Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 478: Giai Điệu Vô Thường, Bến Đỗ Hữu Hạn
Cái cảm giác trống rỗng ấy không phải là mới mẻ. Nó đã gặm nhấm anh từ lâu, nhưng đêm qua, trong buổi họp mặt bạn bè, nó càng trở nên rõ ràng hơn, đau nhói hơn. Anh nhớ lại những câu chuyện của Thanh Tùng, của Hà Minh, về những đứa con đầu lòng, về kế hoạch mua nhà, về những chuyến đi du lịch gia đình. Những câu chuyện giản dị, đời thường nhưng lại tràn ngập niềm hạnh phúc. Họ nói về vợ, về con, về một mái ấm. Còn anh, anh chỉ có công việc. Anh có danh vọng, có tiền tài, có quyền lực, nhưng anh lại thiếu đi điều cốt lõi nhất: một bến đỗ, một gia đình, một người để sẻ chia.
Mùi cà phê nguội tanh trong cốc trên bàn, hòa lẫn với mùi giấy mới từ những tập tài liệu và thoang thoảng mùi nước hoa cao cấp mà anh dùng hàng ngày, tạo nên một không khí chuyên nghiệp nhưng lạnh lẽo. Anh đứng dậy, bước đến cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố nhộn nhịp dưới màn mưa. Hàng triệu ánh đèn rực rỡ như những vì sao trên mặt đất, nhưng lại mang một vẻ xa cách, hờ hững. Anh đưa tay chạm vào tấm kính lạnh lẽo, cảm nhận sự cô đơn bao trùm lấy mình. "Tiền bạc, danh vọng, tất cả những thứ này...", anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm buồn. "...không thể mua được một nụ cười thật tâm, hay một ánh mắt chờ mong."
Chợt, một hình ảnh lướt qua trong tâm trí anh, như một nhát dao cứa vào vết thương lòng. Đó là hình ảnh Lê An mỉm cười rạng rỡ bên Nguyễn Hoàng Huy, một bức ảnh anh vô tình thấy trên mạng xã hội vài ngày trước. Họ đứng cạnh nhau, ánh mắt Huy tràn đầy yêu thương, còn nụ cười của Lê An thì thanh thản, mãn nguyện đến lạ. Không còn vẻ e dè, không còn những nỗi buồn ẩn hiện trong đôi mắt như anh từng thấy. Cô ấy đã tìm thấy hạnh phúc. Một hạnh phúc giản dị, có lẽ không "mãnh liệt" như những gì cô từng mơ, nhưng lại bền vững và chân thật. Và anh biết, anh chính là người đã để tuột mất cơ hội để mang đến hạnh phúc đó cho cô.
Cái cảm giác "chậm một nhịp" ấy lại ùa về, nặng trĩu hơn bao giờ hết. Anh đã từng nghĩ, chỉ cần thành công, chỉ cần có đủ mọi thứ trong tay, anh sẽ có thể quay lại và sửa chữa tất cả. Nhưng cuộc đời không cho anh cơ hội đó. Lê An đã tìm thấy bến đỗ của riêng mình, và đó không phải là anh. Những "lời nói không thành" ngày xưa, những "khoảng cách vô hình" mà anh đã tạo ra, giờ đây đã trở thành một bức tường kiên cố, ngăn cách anh vĩnh viễn khỏi cô.
Trần Hạo đứng đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng lạnh lẽo, nhìn ra màn mưa như trút nước. Tiếng mưa rơi tí tách trên mái hiên, tiếng điều hòa vẫn rì rì đều đặn, tất cả đều góp phần tạo nên một bản giao hưởng của sự cô đơn. Anh đã có tất cả mọi thứ trên đời, trừ thứ anh thực sự khao khát: một tình yêu trọn vẹn, một mái ấm. Anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, đánh đổi trái tim mình để chạy theo danh vọng, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự "chậm một nhịp" của mình. Nỗi tiếc nuối ấy, như một vết sẹo sâu thẳm, sẽ mãi mãi in hằn trong trái tim anh, nhắc nhở anh về một "nếu như ngày đó" không bao giờ có thể quay trở lại. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, không thể nào lấp đầy khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh. Anh biết, anh đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình, nhìn về một quá khứ đã lỡ và một tương lai không còn hình bóng cô.
Trần Hạo rời khỏi cửa sổ, quay lại bàn làm việc. Anh không bật đèn, chỉ để ánh sáng mờ ảo từ màn hình chiếu rọi căn phòng. Anh ngồi xuống, đôi mắt vẫn đăm chiêu nhìn vào khoảng không vô định. Có lẽ, đã đến lúc anh phải đối mặt với sự thật rằng, không phải mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền, và không phải mọi sai lầm đều có thể sửa chữa. Lê An đã tìm thấy bình yên, và anh, anh vẫn đang miệt mài kiếm tìm ý nghĩa cho cuộc đời mình, giữa bộn bề thành công và nỗi trống rỗng không tên. Anh biết, dù có đạt được bao nhiêu đỉnh cao nữa, nỗi day dứt về cô, về những gì đã không thể nói, vẫn sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh.
***
Đêm đã về khuya, không gian trong căn phòng khách nhỏ của Lê An bỗng trở nên ấm áp hơn bao giờ hết, không chỉ bởi ánh đèn vàng dịu hắt ra từ chiếc chụp đèn bằng giấy gạo, mà còn bởi sự gần gũi, chân thành toát ra từ Nguyễn Hoàng Huy. Bên ngoài, những cơn gió nhẹ mang theo hơi sương mát lành luồn qua khe cửa, tiếng côn trùng rả rích vọng lại từ khu vườn sau nhà, tạo nên một bản nhạc nền êm đềm cho cuộc trò chuyện của hai người. Mùi cơm tối còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi tinh dầu sả thoang thoảng từ cây nến nhỏ trên bàn trà, khiến lòng Lê An nhẹ nhõm đến lạ.
Nguyễn Hoàng Huy đang ngồi đối diện cô trên chiếc ghế sofa cũ kỹ nhưng sạch sẽ, đôi mắt anh nhìn thẳng vào cô, chứa đựng một sự nghiêm túc và kiên định hiếm thấy ở người đàn ông vốn hay cười đùa, thoải mái này. Bàn tay anh khẽ đặt lên tay Lê An, một cử chỉ nhẹ nhàng nhưng đủ để truyền đi hơi ấm và sự vững chãi. Lê An cảm nhận rõ từng thớ thịt trên mu bàn tay anh, từng đường gân xanh ẩn hiện, và một cảm giác an toàn quen thuộc bỗng ùa về. Cô lắng nghe anh nói, từng lời, từng chữ đều rõ ràng, rành mạch, không một chút ngập ngừng.
"Anh biết em đã trải qua nhiều điều," Huy bắt đầu, giọng anh trầm ấm, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. "Những chuyện không vui, những tổn thương. Anh không biết hết, nhưng anh cảm nhận được. Và anh hứa, từ giờ trở đi, em sẽ không bao giờ phải một mình đối mặt với bất cứ điều gì nữa. Anh muốn là bến đỗ vững chắc nhất của em."
Lê An khẽ giật mình. Những lời này, chưa từng có ai nói với cô một cách trực diện và chân thành đến thế. Trần Hạo, dù có quan tâm cô đến mấy, cũng chỉ là những cử chỉ thầm lặng, những lời hỏi han vu vơ không bao giờ chạm đến cốt lõi của vấn đề. Anh chưa bao giờ dám nói ra những lời hứa hẹn về một tương lai chung, về một bến đỗ an yên. Chính cái "lời nói không thành" ấy đã tạo nên một "khoảng cách vô hình" giữa họ, để rồi cuối cùng, mọi thứ đều "chậm một nhịp". Giờ đây, nghe Huy nói, Lê An cảm thấy như một tảng băng trong lòng mình đang dần tan chảy. Anh không chỉ nói, mà ánh mắt anh, cách anh siết nhẹ tay cô, đều khẳng định từng lời anh thốt ra.
"Anh biết, nói thì dễ, làm mới khó," Huy tiếp tục, như đọc được suy nghĩ trong lòng cô. "Nhưng anh muốn em biết, anh nghiêm túc. Anh đã suy nghĩ rất nhiều về chúng ta, về tương lai. Về cái chuyện... anh đã chuẩn bị cho em một điều đặc biệt. Chắc chắn em sẽ thích. Anh muốn tự tay mình làm mọi thứ, để em biết anh nghiêm túc đến thế nào."
Một nụ cười nhẹ nở trên môi Lê An, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt cô là sự xúc động và một chút tò mò. "Điều đặc biệt" mà Huy nhắc đến khiến cô liên tưởng đến những hành động bí mật, những lời nói úp mở của anh trong suốt mấy tuần qua. Anh thường xuyên biến mất một cách khó hiểu, hay lén lút gọi điện thoại, và thi thoảng lại cười tủm tỉm khi cô hỏi. Ban đầu, cô chỉ nghĩ đó là những biểu hiện đáng yêu của một người đang yêu, nhưng giờ đây, lời nói của anh đã xua tan mọi nghi hoặc, thay vào đó là sự mong chờ và một niềm tin mãnh liệt.
Lê An khẽ siết nhẹ lại bàn tay Huy, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. "Anh ấy... thực sự rất khác Hạo," cô thầm nghĩ, giọng nói nội tâm nhẹ như gió thoảng. "Anh ấy nói ra tất cả những điều mà Hạo chưa bao giờ dám. Anh ấy cho mình sự an toàn mà mình luôn tìm kiếm." Không phải là một sự so sánh có chủ đích hay trách móc, mà là một sự nhận định bình thản về những gì đã qua và những gì đang có. Trái tim cô, sau bao nhiêu năm gánh chịu những nỗi buồn thầm lặng và những chờ đợi mỏi mòn, giờ đây đã tìm thấy một sự bình yên đến lạ. Một sự bình yên không mãnh liệt, không cuồng nhiệt như những giấc mơ tuổi trẻ, nhưng lại bền vững và chân thật như dòng sông chảy qua thị trấn, êm đềm nhưng không ngừng nghỉ.
Cô ngước nhìn anh, đôi mắt đen láy phản chiếu ánh đèn vàng. "Em tin anh," cô nói, giọng nhẹ nhàng, ấm áp, một nụ cười thanh thản nở trên môi. Đó là một lời nói chân thành, không chút giả dối, một sự chấp nhận hoàn toàn. Đối với Lê An, niềm tin này không dễ dàng có được. Nó được xây dựng từ những ngày tháng Huy kiên nhẫn bên cô, từ những hành động chu đáo, từ cách anh luôn đặt cô lên hàng đầu. Anh đã lấp đầy những khoảng trống mà Trần Hạo vô tình bỏ lại, không phải bằng cách quên đi quá khứ, mà bằng cách xây dựng một hiện tại vững chắc, nơi cô có thể cảm thấy được yêu thương và bảo vệ.
Huy mỉm cười, ánh mắt anh lấp lánh niềm hạnh phúc. Anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, một cử chỉ dịu dàng đầy trân trọng. Đối với anh, niềm tin của Lê An là một món quà vô giá, một minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của anh. Trong sâu thẳm, anh biết Lê An đã từng có một hình bóng khác trong trái tim, nhưng anh không sợ hãi. Anh tin vào tình yêu của mình, vào sự chân thành mà anh dành cho cô, và anh biết rằng, thời gian và sự kiên định sẽ xóa nhòa mọi vết sẹo. Mùi hoa nhài từ khu vườn bên ngoài bay vào, hòa quyện với hương sả, tạo nên một mùi hương đặc trưng của những đêm hè thanh bình ở thị trấn ven sông. Lê An tựa nhẹ đầu vào vai Huy, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh, lắng nghe nhịp thở đều đặn của anh. Cô biết, mình đã tìm thấy bến đỗ. Có thể đó không phải là bến đỗ trong mơ, nhưng nó là bến đỗ thực tại, an yên và tràn đầy yêu thương.
***
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê sang trọng ở trung tâm thành phố, cách thị trấn ven sông hàng trăm cây số, Trần Hạo đang chìm đắm trong một nỗi cô đơn lạnh lẽo. Ngoài trời, những cơn gió cuối thu mang theo hơi lạnh se sắt, làm những tán cây bàng bên vỉa hè xào xạc. Ánh đèn vàng ấm áp từ bên trong quán hắt ra, rọi sáng những hạt mưa li ti còn đọng trên kính cửa sổ, tạo nên một khung cảnh huyền ảo nhưng cũng đầy xa cách. Mùi cà phê rang xay đậm đặc quyện cùng hương bánh ngọt thoang thoảng, một mùi hương dễ chịu nhưng không đủ để xua đi sự trống rỗng đang gặm nhấm tâm hồn anh.
Trần Hạo ngồi ở một góc khuất, chiếc ghế bọc da màu nâu trầm ôm lấy cơ thể anh. Ly cà phê đen đã vơi một nửa, nguội lạnh tự bao giờ. Anh vừa kết thúc một cuộc họp quan trọng, một hợp đồng triệu đô vừa được ký kết, mang lại danh tiếng và lợi nhuận khổng lồ cho công ty của anh. Nhưng thay vì cảm thấy hân hoan hay hài lòng, anh chỉ thấy một sự mệt mỏi và trống rỗng không tên. Cái cảm giác ấy, như một bóng ma dai dẳng, cứ đeo bám anh từ khi anh trở về từ buổi họp mặt bạn bè đêm qua. Thành công vật chất mà anh đang nắm giữ, không thể nào lấp đầy kho��ng trống mênh mông trong tâm hồn anh.
Bỗng nhiên, một giai điệu quen thuộc, mộc mạc và sâu lắng, vang lên từ hệ thống loa của quán. Đó là một bản ballad cũ, một bài hát từng rất thịnh hành vào những năm cấp ba của anh và Lê An. Giai điệu nhẹ nhàng, da diết như một lời thì thầm của quá khứ, len lỏi vào từng ngóc ngách tâm trí anh.
Trần Hạo từ từ đặt ly cà phê xuống, tiếng cốc chạm nhẹ vào đĩa sứ khô khốc giữa không gian tĩnh lặng của góc quán. Mắt anh đờ đẫn nhìn về phía cửa sổ lớn, nơi những ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao rơi rớt trên mặt đất. "Bài hát này... là bài An thích nghe nhất thời đó," anh độc thoại nội tâm, giọng nói trầm buồn vang vọng trong tâm trí, mang theo nỗi hoài niệm xa xăm. "Mỗi lần đi học về, mình lại cùng nhau hát nghêu ngao trên con đường làng, bên bờ sông cũ."
Ký ức ùa về như một dòng thác lũ, cuốn anh vào miền dĩ vãng. Anh nhớ những buổi chiều tan trường, hai đứa đạp xe song song trên con đường đất đỏ, tiếng cười đùa vang vọng khắp những cánh đồng lúa xanh mướt. Anh nhớ những đêm trăng sáng, họ ngồi bên bờ sông, cùng nhau ngắm sao và hát những câu hát vu vơ. Lê An khi ấy, với mái tóc dài xõa ngang vai, nụ cười trong trẻo và đôi mắt lấp lánh, đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc đời anh. Cô luôn là người duy nhất thực sự hiểu anh, đọc được những suy nghĩ thầm kín nhất của anh, ngay cả khi anh không nói một lời.
"Nếu như ngày đó, anh đã nói sớm hơn một chút...", anh thầm thì, nhưng lời nói ấy chỉ như một làn khói mỏng tan biến vào không khí. "Nếu như ngày đó, anh đã không để những 'lời nói không thành' ấy mãi mãi chìm trong im lặng, thì có lẽ mọi chuyện đã khác." Nỗi tiếc nuối ấy, như một vết sẹo sâu thẳm, lại nhói lên. Nó không phải là một cơn đau dữ dội, mà là một sự day dứt âm ỉ, gặm nhấm anh từ bên trong. Anh đứng lặng như pho tượng, cơ thể bất động, nhưng tâm trí anh lại đang quay cuồng trong dòng xoáy của những kỷ niệm. Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng ly tách lanh canh từ quầy pha chế, tất cả đều trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho giai điệu và những hình ảnh trong quá khứ.
Cô gái phục vụ với mái tóc buộc cao, nhanh nhẹn đi ngang qua, mang theo một khay đầy những ly cà phê mới. Cô thoáng nhìn thấy Trần Hạo, nhận ra vị khách quen thuộc nhưng hôm nay lại có vẻ khác lạ. Anh không hề chạm vào điện thoại, cũng không xem tài liệu, chỉ đứng đó, nhìn xa xăm với ánh mắt trống rỗng. Cô khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục công việc của mình, để lại anh một mình trong thế giới nội tâm đầy dằn vặt.
Thành công này, liệu có ý nghĩa gì khi không có cô ấy để chia sẻ? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp lẫy lừng, nhưng tất cả những điều đó chỉ khiến "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày càng lớn hơn. Anh đã có tất cả mọi thứ trên đời, trừ thứ anh thực sự khao khát: một tình yêu trọn vẹn, một mái ấm. Anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, đánh đổi trái tim mình để chạy theo danh vọng, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự "chậm một nhịp" của mình.
Bài hát kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không gian và trong tâm hồn Trần Hạo. Anh vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng sống giữa dòng chảy thời gian. Nỗi day dứt về cô, về những gì đã không thể nói, vẫn sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh. Anh biết, anh đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình, nhìn về một quá khứ đã lỡ và một tương lai không còn hình bóng cô. Giữa bộn bề thành công và nỗi trống rỗng không tên, Trần Hạo nhận ra rằng, có những thứ, dù có bao nhiêu tiền bạc và quyền lực cũng không thể mua lại được. Đó là thời gian, là cơ hội, và là một tình yêu đã từng ở rất gần.
Bản truyện chính thức do Long thiếu sáng tác, độc quyền trên truyen.free.