Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 479: Lời Hứa Trên Giấy Trắng, Nỗi Đau Hằn Sâu

Tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng ly tách lanh canh từ quầy pha chế, tất cả đều trở nên mờ nhạt, nhường chỗ cho giai điệu và những hình ảnh trong quá khứ. Cô gái phục vụ với mái tóc buộc cao, nhanh nhẹn đi ngang qua, mang theo một khay đầy những ly cà phê mới. Cô thoáng nhìn thấy Trần Hạo, nhận ra vị khách quen thuộc nhưng hôm nay lại có vẻ khác lạ. Anh không hề chạm vào điện thoại, cũng không xem tài liệu, chỉ đứng đó, nhìn xa xăm với ánh mắt trống rỗng. Cô khẽ lắc đầu, rồi tiếp tục công việc của mình, để lại anh một mình trong thế giới nội tâm đầy dằn vặt. Thành công này, liệu có ý nghĩa gì khi không có cô ấy để chia sẻ? Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh. Anh đã xây dựng một đế chế vững chắc, một sự nghiệp lẫy lừng, nhưng tất cả những điều đó chỉ khiến "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An ngày càng lớn hơn. Anh đã có tất cả mọi thứ trên đời, trừ thứ anh thực sự khao khát: một tình yêu trọn vẹn, một mái ấm. Anh đã đánh đổi tuổi thanh xuân, đánh đổi trái tim mình để chạy theo danh vọng, và giờ đây, anh phải trả giá cho sự "chậm một nhịp" của mình. Bài hát kết thúc, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại trong không gian và trong tâm hồn Trần Hạo. Anh vẫn đứng đó, bất động, như một bức tượng sống giữa dòng chảy thời gian. Nỗi day dứt về cô, về những gì đã không thể nói, vẫn sẽ mãi là một phần không thể xóa bỏ trong cuộc đời anh. Anh biết, anh đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng lại đứng một mình, nhìn về một quá khứ đã lỡ và một tương lai không còn hình bóng cô. Giữa bộn bề thành công và nỗi trống rỗng không tên, Trần Hạo nhận ra rằng, có những thứ, dù có bao nhiêu tiền bạc và quyền lực cũng không thể mua lại được. Đó là thời gian, là cơ hội, và là một tình yêu đã từng ở rất gần.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời trên thị trấn ven sông quen thuộc. Những tia nắng cuối ngày đổ dài trên mặt nước, lấp lánh như dát vàng, vẽ nên một bức tranh lãng mạn đến nao lòng. Gió nhẹ nhàng lùa qua những tán cây cổ thụ ven bờ, mang theo mùi phù sa quen thuộc và hơi nước mát lành từ dòng sông. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, đều đặn như một nhịp thở chậm rãi của tự nhiên, hòa cùng tiếng chim chiều ríu rít gọi đàn, tạo nên một bản hòa ca bình yên đến lạ. Lê An đứng đó, mái tóc dài khẽ bay trong gió, đôi mắt dõi theo dòng nước trôi lững lờ. Lòng cô, dù đã trải qua bao nhiêu giông bão, vẫn luôn tìm thấy sự an ủi nơi đây, nơi gắn liền với cả tuổi thơ và những ký ức không thể xóa nhòa. Nhưng hôm nay, cảm giác ấy không còn là sự day dứt về quá khứ, mà là một niềm hy vọng mong manh về tương lai.

Nguyễn Hoàng Huy đứng bên cạnh cô, ánh mắt anh tràn đầy sự chân thành và kiên định. Anh nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô, hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang, xua đi chút se lạnh của gió chiều. Lê An quay sang nhìn anh, trong lòng dâng lên một dự cảm về điều gì đó sắp xảy đến, một điều bất ngờ mà anh đã lấp lửng từ mấy ngày nay. Khu đất trống trước mặt họ, nơi cỏ dại mọc lúp xúp và vài cây cổ thụ sừng sững đứng đó như những chứng nhân của thời gian, bỗng trở nên thiêng liêng và ý nghĩa lạ thường dưới ánh chiều tà.

Huy hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở chiếc cặp da anh vẫn luôn mang theo, rút ra một cuộn giấy được buộc cẩn thận bằng một sợi ruy băng màu xanh. Anh chậm rãi trải cuộn giấy ra trước mắt Lê An, tựa như đang mở ra một trang mới trong câu chuyện cuộc đời họ. Đó là một bản thiết kế, từng đường nét được vẽ tỉ mỉ, phác họa một ngôi nhà nhỏ ấm cúng. Ngôi nhà có mái ngói đỏ tươi, những khung cửa sổ lớn nhìn ra sông, một ban công nhỏ xinh xắn để đặt vài chậu hoa, và một khu vườn be bé bao quanh, nơi cô có thể trồng những loài hoa mình yêu thích. Từng chi tiết, từ chiếc cổng gỗ mộc mạc đến lối đi lát đá cuội, đều gợi lên một không gian sống mơ ước, một bến đỗ an yên mà Lê An đã từng vô tình nhắc đến trong những lần trò chuyện vu vơ.

Lê An ngỡ ngàng nhìn bản thiết kế, đôi mắt cô mở to vì kinh ngạc. Hình ảnh ngôi nhà hiện lên rõ nét trong tâm trí cô, tựa như nó đã thực sự tồn tại ở đây, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ này. Cô không khỏi đưa tay khẽ chạm vào những đường vẽ chì, cảm nhận sự tâm huyết và tỉ mỉ trong từng nét vẽ. Cô nhớ lại những lần mình từng kể cho Huy nghe về ngôi nhà mơ ước của mình, một nơi không quá xa hoa, nhưng đủ ấm cúng và yên bình, có thể nhìn ra dòng sông và trồng những luống hoa nhỏ. Anh đã lắng nghe, không bỏ sót một chi tiết nào, và giờ đây, anh biến giấc mơ ấy thành hiện thực, một cách chân thành và bất ngờ đến vậy.

“An à,” Nguyễn Hoàng Huy lên tiếng, giọng anh trầm ấm và đầy kiên định, “anh đã mua mảnh đất này. Anh biết em luôn muốn một ngôi nhà nhỏ ven sông, có một khu vườn để trồng hoa... Anh đã nhờ kiến trúc sư phác thảo theo những gì em từng kể.” Anh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua gương mặt đang ngập tràn cảm xúc của Lê An, rồi lại nhìn về phía dòng sông đang phản chiếu ánh hoàng hôn. “Anh muốn xây dựng tương lai của chúng ta ở đây, cùng em.”

Lời nói của anh như một dòng suối mát lành chảy vào trái tim đang khô cằn của Lê An. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, cô đã từng chờ đợi, từng hy vọng vào những "lời nói không thành", vào những cam kết không được bày tỏ. "Nếu như ngày đó," những suy nghĩ ấy từng ám ảnh cô, nhưng giờ đây, trước sự chân thành và hành động cụ thể của Huy, những vết sẹo cũ dường như được xoa dịu. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Lê An, không phải vì đau khổ hay tiếc nuối, mà là vì xúc động tột độ, vì cảm giác được yêu thương và trân trọng sâu sắc. Cô nhìn bản thiết kế một lần nữa, rồi đưa ánh mắt đẫm lệ nhìn thẳng vào Huy, trong cổ họng như có gì đó nghẹn lại, không thể nói thành lời.

“Huy... Anh...” Lê An cố gắng lên tiếng, giọng cô run rẩy và nghẹn ngào. “Sao anh lại làm vậy? Em... Em không biết phải nói gì nữa...” Cô lắc đầu nhẹ, đôi môi mím chặt để cố kìm nén những giọt nước mắt cứ chực trào ra. Trong suốt cuộc đời mình, cô chưa bao giờ nhận được một sự quan tâm nào cụ thể, chân thành và thấu đáo đến vậy. Nó không phải là những lời hứa hẹn mơ hồ, mà là một hành động cụ thể, một kế hoạch rõ ràng cho tương lai của họ.

Nguyễn Hoàng Huy nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô, siết nhẹ như một lời trấn an, một lời khẳng định. Ánh mắt anh tràn đầy sự dịu dàng và kiên nhẫn. “Anh muốn em có một bến đỗ thực sự, một nơi để gọi là nhà. Anh muốn em được hạnh phúc, bình yên bên anh.” Anh khẽ vuốt ve mu bàn tay cô, như đang truyền đi tất cả những tình cảm chân thành nhất của mình. Anh hiểu rằng Lê An đã trải qua nhiều tổn thương, và điều cô cần nhất chính là sự an toàn, sự cam kết và một mái nhà để nương tựa. Ngôi nhà này, không chỉ là gạch đá, mà còn là biểu tượng cho sự ổn định, cho niềm tin anh dành cho cô, và cho tương lai chung của họ.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự e dè, mọi nỗi lo âu trong Lê An tan biến. Cô không còn cảm thấy cái "khoảng cách vô hình" đã từng ngăn cách cô với quá khứ, hay sự "chậm một nhịp" đã khiến cô bỏ lỡ những điều quan trọng. Điều cô cảm nhận được lúc này là sự ấm áp, an toàn và một niềm tin vững chắc rằng mình đã tìm thấy đúng người, đúng bến đỗ. Cô ôm chặt lấy Huy, vùi mặt vào vai anh, để những giọt nước mắt hạnh phúc thấm ướt vạt áo anh. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi hương quen thuộc của anh, tất cả đều mang lại cho cô một cảm giác bình yên đến lạ lùng. Đây chính là nơi cô thuộc về, là nơi cô có thể gạt bỏ mọi gánh nặng, mọi nỗi buồn để bắt đầu một cuộc sống mới, một tương lai mà cô chưa từng dám mơ tới. Trong vòng tay anh, Lê An cảm thấy mình được chở che, được yêu thương một cách trọn vẹn nhất. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ sông, tiếng gió rì rào qua tán lá, và ánh hoàng hôn rực rỡ kia dường như cũng đang cùng cô chúc phúc cho một khởi đầu mới, một tương lai tươi sáng đang chờ đợi.

***

Đêm đã về khuya, thị trấn chìm vào sự tĩnh lặng quen thuộc. Tiếng gió nhẹ luồn qua cửa sổ, mang theo chút hơi sương đêm và hương hoa từ khu vườn nhỏ. Đôi khi, tiếng côn trùng đêm lại cất lên một khúc ca rả rích, làm tăng thêm sự yên bình của không gian. Lê An ngồi một mình bên cửa sổ, ngắm nhìn bầu trời đêm thăm thẳm, nơi những vì sao lấp lánh như những viên kim cương được rải vương vãi trên tấm màn nhung đen. Trong tay cô là bản thiết kế ngôi nhà nhỏ mà Huy đã trao cho cô chiều nay. Từng đường nét, từng chi tiết trên bản vẽ, dưới ánh đèn vàng dịu của căn phòng, dường như trở nên sống động hơn bao giờ hết. Cô miết nhẹ đầu ngón tay lên những nét vẽ, cảm nhận sự hiện hữu của một giấc mơ đang dần trở thành hiện thực.

Lòng cô vẫn còn bàng hoàng và xúc động trước hành động của Huy. Anh không chỉ nói, anh còn hành động. Anh không chỉ hứa hẹn, anh còn biến lời hứa thành một kế hoạch cụ thể, một bản thiết kế rõ ràng cho tương lai của họ. Sự tỉ mỉ trong từng chi tiết, từ vị trí của cửa sổ nhìn ra sông cho đến khu vườn nhỏ cô hằng ao ước, tất cả đều thể hiện sự quan tâm sâu sắc và thấu hiểu của anh dành cho cô. Cô biết, để có được bản thiết kế này, anh đã phải mất rất nhiều thời gian và tâm huyết. Anh đã lắng nghe cô, đã ghi nhớ từng lời cô nói, từng giấc mơ nhỏ bé mà cô từng vô tình tiết lộ.

"Thật sự... mình đã tìm thấy rồi sao?" Lê An tự nhủ, giọng thì thầm, lạc đi trong không gian tĩnh lặng của đêm. Cô ngước nhìn lên bầu trời, đôi mắt long lanh một niềm hạnh phúc dâng trào. "Bến đỗ bình yên mà mình hằng mong ước... Anh ấy đã thực sự lắng nghe, thực sự hiểu mình." Cô khẽ mỉm cười, nụ cười thanh thoát và mãn nguyện. Bao nhiêu năm tháng trôi qua, cô đã từng lạc lối giữa những "khoảng cách vô hình", từng mệt mỏi với những "lời nói không thành". Cô từng nghĩ rằng, có lẽ mình sẽ không bao giờ tìm thấy một nơi chốn nào để trái tim mình có thể hoàn toàn tin tưởng và nương tựa.

Nhưng giờ đây, mọi lo lắng, mọi vết thương lòng từ quá khứ dường như đã tan biến trước sự chân thành và tình yêu hiện tại. Hành động của Huy không chỉ là một món quà, mà còn là một lời khẳng định mạnh mẽ, một cam kết vững chắc cho tương lai. Nó là minh chứng cho thấy cô đã không "sai một bước" khi chọn tin tưởng vào anh, vào mối quan hệ này. Cô cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một niềm tin vững chắc vào tương lai bên người đàn ông này. Ngôi nhà trên bản vẽ không còn chỉ là một giấc mơ, mà nó là biểu tượng của một cuộc sống mới, một mái ấm thực sự, nơi cô có thể là chính mình, nơi cô được yêu thương và che chở.

Lê An vuốt ve bản thiết kế, ánh mắt mơ màng nhìn ra ngoài cửa sổ. Mùi hương hoa thoang thoảng từ vườn, mùi trà thảo mộc dịu nhẹ từ chiếc cốc đặt trên bàn, tất cả đều góp phần tạo nên một bầu không khí ấm cúng, yên bình. Cô khẽ tựa đầu vào khung cửa sổ, nhắm mắt lại, cảm nhận sự an toàn tuyệt đối đang bao trùm lấy mình. Cô không còn phải day dứt về "nếu như ngày đó", không còn phải tiếc nuối về những gì đã "chậm một nhịp". Quá khứ đã ở lại phía sau, và trước mắt cô là một tương lai tươi sáng, được xây dựng bằng tình yêu, sự chân thành và những kế hoạch cụ thể. Cô đã buông bỏ được những ám ảnh cũ, và giờ đây, trái tim cô hoàn toàn rộng mở để đón nhận hạnh phúc. Nụ cười trên môi cô càng lúc càng rạng rỡ, một nụ cười của sự biết ơn, của niềm hạnh phúc trọn vẹn. Cô biết, mình đã tìm thấy bến đỗ cuối cùng, nơi cô có thể yên tâm gửi gắm cả cuộc đời.

***

Đêm khuya, thành phố vẫn không ngủ, nhưng ở độ cao của căn hộ penthouse xa hoa này, mọi âm thanh ồn ào dường như đều bị nuốt chửng bởi sự tĩnh mịch. Trần Hạo ngồi lặng lẽ bên cửa sổ kính lớn, ly rượu vang đỏ sóng sánh trong tay, phản chiếu ánh đèn lấp lánh của thành phố bên dưới. Những tòa nhà chọc trời vươn cao, hàng triệu ánh đèn nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi rớt trên mặt đất, tạo nên một khung cảnh tráng lệ, nhưng không thể xua tan sự trống rỗng và lạnh lẽo đang bao trùm lấy anh. Căn hộ của anh, được thiết kế theo phong cách tối giản Bắc Âu, với tông màu xám, trắng, đen chủ đạo, toát lên vẻ sang trọng nhưng cũng lạnh lẽo đến lạ thường. Mùi gỗ mới, mùi da thuộc cao cấp và mùi nước hoa nam tính hòa quyện trong không khí, nhưng cũng chẳng thể lấp đầy cái khoảng trống mênh mông trong tâm hồn anh.

Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng từ hệ thống âm thanh thông minh vang lên, một giai điệu du dương, buồn bã, như đang đồng điệu với tâm trạng của anh. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, biểu tượng của thành công và địa vị, nhấp nháy dưới ánh đèn, nhưng giờ đây nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi đi vô ích, về những cơ hội đã mất. Anh nhớ lại bài hát cũ đã vang lên trong quán cà phê chiều nay, bài hát đã đánh thức những ký ức ngủ quên về Lê An. Anh nhớ nụ cười trong trẻo của cô, đôi mắt lấp lánh và những buổi chiều tan trường đạp xe trên con đường làng, bên bờ sông cũ. Tất cả những hình ảnh ấy, giờ đây, chỉ còn là những mảnh vỡ của quá khứ, những tiếc nuối không thể nào bù đắp.

Một cảm giác đau nhói, cay đắng dâng lên, nhấn chìm anh vào sự hối tiếc. Nó không phải là một cơn đau dữ dội, mà là một sự day dứt âm ỉ, gặm nhấm anh từ bên trong. Anh đã có tất cả, danh vọng, tiền bạc, địa vị, nhưng tất cả những điều đó đều trở nên vô nghĩa khi anh phải đối mặt với nó một mình. Cái "khoảng cách vô hình" giữa anh và Lê An không phải do địa lý, mà do chính sự e dè, do những "lời nói không thành" của anh. Anh đã quá bận rộn chạy theo danh vọng, đã quá sợ hãi để bày tỏ cảm xúc, để rồi bỏ lỡ người con gái mà anh thực sự yêu thương.

“Thời gian... không thể quay lại,” Trần Hạo thầm thì, giọng anh trầm khẽ, lạc đi trong không gian rộng lớn. Anh siết chặt ly rượu trong tay, cảm nhận sự lạnh lẽo của thủy tinh. “Những gì đã mất... mãi mãi là mất. Thành công này... có ý nghĩa gì khi không có em ở bên?” Câu hỏi ấy cứ xoáy sâu vào tâm trí anh, không ngừng dằn vặt. Anh đã từng nghĩ rằng, chỉ cần anh thành công, chỉ cần anh có đủ mọi thứ, anh sẽ có thể quay lại và bù đắp cho Lê An. Nhưng giờ đây, anh nhận ra một sự thật phũ phàng: tình yêu không phải là một món hàng có thể mua lại bằng tiền bạc hay danh vọng.

Anh nhìn ra khoảng không vô định bên ngoài cửa sổ, ánh mắt vô hồn. “Mình đã sai... sai ngay từ đầu... Không có đường quay lại nữa rồi.” Anh gục đầu vào lòng bàn tay, cảm nhận sự cô đơn tột cùng và sự thật đau đớn về những gì đã vĩnh viễn mất đi. Hơi lạnh từ ly rượu vang thấm vào da thịt, nhưng không lạnh lẽo bằng trái tim anh lúc này. Anh đã "chậm một nhịp", đã để "nếu như ngày đó" mãi mãi chỉ là một câu hỏi không lời đáp. Lê An đã tìm thấy "bến đỗ" của riêng mình, một bến đỗ mà anh đã không thể mang lại cho cô.

Sự nghiệp lẫy lừng của anh giờ đây chỉ là một vỏ bọc hào nhoáng che giấu một trái tim tan nát. Anh đã từng mơ về một tương lai có cô, về một mái ấm gia đình, nhưng tất cả những giấc mơ ấy giờ đây đều tan biến như khói sương. Anh biết rằng, Lê An đã thực sự buông bỏ quá khứ, cô đã chấp nhận một cuộc sống mới, một hạnh phúc mới bên Nguyễn Hoàng Huy. Và anh, Trần Hạo, người từng là thanh mai trúc mã của cô, giờ đây chỉ còn là một cái bóng mờ nhạt trong ký ức của cô.

Trần Hạo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh hiện rõ một sự chấp nhận đau đớn. Anh đã đấu tranh, đã dằn vặt, nhưng cuối cùng, anh phải thừa nhận rằng thời gian không thể quay ngược, và những gì đã mất sẽ mãi là một phần tiếc nuối không thể bù đắp trong cuộc đời anh. Nỗi đau này không hề biến mất, nó chỉ chuyển hóa thành một sự chấp nhận thầm lặng, một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn anh. Anh đã mất cô, mãi mãi. Và đó là cái giá mà anh phải trả cho sự "chậm một nhịp" của mình. Ly rượu vang trong tay anh giờ đây dường như cũng nhạt nhẽo và vô vị như chính cuộc đời anh lúc này. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Anh chỉ còn lại sự cô đơn, nỗi tiếc nuối và một tương lai không còn hình bóng cô.

Truyện do Long thiếu chấp bút, độc quyền đăng tải tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free