Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 480: Bến Đỗ An Nhiên, Vực Sâu Cô Độc
Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ lớn, rải những vệt vàng óng ả lên sàn gỗ, đánh thức không gian căn nhà của Lê An bằng một sự dịu dàng hiếm có. Không khí trong lành, thoảng mùi hoa lài từ chậu cây nhỏ đặt trên bậu cửa sổ, mang theo cả tiếng chim chuyền cành líu lo ngoài vườn. Đó là một buổi sáng đẹp trời, tựa như bức tranh tĩnh lặng của một thị trấn ven sông yên bình, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn, thảnh thơi hơn.
Lê An ngồi đối diện Nguyễn Hoàng Huy tại chiếc bàn ăn nhỏ đặt cạnh cửa sổ, ánh mắt rạng rỡ của cô dõi theo từng đường nét trên bản thiết kế ngôi nhà. Bản vẽ trải rộng trên mặt bàn, giấy trắng tinh khôi điểm xuyết những nét chì mềm mại, phác họa nên một tổ ấm tương lai. Mùi giấy mới, mùi mực in thoang thoảng hòa quyện với mùi cà phê sữa nóng hổi trên tay Lê An, tạo nên một cảm giác ấm áp và gần gũi lạ thường. Cô đưa ngón tay lướt nhẹ trên bản vẽ, dừng lại ở một khoảng sân nhỏ được tô màu xanh mướt.
“Em thích khu vườn này lắm, Huy ạ,” Lê An cất tiếng, giọng cô nhẹ nhàng mà tràn đầy phấn khởi, đôi mắt long lanh như chứa đựng cả vầng thái dương nhỏ. “Cứ như là mình đang xây dựng một giấc mơ vậy.” Cô mỉm cười, nụ cười thanh thoát và mãn nguyện, một nụ cười mà từ rất lâu rồi, Trần Hạo đã không còn được thấy. Nụ cười ấy giờ đây không còn vương vấn chút hoài niệm hay chờ đợi nào, chỉ còn là sự bình yên thuần túy của một trái tim đã tìm thấy nơi nương náu.
Nguyễn Hoàng Huy khẽ đưa tay che lên bàn tay cô, lòng bàn tay ấm áp và vững chãi, như chính con người anh. Anh nhìn cô đầy trìu mến, ánh mắt anh tràn ngập sự yêu thương và tin tưởng. “Đúng vậy,” anh đáp, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng rất đỗi dịu dàng. “Mọi thứ anh làm đều là để giấc mơ của em thành hiện thực. Em thấy chỗ này thế nào? Có đủ ánh nắng cho những chậu hoa em thích không?” Anh chỉ vào một góc nhỏ trên bản vẽ, nơi có một ô cửa sổ lớn hướng ra ngoài, đón trọn vẹn ánh sáng mặt trời.
Lê An nghiêng đầu nhìn theo, đôi lông mày khẽ chau lại rồi giãn ra, một nét suy tư đáng yêu. “À, chỗ này thì tốt quá rồi. Mấy cây hồng leo chắc sẽ rất hợp ở đây, với lại mấy chậu cẩm tú cầu nữa.” Cô mơ màng nói, trong đầu đã hình dung ra khung cảnh khu vườn nhỏ của mình, rực rỡ sắc hoa và ngập tràn nắng gió. Có lẽ, đây chính là hình ảnh của hạnh phúc, một hạnh phúc đơn giản, chân thành và hữu hình, khác xa với những mong đợi mơ hồ và vô định trong quá khứ.
Cô đặt tay lên bàn tay Huy một lần nữa, lần này là một cái nắm tay thật chặt, như một lời khẳng định không lời. Cô cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay anh, truyền đến tận sâu thẳm trái tim mình. Một cảm giác an toàn, vững chãi bao trùm lấy cô, xua tan đi mọi bất an, mọi lo lắng từng đeo bám.
*Đây rồi.* Cô nghĩ thầm, đôi mắt khẽ nhắm lại trong một thoáng. *Đây chính là bến đỗ bình yên mà mình đã luôn tìm kiếm. Không còn những bất an, không còn những chờ đợi vô vọng. Chỉ có sự hiện diện chân thành và một tương lai rõ ràng.* Những ký ức về một thời thanh xuân ngập tràn những "nếu như ngày đó", những "lời nói không thành" và "khoảng cách vô hình" đã xa xôi đến lạ. Chúng giờ đây chỉ còn là những mảnh vụn không đáng kể trong bức tranh cuộc đời cô, một bức tranh đang được vẽ lại bằng những gam màu tươi sáng và tràn đầy hy vọng.
Huy khẽ siết nhẹ bàn tay cô, như hiểu được dòng suy nghĩ miên man trong lòng cô. Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên mái tóc mềm của Lê An, một cử chỉ ân cần, lặng lẽ nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. “Chúng ta sẽ cùng nhau làm cho nó trở thành nơi đẹp nhất, ấm áp nhất, An à.”
Lê An ngẩng đầu lên, ánh mắt cô tràn ngập sự biết ơn và tin tưởng. Cô gật đầu thật chậm, như muốn khắc ghi từng lời nói, từng cử chỉ của anh vào tâm khảm. “Vâng, em tin là như vậy.” Cả hai cùng nhau cúi xuống bản vẽ, bàn bạc thêm vài chi tiết nhỏ. Huy đề nghị thêm một chiếc ghế đá dưới gốc cây xoài cổ thụ mà Lê An rất thích, để cô có thể ngồi đọc sách vào những buổi chiều mát mẻ. Lê An lại muốn thêm một giàn hoa giấy ở cổng, để mỗi khi trở về, cô đều được chào đón bởi sắc hồng rực rỡ. Mỗi ý tưởng, mỗi nét vẽ thêm vào đều là một mảnh ghép của tương lai, của một cuộc sống mà cả hai cùng nhau vun đắp.
Họ không chỉ phác thảo một ngôi nhà, họ đang kiến tạo một tổ ấm, một cuộc đời. Tiếng chim hót ngoài cửa sổ, mùi hoa lài thoang thoảng, và sự ấm áp từ bàn tay Huy, tất cả hòa quyện lại, tạo nên một buổi sáng đầy đủ, trọn vẹn. Lê An biết mình đã đúng khi lựa chọn dừng lại, khi chấp nhận bước qua những hoài niệm để đón lấy hiện tại. "Chậm một nhịp" của người khác đã vô tình mở ra "bến đỗ" của riêng cô, một bến đỗ mà cô cảm thấy an toàn và được yêu thương trọn vẹn, không một chút nghi ngờ hay dằn vặt. Cô đã không còn là cô gái ngây thơ, chờ đợi bên bờ sông cũ, mà là một người phụ nữ trưởng thành, đang xây dựng hạnh phúc của chính mình.
***
Cùng lúc đó, tại một góc khác của thành phố, nơi những tòa nhà chọc trời vươn lên kiêu hãnh giữa nền trời xám xịt, Trần Hạo đang chìm đắm trong thế giới của những con số và biểu đồ. Chiều muộn, ánh sáng yếu ớt của mặt trời bị những đám mây dày đặc che khuất, tạo nên một bầu không khí âm u, nặng nề, như phản chiếu chính tâm trạng của anh. Gió lớn rít qua khung cửa kính văn phòng tầng 40, tạo nên những âm thanh vù vù đều đặn, lạnh lẽo.
Anh ngồi trước màn hình máy tính lớn, ánh mắt sắc bén lướt qua hàng loạt số liệu phức tạp. Những dòng code, những bảng biểu tài chính nhảy múa trước mắt anh, nhưng tâm trí anh lại không hoàn toàn tập trung. Anh vừa chốt xong một hợp đồng lớn, mang về doanh thu kỷ lục cho công ty, một thành công vang dội mà bất cứ ai cũng phải ngưỡng mộ. Tiếng chuông điện thoại reo liên hồi với những lời chúc mừng từ đối tác, những tin nhắn chúc tụng từ đồng nghiệp.
Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự với ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, bước đến vỗ vai anh. “Lại một thành công vang dội nữa, Hạo,” anh Long nói, giọng đầy tự hào và ngưỡng mộ. “Cậu đúng là thiên tài của phòng chúng ta.” Anh Long khẽ lắc đầu, nụ cười hài lòng nở trên môi.
Trần Hạo chỉ gật đầu nhẹ, giọng anh trầm khẽ, có chút mệt mỏi mà không ai nhận ra. “Cảm ơn anh. Vẫn còn nhiều việc phải làm.” Anh quay lại màn hình máy tính, tiếp tục xem xét những báo cáo còn dang dở. Sự thỏa mãn từ thành công vật chất, từ lời khen ngợi của cấp trên, chỉ thoáng qua như một cơn gió nhẹ rồi nhanh chóng biến mất, nhường chỗ cho một khoảng trống lạnh lẽo, quen thuộc đang gặm nhấm anh từ bên trong.
Hải Yến, đồng nghiệp của Trần Hạo, một cô gái xinh đẹp, thông minh, luôn ăn mặc chỉn chu, đứng cạnh với vẻ ngưỡng mộ không giấu giếm. Ánh mắt cô dõi theo từng cử chỉ của anh, chứa đựng một sự quan tâm đặc biệt. “Anh Hạo, anh không định ăn mừng sao? Mọi người đang đợi ở Skybar đấy.” Giọng cô trong trẻo, có chút mong chờ.
Trần Hạo lắc đầu nhẹ, không ngẩng mặt lên khỏi màn hình. “Tôi còn một vài báo cáo cần hoàn thiện. Mọi người cứ đi trước đi.” Anh gõ phím nhanh thoăn thoắt, cố gắng vùi mình vào công việc, vào những con số khô khan, như thể đó là cách duy nhất để lấp đầy sự trống rỗng trong lòng. Anh nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố đang lên đèn, những ánh đèn đủ màu sắc nhấp nháy như vô vàn vì sao rơi rớt, nhưng anh không tìm thấy bất kỳ niềm vui hay sự kết nối nào. Thành công mà anh từng khao khát, những đỉnh cao mà anh từng chinh phục, giờ đây chỉ mang lại một cảm giác cô đơn tột cùng.
Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp, mặt kính sapphire lấp lánh dưới ánh đèn văn phòng, biểu tượng của thành công và địa vị, nhưng giờ đây nó chỉ nhắc nhở anh về thời gian đã trôi đi vô ích, về những cơ hội đã mất. Nó là một biểu tượng hào nhoáng cho một cuộc sống trống rỗng. Mùi cà phê đen đậm đặc, mùi giấy tờ mới, và mùi nước hoa nam tính cao cấp hòa quyện trong không khí, nhưng không thể xua đi cái cảm giác lạnh lẽo bao trùm lấy anh. Anh cố gắng đẩy lùi những hình ảnh về Lê An, về những buổi chiều tan trường đạp xe trên con đường làng, về những đêm trò chuyện vu vơ bên bờ sông cũ, nhưng chúng cứ như những bóng ma, âm ỉ hiện về mỗi khi anh mất cảnh giác.
Anh Long khẽ nhún vai, dù có chút thất vọng nhưng vẫn mỉm cười. “Thôi được, vậy anh em đi trước. Cậu cứ làm việc đi, nhưng đừng quên nghỉ ngơi đấy nhé, Hạo.”
Hải Yến khẽ thở dài, rồi cũng cùng Anh Long rời đi, để lại Trần Hạo một mình trong không gian rộng lớn của văn phòng. Tiếng gió rít bên ngoài cửa sổ dường như càng mạnh hơn, như tiếng thở dài của chính anh. Anh biết, anh thành công, anh có tiền bạc, có địa vị, nhưng tất cả những điều đó không thể mua lại một nụ cười hồn nhiên, một ánh mắt trong trẻo, hay một vòng tay ấm áp. Anh đã "chậm một nhịp", đã để "nếu như ngày đó" trở thành một câu hỏi không có lời đáp. Và giờ đây, anh đang phải trả giá cho những "lời nói không thành" của mình, cho cái "khoảng cách vô hình" mà anh tự tạo ra. Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy, nhưng cơ hội để có được hạnh phúc thật sự, thì anh đã bỏ lỡ.
***
Khi đêm buông xuống, thành phố chìm trong một màn mưa lất phất, những hạt mưa nhỏ li ti như những giọt nước mắt vô hình rơi xuống, làm mờ đi ánh đèn đường và các biển hiệu quảng cáo rực rỡ. Trần Hạo rời khỏi văn phòng, sự mệt mỏi và cô đơn dường như càng nặng trĩu hơn khi anh bước ra ngoài. Mùi ẩm của đất, mùi mưa hòa lẫn với mùi khói xe và hơi nước, tạo nên một không khí đặc trưng của thành phố về đêm.
Anh ghé vào một quán cà phê quen thuộc, một quán cà phê sang trọng, thiết kế hiện đại với những ánh đèn vàng dịu. Tiếng nhạc jazz nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa, du dương và buồn bã, như một lời thì thầm của nỗi cô đơn. Anh chọn một góc khuất, ngồi xuống chiếc ghế bọc da êm ái, ly cà phê đen đặt trước mặt đã nguội lạnh từ lúc nào. Anh vô thức quan sát những cặp đôi đang cười nói, những nhóm bạn đang trò chuyện rôm rả. Họ có vẻ vui vẻ, ấm áp, tạo thành một sự đối lập gay gắt với sự tĩnh lặng và lạnh lẽo trong lòng anh.
Trần Hạo đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi thấm sâu vào từng thớ thịt. Anh thở dài khe khẽ, một âm thanh lạc lõng giữa những tiếng cười nói xung quanh.
*Quán cà phê thành phố này sang trọng hơn, hiện đại hơn, nhưng sao lại trống rỗng đến vậy?* Anh nghĩ thầm, ánh mắt vô hồn dõi theo những giọt mưa đọng trên ô cửa kính. *Cô ấy… cô ấy có lẽ đang ở một nơi ấm áp hơn, với những câu chuyện khác, những tiếng cười khác.* Hình ảnh Lê An hiện lên trong tâm trí anh, không còn là cô gái chờ đợi đầy u buồn mà là một Lê An bình yên, rạng rỡ bên một người đàn ông khác. Nỗi đau nhói ấy không còn dữ dội như những lần trước, nó đã chuyển hóa thành một sự day dứt âm ỉ, một vết sẹo sâu thẳm.
Anh nhớ lại những quán cà phê nhỏ ven sông ở thị trấn cũ, nơi mùi trà hoa nhài thoang thoảng, nơi tiếng cười giòn tan của Lê An từng vang vọng. Những nơi ấy tuy giản dị nhưng ấm áp, thân thuộc, khác hẳn với sự xa hoa, lạnh lẽo của chốn này. Anh đã từng nghĩ rằng, thành công sẽ mang lại tất cả, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng giờ đây, anh nhận ra một sự thật phũ phàng: càng thành công, khoảng trống ấy lại càng lớn, càng lạnh lẽo. Nó không chỉ là một khoảng trống vật chất, mà là một hố sâu thăm thẳm trong tâm hồn, nơi mà không một thành tựu nào có thể chạm tới.
Anh lại nghĩ về Lê An, về "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy. Anh biết đó là một bến đỗ an toàn, vững chắc, nơi cô được yêu thương và trân trọng. Và anh, người đã từng có cơ hội mang đến cho cô bến đỗ ấy, lại đã "chậm một nhịp", đã để những "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. "Nếu như ngày đó..." câu nói ấy lại vang vọng trong tâm trí anh, một điệp khúc muộn màng, đầy tiếc nuối. Anh biết, những gì đã mất, sẽ mãi mãi là mất.
Trần Hạo đứng dậy, anh không uống hết ly cà phê. Vị đắng chát của nó dường như cũng không còn đủ mạnh để đánh thức anh khỏi sự u uất. Anh bước ra khỏi quán, hòa mình vào màn mưa đêm. Những hạt mưa lạnh buốt chạm vào da thịt, nhưng không lạnh lẽo bằng trái tim anh lúc này. Anh ngước nhìn lên bầu trời đen kịt, nơi ánh đèn thành phố cố gắng xuyên qua màn mưa, nhưng chỉ tạo nên những vệt sáng mờ ảo, vô định.
Nỗi cô đơn thấm đẫm từng hạt mưa, từng cơn gió lạnh. Nó không chỉ là nỗi cô đơn của một người đàn ông thành đạt nhưng không có ai chia sẻ, mà còn là nỗi cô đơn của một trái tim đã đánh mất tình yêu đích thực. Anh sải bước trên con đường ướt át, bước chân nặng trĩu, mỗi bước đi như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó đã vĩnh viễn không còn. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Anh chỉ còn lại sự cô đơn, nỗi tiếc nuối và một tương lai không còn hình bóng cô, một tương lai mà anh phải đối mặt một mình, với vết sẹo "chậm một nhịp" mãi hằn sâu trong tâm hồn. Trần Hạo biết, Lê An đã thực sự buông bỏ quá khứ, và anh cũng phải chấp nhận sự thật đau đớn đó, dù cho trái tim anh vẫn còn day dứt khôn nguôi về "bên bờ sông cũ" của những ngày xưa ấy.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.