Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 476: Dấu Hiệu Của Hạnh Phúc và Những Ký Ức Phai Màu

Màn đêm vẫn bao trùm lấy thành phố, những hạt mưa từ chương trước đã ngớt, nhưng không khí vẫn mang theo một nỗi buồn ẩm ướt, luồn lách qua từng ngóc ngách của tâm hồn Trần Hạo. Anh ngồi đó, một mình giữa căn hộ lạnh lẽo, những lời thú nhận "Mình đã sai rồi, An. Mình đã bỏ lỡ quá nhiều..." vẫn còn văng vẳng bên tai, như một bản nhạc buồn không hồi kết. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp vẫn đều đặn trôi, từng nhịp tích tắc như khoét sâu thêm vào trái tim anh nỗi đau của sự "chậm một nhịp", của "nếu như ngày đó". Anh đã từng có cả thế giới trong tay, nhưng lại để vuột mất ngôi sao sáng nhất của đời mình. Và giờ đây, anh chỉ còn lại sự cô độc, cùng với những thành tựu rực rỡ nhưng vô nghĩa, mãi mãi tìm kiếm một ý nghĩa cuộc sống ngoài vật chất mà anh đã bỏ lỡ từ rất lâu rồi, khi anh đánh mất Lê An.

***

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai lấp lánh như dát vàng lên từng hạt sương còn đọng trên lá cây ngoài ban công nhà Lê An. Gió nhẹ mơn man, mang theo hơi thở mát lành của dòng sông, khẽ lay động tấm rèm cửa trắng tinh. Lê An thức dậy với một cảm giác nhẹ nhõm, thư thái lạ thường, như thể mọi muộn phiền của ngày hôm qua đã tan biến theo màn đêm. Cô vươn vai, hít thở sâu, cảm nhận sự tươi mới tràn ngập lồng ngực. Bước xuống bếp, một mùi hương quen thuộc nhưng đầy bất ngờ xộc vào mũi cô – mùi cà phê sữa thơm lừng, xen lẫn chút tinh dầu sả chanh thoang thoảng mà cô yêu thích.

Trên bàn bếp, cạnh chiếc máy pha cà phê vẫn còn ấm, một bó hoa cẩm tú cầu nhỏ nhắn, màu xanh biếc dịu mát, được cắm trong chiếc lọ thủy tinh đơn giản. Bên cạnh bó hoa là một mẩu giấy nhỏ, nắn nót vài dòng chữ quen thuộc: "Sắp có điều bất ngờ nhé, công chúa của anh." Ký tên: "Huy". Nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi Lê An, như đóa hoa cẩm tú cầu kia đang hé nở đón nắng. Cô nhón chân đến gần, chạm nhẹ vào những cánh hoa mềm mại, cảm nhận sự tinh tế và chu đáo ẩn chứa trong từng cử chỉ của Nguyễn Hoàng Huy. Anh luôn biết cách khiến cô cảm thấy đặc biệt, ngay cả từ những điều nhỏ nhặt nhất.

Lê An nhấp một ngụm cà phê sữa còn ấm nóng, vị ngọt thanh tan chảy nơi đầu lưỡi, xua đi chút dư vị đắng chát của những nỗi niềm không tên đôi khi vẫn còn vương vấn trong lòng. Cô ngồi xuống chiếc ghế cạnh cửa sổ, ngắm nhìn khung cảnh thị trấn yên bình đang dần thức giấc. Những mái nhà ngói đỏ tươi nằm nép mình dưới hàng cây xanh mướt, xa xa là dòng sông hiền hòa uốn lượn, phản chiếu ánh bình minh rạng rỡ. Đó là khung cảnh mà cô đã gắn bó từ thuở ấu thơ, nơi lưu giữ bao kỷ niệm, và cũng là nơi cô đã từng chờ đợi một người, "bên bờ sông cũ" ấy.

Cô lướt điện thoại, thấy vài hình ảnh bạn bè đăng tải về những buổi đi chơi chung gần đây của cô và Huy. Một bức ảnh chụp từ phía sau, hai người sánh bước bên nhau trên con đường ven hồ, ánh chiều tà hắt bóng dài xuống mặt đường. Một bức khác là khoảnh khắc cô cười rạng rỡ khi Huy kể chuyện đùa, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương nhìn cô. Lê An khẽ chạm vào màn hình, cảm nhận một sự bình yên lan tỏa khắp tâm hồn. Cô chưa từng nghĩ rằng mình sẽ có thể tìm thấy một người đàn ông chu đáo và kiên nhẫn đến vậy. Huy không chỉ mang đến cho cô sự quan tâm bề ngoài, mà còn là một chỗ dựa vững chắc, một "bến đỗ" mà cô thực sự cần.

"Anh ấy thật sự rất chu đáo. Mình chưa từng nghĩ sẽ có người quan tâm mình đến thế này," Lê An thầm nghĩ. Những hành động của Huy không ồn ào, không phô trương, nhưng lại thấm đẫm sự chân thành và tình yêu thương. Anh luôn xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, mang đến cho cô sự an toàn mà cô đã tìm kiếm bấy lâu. Không có những khoảng cách vô hình, không có những "lời nói không thành" bị chôn giấu. Mọi thứ giữa cô và Huy đều rõ ràng, minh bạch, như ánh nắng ban mai đang chiếu rọi vào căn phòng này.

Thỉnh thoảng, những ký ức cũ vẫn chợt ùa về, như một làn gió thoảng qua, mang theo chút hương vị hoài niệm. Hình ảnh Trần Hạo, những buổi tan học chung đường, những đêm trò chuyện bên bờ sông, những ánh mắt thầm kín. Nhưng những ký ức ấy giờ đây đã phai nhạt đi nhiều, không còn khả năng làm xao động trái tim cô như trước. Chúng giống như những trang sách cũ đã đọc xong, được cất giữ cẩn thận trong ngăn tủ ký ức, nhưng không còn là câu chuyện của hiện tại. Lê An biết mình đã "chậm một nhịp" trong quá khứ, nhưng cô không muốn lặp lại sai lầm đó trong hiện tại. Cô trân trọng những gì mình đang có, trân trọng sự hiện diện của Huy, và trân trọng sự bình yên mà anh mang lại. Cốc cà phê sữa đã vơi đi một nửa, và Lê An mỉm cười. Một ngày mới đã bắt đầu, tràn đầy hy vọng và những điều bất ngờ đang chờ đợi. Cô tin rằng, mình đã tìm thấy hạnh phúc của riêng mình, một hạnh phúc không quá mãnh liệt, nhưng đủ để lấp đầy những khoảng trống và mang đến sự bình yên sâu sắc.

***

Tối muộn, ánh đèn neon đủ màu sắc của thành phố đã bắt đầu rực sáng, tạo nên một tấm thảm lấp lánh dưới bầu trời đêm. Dù trời đã về khuya và có chút se lạnh, nhưng quán cà phê "Góc Phố Nhỏ" vẫn tấp nập khách. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng từ sân khấu nhỏ, tiếng máy xay cà phê rì rì, và tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi, những nhóm bạn tạo nên một bầu không khí ấm cúng, thư thái. Mùi cà phê rang xay thơm lừng quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, khiến không gian càng thêm phần dễ chịu.

Trần Hạo miễn cưỡng bước vào quán. Anh đã cố gắng trì hoãn buổi họp mặt này hết sức có thể, viện cớ công việc bận rộn. Nhưng Thanh Tùng, bạn thân chí cốt từ thời đại học, đã kiên quyết không chấp nhận lời từ chối. "Lão Hạo, lâu lắm mới thấy mặt! Vẫn cứ cắm đầu vào công việc thế à?" Thanh Tùng với vóc người cao, hơi gầy, nở nụ cười hiền hậu, vỗ vai Trần Hạo một cái thật mạnh. Bên cạnh anh là Hà Minh, bảnh bao và ăn nói khéo léo, cùng Hoàng, chàng trai năng động vẫn thích thể thao như ngày nào. Cả ba người bạn đã có mặt từ trước, ánh mắt rạng rỡ khi thấy Trần Hạo xuất hiện.

"Nghe nói cậu vừa chốt được dự án lớn, chúc mừng nhé! Nhưng mà, vợ con đâu không dẫn đi cùng?" Hà Minh cất lời, giọng điệu mang chút tự mãn nhẹ về cuộc sống viên mãn của mình. Anh ta nháy mắt, ý châm chọc Trần Hạo về việc vẫn còn độc thân. Trần Hạo cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, cảm thấy như có một tảng đá đè nặng trong lồng ngực. "À... tôi vẫn vậy thôi. Công việc hơi bận." Anh đáp cụt lủn, giọng trầm khẽ, tránh đi ánh mắt dò xét của bạn bè. Anh ngồi xuống chiếc ghế đối diện, gọi một ly cà phê đen không đường, vị đắng chát quen thuộc dường như đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh.

Anh nhìn quanh quán cà phê. Những cặp đôi trẻ đang thì thầm to nhỏ, ánh mắt trao nhau tình tứ. Một gia đình nhỏ đang vui vẻ kể chuyện, tiếng cười giòn tan của đứa trẻ khiến không gian thêm phần sống động. Tất cả những hình ảnh đó, như những mảnh ghép hoàn hảo của một cuộc sống hạnh phúc, chỉ khiến Trần Hạo cảm thấy một sự cô độc xâm chiếm, lạnh lẽo đến tận xương tủy. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nắm trong tay quyền lực và tiền bạc, nhưng lại cảm thấy lạc lõng giữa những con người đang tìm thấy ý nghĩa cuộc sống trong những điều giản dị nhất.

Thanh Tùng và Hoàng vẫn giữ vẻ vui vẻ, hòa đồng, thoải mái chia sẻ. Họ hỏi han về công việc, về những dự định trong tương lai, nhưng chủ đề nhanh chóng chuyển sang câu chuyện gia đình. Trần Hạo lắng nghe, cố gắng hòa nhập, gật gù theo những câu chuyện, nhưng sâu thẳm trong lòng, anh thấy một "khoảng cách vô hình" đang lớn dần giữa anh và bạn bè. Họ đã đi trên những con đường khác nhau, tìm thấy những giá trị khác nhau trong cuộc sống. Anh đã chọn sự nghiệp, còn họ đã chọn một "bến đỗ" bình yên bên gia đình. Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho lựa chọn của mình, bằng chính sự cô đơn này.

Ly cà phê đen đã được mang ra, mùi thơm nồng đặc trưng của nó làm dịu đi phần nào cảm giác trống rỗng trong anh. Trần Hạo chậm rãi nhấp một ngụm, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, như chính cuộc đời anh lúc này – thành công rực rỡ nhưng lại thiếu đi vị ngọt của hạnh phúc. Anh nhìn ra cửa kính, những ánh đèn xe hối hả lướt qua, dòng người vội vã. Anh tự hỏi, liệu có ai trong số họ cũng đang mang trong mình một nỗi tiếc nuối khôn nguôi, một "nếu như ngày đó" mãi không thể nguôi ngoai như anh? Hay chỉ có mình anh, lạc lõng giữa bộn bề cuộc sống, mãi mãi tìm kiếm một điều đã mất.

***

Cuộc trò chuyện của nhóm bạn tiếp tục, và chủ đề về gia đình, về tổ ấm cứ thế tuôn ra như dòng chảy không ngừng của con sông. Thanh Tùng rút điện thoại, khoe ảnh con trai mới sinh, gương mặt rạng rỡ không giấu nổi niềm hạnh phúc. "Thằng cu nhà tôi y hệt tôi hồi bé, nghịch như quỷ sứ! Nhưng mà vui lắm, Hạo ạ. Có vợ có con rồi mới thấy cuộc sống ý nghĩa hơn nhiều," anh nói, giọng đầy tự hào, ánh mắt lấp lánh yêu thương khi nhìn vào bức ảnh bé con bụ bẫm. Tiếng cười của Thanh Tùng vang lên trong không gian quán cà phê, nhưng lại như một tiếng vọng xa xăm trong tâm trí Trần Hạo.

Hà Minh cũng không kém cạnh, hào hứng kể về chuyến du lịch gia đình sắp tới, một kỳ nghỉ dưỡng sang trọng ở nước ngoài mà anh đã lên kế hoạch kỹ lưỡng. "Vợ tôi cứ bảo tôi là 'con chó giữ nhà' đấy, haha! Nhưng mà vui lắm, Hạo. Cứ cắm đầu vào kiếm tiền làm gì, quan trọng là có người cùng mình tiêu chứ. Có gia đình rồi, mỗi chuyến đi đều là kỷ niệm đáng giá," Hà Minh nói, rồi quay sang Hoàng, người đang gật gù đồng tình. Hoàng thì say sưa nói về kế hoạch mua nhà mới để đón vợ về, với một khu vườn nhỏ và một sân chơi cho con cái sau này. "Tôi đang tính mua căn ở ngoại ô, có không gian xanh, vợ tôi thích lắm. Cứ nghĩ đến cảnh tối về có người đợi, có bữa cơm nóng hổi là thấy ấm lòng rồi," Hoàng chia sẻ, ánh mắt tràn đầy hy vọng về một tương lai viên mãn.

Những câu chuyện về tổ ấm, về sự bình yên, hạnh phúc gia đình cứ thế tuôn ra, bao vây lấy Trần Hạo. Anh lắng nghe, cố gắng nở nụ cười, gật gù theo những lời chia sẻ của bạn bè. Nhưng sâu thẳm trong lòng, anh thấy một khoảng trống lạnh lẽo, một sự thiếu hụt không gì có thể lấp đầy. Anh nhận ra rằng, dù thành công đến đâu, anh vẫn thiếu đi điều cốt lõi mà bạn bè đang có – một mái ấm, một người bạn đời để sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn. Anh đã từng nghĩ, tiền bạc và danh vọng có thể mua được tất cả, nhưng giờ đây, anh nhận ra rằng, hạnh phúc gia đình, sự bình yên trong tâm hồn, là những thứ vô giá mà anh đã bỏ lỡ.

"Thôi đi ông, Hạo nó khác. Anh tài như nó thì chắc phải tìm mỹ nhân chứ ai như mình, cưới xong là thành 'ông bố bỉm sữa' hết!" Hà Minh pha trò, cố gắng kéo Trần Hạo vào cuộc vui. Nhưng lời nói của Hà Minh, thay vì an ủi, lại càng khiến Trần Hạo cảm thấy nặng trĩu. "Hạnh phúc... Nó là thứ gì đó thật xa vời với mình," Trần Hạo thầm nghĩ. Anh nhìn vào tách cà phê đã nguội ngắt, thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình – một người đàn ông thành đạt, mặc bộ vest lịch lãm, nhưng ánh mắt chất chứa nỗi buồn và sự trống rỗng không sao che giấu được. Anh vẫn còn nhớ rõ lời khuyên của bố mẹ anh, Trần Văn Ba và Nguyễn Thị Tư, về việc tìm một "bến đỗ", một người vợ để ổn định cuộc sống. Khi đó, anh đã gật đầu, nhưng trong lòng lại không thể nào chấp nhận bất kỳ ai khác ngoài Lê An. Và giờ đây, anh đang phải đối mặt với hậu quả của sự lựa chọn ấy.

Anh nhớ đến những buổi chiều Lê An đứng dưới gốc cây bàng già "bên bờ sông cũ" đợi anh tan học, những ánh mắt mong chờ, những nụ cười thầm lặng. Anh nhớ những "lời nói không thành" mà anh đã không đủ dũng khí để thốt ra, những cơ hội đã trôi qua như dòng nước. Nếu như ngày đó, anh dũng cảm hơn một chút, không để "khoảng cách vô hình" lớn dần, không để mình "chậm một nhịp" so với tình yêu đích thực. Nếu như ngày đó... Nhưng tất cả giờ đây chỉ còn là hai chữ "nếu như" đầy chua xót.

Trần Hạo gật gù, cố gắng cười theo những câu chuyện đùa của bạn bè. Anh cảm thấy một sự mệt mỏi tột độ, không phải vì công việc, mà vì gánh nặng của quá khứ, vì sự cô đơn gặm nhấm từng chút một trong tâm hồn. Anh đã đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình trên bờ vực của sự cô đơn, mãi mãi nhìn về một quá khứ đã lỡ, và một bến đỗ đã không còn dành cho anh. Dù đã có tất cả mọi thứ trong tay – danh vọng, tiền tài, quyền lực – nhưng anh vẫn cảm thấy mình đã đánh mất điều vô giá nhất. Sự nghiệp rực rỡ đến đâu cũng không thể xua đi cái cảm giác trống rỗng này, cái nỗi cô đơn gặm nhấm anh mỗi ngày. Anh biết, nỗi day dứt về "nếu như ngày đó" sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh, một vết sẹo sâu thẳm trong trái tim người đàn ông đã "chậm một nhịp".

***

Tối đó, sau một ngày dài làm việc, Lê An ngồi bên cửa sổ phòng khách, ngắm nhìn ánh đèn thị trấn lung linh huyền ảo dưới màn đêm. Gió nhẹ lay động những chùm hoa giấy trên ban công, mang theo hương thơm thoang thoảng của tinh dầu sả chanh từ chiếc đèn xông tinh dầu đặt trên bàn. Không khí se lạnh của buổi tối cuối thu bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng Lê An lại cảm thấy một sự ấm áp, bình yên đến lạ. Cô đã hoàn thành xong công việc cuối ngày, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, và giờ đây, cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng này.

Tiếng chuông điện thoại khẽ reo, phá vỡ sự yên tĩnh. Là tin nhắn từ Huy.

"Công chúa của anh thích món quà sáng không? Tối nay ngủ sớm đi nhé, anh có một 'surprise' cực lớn dành cho em đó!"

Lê An mỉm cười. Nụ cười không chỉ dừng lại trên môi mà còn lan tỏa đến tận đáy mắt. Huy luôn như vậy, chu đáo và biết cách tạo bất ngờ. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói, từng hành động của anh. Anh không bao giờ để cô phải chờ đợi, không bao giờ để những lời nói không thành trở thành gánh nặng. Anh luôn ở đó, hiện hữu, và quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô.

"Mình thực sự đã tìm thấy bến đỗ rồi. Anh ấy luôn ở đây, vì mình," Lê An thầm nghĩ, cảm nhận sự nhẹ nhõm và an toàn lan tỏa khắp cơ thể. Bao nhiêu năm qua, cô đã từng mong chờ một tình yêu mãnh liệt, một sự lãng mạn như trong tiểu thuyết. Nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, điều quan trọng nhất không phải là những cảm xúc bùng cháy nhất thời, mà là sự bình yên, sự thấu hiểu và một chỗ dựa vững chắc. Và Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh là "bến đỗ" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một nơi an toàn để cô có thể neo đậu trái tim mình.

Những ký ức về Trần Hạo, về những ngày tháng thanh xuân đầy mộng mơ và tiếc nuối, giờ đây đã lùi xa vào quá khứ. Chúng không còn là những vết cứa đau nhói, mà chỉ là những dấu ấn mờ nhạt trên con đường trưởng thành của cô. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn mong chờ một "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Lê An biết rằng, cô đã "chậm một nhịp" trong tình yêu đầu, nhưng cô không muốn lặp lại sai lầm đó trong cuộc sống hiện tại. Cô trân trọng những gì mình đang có, trân trọng sự hiện diện của Huy, và tin tưởng vào tương lai tươi sáng mà anh đang xây dựng cho cả hai.

Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thị trấn vẫn đang chớp nháy như những vì sao trên mặt đất. Một cảm giác bình yên sâu sắc bao trùm lấy cô, một sự mãn nguyện không cần phải nói thành lời. Không còn những mong chờ hay day dứt vô định như trước. Lê An đã học cách buông bỏ quá khứ, chấp nhận hiện tại và hướng về tương lai. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc giản dị nhưng chân thật, một hạnh phúc được xây dựng trên nền tảng của sự quan tâm, thấu hiểu và sự hiện diện. Và cô biết, đó là điều quý giá nhất mà cô có thể có được. Lê An nhẹ nhàng nhắm mắt, cảm nhận hơi gió se lạnh lướt qua khuôn mặt. Cô đã sẵn sàng cho "surprise" của Huy, sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình, nơi không còn chỗ cho những tiếc nuối và những "khoảng cách vô hình".

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free