Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 79: Khoảng Cách Vô Hình
Tiếng sóng sông đêm vẫn rì rào bên ngoài cửa sổ, như một bản nhạc không lời, du dương mà buồn bã, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn Lê An. Cô vẫn nằm đó, cuộn tròn trong chăn, tấm sổ tay màu xanh đã cũ vẫn mở ra một trang trắng tinh, chờ đợi những dòng chữ mà cô không thể nào viết được. Nước mắt đã khô cạn trên gối, nhưng nỗi trống rỗng và sự bất an trong lòng thì vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí còn lớn hơn, nặng nề hơn. Cô đã cố gắng ngủ, nhưng tâm trí cứ miên man với những câu hỏi không lời đáp, với hình bóng Trần Hạo ngày càng xa cách, với cái "khoảng cách vô hình" đang dần hình thành giữa hai người.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu ngày còn ngái ngủ, hắt qua khung cửa sổ nhỏ, len lỏi vào căn phòng, Lê An đã thức giấc từ sớm. Nỗi mệt mỏi thể chất không thấm vào đâu so với sự mệt mỏi tinh thần đang đè nặng trong lòng cô. Hôm nay, Trần Hạo sẽ lại đến nhà để ôn bài. Cô biết, anh sẽ lại mang theo chồng sách dày cộp, mang theo ánh mắt kiên định, và mang theo cả một thế giới riêng mà cô cảm thấy mình ngày càng khó chạm tới.
Buổi chiều tà hôm ấy, ánh nắng cuối xuân đã nhạt màu, nhuộm vàng ươm những tán lá cây xanh mướt trong vườn nhà Lê An. Một làn gió se mát thoảng qua, mang theo hương hoa lài dịu nhẹ từ góc vườn, quyện lẫn với mùi hương của món cá kho mẹ Tư đang làm trong bếp. Không khí yên bình đến lạ lùng, nhưng trong căn phòng nhỏ nơi Lê An và Trần Hạo đang ngồi ôn bài, một sự căng thẳng vô hình đang dần bao trùm.
Trần Hạo ngồi đối diện Lê An, lưng hơi khom, toàn bộ sự chú tâm của anh dồn vào quyển sách Toán dày cộp đang mở trên bàn. Ngón tay anh thoăn thoắt lướt trên trang giấy, cây bút chì gọt sắc bén liên tục gạch chân, ghi chú, và giải những phương trình phức tạp. Ánh mắt anh kiên định, sâu hút, như thể thế giới xung quanh anh lúc này chỉ còn lại những con số, những công thức và mục tiêu duy nhất là kỳ thi chuyên sắp tới. Mùi mực mới và giấy sách thoang thoảng trong không khí, một mùi hương quen thuộc của những tháng ngày ôn luyện, nhưng hôm nay, nó không còn mang lại cảm giác ấm áp như trước nữa. Lê An ngồi cạnh, thỉnh thoảng liếc nhìn gương mặt góc cạnh của anh, nhìn vầng trán anh nhíu lại khi gặp một bài toán khó, nhìn đôi môi mím chặt đầy quyết tâm. Cô cảm thấy anh đang ở một thế giới khác, một thế giới mà cô chỉ có thể đứng ngoài nhìn vào, một thế giới chỉ dành cho riêng anh.
Cô cố gắng phá vỡ sự im lặng đang nuốt chửng căn phòng, cũng là nuốt chửng cả những tia hy vọng mong manh trong lòng cô. Giọng cô nhẹ nhàng, mang theo một chút hoài niệm, như thể muốn kéo anh trở về với những kỷ niệm chung, với cái "bên bờ sông cũ" đã từng là chứng nhân cho biết bao lời thề non hẹn biển của tuổi thơ. “Hạo này, anh còn nhớ cái lần mình trốn đi câu cá ở bến cũ không? Cá to lắm ấy, suýt nữa mình bị chú Nam mắng rồi...”
Trần Hạo khẽ khựng lại một nhịp, nhưng ánh mắt anh vẫn dán chặt vào trang sách. Anh chỉ khẽ "Ừm" một tiếng rất khẽ, như một phản ứng vô thức, rồi nhanh chóng lật sang trang tiếp theo, đầu vẫn không ngẩng lên. Giọng anh hơi sốt ruột, pha chút căng thẳng vì đang tập trung cao độ. “An, bài này anh nghĩ phải dùng phương pháp này mới nhanh. Em nhìn đây này...” Anh chỉ vào một công thức phức tạp, giải thích cặn kẽ, như thể điều duy nhất quan trọng lúc này là phương pháp giải Toán, chứ không phải là những ký ức, những cảm xúc đang dâng trào trong lòng cô. Sự chuyển hướng quá nhanh và dứt khoát của anh như một gáo nước lạnh tạt vào những tia hy vọng nhỏ nhoi vừa nhen nhóm trong lòng Lê An. Cô cảm thấy hụt hẫng, một nỗi trống rỗng khó tả bắt đầu len lỏi.
Cô lại hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ cho giọng mình không run rẩy, thử thăm dò anh bằng một câu hỏi khác, một câu hỏi về tương lai, về cái "chúng ta" mà cô vẫn hằng mơ ước, cái mà anh luôn lảng tránh. Ánh mắt cô đầy hy vọng, mong chờ một lời khẳng định, một tia sáng giữa màn sương mù mịt của nỗi bất an. “Anh có nghĩ, sau này mình lên thành phố, liệu có còn được như bây giờ không?”
Lần này, Trần Hạo gác cây bút chì xuống, thở dài một tiếng rất nhẹ, như thể câu hỏi của cô làm gián đoạn dòng suy nghĩ mạch lạc của anh. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt anh chạm vào mắt cô, nhưng không phải là ánh mắt ấm áp, đầy tình cảm như cô mong đợi, mà là một cái nhìn xa xăm, ẩn chứa sự mệt mỏi và lo toan. “Chưa biết được, An. Bây giờ cứ tập trung vào thi đã. Lên thành phố còn nhiều thứ phải lo, không như ở đây đâu.” Giọng anh trầm xuống, những lời nói tuy không trực tiếp từ chối nhưng lại mang một sự lảng tránh rõ ràng, một sự đặt ưu tiên mà trong đó, cô không phải là yếu tố hàng đầu. Cái "khoảng cách vô hình" giữa hai người, bấy lâu nay vẫn chỉ là một cảm giác mơ hồ, giờ đây bỗng trở nên rõ ràng và hữu hình đến đáng sợ.
Trong một khoảnh khắc bốc đồng, muốn níu kéo anh lại, muốn cảm nhận hơi ấm từ anh, Lê An nhẹ nhàng đặt tay lên mu bàn tay Trần Hạo khi anh đang cầm bút. Da thịt cô mềm mại, hơi lạnh chạm vào bàn tay ấm áp của anh. Trần Hạo khẽ giật mình, một phản ứng vô thức mà anh không thể kiểm soát. Anh rụt tay lại một cách nhanh chóng, như thể bị bỏng, rồi quay sang nhìn cô với ánh mắt khó hiểu, như thể cô vừa làm gián đoạn một suy nghĩ cực kỳ quan trọng, một phép tính phức tạp đang dở dang. Khuôn mặt anh thoáng nét khó chịu, và điều đó như một nhát dao cứa vào trái tim Lê An. Cô cảm thấy hụt hẫng đến tột độ, bàn tay vừa chạm vào anh giờ đây rụt lại, lạnh ngắt. Cảm giác bị từ chối, bị coi nhẹ, thậm chí là bị làm phiền, dâng lên trong lòng cô, lạnh lẽo hơn cả làn gió đêm. Cô biết, anh không cố ý làm tổn thương cô, nhưng sự vô tâm vô thức ấy, sự thờ ơ ấy lại càng khiến cô đau lòng hơn. Anh chỉ đang "chậm một nhịp" so với cảm xúc của cô, chậm một nhịp trong việc nhận ra rằng những khoảnh khắc này, những cử chỉ nhỏ bé này lại quý giá đến nhường nào. Và cô, cô lại đang lo sợ, rằng cái "chậm một nhịp" ấy rồi sẽ lỡ cả một đời.
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một khoảng trời phía tây, phản chiếu xuống mặt sông, tạo nên một dải lụa màu tím hồng huyền ảo. Gió nhẹ thổi qua, làm những tán cây bên bờ sông xào xạc, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng của dòng sông quê hương. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, như một lời thì thầm của tạo hóa, chứng kiến bao nhiêu buồn vui của những con người nơi đây. Lê An một mình đi dạo bên bờ sông, nơi cô và Trần Hạo đã từng trải qua biết bao kỷ niệm tuổi thơ, nơi họ từng chia sẻ những ước mơ ngây thơ nhất dưới ánh trăng rằm.
Mỗi bước chân cô đi trên con đường đất ven sông, những ký ức lại ùa về, rõ nét như vừa xảy ra hôm qua. Tiếng cười trong trẻo của hai đứa trẻ chạy đuổi nhau trên bãi cát, những câu chuyện vu vơ dưới bóng cây cổ thụ, những lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng, nơi họ sẽ luôn có nhau. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại mình cô, giữa không gian bao la của sông nước và bầu trời. Ánh hoàng hôn dù đẹp đến mấy cũng không thể xua đi bóng tối đang bao trùm trong lòng cô.
Cô nhớ lại lời Trần Hạo từ chối lời mời đi dạo của mình chỉ vài tiếng trước: “Anh xin lỗi An, anh còn phải làm thêm mấy đề nữa. Em đi một mình nhé.” Những lời nói ấy cứ văng vẳng bên tai cô, như một lời nhắc nhở phũ phàng về sự thật đang diễn ra. Anh đang bận rộn với thế giới của riêng anh, với những mục tiêu và tham vọng mà cô không thể chia sẻ. Anh đang dần rời xa cô, từng chút một, từng chút một. Nỗi bất an mà cô đã cảm nhận từ lâu, giờ đây không còn là mơ hồ nữa, mà đã trở thành một nỗi sợ hãi hiện hữu, rõ ràng đến mức làm tim cô nhói đau.
“Anh Hạo, anh thay đổi rồi...” Cô thì thầm, giọng nói tan vào trong tiếng sóng sông, không một ai nghe thấy, ngoài chính cô và dòng nước đang miệt mài chảy. “Hay là em đã quá kỳ vọng?” Câu hỏi ấy như một mũi dao đâm vào tim cô. Cô biết, anh không hề cố ý, nhưng sự thay đổi trong anh quá rõ ràng. Anh không còn là Trần Hạo của những buổi tan học chung đường, của những đêm trò chuyện vu vơ, của những cử chỉ quan tâm thầm lặng nữa. Anh giờ đây là một Trần Hạo của sách vở, của những kỳ thi, của một tương lai rạng rỡ nơi thành phố xa xôi.
Cô cúi xuống, nhặt một viên sỏi nhỏ, tròn và nhẵn nhụi, như những ký ức tuổi thơ đã được thời gian mài dũa. Cô siết chặt viên sỏi trong lòng bàn tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó, rồi đưa tay lên, tung mạnh xuống mặt sông. Viên sỏi nhỏ tạo nên những gợn sóng lăn tăn, lan tỏa dần, rồi tan biến vào màu nước tím ngắt của hoàng hôn. Giống như những hy vọng của cô, những lời hứa hẹn của anh, rồi cũng sẽ tan biến vào dòng chảy của thời gian, không thể níu giữ.
“Liệu anh có còn nhớ những gì mình đã hứa bên bờ sông này không?” Cô lại thì thầm, ánh mắt xa xăm nhìn theo những gợn sóng cuối cùng. “Anh có biết, mỗi lần anh lảng tránh, em lại sợ anh sẽ xa em mãi mãi không?” Nước mắt bỗng chực trào ra, làm nhòe đi cảnh hoàng hôn rực rỡ trước mắt cô. Cô cảm thấy mình đang đứng trước một ngã rẽ mà cô không thể nhìn thấy điểm đến. Một ngã rẽ mà cô sẽ phải bước đi một mình, không có anh bên cạnh. Cảm giác cô độc dâng lên trong lòng, lạnh lẽo và trống rỗng. Dòng sông vẫn chảy, vẫn mang theo những bí mật của nó, nhưng trong lòng Lê An, mọi thứ dường như đã chìm vào một màn sương mờ ảo của nỗi buồn man mác, một sự chấp nhận đau lòng rằng anh đang dần rời xa, vượt ra khỏi tầm với của cô. Cô tự hỏi, phải chăng đây là cái "chậm một nhịp" định mệnh mà cô đã linh cảm thấy từ lâu?
Tối muộn, sau bữa cơm, căn nhà nhỏ của Lê An vẫn ấm cúng và giản dị như mọi khi. Mùi thức ăn mẹ Tư nấu vẫn còn vương vấn trong không khí, quyện lẫn với mùi hương dịu nhẹ từ chậu hoa nhài đặt trên bậu cửa sổ. Ánh đèn vàng dịu hắt ra từ bóng đèn treo trên trần nhà, tạo nên một không gian yên bình, đối lập hoàn toàn với những bộn bề trong lòng Lê An. Cô ngồi bên mẹ Nguyễn Thị Tư trên chiếc ghế gỗ cũ, tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp từ tấm áo bà đang mặc.
Mẹ Tư khẽ vuốt mái tóc dài của Lê An, ánh mắt bà đầy sự quan tâm và lo âu, nhưng cũng chất chứa sự thấu hiểu và kinh nghiệm sống. Bà đã sớm nhận ra sự thay đổi trong Trần Hạo, đã nhìn thấy những nỗi lòng không yên của con gái. Bà không nói gì, chỉ kiên nhẫn lắng nghe, để Lê An tự giãi bày những suy nghĩ và cảm xúc đang đè nặng trong lòng.
Lê An hít một hơi thật sâu, giọng nói nghẹn ngào, pha chút buồn bã và sợ hãi. “Mẹ ơi, con thấy anh Hạo lạ lắm... Anh ấy cứ như không còn là anh Hạo của ngày xưa nữa. Anh ấy chỉ nghĩ đến chuyện học, chuyện lên thành phố thôi.” Cô ngước nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe, những giọt nước mắt chực trào. Cô không thể che giấu được nỗi sợ hãi đang gặm nhấm tâm hồn mình.
Mẹ Tư khẽ thở dài, vẫn giữ giọng nói nhẹ nhàng, từ tốn, nhưng mỗi lời bà nói ra đều mang một ý nghĩa sâu xa, thấm đẫm trải nghiệm cuộc đời. “Đàn ông con trai, lớn rồi ai mà không có chí lớn, không muốn vươn xa? Con người ta muốn thành tài, con mình phải ủng hộ chứ.” Bà không trách Trần Hạo, cũng không phủ nhận những gì An đang cảm thấy. Bà chỉ đơn giản là đặt mọi thứ vào một bối cảnh rộng lớn hơn, một bối cảnh mà ở đó, sự nghiệp và tương lai của một người đàn ông đôi khi phải được đặt lên hàng đầu. Lời nói của bà như một lời cảnh báo tinh tế, rằng sự khác biệt trong ưu tiên đang dần hình thành giữa Trần Hạo và Lê An.
Nghe mẹ nói, nước mắt Lê An không kìm được nữa, lăn dài trên má. Cô nức nở, giọng run rẩy đến tội nghiệp. “Nhưng... lỡ anh ấy đi xa rồi, anh ấy quên con thì sao, mẹ? Con sợ lắm...” Nỗi lo lắng tột cùng của cô không chỉ là việc anh đi xa về mặt địa lý, mà là nỗi sợ anh sẽ quên đi những kỷ niệm, quên đi tình cảm mà họ đã vun đắp, quên đi chính cô – người con gái đã dành trọn vẹn trái tim mình cho anh. Cái "lời hứa không quên em" của anh, giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt trong tâm trí cô.
Mẹ Tư vẫn dịu dàng vuốt tóc cô, kéo cô tựa sâu hơn vào vai mình, như thể muốn bao bọc, che chở cho cô khỏi những giông bão của cuộc đời. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa nhô lên sau rặng tre, giọng nói bà trầm ấm, chất chứa sự khôn ngoan của người từng trải. “Duyên phận do trời, nhưng hạnh phúc là do mình nắm giữ, con ạ. Con cứ là chính con, sống thật lòng, rồi mọi chuyện sẽ đâu vào đấy. Cái gì đến, rồi sẽ đến.”
Lời khuyên của mẹ Tư như một luồng gió mát lành xoa dịu tâm hồn đang rối bời của Lê An, nhưng cũng đồng thời gieo vào lòng cô một hạt giống của sự độc lập, của việc phải tự mình đưa ra quyết định cho hạnh phúc của chính mình. Bà không trực tiếp khẳng định hay phủ nhận nỗi lo của cô, mà chỉ khéo léo hướng cô đến một sự chấp nhận, một sự chuẩn bị cho những thay đổi không thể tránh khỏi. “Cái gì đến, rồi sẽ đến.” Câu nói ấy vang vọng trong tâm trí Lê An, mang theo cả sự an ủi lẫn một nỗi buồn man mác về tương lai bất định.
Lê An tựa đầu vào vai mẹ, cảm thấy một chút an ủi, một chút bình yên hiếm hoi trong vòng tay ấm áp của người mẹ. Nhưng nỗi sợ hãi về tương lai vẫn còn đó, như một tảng đá đè nặng trong lòng cô. Cô biết, mẹ đang muốn nói rằng cô không thể mãi chờ đợi một Trần Hạo không dám thổ lộ, một Trần Hạo đang "chậm một nhịp" so với cô. Cô phải học cách đối mặt với sự thật, học cách tự mình tìm kiếm hạnh phúc.
Đêm cuối xuân se lạnh, gió thổi hiu hiu qua khung cửa. Lê An nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng tim mình đập, lắng nghe tiếng sóng sông rì rào ngoài xa. Cô cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn dần trong lòng, một sự cô đơn chưa từng có, khi Hạo ngày càng lún sâu vào thế giới của riêng mình, nơi cô không thể chạm tới, không thể cùng anh sẻ chia. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu của một "khoảng cách vô hình" lớn hơn, một sự "chậm một nhịp" định mệnh mà sau này, dù muốn hay không, cô cũng sẽ phải chấp nhận. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy không còn là một lời thì thầm nữa, mà đã trở thành một tiếng vọng đau đáu trong tâm hồn cô, một sự dằn vặt khôn nguôi về những gì đã có thể xảy ra. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ mạnh mẽ để giữ lấy hạnh phúc của mình, hay sẽ chỉ để nó tuột khỏi tay, như những hạt cát vô tình trôi qua kẽ ngón tay?
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.