Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 477: Bến Đỗ Hiện Tại, Nỗi Lòng Quá Khứ
Tối đó, sau một ngày dài làm việc, Lê An ngồi bên cửa sổ phòng khách, ngắm nhìn ánh đèn thị trấn lung linh huyền ảo dưới màn đêm. Gió nhẹ lay động những chùm hoa giấy trên ban công, mang theo hương thơm thoang thoảng của tinh dầu sả chanh từ chiếc đèn xông tinh dầu đặt trên bàn. Không khí se lạnh của buổi tối cuối thu bao trùm lấy không gian, nhưng trong lòng Lê An lại cảm thấy một sự ấm áp, bình yên đến lạ. Cô đã hoàn thành xong công việc cuối ngày, dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, và giờ đây, cô chỉ muốn tận hưởng khoảnh khắc tĩnh lặng này.
Tiếng chuông điện thoại khẽ reo, phá vỡ sự yên tĩnh. Là tin nhắn từ Huy.
"Công chúa của anh thích món quà sáng không? Tối nay ngủ sớm đi nhé, anh có một 'surprise' cực lớn dành cho em đó!"
Lê An mỉm cười. Nụ cười không chỉ dừng lại trên môi mà còn lan tỏa đến tận đáy mắt. Huy luôn như vậy, chu đáo và biết cách tạo bất ngờ. Cô cảm nhận được sự chân thành trong từng lời nói, từng hành động của anh. Anh không bao giờ để cô phải chờ đợi, không bao giờ để những lời nói không thành trở thành gánh nặng. Anh luôn ở đó, hiện hữu, và quan tâm đến những điều nhỏ nhặt nhất trong cuộc sống của cô.
"Mình thực sự đã tìm thấy bến đỗ rồi. Anh ấy luôn ở đây, vì mình," Lê An thầm nghĩ, cảm nhận sự nhẹ nhõm và an toàn lan tỏa khắp cơ thể. Bao nhiêu năm qua, cô đã từng mong chờ một tình yêu mãnh liệt, một sự lãng mạn như trong tiểu thuyết. Nhưng cuộc đời đã dạy cô rằng, điều quan trọng nhất không phải là những cảm xúc bùng cháy nhất thời, mà là sự bình yên, sự thấu hiểu và một chỗ dựa vững chắc. Và Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó. Anh là "bến đỗ" mà cô đã tìm kiếm bấy lâu, một nơi an toàn để cô có thể neo đậu trái tim mình.
Những ký ức về Trần Hạo, về những ngày tháng thanh xuân đầy mộng mơ và tiếc nuối, giờ đây đã lùi xa vào quá khứ. Chúng không còn là những vết cứa đau nhói, mà chỉ là những dấu ấn mờ nhạt trên con đường trưởng thành của cô. Cô không còn cảm thấy day dứt, không còn mong chờ một "nếu như ngày đó" không bao giờ xảy ra. Lê An biết rằng, cô đã "chậm một nhịp" trong tình yêu đầu, nhưng cô không muốn lặp lại sai lầm đó trong cuộc sống hiện tại. Cô trân trọng những gì mình đang có, trân trọng sự hiện diện của Huy, và tin tưởng vào tương lai tươi sáng mà anh đang xây dựng cho cả hai.
Cô đặt điện thoại xuống bàn, nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thị trấn vẫn đang chớp nháy như những vì sao trên mặt đất. Một cảm giác bình yên sâu sắc bao trùm lấy cô, một sự mãn nguyện không cần phải nói thành lời. Không còn những mong chờ hay day dứt vô định như trước. Lê An đã học cách buông bỏ quá khứ, chấp nhận hiện tại và hướng về tương lai. Cô đã tìm thấy hạnh phúc của mình, một hạnh phúc giản dị nhưng chân thật, một hạnh phúc được xây dựng trên nền tảng của sự quan tâm, thấu hiểu và sự hiện diện. Và cô biết, đó là điều quý giá nhất mà cô có thể có được. Lê An nhẹ nhàng nhắm mắt, cảm nhận hơi gió se lạnh lướt qua khuôn mặt. Cô đã sẵn sàng cho "surprise" của Huy, sẵn sàng cho một chương mới trong cuộc đời mình, nơi không còn chỗ cho những tiếc nuối và những "khoảng cách vô hình".
***
Chiều hôm sau, khi nắng vàng đã dịu bớt, trải dài trên những mái nhà ngói đỏ của thị trấn, và những cơn gió nhẹ mang theo hơi ẩm từ sông thổi vào, Lê An ngồi đọc sách trong khu vườn nhỏ cạnh nhà. Những đóa hoa dại ven hàng rào vẫn còn vương những giọt sương đêm chưa kịp tan, tỏa ra mùi hương thanh khiết, lẫn vào mùi đất ẩm quen thuộc. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh, xen kẽ tiếng lá cây xào xạc theo mỗi đợt gió, tạo nên một bản hòa ca yên bình, lãng mạn. Trong bầu không khí trong lành ấy, Lê An cảm thấy tâm hồn mình thư thái đến lạ. Cô chìm đắm trong trang sách, nhưng tâm trí lại không ngừng suy nghĩ về dòng tin nhắn đêm qua của Huy. Một "surprise" cực lớn? Anh chàng này lúc nào cũng vậy, thích tạo những điều bất ngờ nho nhỏ, rồi dần dần lớn hơn. Cô khẽ mỉm cười, cảm nhận một sự ấm áp lan tỏa trong lòng.
Bất chợt, tiếng điện thoại của Huy vang lên từ chiếc ghế đối diện, phá vỡ sự tĩnh lặng. Anh đang đi đi lại lại ở góc vườn, giọng nói trầm xuống, cố gắng giữ bí mật. Lê An ngước nhìn anh, thấy vẻ mặt căng thẳng nhưng đầy hứng khởi của anh. Cô biết anh đang chuẩn bị một điều gì đó đặc biệt, và sự hồi hộp của anh cũng lây sang cô.
"…đúng rồi, phải thật tự nhiên, và đúng giờ đó nhé. Cảm ơn anh rất nhiều!", Huy nói vào điện thoại, giọng anh rành mạch nhưng cũng đầy ẩn ý. Anh cẩn thận nhắc đi nhắc lại từng chi tiết, như thể mỗi lời nói đều mang một trọng lượng nhất định, một phần của kế hoạch lớn lao mà anh đang ấp ủ. Lê An chỉ biết nhìn anh, nụ cười ẩn hiện trên môi. Cô chưa bao giờ thấy một người đàn ông nào tỉ mỉ và chu đáo đến vậy. Anh không chỉ quan tâm đến những điều lớn lao, mà còn chú ý đến từng chi tiết nhỏ nhất trong cuộc sống của cô, từ sở thích ăn uống đến những thói quen hàng ngày. Điều đó khiến cô cảm thấy mình thật sự được trân trọng, được yêu thương một cách chân thành.
Huy cúp điện thoại, quay sang nhìn Lê An. Ánh mắt anh tràn đầy tình yêu thương, sáng lấp lánh như muốn nói điều gì đó nhưng lại thôi. Anh bước đến gần cô, ngồi xuống cạnh bên, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô. Ngón tay anh lướt qua những lọn tóc mềm mại, mang theo hơi ấm quen thuộc. Lê An khẽ nghiêng đầu, dựa vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang. Cô không cần phải nói gì, chỉ cần ở bên anh như thế này, cô đã thấy đủ đầy.
"Anh lại bày trò gì bí mật nữa vậy?", Lê An khẽ hỏi, giọng nói ấm áp, mang theo chút tò mò tinh nghịch. Cô biết anh sẽ không tiết lộ đâu, nhưng cô vẫn muốn chọc ghẹo anh một chút.
Huy cười tươi, giấu chiếc điện thoại vào túi quần. Nụ cười của anh rạng rỡ như ánh nắng chiều, xóa tan đi vẻ căng thẳng lúc nãy. "Bí mật thì đâu còn là bất ngờ nữa, đúng không? Em cứ chờ xem." Anh nói, rồi khẽ siết chặt vòng tay qua vai cô, kéo cô sát hơn vào lòng. Lê An cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim anh, và một cảm giác bình yên sâu sắc bao trùm lấy cô. Cô đã từng mong chờ những điều lớn lao, những lời hứa hẹn xa vời. Nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng, hạnh phúc không phải là những gì quá xa xỉ, mà là những khoảnh khắc giản dị như thế này, được ở bên người mình yêu thương, được cảm nhận sự quan tâm chân thành và sự hiện diện vững chắc.
"Em tin tưởng anh," Lê An thầm nghĩ. Niềm tin ấy không phải là một sự mù quáng, mà là kết quả của một hành trình dài, nơi cô đã học cách buông bỏ những tiếc nuối của quá khứ và mở lòng đón nhận hạnh phúc ở hiện tại. Cô đã từng "chậm một nhịp" với Trần Hạo, từng lạc lối trong những "khoảng cách vô hình" do chính mình và anh tạo ra. Nhưng với Huy, mọi thứ dường như đều rõ ràng, minh bạch. Anh không để cô phải chờ đợi, không để cô phải tự mình suy đoán. Anh luôn ở đó, hiện hữu, và sẵn sàng xây dựng một tương lai chung. Những ký ức về bờ sông cũ, về những buổi chiều tan học chung đường với Trần Hạo, giờ đây chỉ còn là những bức tranh mờ nhạt trong bảo tàng ký ức của cô. Chúng không còn khả năng làm cô day dứt, không còn là "lời nói không thành" ám ảnh cô nữa. Thay vào đó, chúng là những bài học, những dấu mốc trên con đường trưởng thành, giúp cô trân trọng hơn những gì mình đang có.
Lê An khép mắt lại, tựa đầu vào vai Huy, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo anh. Hơi ấm từ anh, tiếng chim hót, mùi hoa dại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bức tranh hoàn hảo của hạnh phúc. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình. Một bến đỗ không mộng mị, không cần những lời hứa hẹn xa hoa, mà chỉ cần sự chân thành, thấu hiểu và một trái tim luôn hướng về cô. Cô biết, "surprise" của Huy sẽ không chỉ là một món quà, mà còn là một minh chứng nữa cho tình yêu và sự nghiêm túc của anh. Và cô, hoàn toàn sẵn sàng đón nhận nó. Cô đã hoàn toàn buông bỏ "nếu như ngày đó" để sống trọn vẹn cho "hiện tại này".
***
Tối muộn, ngoài trời mưa phùn lất phất, từng hạt nước nhỏ li ti bám vào ô cửa kính, rồi từ từ trượt xuống, tạo thành những vệt dài mờ ảo. Không khí se lạnh tràn vào căn phòng, dù máy điều hòa vẫn đang chạy đều đều, tạo ra một tiếng rì rì đơn điệu. Trong văn phòng riêng của mình, Trần Hạo ngồi trước màn hình máy tính, ánh đèn xanh trắng hắt lên khuôn mặt mệt mỏi, hằn rõ những nét ưu tư. Trên bàn làm việc bằng gỗ mun bóng loáng, một bản hợp đồng lớn vừa được ký kết nằm ngay ngắn, bên cạnh là chiếc bút máy đắt tiền và những tài liệu chất chồng. Đây là một cột mốc quan trọng nữa trong sự nghiệp rực rỡ của anh, một chiến thắng vang dội khác trong thế giới kinh doanh khắc nghiệt.
Trần Hạo nhìn xuống chiếc Đồng hồ đeo tay cao cấp của Trần Hạo trên cổ tay trái. Mặt đồng hồ sáng bóng, những kim loại quý phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình. Chiếc đồng hồ không chỉ là vật trang sức, mà còn là biểu tượng cho thành công, cho thời gian và tiền bạc mà anh đã đổ vào sự nghiệp này. Nó đắt đỏ, tinh xảo, và có thể nói, nó là một trong những thứ quý giá nhất mà anh sở hữu. Nhưng khi nhìn vào nó, lòng anh lại nặng trĩu. "Cuối cùng thì mình cũng đạt được những gì mình muốn...", anh tự nhủ, giọng nói vô vọng vang vọng trong tâm trí. "Nhưng tại sao lại cảm thấy trống rỗng đến vậy?"
Cái cảm giác trống rỗng ấy không phải là mới mẻ. Nó đã gặm nhấm anh từ lâu, nhưng đêm qua, trong buổi họp mặt bạn bè, nó càng trở nên rõ ràng hơn, đau nhói hơn. Anh nhớ lại những câu chuyện của Thanh Tùng, của Hà Minh, về những đứa con đầu lòng, về kế hoạch mua nhà, về những chuyến đi du lịch gia đình. Những câu chuyện giản dị, đời thường nhưng lại tràn ngập niềm hạnh phúc. Họ nói về vợ, về con, về một mái ấm. Còn anh, anh chỉ có công việc. Anh có danh vọng, có tiền tài, có quyền lực, nhưng anh lại thiếu đi điều cốt lõi nhất: một bến đỗ, một gia đình, một người để sẻ chia.
Mùi cà phê nguội tanh trong cốc trên bàn, hòa lẫn với mùi giấy mới từ những tập tài liệu và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp mà anh dùng hàng ngày, tạo nên một không khí chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố nhộn nhịp dưới màn mưa. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ như những vì sao trên mặt đất, nhưng lại mang một vẻ xa cách, hờ hững. Anh đưa tay chạm vào tấm kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cô đơn bao trùm lấy mình. "Tiền bạc, danh vọng, tất cả những thứ này...", anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm buồn. "...không thể mua được một nụ cười thật tâm, hay một ánh mắt chờ mong."
Chợt, một hình ảnh lướt qua trong tâm trí anh, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng. Đó là hình ảnh Lê An mỉm cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, một bức ảnh anh vô tình thấy trên mạng xã hội vài ngày trước. Họ đứng cạnh nhau, ánh mắt Huy tràn đầy yêu thương, còn nụ cười của Lê An thì thanh thản, mãn nguyện đến lạ. Không còn vẻ e dè, không còn những nỗi buồn ẩn hiện trong đôi mắt như anh từng thấy. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc. Một hạnh phúc giản dị, có lẽ không "mãnh liệt" như những gì cô từng mơ, nhưng lại bền vững và chân thật. Và anh biết, anh chính là người đã để tuột mất cơ hội để mang đến hạnh phúc đó cho cô.
Cái cảm giác "chậm một nhịp" ấy lại ùa về, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ trong tay, anh sẽ có thể quay lại và sửa chữa tất cả. Nhưng cuộc đời không cho anh cơ hội đó. Lê An đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, và đó không phải là anh. Những "lời nói không thành" ngày xưa, những "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh vĩnh viễn khỏi cô.
Trần Hạo đứng đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, nhìn ra màn mưa như trút nước. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, tiếng điều hòa vẫn rì rì đều đặn, tất cả đều góp phần tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn. Anh đã có tất cả mọi thứ trên đời, trừ thứ anh thực sự khao khát: một tình yêu trọn vẹn, một mái ấm. Anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, đánh đổi trái tim mình để chạy theo danh vọng, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự "chậm một nhịp" của mình. Nỗi tiếc nuối ấy, như một vết sẹo sâu thẳm, sẽ mãi mãi in hằn trong trái tim anh, nhắc nhở anh về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay trở lại. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, không thể nào lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Anh biết, anh đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình, nhìn về một quá khứ đã lỡ và một tương lai không còn hình bóng cô.
Trần Hạo rời khỏi cửa sổ, quay lại bàn làm việc. Anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ màn hình chiếu rọi căn phòng. Anh ngồi xuống, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đối mặt với sự thật rằng, không phải mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, và không phải mọi sai lầm đều có thể sửa chữa. Lê An đã tìm thấy bình yên, và anh, anh vẫn đang miệt mài kiếm tìm ý nghĩa cho cuộc đời mình, giữa bộn bề thành công và nỗi trống rỗng không tên. Anh biết, dù có đạt được bao nhiêu đỉnh cao nữa, nỗi day dứt về cô, về những gì đã không thể nói, vẫn sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh.
Nội dung truyện do Long thiếu sáng tác và bảo hộ phát hành tại truyen.free.