Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 81: Giữa Sách Vở và Ánh Mắt Em

Đêm đã về khuya, phủ tấm màn nhung đen kịt lên thị trấn nhỏ ven sông, chỉ còn lại ánh trăng mờ nhạt chênh chếch qua rặng tre đầu ngõ. Trong căn phòng nhỏ của Trần Hạo, ánh đèn vàng ấm áp hắt xuống bàn học chất chồng sách vở, như một hòn đảo cô độc giữa biển đêm tĩnh mịch. Trần Hạo ngồi đó, lưng còng, đôi vai gầy guộc run rẩy dưới sức nặng của những con số, những công thức hóa học và vật lý khô khan. Anh miệt mài gạch xóa, tính toán, tiếng bút sột soạt trên trang giấy trắng nghe rõ mồn một trong không gian im ắng. Mùi giấy cũ, mùi mực in và cả mùi cà phê mới pha từ dưới nhà mẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, tạo nên một thứ hỗn hợp đặc trưng của những đêm dài thức trắng.

Anh cố gắng tập trung cao độ, đẩy mọi suy nghĩ khác ra khỏi tâm trí, nhưng hình ảnh Lê An với đôi mắt buồn bã, ầng ậng nước đêm qua cứ quẩn quanh trong đầu, không chịu tan biến. Lời nức nở đứt quãng của cô bé: “Anh ấy quên mất rồi… Anh ấy chỉ có học thôi…” như một mũi dao cứa vào lòng anh, khiến anh day dứt khôn nguôi. Một cảm giác tội lỗi len lỏi, bóp nghẹt lồng ngực. Anh biết mình đã sai, đã vô tâm, đã để cô bé ấy phải chờ đợi trong vô vọng. Nhưng rồi, lý trí lại kéo anh về với thực tại nghiệt ngã. Kỳ thi chuyên đang đến gần. Đây là cơ hội duy nhất để anh thoát khỏi cái thị trấn nhỏ bé này, để thực hiện những hoài bão lớn lao mà cha anh, Trần Văn Ba, đã đặt trọn vào anh.

“Mình phải cố gắng… vì tương lai của An, của cả hai đứa. Chỉ cần đỗ vào trường chuyên, mình sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn, rồi mình sẽ quay về, sẽ bù đắp cho An tất cả.” Anh thì thầm với chính mình, như một lời tự trấn an yếu ớt, cố gắng xua đi cảm giác nặng trĩu trong lòng. Nhưng rồi, câu hỏi “Nhưng… sao lòng mình lại nặng trĩu thế này?” lại vọng lên, như một tiếng vọng đau đáu từ sâu thẳm tâm hồn. Anh vò đầu bứt tai, thở dài thườn thượt. Cảm giác mệt mỏi không chỉ vì thiếu ngủ, mà còn vì những giằng xé nội tâm không ngừng nghỉ. Một bên là ánh mắt buồn của Lê An, một bên là áp lực từ gia đình và xã hội, là con đường sáng lạn mà anh tin rằng sẽ mở ra cho cả hai. Anh muốn cân bằng cả hai, nhưng áp lực từ kỳ thi quá lớn, nó nuốt chửng mọi suy nghĩ, mọi cảm xúc khác.

Tiếng bước chân nặng nề của Trần Văn Ba từ bên ngoài hành lang vang lên, phá tan sự tĩnh mịch. Trần Hạo giật mình, vội vàng chỉnh lại tư thế ngồi, cố gắng tỏ ra tập trung hết mức có thể vào cuốn sách đang mở. Anh không muốn cha thất vọng, không muốn thêm bất cứ gánh nặng nào lên đôi vai đã quá mỏi mệt của mình.

Trần Văn Ba bước vào phòng, dáng người cao gầy, đôi mắt sắc sảo lướt qua bàn học ngổn ngang của con trai. Ông nhấp một ngụm trà nóng, hơi thở phả ra làn khói mỏng trong không khí se lạnh. Giọng ông trầm ấm, mang đậm chất giọng địa phương, nhưng ẩn chứa sự nghiêm khắc và kỳ vọng sâu sắc: “Con còn thức à? Học hành thế nào rồi? Kỳ thi này rất quan trọng, con biết đấy. Phải đỗ vào trường chuyên, đừng để cha mẹ thất vọng.”

Trần Hạo cúi đầu, bàn tay nắm chặt cây bút chì, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Vâng, con biết ạ. Con đang cố gắng hết sức.” Giọng anh khàn đặc vì thức khuya, vì nỗi lo lắng. Anh không dám nhìn thẳng vào mắt cha, bởi anh biết, trong đôi mắt ấy là cả một tương lai mà cha đã vẽ ra cho anh, là bao nhiêu hy vọng và tin tưởng. Anh không thể phụ lòng cha, không thể để cha thất vọng. Nhưng đồng thời, anh cũng không thể ngừng nghĩ về Lê An, về lời hứa “không quên em” mà anh đã từng thì thầm bên bờ sông cũ. Giờ đây, lời hứa ấy như một gánh nặng, một lời trách móc câm lặng.

Trần Văn Ba không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu rồi quay người rời đi, để lại Trần Hạo một mình với ánh đèn vàng và chồng sách vở. Sự im lặng của cha đôi khi còn đáng sợ hơn cả những lời răn dạy. Nó như một lời nhắc nhở không lời về tầm quan trọng của kỳ thi này, về cái giá của sự thất bại. Trần Hạo lại thở dài, tiếng thở dài hòa vào tiếng gió đêm khẽ xào xạc qua khe cửa. Anh biết mình không thể bỏ cuộc, nhưng anh cũng không thể ngừng cảm thấy tội lỗi vì đã đặt Lê An sang một bên. Khoảng cách vô hình giữa anh và cô bé đang lớn dần, và anh, dường như bất lực trong việc thu hẹp nó, bởi anh đang mải miết theo đuổi một giấc mơ lớn hơn, một giấc mơ mà anh tin rằng sẽ mang lại hạnh phúc cho cả hai, nhưng lại vô tình bỏ quên hạnh phúc nhỏ bé ngay trước mắt.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng dịu dàng trải vàng trên những mái nhà ngói đỏ, xuyên qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường đất quen thuộc dẫn đến nhà Lê An. Tiếng chim hót líu lo trên cành, tiếng xe cộ thưa thớt từ xa vọng lại, tạo nên một bản giao hưởng bình yên của buổi sớm mai thị trấn. Lê An ngồi bên cửa sổ, tay chống cằm, ánh mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân vắng. Nỗi buồn từ đêm qua vẫn còn vương vấn trong lòng cô, như một làn sương mỏng giăng mắc, khiến cảnh vật xung quanh cũng trở nên mờ ảo, vô định. Cô cảm thấy mệt mỏi với sự chờ đợi, với những lời hứa mơ hồ, với cảm giác mình không còn là ưu tiên hàng đầu trong cuộc sống của anh. Cô đã cố gắng ngủ thật nhiều, nhưng mỗi khi nhắm mắt, hình ảnh Trần Hạo vùi đầu vào sách vở, gương mặt mệt mỏi nhưng xa cách, lại hiện về.

Bất chợt, tiếng gõ cửa vang lên, nhẹ nhàng nhưng đủ để kéo cô khỏi dòng suy nghĩ miên man. Tim Lê An khẽ đập nhanh hơn một nhịp. Cô biết là ai. Mở cửa, Trần Hạo đứng đó, dáng người có vẻ gầy hơn sau đêm thức trắng. Khuôn mặt anh lộ rõ vẻ thiếu ngủ, quầng thâm dưới mắt hiện rõ, nhưng đôi mắt anh vẫn ánh lên sự bối rối, pha lẫn chút vội vàng. Tay anh cầm một cành hoa dại nhỏ, những cánh hoa trắng muốt còn đọng hơi sương, có lẽ anh hái vội trên đường đến.

“An… Anh… anh xin lỗi chuyện hôm qua. Anh… anh mang hoa cho em.” Trần Hạo đưa cành hoa về phía Lê An, giọng anh trầm khàn, có chút ngập ngừng. Ánh mắt anh liên tục liếc nhìn đồng hồ trên tay và về phía con đường vắng, như thể anh đang bị ai đó hối thúc, như thể anh không có nhiều thời gian để ở lại đây.

Lê An khẽ nhận lấy cành hoa, ngón tay cô chạm nhẹ vào những cánh hoa mềm mại, lạnh ngắt. Cô nhìn Hạo, cố gắng tìm kiếm một lời giải thích sâu sắc hơn, một cái nhìn chân thành hơn, nhưng tất cả những gì cô thấy chỉ là sự gấp gáp, sự miễn cưỡng. Giọng cô nhỏ nhẹ, có chút buồn bã: “Cảm ơn Hạo. Anh… vẫn thức khuya học bài sao? Trông anh mệt mỏi quá.”

Trần Hạo lảng tránh ánh mắt của cô, anh gãi đầu, vẻ mặt càng thêm bối rối. “Ừm… sắp thi rồi mà. Anh phải cố gắng. Em… đừng giận anh nhé.” Lời xin lỗi của anh quá đỗi hời hợt, quá đỗi vội vã, như một nghĩa vụ cần phải hoàn thành hơn là một lời xuất phát từ tận đáy lòng. Nó không đủ để xoa dịu nỗi đau trong trái tim Lê An, không đủ để lấp đầy khoảng trống mà anh đã tạo ra.

Lê An không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô nhìn cành hoa trong tay, rồi lại nhìn anh, ánh mắt chất chứa bao nỗi niềm. Trong lòng cô, một câu hỏi đau đáu không ngừng vang vọng: “Anh ấy vẫn vậy… Cố gắng là vì ai, vì điều gì, anh ấy có bao giờ nói rõ không?” Cô không biết. Anh chưa bao giờ nói. Anh chỉ luôn nói về việc học, về tương lai, nhưng tương lai đó có cô không, anh chưa bao giờ dám khẳng định. Sự e dè, không dám bày tỏ của Trần Hạo lại một lần nữa tạo nên một khoảng cách vô hình giữa hai người, dù họ đang đứng đối diện nhau, gần đến mức có thể chạm vào. Cô cảm thấy, mặc dù anh đang đứng ngay trước mặt, nhưng anh lại đang ở rất xa cô, như một vì sao lấp lánh trên bầu trời đêm, quá đẹp đẽ nhưng cũng quá xa vời để có thể chạm tới.

Trần Hạo thấy cô im lặng, lại càng thêm vội vã. “Anh… anh phải đi rồi. Còn một số bài tập chưa xong.” Anh nói, rồi quay lưng bước đi nhanh chóng, không một lần ngoái lại. Bóng anh khuất dần sau hàng rào tre, để lại Lê An một mình đứng đó, trong tay là cành hoa dại nhỏ bé, mang theo mùi hương thoang thoảng của sương sớm và nỗi buồn dai dẳng. Cô khẽ siết chặt cành hoa, những cánh hoa mềm mại dường như cũng đang run rẩy theo nhịp đập thổn thức của trái tim cô. "Nếu như ngày đó nói sớm hơn một chút..." - câu hỏi ấy lại trở về, một sự dằn vặt khôn nguôi về những gì đã có thể xảy ra, về một "lời nói không thành" đã để lại vết sẹo sâu trong lòng.

***

Chiều cùng ngày, ánh nắng vẫn dịu dàng như rải mật ong trên sân nhà Lê An. Cô đang giúp mẹ Nguyễn Thị Tư phơi quần áo. Những bộ quần áo được giặt sạch, thơm mùi nắng, phấp phới trong gió chiều. Lê An đặt cành hoa Trần Hạo tặng vào một chiếc lọ nhỏ xinh xắn, đặt lên bậu cửa sổ, nơi nó có thể đón nhận những tia nắng cuối ngày. Cô nhìn những cánh hoa trắng muốt, chúng vẫn còn tươi tắn, nhưng cô biết, chúng cũng sẽ sớm tàn phai, như những hy vọng mong manh trong lòng cô. Ánh mắt cô xa xăm dõi về phía con đường mà Trần Hạo vừa rời đi buổi sáng, một nỗi buồn khó tả bao trùm lấy cô.

Nguyễn Thị Tư, với sự tinh tế và thấu hiểu của người mẹ, đã nhận ra tâm trạng của con gái. Bà nhẹ nhàng gấp gọn chiếc áo sơ mi, rồi khẽ nói, giọng trầm ấm, đầy yêu thương: “Hoa đẹp đấy con. Hạo nó tặng à?”

Lê An khẽ gật đầu, môi cô mím chặt. “Vâng mẹ… Anh ấy xin lỗi chuyện hôm qua. Nhưng con cảm thấy… anh ấy đang ở rất xa con, mẹ ạ. Dù anh ấy vẫn ở đây.” Giọng cô nhỏ dần, như tiếng gió thoảng qua, mang theo nỗi u uẩn không thể gọi thành tên. Cô không chỉ nói về khoảng cách địa lý, mà còn là khoảng cách trong tâm hồn, trong suy nghĩ, trong những ưu tiên của anh.

Nguyễn Thị Tư khẽ thở dài, tiếng thở dài chất chứa bao nỗi niềm. Bà dừng tay, quay sang nhìn con gái, đôi mắt bà hiện lên sự lo lắng nhưng cũng đầy sự chấp nhận thực tế. “Đàn ông con trai, khi có chí lớn, họ thường sẽ quên đi những điều nhỏ nhặt xung quanh. Điều quan trọng là con có hiểu được cái lớn mà nó đang theo đuổi không… Hạnh phúc là do mình nắm giữ, con gái ạ. Không phải cứ chờ đợi là sẽ có.” Lời nói của bà như một luồng gió mát, nhưng cũng như một lời cảnh tỉnh. Bà không bênh vực Trần Hạo, cũng không trách móc anh, bà chỉ đơn giản là đang nói lên một quy luật nghiệt ngã của cuộc đời. Bà đang muốn Lê An hiểu rằng, sự hy sinh cho "chí lớn" đôi khi đi kèm với cái giá phải trả, và Lê An đang phải đối mặt với cái giá đó. Bà nhắc nhở cô, đừng mãi là người chờ đợi, bởi sự "chậm một nhịp" của Trần Hạo có thể sẽ khiến cô lỡ mất những cơ hội khác.

Lê An cúi đầu lắng nghe mẹ nói, bàn tay cô vô thức vuốt ve những cánh hoa trong chiếc lọ. Cô thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Ánh mắt cô vẫn dõi về phía con đường vắng, nơi bóng Trần Hạo đã khuất. Cô biết mẹ nói đúng, cô biết mẹ luôn muốn tốt cho cô. Nhưng làm sao cô có thể ngừng chờ đợi khi trái tim cô vẫn còn vương vấn hình bóng anh? Làm sao cô có thể nắm giữ hạnh phúc của mình khi cô cảm thấy nó đang tuột khỏi tay, như những hạt cát vô tình trôi qua kẽ ngón tay?

Nguyễn Thị Tư khẽ xoa đầu con gái, một nụ cười buồn trên môi. Bà hiểu những gì con gái đang phải trải qua, bởi bà cũng từng là một người con gái, từng có những ước mơ, những mối tình đầu. Bà biết, lời khuyên của bà không thể ngay lập tức xoa dịu nỗi đau trong lòng Lê An, nhưng bà hy vọng nó sẽ gieo một hạt mầm của sự mạnh mẽ, của sự tự chủ trong tâm hồn cô. Bà nhìn ra xa, nơi con sông vẫn rì rào chảy trôi, mang theo những câu chuyện, những kỷ niệm của biết bao thế hệ. Dòng sông vẫn thế, nhưng lòng người thì không ngừng thay đổi.

Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay mẹ trên mái tóc mình. Cô tự hỏi, liệu cô có đủ mạnh mẽ để giữ lấy hạnh phúc của mình, hay sẽ chỉ để nó tuột khỏi tay, như những hạt cát vô tình trôi qua kẽ ngón tay? Ước mơ của anh, giờ đây, dường như đã không còn chỗ cho cô. Và cô, sẽ phải học cách sống với sự thật ấy. Có lẽ, đây là thời điểm cô phải tự mình tìm kiếm con đường hạnh phúc cho riêng mình, không thể mãi chờ đợi một người đang "chậm một nhịp" trong việc bộc lộ tình cảm như Trần Hạo, người mà "lời nói không thành" đã trở thành một định mệnh. Khoảng cách vô hình giữa họ, dù đau đớn, nhưng có lẽ cũng là một phần tất yếu của dòng chảy cuộc đời, một khúc sông mà họ buộc phải đi qua, dù muốn hay không. Cô biết, đã đến lúc cô phải tự mình bước đi, trên con đường mà không có anh.

Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free