Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 472: Lời Hứa Không Tên và Dự Án Ngoại Vòng
Chiều muộn, khi nắng vàng óng ả bắt đầu chếch dần về phía tây, hắt những vạt sáng cuối cùng qua khung cửa sổ, căn bếp nhỏ của Lê An bỗng trở nên ấm áp và thoảng nhẹ mùi hương của rau thơm vừa hái. Tiếng gió nhẹ lùa qua khung cửa, mang theo hơi ẩm của con sông gần đó và mùi hương hoa đại từ góc vườn, như một bản nhạc nền dịu êm cho buổi chiều an lành. Lê An đang tỉ mẩn thái từng lát gừng, chuẩn bị cho món cá kho mà Huy rất thích. Tiếng lạch cạch từ dao chạm thớt đều đều, cùng với tiếng nồi nước sôi liu riu trên bếp, tạo nên một không gian bình dị, quen thuộc. Từ xa, tiếng cười nói của mấy đứa trẻ hàng xóm vọng vào, lẫn trong tiếng rao hàng của một bà lão bán tào phớ, vẽ nên bức tranh cuộc sống chậm rãi, êm đềm nơi thị trấn ven sông. Cảm giác bình yên này, bấy lâu nay Lê An đã học cách trân trọng, như một món quà quý giá sau những tháng ngày giông bão.
Đúng lúc đó, cánh cửa khẽ mở, và Nguyễn Hoàng Huy bước vào. Gương mặt anh tươi rói, ánh mắt lấp lánh một vẻ tinh nghịch khó tả, như thể vừa khám phá ra một điều bí mật vô cùng thú vị. Mùi hương nam tính của anh, thoang thoảng mùi nước hoa quen thuộc, ngay lập tức tràn ngập không gian, hòa lẫn với mùi thức ăn đang nấu. Anh liếc nhìn Lê An, khóe môi ẩn hiện một nụ cười bí ẩn, rồi lại quay đi, giả vờ như không có chuyện gì. Lê An, với giác quan tinh nhạy của một người phụ nữ đang yêu và đã quen thuộc với mọi biểu cảm của người đối diện, không khỏi nhận ra sự khác lạ này. Cô khẽ mỉm cười, cảm thấy một sự tò mò nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, xen lẫn một cảm giác ấm áp, được trân trọng. Cô biết, bất cứ điều gì khiến anh hào hứng đến vậy, chắc chắn là anh đang dành tâm huyết chuẩn bị cho cô. Điều đó đủ để xoa dịu những góc khuất trong lòng cô, đủ để cô cảm thấy an toàn và được yêu thương.
Huy bước lại gần, vòng tay ôm nhẹ Lê An từ phía sau khi cô đang cúi người nêm nếm nồi cá kho. Hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang cô, mang theo sự vững chãi, bình yên. Anh khẽ hít hà mùi tóc cô, rồi thì thầm vào tai, giọng nói trầm ấm nhưng vẫn ánh lên sự phấn khích: “Em có thấy anh hôm nay khác lạ không?”
Lê An khẽ cười, bàn tay vẫn thoăn thoắt đảo đều những miếng cá trong nồi. “Anh có vẻ đang giấu em chuyện gì đó,” cô đáp, giọng nói nhẹ nhàng, ấm áp như nắng chiều. “Nhìn anh cứ như trẻ con được quà vậy.” Cô quay đầu lại một chút, để ánh mắt chạm vào ánh mắt anh, muốn đọc được điều gì đó từ đáy sâu đôi mắt nâu sẫm ấy. Sự tò mò trong cô trỗi dậy, nhưng không phải kiểu tò mò hối thúc, mà là một sự chờ đợi dịu dàng, tin tưởng. Cô biết anh sẽ không làm cô thất vọng.
Huy siết nhẹ vòng tay, đặt cằm lên vai cô, giọng nói càng thêm phần bí mật: “Chỉ là một điều đặc biệt thôi. Rồi em sẽ biết sớm thôi.” Anh không nói thêm chi tiết nào, nhưng ánh mắt anh trìu mến nhìn cô, chứa đựng một lời hứa không tên. Lời hứa ấy không cần phải nói ra bằng lời, nhưng Lê An cảm nhận được sự chân thành và tình cảm sâu sắc mà anh dành cho cô. Cô mỉm cười, dựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể. Hạnh phúc đôi khi không phải là những điều lớn lao, mà là những khoảnh khắc giản dị như thế này: được một người đàn ông yêu thương, quan tâm chăm sóc từng chút một, được cùng anh chia sẻ những bữa cơm ấm cúng, những câu chuyện vu vơ. Sự kiên định của Huy, sự quan tâm chu đáo của anh đã dần dần xoa dịu những tổn thương cũ, lấp đầy khoảng trống trong lòng cô một cách tự nhiên và nhẹ nhàng. Mặc dù đôi khi, trong những khoảnh khắc yên tĩnh nhất, một bóng hình cũ vẫn thoáng qua, nhưng nó không còn mang theo sự đau đáu, dằn vặt như trước. Giờ đây, chỉ còn là một kỷ niệm xa xăm, một phần của quá khứ đã được cất giữ cẩn thận. Bến đỗ an yên này, cô biết, là nơi cô thuộc về.
***
Buổi sáng hôm sau, tại văn phòng công ty của Trần Hạo, không khí chuyên nghiệp và hiện đại bao trùm mọi ngóc ngách. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đều đặn từ các phòng ban, tiếng điện thoại reo nhẹ rồi im bặt, và tiếng điều hòa không khí chạy đều đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống công sở cấp cao. Mùi cà phê đậm đặc vừa pha vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới từ tập tài liệu trên bàn và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp từ những nhân viên qua lại. Căn phòng làm việc của Trần Hạo, với nội thất tối giản nhưng sang trọng, cửa sổ lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố đang bừng tỉnh, toát lên vẻ quyền lực và thành đạt. Nhưng đâu đó, vẫn có một sự căng thẳng vô hình lẩn khuất, như một sợi dây đàn bị kéo căng quá mức, chực chờ đứt đoạn.
Trần Hạo ngồi trong chiếc ghế da xoay, vẻ mặt điềm tĩnh và chuyên nghiệp như mọi khi, đối diện với Anh Long – cấp trên trực tiếp của anh. Anh Long, với dáng người cao ráo, bộ vest lịch sự và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, đang thao thao bất tuyệt về một dự án mới. Trên bàn, tập tài liệu dày cộp được đặt mở, với những biểu đồ phức tạp và con số đầy hứa hẹn.
“Đây là cơ hội có một không hai, Hạo,” Anh Long nói, giọng nói đầy nhiệt huyết, nhấn mạnh từng chữ. “Dự án ở Berlin, tầm cỡ quốc tế. Nó sẽ đưa cậu lên một tầm cao mới, không chỉ trong công ty mà còn trên thị trường toàn cầu. Cậu sẽ là người đứng đầu, toàn quyền quyết định mọi thứ.” Anh Long dùng ngón tay gõ nhẹ vào một biểu đồ tăng trưởng trên tài liệu, vẽ ra một viễn cảnh tương lai rực rỡ. “Thị trường châu Âu đang rất tiềm năng, và với kinh nghiệm cùng tài năng của cậu, chúng ta sẽ gặt hái được những thành công vang dội.”
Trần Hạo lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh lướt qua từng con số, từng dòng chữ trong bản kế hoạch. Vẻ mặt anh không biểu lộ quá nhiều cảm xúc, vẫn là sự chuyên nghiệp và điềm đạm thường thấy. Mùi cà phê nguội dần trong chiếc cốc trên bàn, hòa lẫn với mùi gỗ sang trọng của nội thất. Ánh nắng buổi sáng chiếu qua cửa kính, hắt lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét góc cạnh, cương nghị. Anh đã từng khao khát những cơ hội như thế này, từng nỗ lực không ngừng nghỉ để đạt được vị trí hiện tại. Đây là đỉnh cao mà bao nhiêu năm qua anh đã phấn đấu. Nhưng ẩn sâu trong ánh mắt ấy, lại là một sự do dự khó nắm bắt, một thứ cảm xúc mơ hồ mà chính anh cũng không thể gọi tên.
Anh khẽ gật đầu, đặt chiếc bút đang mân mê giữa các ngón tay xuống bàn. Giọng nói anh trầm ấm, nhưng có một chút đắn đo rất khẽ, như một sợi chỉ mỏng manh khó nhận ra trong tấm vải lụa mịn màng. “Tôi hiểu tầm quan trọng của nó, Anh Long. Và tôi cũng rất trân trọng cơ hội này.” Anh ngừng một chút, ánh mắt vô định nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những tòa nhà cao tầng sừng sững vươn lên giữa nền trời xanh biếc. “Chỉ là… tôi cần thêm thời gian để suy nghĩ kỹ lưỡng.”
Anh Long nhướng mày, có chút ngạc nhiên nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. “Cậu vẫn vậy, Hạo. Luôn cân nhắc kỹ lưỡng, đó là một trong những lý do tôi tin tưởng cậu. Nhưng lần này, đừng để mất đi cơ hội ngàn vàng. Thị trường không chờ đợi ai cả. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy.” Anh Long mỉm cười thân thiện, vỗ vai Trần Hạo rồi đứng dậy. “Tôi tin cậu sẽ đưa ra quyết định sáng suốt. Cho tôi câu trả lời vào cuối tuần nhé.”
Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong căn phòng làm việc rộng lớn. Tiếng bước chân anh Long xa dần rồi im bặt, chỉ còn lại tiếng điều hòa rì rào và tiếng còi xe từ xa vọng lên rất khẽ, như một lời nhắc nhở về nhịp sống hối hả của thành phố. Mùi cà phê đã nguội hoàn toàn, hòa lẫn với mùi gỗ sồi của chiếc bàn làm việc, tạo nên một bầu không khí tĩnh mịch, cô độc, nơi mọi căng thẳng nội tâm của Trần Hạo dường như bị khuếch đại. Ánh nắng bên ngoài cửa sổ trở nên gay gắt hơn khi mặt trời lên cao, chiếu thẳng vào căn phòng, nhưng lại không thể sưởi ấm được khoảng trống trong lòng anh.
Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nơi anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố tấp nập bên dưới. Những dòng xe cộ ken đặc như những sợi chỉ màu sắc di chuyển không ngừng, những con người nhỏ bé hối hả trên phố. Lời mời tham gia dự án quốc tế ở Berlin, một vị trí đứng đầu với quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn – đó là giấc mơ của bao người, là đỉnh cao mà anh đã từng khao khát cháy bỏng. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, gạt bỏ mọi thứ khác sang một bên để đạt được nó. Nhưng giờ đây, khi nó nằm trong tầm tay, trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác trống rỗng lạ lùng, một sự lưỡng lự không tên. Nó không phải là nỗi sợ hãi thất bại, cũng không phải là sự thiếu tự tin. Nó là một cái gì đó mơ hồ hơn, sâu sắc hơn, một sự thiếu hụt mà anh không thể gọi tên.
"Berlin... một khởi đầu mới," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài trong không gian tĩnh lặng. "Một bước tiến lớn, một tầm cao mới. Nhưng tại sao mình lại thấy không trọn vẹn?" Ánh mắt anh vô định lướt qua những tòa nhà chọc trời, nhưng tâm trí anh lại không ở đây. Nó trôi dạt về một miền ký ức xa xôi, về một thị trấn ven sông yên bình, về một nụ cười dịu dàng anh đã nhìn thấy trong bức ảnh đêm qua. Cảm giác đau nhói mà anh đã cố gắng xua đi lại bất ngờ ập đến, như một vết dao cứa vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim. Nụ cười bình yên của Lê An bên người đàn ông khác, sự viên mãn mà anh chưa từng thấy ở cô, đã hằn sâu vào tâm trí anh.
Anh đã có tất cả, thật vậy. Sự nghiệp thành công rực rỡ, danh tiếng, tiền bạc, một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố hoa lệ. Nhưng cảm giác này... nó là gì? Cái cảm giác thiếu vắng, cái khoảng trống trong tim mà không gì có thể lấp đầy? Phải chăng, sự thành công này đang thiếu đi một điều gì đó, một điều anh đã bỏ lỡ, đánh mất, chỉ vì "chậm một nhịp"? Trần Hạo siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh thất thần, nhìn xa xăm vào hư không. Anh quay lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào tập tài liệu dự án lớn đang mở, những con số và kế hoạch vẫn nằm đó, đợi anh ra quyết định. Nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một miền ký ức xa xôi, về hình bóng quen thuộc của một cô gái bên bờ sông cũ, về những lời nói không thành, về một khoảng cách vô hình đã ngăn cách họ. Sự lưỡng lự của anh, không chỉ là về một dự án, mà còn là về cả một cuộc đời. Anh đã trả giá cho sự "chậm một nhịp" ấy bằng tất cả những gì anh có, và giờ đây, đứng trước một cơ hội mới, anh lại không thể gạt bỏ được cái bóng của quá khứ, của sự tiếc nuối, của một tình yêu đã mãi mãi lỡ cả một đời.
Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.