Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 474: Lời Mẹ, Bến Đỗ và Nỗi Vướng Bận Không Tên
Ánh đèn thành phố vẫn lấp lánh như một sự cô độc diệu vợi, phản chiếu sự cô đơn, hoài niệm và tiếc nuối đang giằng xé trong trái tim Trần Hạo. Khoảng cách vô hình giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua, và anh, người đã "chậm một nhịp", đang đứng trên bờ vực ấy, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ cả một đời.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên còn e ấp dệt vàng qua kẽ lá, đánh thức vạn vật bằng sự dịu dàng của một ngày mới, Lê An đã thức dậy. Tiếng chim hót líu lo ngoài vườn, một bản giao hưởng tự nhiên quen thuộc của thị trấn ven sông, tràn ngập không gian. Xa xa, tiếng xe cộ thưa thớt vọng lên từ con đường nhỏ, chỉ đủ để nhắc nhở về sự hiện diện của thế giới bên ngoài mà không làm phá vỡ sự yên bình nội tại. Lê An vươn vai, cảm nhận sự sảng khoái sau một giấc ngủ sâu. Mùi thức ăn mẹ cô đang nấu đã len lỏi khắp căn nhà, một hỗn hợp dịu nhẹ của canh rau cải và cá kho tộ, mùi thơm ấm áp và quen thuộc đến lạ thường. Nó gợi lên trong cô cảm giác được che chở, được yêu thương, một cảm giác mà những năm tháng trưởng thành đã không ngừng khắc sâu.
Cô bước xuống bếp, thấy mẹ mình, Nguyễn Thị Mai, đang lúi húi bên bếp lửa, mái tóc điểm bạc được búi gọn gàng. Bà quay lại, nụ cười hiền hậu nở trên môi khi thấy con gái.
"Dậy rồi hả con gái? Ngủ ngon không?" bà hỏi, giọng nói hơi cao nhưng đầy tình cảm, pha chút nhanh nhẹn thường thấy của người phụ nữ thôn quê.
"Dạ, con ngủ ngon lắm mẹ ạ," Lê An đáp, kéo ghế ngồi xuống bàn ăn đã được dọn sẵn. Chiếc bàn gỗ cũ kỹ, sáng bóng lên nhờ những năm tháng sử dụng và sự chăm chút của mẹ, giờ đây bày biện một bữa sáng đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng: bát cơm trắng ngần, đĩa cá kho bóng bẩy, và bát canh rau xanh mướt, điểm xuyết vài bông hoa từ vườn nhà cắm trong chiếc lọ gốm nhỏ. Mùi hoa dịu nhẹ lan tỏa, hòa quyện với mùi thức ăn, tạo nên một bầu không khí ấm cúng đến lạ.
Nguyễn Thị Mai ngồi xuống đối diện con gái, ánh mắt trìu mến nhìn Lê An, như muốn đọc thấu tâm tư của cô. Lê An biết, mẹ cô luôn là người tinh tế như vậy, luôn cảm nhận được những điều cô chưa kịp nói ra. Sau vài câu chuyện phiếm về công việc và cuộc sống hàng ngày, bà chợt đặt đũa xuống, nhìn thẳng vào mắt Lê An.
"Con gái à," bà bắt đầu, giọng điệu chuyển sang trầm lắng hơn một chút, "mẹ thấy con và thằng Huy dạo này cũng hợp nhau. Nó là đứa thật thà, biết quan tâm."
Lê An khẽ mỉm cười, đôi mắt hơi cụp xuống. "Dạ, Huy tốt mà mẹ." Cô không phủ nhận, cũng không quá vội vàng khẳng định. Nguyễn Hoàng Huy thực sự là một người đàn ông tốt, điều đó không ai có thể chối cãi. Anh chu đáo, chân thành, và luôn cố gắng mang lại cho cô cảm giác an toàn.
Nguyễn Thị Mai gật gù, ánh mắt xa xăm như đang nhìn về một khoảng thời gian nào đó trong quá khứ của chính bà. "Tốt là một chuyện, nhưng quan trọng là con có thấy bình yên không? Phụ nữ mình, không cần tình yêu quá mãnh liệt, cháy bỏng như phim ảnh. Những thứ đó đôi khi chỉ làm mình mệt mỏi thôi con ạ. Chỉ cần một người luôn ở đó, mang lại sự an toàn cho mình là đủ."
Câu nói của mẹ như một dòng suối mát lành chảy qua tâm hồn Lê An, gột rửa những vướng bận, những hoài niệm còn sót lại. Bình yên và an toàn. Hai chữ ấy vang vọng trong đầu cô, như một chân lý đơn giản mà bấy lâu nay cô vẫn tìm kiếm. Mối tình đầu với Trần Hạo, dù đẹp đẽ đến mấy, cũng đã mang đến cho cô không ít những bất an, những chờ đợi mỏi mòn. Nó giống như một ngọn lửa bập bùng, có lúc rực rỡ nhưng cũng có lúc chực tắt, khiến cô phải dè dặt, phải nơm nớp lo sợ. Còn Nguyễn Hoàng Huy, anh giống như một dòng sông êm đềm, luôn chảy đều đặn, mang đến sự vững chãi và vỗ về.
"Ngày xưa mẹ cũng từng nghĩ, phải yêu một người thật đặc biệt, thật khác biệt. Nhưng rồi mẹ nhận ra, cái 'đặc biệt' ấy đôi khi lại là con dao hai lưỡi," bà Mai tiếp tục, giọng nói nhỏ nhẹ, đầy chiêm nghiệm. "Cái quan trọng nhất trong đời người phụ nữ, nhất là khi lập gia đình, là một mái nhà vững chãi, một người chồng biết lo toan, biết chở che, và quan trọng nhất, là người biết khiến mình cảm thấy an yên mỗi khi trở về."
Lê An lắng nghe, đôi mắt xa xăm, rồi khẽ gật đầu. Trong lòng cô, những lời khuyên ấy không còn là những giáo điều khô khan, mà là những viên gạch vững chắc đang xây đắp nên định hướng cho cuộc đời mình. Cô chợt nhớ lại những buổi chiều ngồi bên bờ sông cũ, chờ đợi Trần Hạo. Những buổi chiều đầy mộng mơ, nhưng cũng đầy thấp thỏm. Cô nhớ cả những đêm trò chuyện vu vơ, những lời hứa không thành, và cả cái cảm giác cô đơn khi anh rời xa thành phố. "Nếu như ngày đó," cô tự hỏi, "nếu như anh ấy đã mạnh dạn hơn, đã nói ra sớm hơn một chút, liệu mọi chuyện có khác?" Nhưng rồi cô lại lắc đầu nhẹ. Quá khứ đã là quá khứ. Nó là một phần không thể xóa bỏ, nhưng cũng không thể là gánh nặng níu giữ cô mãi mãi.
Cô nhìn mẹ, thấy nét mặt bà dịu dàng, đôi mắt ánh lên sự thấu hiểu và yêu thương vô bờ bến. Mẹ cô đã trải qua biết bao thăng trầm, và những lời bà nói ra đều là sự chắt lọc từ chính kinh nghiệm sống của mình. Lê An nhận ra, mình không cần phải cố gắng níu giữ một hình bóng đã thuộc về quá khứ, một "khoảng cách vô hình" không thể nào lấp đầy. Cô cần một người hiện hữu, một người mà cô có thể nhìn thấy, chạm vào, và cảm nhận được sự quan tâm chân thành mỗi ngày. Nguyễn Hoàng Huy đang mang lại cho cô điều đó.
"Dạ, con hiểu rồi mẹ ạ," Lê An nói khẽ, giọng nói chứa đựng một sự chấp nhận bình thản. Cô không còn cảm thấy nặng lòng hay day dứt như trước. Thay vào đó là một sự thanh thản, một quyết định rõ ràng hơn về con đường mình sẽ đi. Cô đã từng là một cô gái dịu dàng, hay chờ đợi, nhưng giờ đây, cô đã học được cách tự mình chọn lựa hạnh phúc, một hạnh phúc không quá màu mè, không quá mãnh liệt, nhưng đủ để mang lại sự bình yên và an toàn. Nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi cô, như tia nắng sớm đang dần xua tan màn sương đêm. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi vườn hoa nhỏ đang khoe sắc, và cảm thấy một sự nhẹ nhõm dâng lên trong lòng, một sự nhẹ nhõm đến từ việc buông bỏ. Tiếng chim hót vẫn líu lo, tiếng nước chảy từ vòi vẫn đều đặn, và mùi hoa vẫn dịu nhẹ, tất cả hòa quyện vào nhau, vẽ nên một bức tranh bình yên, một bức tranh mà cô biết mình đang dần bước vào.
***
Cùng lúc đó, tại căn nhà nhỏ của bố mẹ Trần Hạo ở thị trấn ven sông, bầu không khí lại mang một sắc thái trầm mặc và tĩnh mịch hơn nhiều. Chiều tối hôm ấy, trời vừa dứt một cơn mưa rào nhẹ, để lại trên mặt đất mùi ẩm đặc trưng của đất và lá cây. Không khí mát mẻ, nhưng bầu trời vẫn còn u ám, như vẫn còn vương vấn nỗi buồn của những giọt nước mắt vừa rơi. Tiếng gió thổi xào xạc qua hàng tre sau nhà, tạo nên một âm thanh rì rào đều đặn, như một lời thì thầm của thiên nhiên. Xa xa, tiếng lũ trẻ con chơi đùa đâu đó trong xóm vọng lại, xen lẫn với tiếng radio phát tin tức từ nhà hàng xóm, tạo nên một bức tranh âm thanh quen thuộc của làng quê, nhưng lại không thể xua đi cái cảm giác trống vắng đang bao trùm căn nhà.
Trần Hạo về thăm nhà sau một chuyến công tác dài. Anh ngồi lặng lẽ ở bàn ăn sau bữa cơm tối, đối diện với bố mẹ mình. Mùi cơm chiều mẹ anh nấu, mùi cá kho và canh rau đậm đà, vẫn còn vương vấn trong không khí, nhưng anh lại ăn không mấy ngon miệng. Sự mệt mỏi từ những đêm làm việc không ngừng nghỉ ở thành phố vẫn còn hằn sâu trong ánh mắt anh, cộng thêm sự day dứt về những bức ảnh Lê An đêm qua, khiến tâm trí anh nặng trĩu.
Nguyễn Thị Tư, mẹ Trần Hạo, nhìn con trai với ánh mắt lo lắng. Bà vẫn là người phụ nữ hiền lành, dịu dàng ngày nào, nhưng giờ đây trên gương mặt bà đã hằn sâu thêm những nếp nhăn của thời gian và nỗi lo toan cho con cái. Bà đặt tay lên tay anh, khẽ xoa nhẹ.
"Thằng Hạo nhà mình giờ thành đạt rồi, mẹ mừng lắm. Công ty lớn, chức vụ cao, tiền bạc cũng không thiếu thốn gì," bà Tư bắt đầu, giọng nói nhẹ nhàng, chứa đựng tình thương vô bờ bến. "Nhưng con cũng phải lo cho cái tổ ấm riêng chứ. Cứ một mình mãi sao được? Mẹ thấy con cứ đi sớm về khuya, công việc bận rộn đến mấy cũng cần có một người bên cạnh để chia sẻ, để chăm sóc."
Trần Hạo chỉ khẽ gật đầu, không nói gì. Anh biết mẹ mình nói đúng. Anh đã có tất cả những gì một người đàn ông thành đạt mơ ước: sự nghiệp rực rỡ, tiền tài, địa vị. Nhưng anh luôn cảm thấy có một khoảng trống vô hình trong lòng, một sự trống rỗng mà không thành công nào có thể lấp đầy.
Trần Văn Ba, bố Trần Hạo, ngồi đối diện, gương mặt nghiêm nghị hơn nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự quan tâm. Ông là người ít nói, nhưng mỗi lời ông thốt ra đều mang nặng suy tư và kinh nghiệm sống. Ông chậm rãi đặt chén trà xuống, nhìn con trai.
"Đúng đấy con," ông Ba nói, giọng địa phương trầm ấm, khuyên răn nhưng không kém phần cương quyết. "Công danh sự nghiệp có lớn đến mấy, cuối cùng vẫn cần một bến đỗ. Người đàn ông, phải có vợ có con, có một mái ấm để trở về, như cái cây phải có gốc rễ thì mới vững chãi được. Phải tìm một người phụ nữ hiền lành, biết vun vén gia đình, biết yêu thương con cái. Cứ mãi một mình thế này, bố mẹ cũng lo."
"Bến đỗ." Hai từ ấy vang vọng trong tâm trí Trần Hạo, cùng với những lời mẹ Lê An đã nói về "bình yên và an toàn" mà Lê An đã nghe. Anh biết, bố mẹ anh chỉ mong muốn điều tốt đẹp nhất cho anh. Họ muốn anh có một cuộc sống trọn vẹn, có một gia đình hạnh phúc. Nhưng cái "bến đỗ" mà họ nhắc đến, cái "người phụ nữ hiền lành" mà họ mong muốn, trong tâm trí anh, chỉ có một hình bóng duy nhất. Đó là hình bóng Lê An, người con gái đã từng là cả thế giới của anh, người mà anh đã từng nghĩ sẽ cùng anh xây dựng một "tổ ấm", một "bến đỗ" trọn đời.
Trần Hạo im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Anh không thể nói ra những suy nghĩ của mình, không thể bày tỏ rằng cái "bến đỗ" ấy, anh đã từng có cơ hội nắm giữ, nhưng lại để tuột mất vì sự e dè, vì những "lời nói không thành". Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những giọt mưa còn đọng trên lá cây, lung linh như những viên pha lê nhỏ bé. Cảnh vật tĩnh mịch, trầm lắng, phản chiếu đúng tâm trạng của anh.
Anh cảm nhận rõ sự trống rỗng, một nỗi đau nhói không tên. Dù bố mẹ nói đúng, rằng anh cần một gia đình, một người bạn đời, nhưng "bến đỗ" mà họ nhắc đến lại không thể là bất cứ ai ngoài hình bóng đã khắc sâu trong tim anh. Nỗi tiếc nuối và sự vướng bận vẫn gặm nhấm anh mỗi ngày, như con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, không ngừng nghỉ. Anh nhớ lại đêm qua, khi anh lướt qua những bức ảnh cũ, những ký ức về Lê An lại ùa về, tươi nguyên như mới hôm qua. Anh đã có tất cả, nhưng lại đánh mất điều quan trọng nhất. Cái cảm giác cô đơn, lạnh lẽo giữa một thành phố phồn hoa, giờ đây càng trở nên rõ nét hơn khi anh ngồi giữa sự ấm áp của gia đình, nhưng lại không thể chia sẻ hết những tâm tư thầm kín.
Trần Hạo thở dài một tiếng thật khẽ, gần như không nghe thấy. Anh biết mình đã "chậm một nhịp", và cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An giờ đây đã trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua. Anh muốn có một "bến đỗ", nhưng trái tim anh lại không ngừng gọi tên một người đã thuộc về một cuộc sống khác, một bến đỗ khác. Ánh đèn vàng vọt từ bóng điện trong nhà hắt xuống, tạo nên những mảng sáng tối nhập nhoạng, như chính tâm hồn anh lúc này, đầy mâu thuẫn và giằng xé. Anh đã thành công, nhưng lại cô độc. Anh đã trưởng thành, nhưng lại mãi vương vấn một mối tình thanh mai trúc mã đã lỡ cả một đời.
Bầu không khí trong nhà Trần Hạo vẫn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua hàng tre và tiếng radio vọng lại từ xa. Trần Hạo vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh sáng. Anh biết, dù anh có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì nỗi day dứt về "nếu như ngày đó" sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình trên bờ vực của sự cô đơn, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ, và một bến đỗ đã không còn dành cho anh.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.