Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 475: Món Quà Hoàn Hảo và Nỗi Tiếc Nuối Khôn Cùng

Bầu không khí trong nhà Trần Hạo vẫn tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió xào xạc qua hàng tre và tiếng radio vọng lại từ xa. Trần Hạo vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nuốt chửng những tàn dư cuối cùng của ánh sáng. Anh biết, dù anh có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì nỗi day dứt về "nếu như ngày đó" sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình trên bờ vực của sự cô đơn, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ, và một bến đỗ đã không còn dành cho anh.

***

Trong khi Trần Hạo chìm đắm trong nỗi cô đơn và hồi ức cũ, tại một góc nhỏ của thị trấn ven sông, quán cà phê "Góc Yên Bình" lại rộn ràng một thứ cảm xúc hoàn toàn khác. Chiều muộn, ánh nắng dịu vàng rót qua khung cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, vẽ thành những vệt sáng ấm áp trên sàn gạch trần và những chậu cây xanh nhỏ treo lủng lẳng. Quán cà phê này là một ngôi nhà cũ được cải tạo lại, nhưng vẫn giữ nguyên vẻ hoài cổ với bức tường gạch mộc và những vật dụng trang trí xưa cũ. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ chiếc loa cũ kỹ, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen và cả tiếng chim hót lảnh lót từ hàng cây nhài trắng muốt ngoài vườn, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, phảng phất chút mùi gỗ cũ và mùi hoa nhài thoang thoảng, len lỏi vào từng ngóc ngách, xua đi mọi ưu phiền.

Nguyễn Hoàng Huy ngồi tại một góc khuất, khu vực thường dành cho những cuộc họp mặt riêng tư. Đối diện anh là Chi Mai, Phan Thị Sáu và Lê Văn Năm. Trên chiếc bàn gỗ sẫm màu là một bản kế hoạch phác thảo chi tiết, vài tấm ảnh chụp địa điểm đã chọn và một vài mẫu vật nhỏ được bọc cẩn thận. Khuôn mặt Huy vừa tập trung cao độ, vừa ánh lên sự hồi hộp và mong đợi khó tả. Đôi mắt anh lướt qua từng dòng chữ, từng gạch đầu dòng, kiểm tra tỉ mỉ mọi chi tiết, từ thời gian, địa điểm cho đến những yếu tố nhỏ nhặt nhất, dường như muốn đảm bảo không một sơ suất nào có thể xảy ra. Anh nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan chảy trên đầu lưỡi, nhưng không thể làm vơi đi sự ngọt ngào trong lòng.

"Mọi thứ đã sẵn sàng rồi chứ?" Huy hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng rõ ràng, ánh mắt nhìn quanh một lượt ba người bạn của Lê An. "Đúng 7 giờ tối mai, tại công viên thị trấn, khu vực gần cây đa cổ thụ, phải không?"

Chi Mai, với mái tóc ngắn cá tính và nụ cười rạng rỡ thường trực, gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy phấn khởi. "Yên tâm đi Huy, tụi em đã chuẩn bị kỹ lắm rồi. Từng chiếc đèn lồng, từng dải lụa, thậm chí cả danh sách nhạc An thích, tụi em đều đã kiểm tra đi kiểm tra lại. An chắc chắn sẽ bất ngờ và cảm động cho coi." Chi Mai nói, hai mắt lấp lánh như thể chính cô cũng đang mong chờ giây phút đó. Cô quay sang Phan Thị Sáu và Lê Văn Năm, nhận được những cái gật đầu đồng tình.

Phan Thị Sáu, với vẻ ngoài nhẹ nhàng nhưng luôn có những lời khuyên thực tế, bổ sung: "Bên phía quán ăn cũng đã xác nhận thực đơn và thời gian giao đồ ăn. Mọi thứ sẽ được vận chuyển đến công viên vào khoảng sáu giờ ba mươi, đủ thời gian để sắp xếp đâu vào đấy."

Lê Văn Năm, chàng trai vui vẻ và thường pha chút hài hước, cười toe toét. "Thậm chí tụi em còn dặn dò mấy đứa nhỏ hàng xóm đừng có mà làm ồn hay chạy lung tung phá hỏng không gian lãng mạn của anh chị nữa cơ. Chu đáo hết mức rồi đấy!"

Nguyễn Hoàng Huy khẽ cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhõm. Anh thực sự cảm kích sự nhiệt tình và chu đáo của những người bạn này. "Cảm ơn mọi người nhiều lắm. Anh chỉ mong cô ấy thích. Anh muốn cô ấy biết anh trân trọng cô ấy đến nhường nào." Giọng anh có chút ngập ngừng, nhưng ánh mắt tràn đầy sự chân thành. Anh biết, Lê An là một cô gái đơn giản, không cần những món quà xa hoa, nhưng cô lại rất trân trọng những tấm lòng, những cử chỉ tinh tế. Đây không chỉ là một sự kiện, mà là cả một lời hứa, một sự khẳng định về "bến đỗ" mà anh muốn trao cho cô. Anh muốn xóa đi mọi "khoảng cách vô hình" đã từng tồn tại trong cuộc đời cô, muốn cô không còn phải chờ đợi bất cứ ai, bất cứ điều gì nữa.

Anh cúi đầu xem xét lại bản kế hoạch, ngón tay lướt nhẹ trên những dòng chữ viết tay, kiểm tra lại từng con số, từng ghi chú. Anh đã dành rất nhiều thời gian và tâm huyết cho việc này. Anh không muốn mình "chậm một nhịp" như ai đó đã từng, anh muốn mình là người đến đúng lúc, là người đủ dũng cảm để bày tỏ, đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Anh muốn trở thành điểm tựa vững chắc mà Lê An luôn tìm kiếm.

Chi Mai nhìn Huy, trong lòng khẽ thở dài một tiếng. Cô đã chứng kiến Lê An trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ sự chờ đợi mỏi mòn đến nỗi thất vọng khôn nguôi. Giờ đây, khi nhìn thấy sự chủ động, chân thành của Huy, cô thực sự mừng cho bạn mình. "Em thấy anh Huy là người đàn ông tốt. An xứng đáng được hạnh phúc, được một người như anh trân trọng."

Huy ngước lên, ánh mắt đầy biết ơn. "Anh cũng nghĩ vậy. Anh sẽ cố gắng để cô ấy luôn cảm thấy mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất." Anh đặt tay lên bản kế hoạch, lòng đầy quyết tâm. Dưới ánh đèn lồng dịu nhẹ của quán cà phê, hình ảnh Huy hiện lên thật vững chãi, một người đàn ông không ngần ngại thể hiện tình cảm và sẵn sàng xây dựng một tương lai. Anh tin rằng, với sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tấm lòng chân thành này, anh sẽ có thể mang lại cho Lê An sự bình yên và hạnh phúc mà cô xứng đáng. Anh muốn mọi thứ phải hoàn hảo, vì Lê An, vì một "bến đỗ" không còn mộng mị, mà là thực tại ấm áp.

***

Cùng lúc đó, cách hàng trăm cây số, tại một trong những tòa nhà chọc trời của thành phố, Trần Hạo ngồi một mình trong văn phòng rộng lớn của mình. Ngoài cửa sổ kính lớn, thành phố đang chìm trong màn mưa lất phất. Những ánh đèn cao tầng lập lòe như những vì sao lạc trong màn đêm, phản chiếu trên mặt kính bàn làm việc của anh. Không khí chuyên nghiệp, bận rộn thường ngày đã nhường chỗ cho sự tĩnh lặng đến đáng sợ. Chỉ còn tiếng máy tính gõ lạch cạch rất khẽ từ chiếc laptop đang mở dở trên bàn, cùng tiếng điều hòa không khí chạy đều đều, tạo nên một thứ âm thanh khô khốc.

Trần Hạo vừa kết thúc một cuộc gọi quốc tế, một dự án lớn vừa được chốt hạ thành công. Trên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, kim giờ đã chỉ gần mười hai giờ đêm. Thành công về mặt tài chính và địa vị là điều không thể phủ nhận. Anh đã đạt được mọi thứ mà một người đàn ông trẻ tuổi có thể mơ ước. Nhưng giờ đây, khi tựa lưng vào chiếc ghế da sang trọng, nhìn ra ngoài khung cửa sổ nơi màn đêm thành phố đang bao trùm, anh lại cảm thấy một khoảng trống vô hình, một sự trống rỗng đến cùng cực.

Bỗng, một giai điệu quen thuộc tình cờ phát ra từ một chiếc radio cũ trên bàn làm việc của người đồng nghiệp Hải Yến, có lẽ cô ấy quên tắt. Đó là một bản nhạc tình của những năm 2000, một bài hát mà Lê An từng rất thích, thường ngân nga khe khẽ mỗi khi họ đi học về trên con đường đất ven sông. Lập tức, hình ảnh cô gái dịu dàng với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười trong trẻo ngày nào hiện rõ mồn một trong tâm trí anh. Anh như nhìn thấy Lê An của thuở thiếu thời, với đôi mắt lấp lánh và giọng nói líu lo, kể cho anh nghe về những ước mơ nhỏ bé của cô.

"Lại là bài này..." Trần Hạo khẽ thì thầm, giọng nói trầm khàn lạc giữa không gian tĩnh mịch. Anh không biết đã bao lâu rồi anh không nghe lại bài hát đó. Kể từ khi rời khỏi thị trấn, những giai điệu như thế đã dần bị lãng quên, bị thay thế bằng những bản nhạc sôi động của thành phố, những cuộc họp căng thẳng và những con số khô khan. Nhưng giờ đây, khi âm thanh ấy vang lên, nó lại như một cánh cửa mở toang, đưa anh trở về với quá khứ, về với những ký ức mà anh đã cố gắng chôn sâu.

Anh nhắm mắt lại, cảm nhận sự chua xót dâng lên trong lòng. Mùi cà phê nguội còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy mới từ những tập tài liệu và mùi nước hoa thoang thoảng của Hải Yến. Tất cả những mùi hương của thành công, của sự bận rộn, đều không thể xua đi cái mùi của hoài niệm, cái mùi của quá khứ đang gặm nhấm anh.

"Mình đã có tất cả những gì mình muốn, nhưng sao lại thấy trống rỗng đến vậy?" Anh tự hỏi, giọng nói đầy ai oán. Anh đã cố gắng lấp đầy khoảng trống đó bằng công việc, bằng những mối quan hệ xã giao, bằng những chuyến đi xa. Nhưng không gì có thể lấp đầy được. Cái cảm giác cô đơn giữa một thành phố phồn hoa, một văn phòng rộng lớn, giờ đây càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có địa vị, anh sẽ có tất cả. Nhưng anh đã lầm. Anh đã bỏ lỡ điều quan trọng nhất, điều mà tiền bạc không thể mua được.

Anh mở mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ. Những hạt mưa nhỏ li ti đọng trên mặt kính, phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo, trông giống như những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt thành phố. Trần Hạo cảm thấy mình cũng đang như vậy, những giọt nước mắt vô hình chảy ngược vào trong, gặm nhấm trái tim anh. Anh nhớ lại những buổi chiều tan học, khi anh và Lê An cùng trú mưa dưới mái hiên nhà cũ. Anh nhớ cái cách cô cười, cái cách cô nhìn anh, đầy tin tưởng và dịu dàng. Anh đã từng có một "bến đỗ" như thế, một nơi bình yên để trở về, nhưng anh đã không đủ dũng cảm để níu giữ. Anh đã chọn con đường của sự nghiệp, của tham vọng, để rồi giờ đây phải trả giá bằng sự cô độc và nỗi tiếc nuối khôn nguôi.

Tiếng nhạc vẫn đều đều vang lên, như một lời nhắc nhở không ngừng về những gì đã mất. Trần Hạo vươn tay, chạm vào mặt kính lạnh ngắt của cửa sổ. Cái lạnh lẽo từ bên ngoài dường như xuyên qua lớp kính, thấm vào tận xương tủy anh, giống như sự lạnh lẽo đang bao trùm lấy tâm hồn anh. Anh đã từng hứa sẽ không quên cô, nhưng chính anh lại là người đã để "khoảng cách vô hình" lớn dần, để rồi "chậm một nhịp" so với những gì trái tim anh thực sự muốn.

***

Màn đêm càng lúc càng sâu, và những hạt mưa ngoài kia cũng bắt đầu nặng hạt hơn, trút xuống như muốn gột rửa đi mọi thứ. Trần Hạo vẫn ngồi im lìm, không nhúc nhích, ánh đèn từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt anh, để lộ rõ vẻ mệt mỏi và u uất. Nỗi tiếc nuối cuộn trào trong lòng anh, dâng lên như con sóng dữ dội xô bờ, không ngừng nghỉ. Anh nhớ lại những lần Lê An đã chờ đợi anh, không phải bằng lời nói, mà bằng những ánh mắt mong chờ, những nụ cười thầm lặng. Anh nhớ những lần cô đứng dưới gốc cây bàng già bên bờ sông cũ, đợi anh tan học, dù trời nắng hay mưa. Anh nhớ cả những lời nói thầm kín mà anh đã không đủ dũng khí để đáp lại, những "lời nói không thành" đã trở thành gánh nặng đeo đẳng anh suốt những năm tháng qua.

Anh nhớ đến lời khuyên của mẹ Lê An, Nguyễn Thị Mai, về sự bình yên và an toàn, và cả lời khuyên của bố mẹ anh, Nguyễn Thị Tư và Trần Văn Ba, về việc tìm một "bến đỗ". Khi đó, anh đã gật đầu, nhưng trong lòng lại không thể nào chấp nhận bất kỳ ai khác ngoài Lê An. Anh đã quá tập trung vào sự nghiệp, vào việc "chứng tỏ" bản thân mình với thế giới, mà quên mất điều quan trọng nhất: hạnh phúc thực sự không nằm ở những tòa nhà chọc trời hay những con số trên tài khoản ngân hàng, mà ở một mái ấm, một người bạn đời biết sẻ chia.

Giờ đây, khi có mọi thứ trong tay – danh vọng, tiền tài, quyền lực – anh lại cảm thấy mình đã đánh mất điều vô giá nhất. Sự nghiệp rực rỡ đến đâu cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng, cái nỗi cô đơn gặm nhấm anh mỗi ngày. Anh đưa tay lên che mặt, cảm nhận sự chua xót dâng lên, như một vị đắng nghẹn nơi cuống họng. "Mình đã sai rồi, An. Mình đã bỏ lỡ quá nhiều..." Giọng anh thốt ra khẽ khàng, nghẹn ngào, lẫn trong tiếng mưa rơi ào ạt ngoài cửa kính. Đó là một lời thú nhận muộn màng, một sự hối hận khắc cốt ghi tâm.

Anh tự hỏi, liệu có còn cơ hội nào nữa không, hay tất cả đã quá muộn? Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, anh sẽ có thể quay về và giành lại cô. Nhưng cuộc đời không phải là một trò chơi, và tình yêu không phải là một món đồ có thể cất giữ rồi lấy ra bất cứ lúc nào. Lê An đã không chờ đợi anh mãi mãi. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của riêng mình, một "bến đỗ" bình yên và an toàn, mà anh, với tất cả sự thành công của mình, lại không thể nào mang lại cho cô vào cái khoảnh khắc cô cần nhất.

Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo ánh lên dưới ánh đèn điện, phản chiếu sự xa hoa và quyền lực mà anh đang sở hữu. Nhưng nó cũng là một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Từng giây, từng phút trôi qua trên mặt đồng hồ đều là những vết cứa vào trái tim anh, làm sâu thêm nỗi đau về "nếu như ngày đó". Nếu như ngày đó anh dũng cảm hơn một chút, nếu như anh không để "lời nói không thành" ngăn cản, nếu như anh không để "khoảng cách vô hình" giữa họ trở thành một vực sâu không thể nào vượt qua.

Trần Hạo nhìn ra màn đêm đen kịt ngoài cửa sổ. Cơn mưa vẫn không ngừng, như những giọt nước mắt của ông trời đang khóc than cho những mối tình đã lỡ, những cuộc đời đã sai đường. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, không phải vì công việc, mà vì gánh nặng của quá khứ. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình trên bờ vực của sự cô đơn, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ, và một bến đỗ đã không còn dành cho anh. Nỗi day dứt về "nếu như ngày đó" sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh, một vết sẹo sâu thẳm trong trái tim người đàn ông đã "chậm một nhịp".

Đêm vẫn còn dài, và cơn mưa vẫn tiếp tục trút nước. Trần Hạo biết, dù có đạt được bao nhiêu thành công đi chăng nữa, thì nỗi trống rỗng này vẫn sẽ mãi đi theo anh. Anh đã từng có cả thế giới trong tay, nhưng lại để vuột mất ngôi sao sáng nhất của đời mình. Và giờ đây, anh chỉ còn lại sự cô độc, cùng với những thành tựu rực rỡ nhưng vô nghĩa, mãi mãi tìm kiếm một ý nghĩa cuộc sống ngoài vật chất mà anh đã bỏ lỡ từ rất lâu rồi, khi anh đánh mất Lê An.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free