Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 80: Lời Hẹn Thầm Lặng Bị Lãng Quên

Đêm cuối xuân se lạnh dần tan, nhường chỗ cho ánh nắng ban mai len lỏi qua kẽ lá, hứa hẹn một ngày mới. Nhưng đối với Lê An, đêm đó không mang đến sự bình yên như thường lệ. Lời thủ thỉ của mẹ Tư về “duyên phận do trời, hạnh phúc là do mình nắm giữ” cứ văng vẳng trong đầu, vừa là liều thuốc an ủi, vừa là một nhát dao khẽ cứa vào trái tim đang rướm máu vì nỗi bất an. Cô chìm vào giấc ngủ chập chờn, với những giấc mơ chắp vá về một Trần Hạo xa cách, về những con đường mịt mờ dẫn vào thành phố.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên chưa kịp sưởi ấm căn nhà nhỏ ven sông, Lê An đã thức giấc. Nỗi lo lắng về Trần Hạo, về cái “khoảng cách vô hình” mà cô cảm nhận, vẫn còn đó, nhưng dường như đêm qua đã gieo vào lòng cô một tia hy vọng mỏng manh. Cô muốn thử, một lần nữa, kéo anh về phía mình, dù chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô muốn tin rằng, dù anh có bận rộn đến mấy, dù có bao nhiêu áp lực học hành, anh vẫn sẽ nhớ đến những điều nhỏ bé mà họ từng chia sẻ.

Chiếc áo hoa nhí mới, màu xanh ngọc dịu mát, được cô tỉ mỉ là phẳng phiu. Cô đứng trước gương gỗ cũ kỹ trong phòng khách, ánh nắng chiều muộn vàng ươm hắt vào, làm bừng sáng cả căn phòng. Mái tóc dài óng ả được cô khéo léo tết thành bím, cài thêm một bông hoa nhỏ hái vội từ bụi dâm bụt trước hiên. Nụ cười rạng rỡ, pha chút ngượng ngùng xuất hiện trên môi cô gái tuổi trăng tròn. Cô ngắm nhìn mình trong gương, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời hy vọng. “Chắc Hạo sẽ thích cái áo này,” cô thầm thì với chính mình, giọng nói nhỏ như tiếng gió thoảng. Dù vẫn còn vương vấn nỗi buồn của đêm qua, nhưng chỉ cần nghĩ đến Trần Hạo, một nguồn năng lượng ấm áp lại trào dâng trong lòng cô. Cô muốn mình thật đẹp, thật tươi tắn khi gặp anh, để anh thấy rằng cô vẫn luôn ở đây, vẫn luôn chờ đợi anh.

Từ trong bếp, mùi cơm chiều thơm lừng phảng phất, mẹ Nguyễn Thị Tư lên tiếng, giọng nói ấm áp mang theo sự quan tâm: “Con An sắp đi đâu mà sửa soạn đẹp thế?” Lê An khẽ giật mình, vội quay lại, nụ cười vẫn chưa kịp tắt trên môi. “Dạ con đi dạo bờ sông một lát mẹ ạ.” Cô đáp lời mẹ, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một nỗi bồn chồn khó tả. Chữ “dạo bờ sông” mà cô nói ra, thực chất là một lời hẹn không thành tiếng, một lời ngầm định mà cô và Trần Hạo từng dành cho nhau từ rất lâu rồi. Đó là nơi họ thường cùng nhau ngắm hoàng hôn, kể cho nhau nghe những câu chuyện trường lớp, hay chỉ đơn giản là ngồi cạnh nhau, cảm nhận sự bình yên của dòng sông và sự ấm áp từ người bên cạnh.

Cô cẩn thận đặt cuốn sách mà Trần Hạo yêu thích – tập truyện ngắn của Nguyễn Nhật Ánh – vào chiếc túi vải thô mà cô tự tay thêu. Bên cạnh đó là vài chiếc bánh rán nóng hổi, thơm lừng mùi vừng và đường, do chính tay mẹ Tư vừa mới làm. Cô biết Trần Hạo thích món bánh này, và cô đã nghĩ, một buổi chiều hoàng hôn bên bờ sông, cùng với cuốn sách và món bánh ngọt ngào, sẽ là cách tuyệt vời để xua đi mọi căng thẳng học hành của anh. Cô muốn tạo ra một khoảnh khắc để anh có thể tạm gác lại những con số, những công thức hóa học khô khan, và nhớ rằng còn có những điều đẹp đẽ khác đang chờ đợi anh. Mỗi động tác của Lê An đều chất chứa sự tỉ mỉ, cẩn trọng, như thể cô đang gói ghém tất cả tình cảm, tất cả hy vọng của mình vào trong đó. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận nhịp tim mình đang đập nhanh hơn thường lệ. Nỗi sợ hãi về việc anh sẽ lại vô tâm, lại quên mất lời hẹn thầm lặng này, vẫn lẩn khuất đâu đó trong tâm trí. Nhưng cô gạt nó sang một bên, ép mình tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Đây sẽ là một buổi chiều thật đẹp, cô tự nhủ.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm tím cả một khoảng trời. Dòng sông hiền hòa phản chiếu ánh sáng cuối ngày, tạo nên một bức tranh huyền ảo. Gió nhẹ hiu hiu thổi, mang theo hơi nước mát lành và mùi phù sa đặc trưng của con sông quê hương. Lê An đã ngồi trên phiến đá quen thuộc bên bờ sông từ lúc nắng còn vàng dịu. Ban đầu, cô kiên nhẫn mở cuốn sách ra đọc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn về phía con đường mòn quen thuộc dẫn ra bến sông. Cô đọc chậm rãi từng trang, từng chữ, nhưng đôi mắt cô lại không ngừng đảo qua lại, tìm kiếm một bóng dáng thân quen. Tiếng chim hót líu lo trên những rặng tre xanh, tiếng trẻ con cười đùa từ xa vọng lại, rồi dần chìm vào tĩnh lặng khi màn đêm sắp buông.

Kim đồng hồ trên tay cô nhích dần từng chút một. Từ 5 giờ chiều, rồi 5 rưỡi, rồi 6 giờ. Nụ cười rạng rỡ ban đầu trên môi cô gái nhỏ đã nhạt dần, thay vào đó là một vẻ mặt đượm buồn, pha chút hoang mang. Cô hết đọc sách lại nhìn đồng hồ, đứng dậy đi lại vài bước trên bờ cát, rồi lại ngồi xuống, ánh mắt vẫn dõi về con đường vắng. "Chắc anh ấy sắp đến rồi... Hay anh ấy bận gì đó?" Cô tự nhủ, cố gắng tìm kiếm một lý do để trấn an trái tim đang thổn thức. Cô hình dung ra cảnh Trần Hạo đang miệt mài bên sách vở, mái tóc bù xù, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Cô cố gắng nghĩ rằng anh không cố tình, anh chỉ quá tập trung vào việc học mà thôi.

Nhưng rồi, khi ánh hoàng hôn cuối cùng cũng tắt hẳn, nhường chỗ cho bóng tối bao trùm, và con đường vẫn vắng bóng Trần Hạo, nỗi thất vọng dâng lên trong lòng Lê An như một con sóng dữ. Nó không dữ dội, mà âm ỉ, dai dẳng, gặm nhấm từng chút một hy vọng cuối cùng của cô. Cái cảm giác trống rỗng khó tả bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. "Mình cứ ngỡ anh ấy sẽ nhớ..." Lời nói không thành tiếng, chỉ là một tiếng vọng đau đáu trong lòng. Anh đã quên rồi. Quên mất lời hẹn thầm lặng mà họ đã từng có với nhau, quên mất buổi chiều đặc biệt này, quên mất cô đang chờ đợi anh.

Gió lạnh hơn, luồn qua chiếc áo hoa nhí mỏng manh, khiến cô rụt vai lại. Tiếng sóng sông vẫn rì rào, nhưng giờ đây, nó không còn mang âm hưởng bình yên như mọi khi, mà trở thành một bản giao hưởng buồn bã, như đang vỗ về nỗi cô đơn của cô. Lê An nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Trần Hạo đang miệt mài bên sách vở, và hình ảnh cô đơn của chính mình trên phiến đá lạnh. Cô nhớ lại những lần họ cùng nhau ngồi đây, anh kể cô nghe về ước mơ được lên thành phố học trường chuyên, cô thì mơ mộng về một tương lai có anh bên cạnh. Hồi ấy, cô chưa bao giờ nghi ngờ rằng ước mơ của anh sẽ không có cô. Nhưng giờ đây, nỗi nghi ngờ ấy đã thành hình, như một đám mây đen kịt giăng lối.

Cô mở mắt, nhìn về phía xa, nơi những ánh đèn lấp lánh của thị trấn bắt đầu thắp sáng. Ánh sáng ấy không mang lại sự ấm áp, mà càng làm nổi bật sự lạnh lẽo trong lòng cô. Chiếc túi vải thô vẫn nằm im bên cạnh, cuốn sách vẫn đóng, những chiếc bánh rán đã nguội ngắt. Chúng trở thành những minh chứng sống động cho sự lãng quên, cho một lời hứa không được thực hiện, cho một sự "chậm một nhịp" đau đớn.

Lê An đứng dậy, phủi bụi trên chiếc quần, bước chân nặng nề rời khỏi bờ sông. Bóng cô đổ dài trên cát, rồi dần hòa vào bóng tối. Cô không muốn tin, không thể tin rằng anh lại có thể quên mình một cách dễ dàng đến vậy. Nỗi buồn bã dần chuyển thành một cảm giác tủi thân, rồi thành sự tức giận mơ hồ. Cô không giận anh vì đã không đến, mà giận anh vì đã khiến cô chờ đợi, giận anh vì đã để cô hi vọng, và sau cùng là giận anh vì đã lãng quên những điều nhỏ nhặt nhưng quan trọng đối với cô. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy lại vang lên trong tâm trí cô, nhưng lần này, nó không còn là một tiếng vọng xa xăm nữa, mà là một lời khẳng định đầy chua xót. Anh đã quá bận rộn với tương lai của mình, đến nỗi không còn thời gian cho hiện tại của cô.

***

Màn đêm đã buông xuống hẳn, không khí se lạnh khiến Lê An rụt mình lại trong chiếc áo mỏng. Cô bước đi trên con đường làng quen thuộc, ánh đèn đường vàng vọt hắt bóng cô đơn lẻ loi. Mặc dù lòng đầy tổn thương và thất vọng, nhưng một phần trong cô vẫn khao khát được nhìn thấy anh, được biết liệu anh có thật sự quên, hay chỉ là có việc đột xuất. Cô rón rén bước vào con hẻm nhỏ dẫn đến nhà Trần Hạo, nơi những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ nằm san sát. Tiếng côn trùng kêu rả rích trong đêm tĩnh mịch, tạo nên một bản giao hưởng buồn bã.

Qua khung cửa sổ nhỏ, ánh đèn vàng dịu hắt ra, Lê An thấy anh đang cúi gằm mặt trên bàn học. Xung quanh anh là những chồng sách vở cao ngất, những tờ giấy chi chít chữ viết, những cây bút chì nằm ngổn ngang. Anh hoàn toàn đắm chìm vào thế giới của riêng mình, thế giới của những kiến thức khô khan, của những công thức phức tạp, của những bài toán hóc búa. Mái tóc anh hơi rối, đôi mắt anh dán chặt vào trang sách, dường như không hề hay biết sự hiện diện của cô, của thế giới bên ngoài. Cô đứng đó, nhìn anh qua khung cửa sổ, cảm nhận được cái "khoảng cách vô hình" đang ngày càng lớn dần giữa hai người. Anh ở trong thế giới của anh, còn cô đứng ngoài, lẻ loi và bất lực.

Lê An khẽ hít một hơi thật sâu, cố gắng lấy lại bình tĩnh. Nỗi sợ hãi xen lẫn sự tủi thân khiến giọng cô khẽ run khi cô cất tiếng gọi, nhỏ nhẹ như một làn gió thoảng: “Hạo…”

Trần Hạo giật mình, cây bút trên tay anh rơi xuống bàn tạo ra tiếng "cộc" khẽ. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ mệt mỏi và một thoáng ngạc nhiên, như thể anh không ngờ lại có người xuất hiện ở đây vào giờ này. Đôi mắt anh, vốn đã thâm quầng vì thức khuya học bài, giờ càng lộ rõ vẻ bối rối khi anh nhận ra cô. Anh chớp mắt vài cái, cố gắng định hình lại mọi thứ. “An? Sao cậu lại ở đây giờ này? Có chuyện gì à?” Giọng anh trầm ấm như thường lệ, nhưng pha chút gấp gáp, pha chút hoang mang, như thể anh vừa bị kéo ra khỏi một giấc mơ nào đó.

Lê An cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh nhất có thể, dù trong lòng cô đang dậy sóng. Cô không muốn anh nhìn thấy sự yếu đuối của mình, không muốn anh biết cô đã chờ đợi anh lâu đến thế nào. “À… không có gì. Mình… mình chỉ ghé qua xem cậu học đến đâu rồi.” Lời nói của cô như một lời nói dối vụng về, bởi lẽ, cô biết rõ anh đang học đến đâu. Anh luôn học, luôn cố gắng, luôn miệt mài.

Trần Hạo gãi đầu, vẻ mặt anh lộ rõ sự ngượng ngùng và có chút tội lỗi. “À… mình vẫn đang cố gắng đây. Bài vở nhiều quá, sắp thi rồi…” Anh không nhắc gì đến lời hẹn, không một lời giải thích, không một lời xin lỗi. Anh đã thật sự quên. Khoảnh khắc đó, trái tim Lê An như bị bóp nghẹt. Mọi hy vọng nh�� nhoi còn sót lại trong cô đều tan biến như bong bóng xà phòng. Cái "lời nói không thành" mà cô muốn nói – về buổi hẹn, về chiếc bánh, về cuốn sách – giờ đây nghẹn lại nơi cổ họng, không thể thốt nên lời. Cô cảm thấy mình thật ngốc nghếch, thật đáng thương khi vẫn còn bám víu vào những điều nhỏ bé ấy, trong khi anh đã vươn tới những ước mơ lớn lao hơn nhiều.

Trần Hạo nhìn đồng hồ, rồi lại nhìn ra ngoài trời tối. Giọng anh vẫn đều đều, không một chút biểu cảm, nhưng lại mang theo sự lạnh lùng vô tình của một người đang bị cuốn vào vòng xoáy của tham vọng. “Cậu về đi kẻo tối. Mình phải thức khuya ôn bài thôi.” Lời nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Lê An, đóng sầm cánh cửa hy vọng cuối cùng. Anh không hề nhận ra sự thất vọng tột cùng trong mắt cô, không hề nhận ra cô đã đứng đó bao lâu, đã chờ đợi anh như thế nào. Anh chỉ thấy có học, thấy có kỳ thi, thấy có thành phố.

Lê An quay lưng bước đi, bóng lưng cô đơn đổ dài trên con đường vắng. Bước chân cô nặng trĩu, mỗi bước đi như giẫm lên những mảnh vỡ của chính mình. Cô biết, đây không còn là sự "chậm một nhịp" nữa, mà là một sự lệch pha hoàn toàn. Cô và anh, giờ đây đã đi trên hai con đường song song, mà càng đi, khoảng cách lại càng xa.

***

Đêm khuya, căn nhà nhỏ của Lê An chìm trong tĩnh lặng. Chỉ có tiếng sóng sông rì rào vỗ bờ, và tiếng nức nở khe khẽ của cô gái đang co ro trên chiếc ghế nhỏ trong phòng khách. Lê An đã trở về nhà, bỏ lại sau lưng ánh đèn vàng hắt ra từ khung cửa sổ nhà Trần Hạo, bỏ lại sau lưng nỗi thất vọng tột cùng. Mẹ Nguyễn Thị Tư, với sự nhạy cảm của người mẹ, đã chờ sẵn. Bà không hỏi, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh con gái, vòng tay ôm lấy bờ vai gầy, vuốt mái tóc mềm. Bàn tay bà ấm áp, như muốn truyền hơi ấm sưởi ấm trái tim đang lạnh giá của Lê An.

Lê An tựa đầu vào vai mẹ, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, thấm ướt vạt áo bà. Cô nức nở, giọng nói đứt quãng, nghẹn ngào như muốn vỡ ra từng mảnh. “Mẹ ơi… anh Hạo… anh ấy quên mất rồi… Anh ấy chỉ có học thôi…” Mọi sự kìm nén, mọi sự cố gắng mạnh mẽ của cô đều sụp đổ vào khoảnh khắc này, trong vòng tay ấm áp của mẹ. Cô không còn phải cố gắng tỏ ra bình tĩnh, không còn phải che giấu nỗi đau.

Mẹ Nguyễn Thị Tư khẽ thở dài, tiếng thở dài chất chứa bao nỗi lo lắng cho con gái. Bà vẫn nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng nói trầm ấm, đầy thấu hiểu: “Thôi nín đi con. Mẹ biết con buồn. Anh Hạo nó cũng vì tương lai của nó mà…” Lời nói của bà không phải là sự bào chữa cho Trần Hạo, mà là một sự chấp nhận thực tế phũ phàng. Bà biết, cái "chí lớn" của đàn ông mà bà từng nhắc đến, đôi khi phải đánh đổi bằng những điều nhỏ bé, những tình cảm riêng tư. Và Lê An, cô đang phải gánh chịu cái giá của sự đánh đổi đó.

Nhưng Lê An không thể chấp nhận dễ dàng như vậy. Nỗi tủi thân, nỗi sợ hãi vẫn giằng xé tâm can cô. Cô ngẩng đầu lên nhìn mẹ, đôi mắt đỏ hoe ngấn nước, như đang cố gắng tìm kiếm một câu trả lời cho câu hỏi day dứt trong lòng: “Nhưng mà… ước mơ của anh ấy, có bao giờ còn có con ở trong đó không mẹ?” Câu hỏi ấy như một lời thú nhận đau đớn nhất về sự bất an của cô, về nỗi lo sợ rằng cô đã bị loại ra khỏi quỹ đạo cuộc đời anh, rằng cô không còn là một phần trong những kế hoạch, những hoài bão lớn lao của anh nữa. Cái "lời hứa không quên em" của Trần Hạo giờ đây chỉ còn là một tiếng vọng xa xăm, yếu ớt, không còn đủ sức níu giữ hy vọng của cô.

Mẹ Tư khẽ ôm chặt con gái vào lòng, đặt cằm lên mái tóc mềm của cô. Bà nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng mờ nhạt vừa nhô lên sau rặng tre, tiếng sóng sông vẫn rì rào không ngừng. Bà hiểu những gì con gái đang phải trải qua, bởi bà cũng từng là một người con gái, từng có những ước mơ, những mối tình đầu. “Chuyện tình cảm là duyên số, nhưng hạnh phúc là do mình nắm giữ. Con đừng nghĩ nhiều quá, cứ sống tốt phần mình thôi con gái.” Lời khuyên của bà không trực tiếp trả lời câu hỏi của Lê An, mà lại là một lời chỉ dẫn đầy ẩn ý, một sự định hướng cho tương lai. Bà đang nói với Lê An rằng, cô không thể mãi là người chờ đợi, không thể mãi đặt hạnh phúc của mình vào tay người khác, đặc biệt là một người đang "chậm một nhịp" trong việc bộc lộ tình cảm như Trần Hạo. Cô phải tự mình đứng dậy, tự mình tìm kiếm con đường hạnh phúc cho riêng mình.

Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ vòng tay mẹ, nhưng nỗi đau trong lòng vẫn còn đó, âm ỉ và dai dẳng. Cô biết, mẹ đang muốn cô mạnh mẽ, muốn cô chấp nhận thực tế. Nhưng làm sao cô có thể chấp nhận khi trái tim cô vẫn còn vương vấn hình bóng anh? Làm sao cô có thể nắm giữ hạnh phúc khi cô cảm thấy nó đang tuột khỏi tay, như những hạt cát vô tình trôi qua kẽ ngón tay?

Trong đêm tĩnh mịch, tiếng sóng sông vẫn rì rào, như một lời nhắc nhở không ngừng về dòng thời gian đang trôi chảy, về những điều không thể quay ngược lại. Lê An cảm thấy một khoảng trống rỗng lớn dần trong lòng, một sự cô đơn chưa từng có, khi Hạo ngày càng lún sâu vào thế giới của riêng mình, nơi cô không thể chạm tới, không thể cùng anh sẻ chia. Cô biết, đây có lẽ chỉ là khởi đầu của một "khoảng cách vô hình" lớn hơn, một sự "chậm một nhịp" định mệnh mà sau này, dù muốn hay không, cô cũng sẽ phải chấp nhận. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." – câu hỏi ấy không còn là một lời thì thầm nữa, mà đã trở thành một tiếng vọng đau đáu trong tâm hồn cô, một sự dằn vặt khôn nguôi về những gì đã có thể xảy ra. Cô tự hỏi, liệu mình có đủ mạnh mẽ để giữ lấy hạnh phúc của mình, hay sẽ chỉ để nó tuột khỏi tay, như những hạt cát vô tình trôi qua kẽ ngón tay? Ước mơ của anh, giờ đây, dường như đã không còn chỗ cho cô. Và cô, sẽ phải học cách sống với sự thật ấy.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free