Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 473: Kế Hoạch Từ Trái Tim và Bóng Hình Chưa Xóa
Trần Hạo đứng dậy, bước đến bên cửa sổ kính lớn, nơi anh có thể nhìn thấy toàn cảnh thành phố tấp nập bên dưới. Những dòng xe cộ ken đặc như những sợi chỉ màu sắc di chuyển không ngừng, những con người nhỏ bé hối hả trên phố. Lời mời tham gia dự án quốc tế ở Berlin, một vị trí đứng đầu với quyền lực và tầm ảnh hưởng lớn – đó là giấc mơ của bao người, là đỉnh cao mà anh đã từng khao khát cháy bỏng. Anh đã làm việc không ngừng nghỉ, gạt bỏ mọi thứ khác sang một bên để đạt được nó. Nhưng giờ đây, khi nó nằm trong tầm tay, trong lòng anh lại dấy lên một cảm giác trống rỗng lạ lùng, một sự lưỡng lự không tên. Nó không phải là nỗi sợ hãi thất bại, cũng không phải là sự thiếu tự tin. Nó là một cái gì đó mơ hồ hơn, sâu sắc hơn, một sự thiếu hụt mà anh không thể gọi tên.
"Berlin... một khởi đầu mới," anh độc thoại nội tâm, giọng nói chỉ là một tiếng thở dài trong không gian tĩnh lặng. "Một bước tiến lớn, một tầm cao mới. Nhưng tại sao mình lại thấy không trọn vẹn?" Ánh mắt anh vô định lướt qua những tòa nhà chọc trời, nhưng tâm trí anh lại không ở đây. Nó trôi dạt về một miền ký ức xa xôi, về một thị trấn ven sông yên bình, về một nụ cười dịu dàng anh đã nhìn thấy trong bức ảnh đêm qua. Cảm giác đau nhói mà anh đã cố gắng xua đi lại bất ngờ ập đến, như một vết dao cứa vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim. Nụ cười bình yên của Lê An bên người đàn ông khác, sự viên mãn mà anh chưa từng thấy ở cô, đã hằn sâu vào tâm trí anh.
Anh đã có tất cả, thật vậy. Sự nghiệp thành công rực rỡ, danh tiếng, tiền bạc, một căn hộ sang trọng giữa lòng thành phố hoa lệ. Nhưng cảm giác này... nó là gì? Cái cảm giác thiếu vắng, cái khoảng trống trong tim mà không gì có thể lấp đầy? Phải chăng, sự thành công này đang thiếu đi một điều gì đó, một điều anh đã bỏ lỡ, đánh mất, chỉ vì "chậm một nhịp"? Trần Hạo siết chặt nắm tay, các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt anh thất thần, nhìn xa xăm vào hư không. Anh quay lại bàn làm việc, nhìn chằm chằm vào tập tài liệu dự án lớn đang mở, những con số và kế hoạch vẫn nằm đó, đợi anh ra quyết định. Nhưng tâm trí anh lại trôi dạt về một miền ký ức xa xôi, về hình bóng quen thuộc của một cô gái bên bờ sông cũ, về những lời nói không thành, về một khoảng cách vô hình đã ngăn cách họ. Sự lưỡng lự của anh, không chỉ là về một dự án, mà còn là về cả một cuộc đời. Anh đã trả giá cho sự "chậm một nhịp" ấy bằng tất cả những gì anh có, và giờ đây, đứng trước một cơ hội mới, anh lại không thể gạt bỏ được cái bóng của quá khứ, của sự tiếc nuối, của một tình yêu đã mãi mãi lỡ cả một đời.
***
Chiều muộn, khi ánh nắng đã dịu bớt, vàng óng như mật rót xuống những tán cây xanh mướt bên đường, quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh của thị trấn ven sông lại bắt đầu nhộn nhịp. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương như làn gió thoảng, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn và tiếng trò chuyện khe khẽ của vài vị khách quen. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò và thoang thoảng hương hoa nhài từ vườn nhỏ sau quán, tạo nên một bầu không khí yên bình, thư thái đến lạ. Tại một góc khuất, Nguyễn Hoàng Huy ngồi đối diện với ba người bạn thân thiết của Lê An: Chi Mai tóc ngắn cá tính, Phan Thị Sáu với vẻ ngoài điềm đạm và Lê Văn Năm vui vẻ, hóm hỉnh.
Huy đặt tách trà gừng xuống bàn, ánh mắt tràn đầy sự quyết tâm và chân thành lướt qua từng người. Anh khẽ hắng giọng, nụ cười tươi tắn thường ngày hơi pha chút hồi hộp. "Cảm ơn mọi người đã dành thời gian gặp tôi. Tôi biết là hơi đột ngột, nhưng chuyện này rất quan trọng."
Chi Mai nhướng mày, mái tóc ngắn lắc nhẹ theo điệu bộ năng động. "Anh Huy làm chúng tôi tò mò đấy. Trông anh cứ như đang chuẩn bị cầu hôn ấy." Cô cười khúc khích, nhưng đôi mắt tinh anh vẫn dò xét thái độ của Huy.
Huy cũng cười nhẹ, không phủ nhận. "Thật ra thì... cũng không khác là bao. Tôi muốn An có một kỷ niệm thật đặc biệt, một điều gì đó cô ấy sẽ nhớ mãi, không chỉ là món quà vật chất. Tôi muốn cô ấy biết mình được trân trọng, được hiểu, được yêu thương một cách trọn vẹn nhất." Giọng anh trở nên trầm ấm hơn, ánh nhìn kiên định. "Tôi đã nghĩ rất nhiều về An, về những điều cô ấy thích, về những gì cô ấy từng trải qua. Tôi biết An là người không dễ dàng mở lòng, và tôi muốn chứng minh rằng tôi là người có thể mang lại sự bình yên và hạnh phúc cho cô ấy."
Phan Thị Sáu, với giọng nói nhẹ nhàng nhưng rõ ràng, lên tiếng. "Chúng tôi đều thấy An dạo này vui vẻ hơn nhiều. Cô ấy đã trải qua nhiều chuyện, và chúng tôi chỉ mong cô ấy tìm được bến đỗ bình yên thôi." Sáu đưa tay vén lọn tóc mai, ánh mắt nhìn Huy đầy thiện cảm. "Anh Huy có vẻ rất chu đáo."
"Tôi thật sự muốn tạo ra một bất ngờ mà An chưa từng có được," Huy tiếp lời, đưa tay vuốt nhẹ chiếc khăn trải bàn. "Một bất ngờ được dệt nên từ những điều nhỏ nhặt nhất, những chi tiết mà chỉ người thân thiết mới biết. Và đó là lý do tôi cần sự giúp đỡ của mọi người." Anh bắt đầu phác thảo ý tưởng, giọng nói rành mạch và đầy nhiệt huyết. "Tôi định tổ chức một buổi tối đặc biệt. Không phải ở nhà hàng sang trọng, mà là ở một nơi gợi nhớ về những kỷ niệm đẹp của An. Có thể là... bên bờ sông cũ, nơi cô ấy thường đến khi còn nhỏ?"
Lê Văn Năm gật gù, ánh mắt sáng lên. "Bờ sông? Ý hay đấy! Nơi đó có rất nhiều kỷ niệm của An và cả lũ chúng tôi nữa. An rất thích ngắm hoàng hôn ở đó. Nhưng mà, làm sao để tạo bất ngờ mà cô ấy không nghi ngờ gì chứ?"
Chi Mai chống cằm, suy nghĩ. "Anh Huy à, cậu ấy là người rất khó tính trong chuyện tình cảm đấy. An rất nhạy cảm và tinh tế. Một cử chỉ giả tạo hay thiếu chân thành, cô ấy sẽ nhận ra ngay. Nhưng mà, nghe anh nói thế này, tôi nghĩ anh làm được thật." Cô nhìn Huy, ánh mắt đầy sự tin tưởng. "Anh thật sự nghiêm túc với An, đúng không?"
"Hơn cả nghiêm túc," Huy khẳng định, ánh mắt anh không một chút dao động. "Tôi yêu An, và tôi muốn cả đời này được ở bên cô ấy. Tôi muốn bù đắp cho những gì cô ấy đã phải chịu đựng, những khoảng trống trong tim cô ấy." Anh đưa ra một cuốn sổ nhỏ, bên trong ghi chép cẩn thận những sở thích, thói quen, thậm chí cả những điều nhỏ nhặt mà Lê An từng vô tình nhắc đến. "Tôi đã tìm hiểu rất kỹ. An thích hoa cúc họa mi, thích nghe những bản nhạc cũ, thích những món ăn mẹ nấu, và đặc biệt là thích sự giản dị, mộc mạc."
Phan Thị Sáu cầm cuốn sổ, lật giở vài trang, không khỏi bất ngờ. "Trời đất, anh Huy còn chu đáo hơn cả chúng tôi nữa! An chưa bao giờ kể với ai về việc thích cúc họa mi đâu, hình như đó là loài hoa mẹ cô ấy hay cắm ngày xưa thì phải."
"Vậy là cậu muốn chúng tôi... tạo một kịch bản nhỏ hả? Có vẻ hay đấy!" Lê Văn Năm bật cười, vẻ nghi ngại ban đầu đã tan biến hoàn toàn, thay vào đó là sự hào hứng. "Tôi có thể giúp trang trí. Tôi có mấy ý tưởng hay ho về ánh sáng và không gian. Đảm bảo lãng mạn mà vẫn gần gũi."
Chi Mai nhìn Huy, rồi nhìn Phan Thị Sáu và Lê Văn Năm. "Được thôi. Tôi nghĩ chúng ta có thể làm được. An xứng đáng có được hạnh phúc. Tôi sẽ phụ trách phần dẫn dụ An đến địa điểm. Mấy ngày nay tôi sẽ cố tình rủ An đi chơi, để cô ấy không nhận ra sự khác thường."
"Và tôi sẽ chuẩn bị đồ ăn," Phan Thị Sáu nói thêm. "Những món An thích, do chính tay tôi nấu, giống như mẹ cô ấy vẫn thường làm. Tôi nghĩ cô ấy sẽ rất cảm động."
Huy nhìn ba người bạn, nụ cười rạng rỡ. "Thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều. Tôi biết An sẽ rất vui." Anh đưa tay ra, ba người bạn cũng nắm lấy, tạo thành một vòng tròn nhỏ, như một lời cam kết cho kế hoạch bí mật này. Tiếng nhạc acoustic vẫn nhẹ nhàng vang lên, nhưng giờ đây, trong không gian quán cà phê ấm cúng ấy, có thêm một luồng sinh khí mới, một niềm hy vọng được dệt nên từ sự chân thành và tình yêu thương. Ánh nắng chiều tiếp tục len lỏi qua ô cửa kính, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ, như một điềm báo tốt lành cho một khởi đầu mới, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi Lê An. Dù không phải trực tiếp, nhưng qua ánh mắt, qua lời nói, Huy đã truyền được sự tin tưởng và quyết tâm của mình, khiến những người bạn của Lê An cũng cảm thấy ấm lòng, và sẵn sàng dốc sức vì hạnh phúc của cô bạn thân.
***
Đêm dần buông, mang theo cơn gió nhẹ mơn man qua những tán lá, thì thầm những câu chuyện không lời của thị trấn ven sông. Trong căn nhà nhỏ yên bình của mình, Lê An ngồi bên cửa sổ, tay cầm một cuốn sách đã đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng ánh mắt lại thường xuyên lơ đãng nhìn ra ngoài. Tiếng chim hót líu lo từ vườn sau đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng côn trùng rả rích và tiếng gió xào xạc qua những rặng tre xanh rì. Mùi hương hoa từ ban công nhỏ, nơi cô tự tay chăm sóc vài chậu hoa giấy và dạ yến thảo, thoang thoảng bay vào, quyện với mùi trà thảo mộc ấm áp trong chiếc tách đặt trên bàn. Bầu không khí ấm áp, yên bình bao trùm lấy cô, nhưng trong lòng Lê An lại dấy lên một cảm giác lạ lùng, một sự tò mò không tên.
Mấy ngày nay, Huy có vẻ rất hào hứng, anh thường xuyên gọi điện, nhắn tin, nói những câu bông đùa úp mở về một "điều bất ngờ sắp tới". Không chỉ Huy, mà cả Chi Mai, Phan Thị Sáu và Lê Văn Năm cũng có vẻ khác lạ. Chi Mai thì cứ tủm tỉm cười mỗi khi An hỏi về Huy, Sáu thì cứ nhắc khéo về việc "sắp có chuyện vui", còn Năm thì lại cố tình trêu chọc, nói rằng An "sắp được đổi đời". Tất cả những dấu hiệu ấy khiến Lê An không khỏi bối rối, nhưng cũng lại có một sự mong chờ len lỏi vào tâm hồn.
Cô khẽ mỉm cười, gấp cuốn sách lại, đặt nó cẩn thận lên chiếc bàn gỗ nhỏ. "Chắc anh Huy lại bày trò gì đây... Nhưng sao mình lại có cảm giác mong chờ thế này?" cô tự nhủ, giọng nói chỉ đủ cho mình nghe thấy. Cảm giác được quan tâm, được yêu thương một cách chân thành này thật sự rất khác biệt. Huy không ào ạt, không vội vã, anh tinh tế và kiên nhẫn. Anh không đòi hỏi cô phải đáp lại tình cảm ngay lập tức, mà chỉ lặng lẽ ở bên, chăm sóc, và dần dần lấp đầy những khoảng trống mà cô đã từng nghĩ sẽ mãi mãi không thể lấp đầy.
Một thoáng ký ức cũ lướt qua, như một làn mây mỏng trên bầu trời đêm. Hình ảnh của một chàng trai trẻ, với ánh mắt ngại ngùng và những lời nói không thành, lướt qua tâm trí cô. Ngày đó, cô đã chờ đợi, đã hy vọng, nhưng rồi tất cả chỉ còn lại là sự im lặng và "một khoảng cách vô hình". Cô đã từng nghĩ rằng trái tim mình đã hóa đá, rằng mình sẽ không bao giờ có thể cảm nhận được sự rung động mãnh liệt như những câu chuyện ngôn tình vẫn kể. Nhưng Huy đến, không phải bằng sự mãnh liệt, mà bằng sự ấm áp, bình yên, và chân thành. Anh không cố gắng lay động những cảm xúc đã ngủ quên, mà anh xây dựng một bến đỗ mới, một nơi an toàn và vững chãi.
Lê An tựa đầu vào cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đêm đầy sao. Những vì sao lấp lánh như những viên kim cương nhỏ bé được rải đều trên tấm vải nhung đen. Lời của Chi Mai vang vọng trong đầu cô: "Thấy cậu vui vẻ thế này là bọn tớ mừng rồi, An ạ." Đúng vậy, cô đang vui vẻ. Một niềm vui thầm lặng, không ồn ào, nhưng sâu sắc. Nó không phải là niềm vui của sự phấn khích tột độ, mà là niềm vui của sự an tâm, của một tâm hồn đã tìm thấy sự cân bằng. Cô cảm thấy mình được nâng niu, được trân trọng, và quan trọng hơn cả, cô cảm thấy mình được *thấy* – thấy được những giá trị của bản thân, thấy được rằng mình xứng đáng với hạnh phúc.
Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương hoa nhài ngọt ngào và mùi trà thảo mộc dịu nhẹ lan tỏa trong không khí. Cảm giác ấm áp từ Huy không chỉ là những lời nói hay hành động, mà còn là sự hiện diện của anh, là cách anh lắng nghe, cách anh thấu hiểu những điều cô không nói ra. Cô không cần một tình yêu bùng cháy như pháo hoa, cô chỉ cần một ngọn lửa nhỏ, âm ỉ cháy mãi, sưởi ấm trái tim cô qua những ngày đông lạnh giá của cuộc đời. Và Huy, anh chính là ngọn lửa ấy.
Một cảm giác mong chờ dâng lên trong lòng cô, không phải là sự mong chờ của một cô gái trẻ mơ mộng về một hoàng tử, mà là sự mong chờ của một người phụ nữ đã trải qua nhiều thăng trầm, và giờ đây, sẵn sàng đón nhận những điều tốt đẹp đang đến. Cô nhắm mắt lại, đôi môi khẽ mỉm cười. Cái "mơ hồ khó gọi tên" vẫn còn đó, như một sợi tơ vương vấn của quá khứ, nhưng nó đã không còn đủ sức để kéo cô lại. Cô biết, mình đang bước đi trên một con đường mới, và con đường đó, dẫu không có những mảnh ghép lấp lánh của một tình yêu đầu đời, lại chứa đựng sự vững chãi và chân thành mà cô luôn khao khát.
***
Đêm đã khuya, những ánh đèn cao ốc của thành phố vẫn rực sáng, xuyên thủng màn đêm như những mũi kim bạc, nhưng ánh sáng đó không thể xua đi sự tĩnh mịch, lạnh lẽo trong văn phòng riêng của Trần Hạo. Tiếng máy tính gõ lạch cạch đã im bặt từ lâu, chỉ còn tiếng điều hòa không khí rì rào đều đều, như một hơi thở vô cảm trong không gian rộng lớn. Mùi cà phê đậm đặc đã nguội lạnh, hòa lẫn với mùi giấy mới và mùi gỗ sồi của chiếc bàn làm việc, tạo nên một bầu không khí cô độc đến ghê người. Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính đã tắt, không muốn về căn hộ sang trọng nhưng trống trải của mình. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi cùng cực không chỉ về thể chất mà còn cả về tinh thần, một sự mệt mỏi mà những thành công rực rỡ nhất cũng không thể xoa dịu.
Anh chậm rãi lấy chiếc điện thoại di động ra khỏi túi áo vest. Bề mặt kim loại lạnh lẽo của nó như truyền một luồng khí lạnh vào lòng bàn tay anh. Anh bắt đầu dọn dẹp những dữ liệu không cần thiết, những gánh nặng số hóa của một cuộc sống bận rộn. Anh lướt qua hàng trăm bức ảnh, những khoảnh khắc công việc khô khan, những bữa tiệc xã giao nhạt nhẽo với những nụ cười gượng gạo, những mối quan hệ chóng vánh chỉ tồn tại trên danh thiếp. Mỗi bức ảnh bị xóa đi là một lần anh tự nhủ mình đang giải phóng bản thân khỏi những thứ vô nghĩa.
Ngón tay anh lướt trên màn hình, xóa đi những bức ảnh phong cảnh đẹp đẽ từ những chuyến công tác nước ngoài, những buổi họp mặt đối tác với những lời chúc tụng sáo rỗng. Anh xóa đi những bức ảnh của những cô gái mà anh từng hẹn hò qua loa, những mối tình không đầu không cuối, những nụ cười giả tạo và những ánh mắt vô hồn. Chúng đều giống nhau, đều dễ dàng bị lãng quên, dễ dàng bị xóa bỏ khỏi bộ nhớ điện thoại, cũng như khỏi tâm trí anh.
Nhưng rồi, khi đến thư mục ảnh cũ, anh dừng lại. Đó là một thư mục được đặt tên đơn giản là "Kỷ niệm", chứa đựng những bức ảnh từ một thời xa lắc, một thời mà cuộc sống của anh còn đơn giản hơn nhiều. Anh khẽ hít một hơi sâu, mùi cà phê nguội lạnh xộc lên mũi, khiến anh rùng mình. Anh bắt đầu lướt qua từng bức ảnh.
Những tấm ảnh cũ kỹ, chất lượng không cao, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời ký ức. Hình ảnh của anh và Lê An khi cả hai còn nhỏ, mặt mũi lấm lem bùn đất, cười toe toét bên bờ sông cũ. Hình ảnh những buổi tan học chung đường, hai đứa trẻ đạp xe lọc cọc dưới tán cây rợp bóng. Hình ảnh Lê An ngồi bên bờ sông, mái tóc dài bay trong gió, ánh mắt mơ màng nhìn về phía xa xăm. Hình ảnh cô gái dịu dàng ấy cắm hoa cúc họa mi vào một chiếc lọ cũ, nụ cười tinh khôi như nắng sớm.
"Sao mình lại giữ những thứ này lâu đến vậy?" anh độc thoại, giọng nói trầm khàn như tiếng gió lùa qua khe cửa. Ngón tay anh run rẩy lướt nhẹ trên màn hình, như muốn chạm vào quá khứ, chạm vào hình bóng thân thuộc ấy. Anh đã xóa đi bao nhiêu thứ, bao nhiêu người, bao nhiêu kỷ niệm, nhưng duy nhất những tấm hình có Lê An, từ khi nào không hay, đã trở thành một phần bất khả xâm phạm trong chiếc điện thoại của anh. Chúng không bị xóa, không bị di chuyển, vẫn nằm yên vị ở đó, như một vết sẹo không bao giờ lành, một lời nhắc nhở thường trực về "những lời nói không thành".
Anh dừng lại ở một bức ảnh Lê An đang cười rạng rỡ dưới ánh nắng chiều, mái tóc xõa ngang vai, đôi mắt trong veo như mặt nước hồ thu. Đó là nụ cười mà anh đã từng thấy hàng ngàn lần, nhưng lại không bao giờ đủ dũng khí để giữ lấy. Nụ cười ấy, giờ đây, trong tấm ảnh cũ, vẫn đẹp, vẫn tinh khiết, nhưng lại mang theo một nỗi đau nhói không thể gọi tên trong lòng anh. Nó là nụ cười của một cô gái đã từng chờ đợi, đã từng hy vọng, và cuối cùng đã chấp nhận một cuộc sống khác, một bến đỗ khác.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng nề, mang theo tất cả sự hối tiếc và day dứt của bao năm tháng. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Cái cảm giác trống rỗng mà anh đã cố gắng lấp đầy bằng công việc, bằng tiền bạc, bằng những mối quan hệ hời hợt, giờ đây lại càng sâu sắc hơn khi anh đối diện với những bức ảnh này.
"Hóa ra... vẫn chỉ có mình em là không thể xóa bỏ," anh thì thầm, như một lời thú nhận với chính mình, với bóng đêm và với những hình ảnh câm lặng trên màn hình điện thoại. Anh cuối cùng khóa điện thoại lại, đặt xuống bàn, chiếc điện thoại lạnh ngắt, nặng trĩu. Ánh mắt anh nhìn ra cửa sổ văn phòng, nơi ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một sự cô độc diệu vợi, phản chiếu sự cô đơn, hoài niệm và tiếc nuối đang giằng xé trong trái tim anh. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua, và anh, người đã "chậm một nhịp", đang đứng trên bờ vực ấy, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ cả một đời.
Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.