách rõ ràng, cứ như bị nghẹn lại, khó khăn lắm mới thốt ra được. "Tớ cần phải giải quyết hết chỗ bài tập này đã. Có gì tớ nhắn tin sau nhé An. Chào cô, chào An!"

Rồi không đợi câu trả lời hay phản ứng nào từ Lê An và cô Tư, Trần Hạo quay người, gần như chạy ra khỏi quán. Bóng anh khuất nhanh sau cánh cửa, hòa vào cái nắng chói chang của buổi trưa, như một bóng hình vội vã tan biến vào hư vô. Tiếng bước chân vội vã của anh vọng lại rồi tắt hẳn, chỉ còn lại sự im lặng đầy hụt hẫng.

Lê An đứng đó, nhìn theo bóng lưng Trần Hạo, ánh mắt buồn bã không che giấu. Nụ cười trên môi cô Tư cũng dần tắt, thay vào đó là một vẻ lo lắng thầm kín. Cô Tư khẽ đặt tay lên vai con gái, một cái xoa nhẹ đầy an ủi, như muốn truyền hơi ấm và sự đồng cảm. Mùi cơm chiều đã phảng phất đâu đó, nhưng trong lòng Lê An, nó chỉ thêm phần trống rỗng. Lời hứa "có gì tớ nhắn tin sau" của Trần Hạo nghe sao mà hời hợt, xa xôi, như một lời nói dối vụng về mà cả người nói lẫn người nghe đều biết là sẽ không bao giờ thành hiện thực. Cô biết, anh sẽ không nhắn tin. Anh sẽ không đến. Ước mơ thành phố đã trở thành một cơn lốc xoáy, cuốn phăng anh đi, bỏ lại phía sau những điều nhỏ nhặt, những lời hứa vu vơ, và cả những ánh mắt chờ đợi, những tình cảm sâu sắc mà cô đã dành cho anh.

Cô cảm thấy mình đang "chậm một nhịp" so với tốc độ của anh, với sự vội vã của anh. Anh đang chạy đua với thời gian, với kỳ thi, với tương lai mà anh đã vạch ra, không một chút ngần ngại. Còn cô, cô vẫn đứng đó, chậm rãi, chờ đợi, nhưng rồi sẽ chỉ nhận lại sự im lặng và xa cách. Cái hình ảnh Trần Hạo vội vã rời đi ở quán tạp hóa, nó như một biểu tượng cho sự vội vã của anh trên con đường theo đuổi tham vọng, bỏ lại phía sau những khoảnh khắc đáng lẽ phải được trân trọng, những giây phút mà tình cảm của họ có thể được vun đắp. Nó gieo vào lòng Lê An một nỗi bất an mơ hồ, một dự cảm rằng, mọi thứ đang dần thay đổi, và cô không thể làm gì để níu giữ. Cô biết, anh vẫn quan tâm đến cô theo một cách nào đó, nhưng cái "thích" của anh, nó đã bị lu mờ bởi một thứ lớn hơn, mạnh mẽ hơn: tham vọng. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy bắt đầu lấp ló trong tâm trí Lê An, như một lời thì thầm của số phận, một sự tiếc nuối cho những điều chưa kịp nói.

***

Đêm khuya, bóng tối đặc quánh bao trùm thị trấn ven sông, chỉ còn ánh trăng vằng vặc chiếu sáng vạn vật, vẽ nên những vệt bạc huyền ảo trên mặt sông. Gió đêm se lạnh lùa qua khung cửa sổ, mang theo mùi ẩm của đất và cỏ cây, cùng tiếng sóng sông rì rào vỗ bờ, nghe như một lời than thở không ngừng, một bản nhạc buồn bã không lời dành cho những tâm hồn cô đơn. Hương hoa lài từ vườn nhà ai đó đã tan biến, thay vào đó là mùi ẩm ướt đặc trưng của đêm, hòa lẫn với chút mùi thuốc lá thoảng qua từ nhà hàng xóm, tạo nên một không khí trầm mặc đến nao lòng.

Trong căn phòng của mình, Lê An vẫn ngồi bên bàn học. Chiếc đèn dầu nhỏ tỏa ánh sáng vàng vọt, hắt bóng cô lên bức tường vôi cũ kỹ, tạo thành một hình ảnh cô độc, nhỏ bé đến đáng thương. Sách vở vẫn nằm ngổn ngang, những công thức toán học, những bài văn mẫu gạch xóa chi chít, nhưng cô không còn tập trung được nữa. Trần Hạo đã không đến. Lời hứa "có gì tớ nhắn tin sau" đã hóa thành hư vô, như cô đã dự đoán từ khoảnh khắc anh vội vã rời khỏi quán tạp hóa, như một lời nói gió bay. Cô đã chờ đợi, đã lắng nghe từng tiếng động ngoài đường, từng tiếng rao đêm văng vẳng, từng tiếng chó sủa xa xăm, từng tiếng xe máy vút qua rồi tắt hẳn, nhưng không có tiếng bước chân quen thuộc nào dừng lại trước cửa nhà cô. Trái tim cô, vốn đã hụt hẫng từ chiều, giờ đây như bị bóp nghẹt bởi sự im lặng đến đáng sợ, bởi sự vắng mặt của người mà cô hằng mong ngóng.

Cô đặt cây bút xuống, một tiếng "cạch" khô khốc vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe rõ ràng đến ám ảnh, như tiếng vỡ tan của một niềm hy vọng mong manh. Cô tựa lưng vào thành ghế, ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng dát bạc lên dòng sông uốn lượn, nơi mà chỉ đêm qua, Trần Hạo đã đứng đó, giằng xé giữa tình cảm và tham vọng, giữa hiện tại và tương lai. Tâm trí cô trôi dạt về những tín hiệu bị bỏ lỡ, những lời nói không thành mà cô đã cố gắng gợi mở, và cả những lần anh lảng tránh một cách tinh tế, như thể sợ hãi một sự ràng buộc vô hình nào đó. Anh ấy... hình như không còn để ý đến những điều nhỏ nhặt nữa, không còn nhận ra những tín hiệu mà cô đã gửi đi bằng cả trái tim. Hay là... mình đã hiểu sai, đã kỳ vọng quá nhiều vào một người đang có những mục tiêu lớn lao hơn, mà trong đó, cô không phải là ưu tiên hàng đầu? Câu hỏi ấy cứ luẩn quẩn trong đầu cô, day dứt không yên, như một mũi kim châm vào trái tim, mỗi lúc một sâu hơn.

Lê An nhớ lại ánh mắt rạng rỡ của Trần Hạo khi anh nói về thành phố, về ước mơ kỹ sư. Cô nhớ cái vội vàng của anh ở quán tạp hóa, cái cách anh gần như chạy trốn khỏi những lời mời gọi của cô, khỏi sự gần gũi mà cô hằng mong mỏi. Cô biết, anh không cố ý làm cô tổn thương. Anh chỉ đang sống với tham vọng của mình, với con đường mà anh đã kiên định lựa chọn. Anh tin rằng đó là con đường đúng đắn để có một tương lai tốt đẹp, một tương lai mà anh muốn dành cho cả hai. Nhưng điều đó không làm nỗi đau trong lòng cô vơi đi. Cô cảm thấy mình như một người đứng bên lề, lặng lẽ chứng kiến anh dần bước vào một thế giới khác, một thế giới mà cô cảm thấy mình không thuộc về, một thế giới không có chỗ cho cô, hoặc ít nhất, không có chỗ cho cô ở vị trí cô mong muốn.

Cô khẽ thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu mang theo bao nỗi niềm, bao sự bất lực. "Thành phố... nó đang kéo anh ấy đi thật rồi." Giọng cô thì thầm trong đêm vắng, nghe cô đơn đến lạ, tan vào không khí lạnh lẽo, không một ai lắng nghe. Cô lật giở những trang sách, cố gắng tìm lại sự tập trung, nhưng những dòng chữ, những con số dường như nhảy múa trước mắt, vô nghĩa. Chúng không thể xoa dịu được nỗi trống rỗng đang lớn dần trong lòng cô, không thể lấp đầy được khoảng trống mà sự vắng mặt của Trần Hạo đã tạo ra. Cô nhớ những buổi chiều hai đứa cùng nhau ôn bài, tiếng cười nói, những lời trêu chọc vu vơ bên bờ sông cũ, nơi tình cảm của họ đã từng hồn nhiên và trong sáng như dòng nước. Giờ đây, chỉ còn lại sự im lặng, và một cảm giác cô độc chưa từng có, như thể một phần tâm hồn cô đã bị bỏ lại phía sau, bị lãng quên.

Cô vươn tay, nhẹ nhàng kéo chiếc gối kê lưng xuống, để lộ ra cuốn sổ tay nhỏ màu xanh đã cũ, sờn gáy, nhuốm màu thời gian. Cuốn sổ nhật ký ấy là nơi cô vẫn thường gửi gắm những tâm sự thầm kín nhất, những dòng suy nghĩ mà cô không thể nói ra với bất kỳ ai, kể cả Trần Hạo, người mà cô tin tưởng nhất. Cô chậm rãi mở nó ra, lật đến một trang trắng tinh, như tấm lòng cô lúc này, trống rỗng và chờ đợi được lấp đầy bởi những lời giải đáp. Cây bút chì đặt trên bàn dường như quá nặng nề để nhấc lên, đôi tay cô run run, không phải vì lạnh, mà vì sự rối bời trong tâm can. Cô muốn viết, muốn giải tỏa những cảm xúc hỗn độn đang bủa vây mình, nhưng lại không biết phải bắt đầu từ đâu. Những dòng chữ đầu tiên mà cô nghĩ đến đều là về Trần Hạo, về sự xa cách đang dần hình thành giữa hai người, về cái "khoảng cách vô hình" mà cô ngày càng cảm nhận rõ rệt, như một bức tường pha lê trong suốt nhưng không thể xuyên qua.

Cô miết nhẹ ngón tay lên trang giấy trắng, cảm nhận sự lạnh lẽo của giấy dưới đầu ngón tay, giống như cảm giác lạnh giá đang len lỏi vào trái tim cô. Cô có nên viết ra những nghi ngại của mình không? Cô có nên viết ra nỗi sợ hãi rằng anh sẽ quên cô khi anh lên thành phố không, rằng "lời hứa không quên em" của anh rồi sẽ chỉ còn là một kỷ niệm mơ hồ, bị thời gian và những tham vọng mới cuốn trôi? Hay cô nên viết về cái cảm giác bị bỏ rơi, bị lãng quên, dù cô biết anh không hề cố ý, anh chỉ đang "chậm một nhịp" so với cảm xúc của cô, so với sự chờ đợi mỏi mòn của cô? Tất cả những cảm xúc ấy đan xen vào nhau, tạo thành một mớ bòng bong không thể gỡ, khiến cô cảm thấy kiệt sức, mệt mỏi đến cùng cực.

Nỗi bất an và cảm giác cô đơn của Lê An ngày càng rõ rệt khi Hạo ngày càng xa cách, dường như cho thấy cô sẽ dần mệt mỏi và tìm kiếm một "bến đỗ" khác, một nơi mà cô có thể tìm thấy sự quan tâm và an ủi mà cô đang thiếu. Cô không phải là người yếu đuối, nhưng cô là người cần sự quan tâm, cần sự rõ ràng, cần một lời khẳng định cho tình cảm mà cô đã dành trọn vẹn, không chút toan tính. Những "lời nói không thành" của Trần Hạo, sự rụt rè của anh, đang dần ăn mòn đi niềm tin và hy vọng trong cô, giống như dòng sông đêm nay, lặng lẽ cuốn trôi đi những phù sa quý giá, không thể giữ lại. Cô tự hỏi, liệu mình có thể chờ đợi mãi không? Liệu tình yêu có thể tồn tại bằng sự im lặng và những lời hứa hời hợt, những lời nói chỉ tập trung vào tương lai cá nhân mà không có cô trong đó, không có cô ở vị trí xứng đáng?

Ánh trăng vẫn vằng vặc, dòng sông vẫn rì rào chảy trôi miệt mài về phía biển rộng, không một chút ngần ngại hay chần chừ. Nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ dường như đã chìm vào một màn sương mờ ảo của nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận đau lòng rằng anh đang dần rời xa, vượt ra khỏi tầm với của cô. Cô cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn dần trong lòng, một sự cô đơn chưa từng có, khi Hạo ngày càng lún sâu vào thế giới của riêng mình, nơi cô không thể chạm tới, không thể cùng anh sẻ chia. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu của một "khoảng cách vô hình" lớn hơn, một sự "chậm một nhịp" định mệnh mà sau này, dù muốn hay không, cô cũng sẽ phải chấp nhận. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy không còn là một lời thì thầm nữa, mà đã trở thành một tiếng vọng đau đáu trong tâm hồn cô, một sự dằn vặt khôn nguôi về những gì đã có thể xảy ra. Cuốn sổ tay vẫn mở, nhưng cô không viết được chữ nào. Cô chỉ nằm xuống, cuộn tròn trong chăn, lắng nghe tiếng sóng sông đêm, và để những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ lăn dài trên gối, thấm đẫm vào từng sợi vải, như những giọt mưa đêm rơi xuống lòng sông lạnh giá.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free