Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 481: Bình Yên Nơi Bến Đỗ, Hư Vô Nơi Đỉnh Cao
Trần Hạo sải bước trên con đường ướt át, bước chân nặng trĩu, mỗi bước đi như đang cố gắng tìm kiếm một điều gì đó đã vĩnh viễn không còn. Anh đã có tất cả, nhưng lại chẳng có gì. Anh chỉ còn lại sự cô đơn, nỗi tiếc nuối và một tương lai không còn hình bóng cô, một tương lai mà anh phải đối mặt một mình, với vết sẹo "chậm một nhịp" mãi hằn sâu trong tâm hồn. Trần Hạo biết, Lê An đã thực sự buông bỏ quá khứ, và anh cũng phải chấp nhận sự thật đau đớn đó, dù cho trái tim anh vẫn còn day dứt khôn nguôi về "bên bờ sông cũ" của những ngày xưa ấy. Màn mưa vẫn giăng mắc, phủ lên thành phố một tấm màn mờ ảo, lạnh lẽo, như chính tâm hồn anh lúc này. Anh không biết mình đang đi đâu, chỉ biết mỗi bước chân đều đưa anh rời xa hơn cái quá khứ mà anh không thể níu giữ, và tiến gần hơn đến một tương lai vô định mà anh không chắc liệu mình có thể tìm thấy chút ánh sáng nào hay không.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng vàng óng ả đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, rọi vào gian phòng khách ấm cúng của Lê An, mang theo hơi ấm dịu dàng và mùi hương thoang thoảng của đất trời sau cơn mưa đêm. Lê An đang cùng mẹ, Nguyễn Thị Tư, sắp xếp lại những vật dụng cá nhân trong phòng. Tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của hai mẹ con hòa vào tiếng gió nhẹ lùa qua khe cửa, tạo nên một bản nhạc bình yên, êm ái. Trên chiếc bàn gỗ đặt giữa phòng, một lọ hoa ly trắng tinh khôi đang tỏa hương dìu dịu, lan tỏa khắp không gian, mang đến một cảm giác thanh khiết và nhẹ nhõm. Mùi hương hoa ly quyện cùng mùi cơm mới nấu thoang thoảng từ bếp, gợi lên hình ảnh một buổi sáng gia đình ấm cúng, tràn đầy yêu thương.
Lê An cầm trên tay một khung ảnh gỗ, bên trong là bức ảnh cô và Huy đang mỉm cười rạng rỡ bên bờ biển. Cô nhẹ nhàng dùng một miếng vải mềm lau sạch lớp bụi mỏng bám trên mặt kính. Ánh mắt cô mơ màng nhìn vào bức ảnh, rồi lại lướt qua những món quà nhỏ Huy đã tặng, đặt gọn gàng trên kệ sách: một quyển sách mà cô yêu thích, một chiếc khăn choàng cổ màu xanh ngọc bích mềm mại, và một hộp nhạc nhỏ với giai điệu du dương. Mỗi món đồ đều chứa đựng sự tinh tế và quan tâm của Huy, khiến trái tim cô dâng lên một cảm giác ấm áp, bình yên đến lạ. Cô khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm, mãn nguyện, không còn vương vấn chút ưu tư hay dằn vặt nào của quá khứ. Trong tâm trí cô, hình ảnh ngôi nhà nhỏ ấm cúng với vườn cây xanh mướt mà cô và Huy đã cùng nhau vẽ ra, dần hiện lên rõ nét. Cô hình dung ra những buổi sáng thức dậy cùng nhau, cùng tưới cây, cùng pha trà, và cùng nhau đón những tia nắng đầu tiên. Đó là một viễn cảnh thật đẹp, thật an yên, một bến đỗ mà cô đã tìm kiếm bấy lâu nay.
Nguyễn Thị Tư ngồi bên cạnh, bà tỉ mỉ sắp xếp những cuốn sách cũ vào tủ. Đôi mắt bà hiền từ dõi theo con gái, ánh mắt tràn đầy trìu mến và hạnh phúc. Bà đã trải qua nhiều thăng trầm trong cuộc đời, và hơn ai hết, bà hiểu rõ giá trị của sự bình yên và một bến đỗ vững chắc. Nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi Lê An, nhìn thấy sự thanh thản trong ánh mắt cô, lòng bà nhẹ nhõm vô cùng.
“Mấy món đồ này con cất cẩn thận nhé,” bà nhẹ nhàng nói, giọng nói ấm áp như dòng suối nhỏ chảy qua tai. “Mẹ thấy con vui là mẹ mừng rồi, An ạ. Chú Huy là người tốt, biết lo cho con.”
Lê An quay lại nhìn mẹ, nụ cười trên môi càng thêm tươi tắn. Cô khẽ gật đầu, đặt khung ảnh xuống và nắm lấy bàn tay gầy gầy, ấm áp của mẹ. “Vâng, con biết mà mẹ. Con cũng thấy rất bình yên khi ở bên anh Huy.” Cô siết nhẹ tay mẹ, cảm nhận sự tin tưởng và ủng hộ mà mẹ dành cho mình. “Anh ấy... anh ấy luôn biết cách làm con cảm thấy an toàn, và luôn khiến con tin tưởng vào tương lai.”
Nguyễn Thị Tư vỗ nhẹ lên mu bàn tay con gái, đôi mắt bà ánh lên vẻ thấu hiểu. “Đúng vậy con ạ. Đời người con gái, không cần phải tìm kiếm điều gì quá lớn lao, chỉ cần một người đàn ông biết trân trọng mình, biết mang lại cho mình sự bình yên và một mái ấm vững chắc là đủ rồi.” Bà dừng lại một chút, như đang suy tư. “Ngày xưa, mẹ cũng từng nghĩ nhiều thứ, nhưng giờ thì mẹ hiểu, hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là được ở bên người mình yêu thương, được xây dựng một tổ ấm mà mình hằng mơ ước.”
Lê An lắng nghe lời mẹ nói, từng câu từng chữ như thấm vào tâm can cô. Cô đã từng có những hoài bão, những mơ mộng về một tình yêu lãng mạn, mãnh liệt. Nhưng cuộc đời đã dạy cho cô rằng, sự bình yên và ổn định mới là điều quý giá nhất. Cô đã từng e dè, từng do dự, không dám hoàn toàn mở lòng sau những tổn thương trong quá khứ. Nhưng hành động của Huy, sự chân thành và kiên định của anh đã dần xóa tan mọi rào cản trong lòng cô. Cô nhận ra, Huy chính là bến đỗ bình yên mà cô hằng mong ước, nơi cô có thể gác lại mọi muộn phiền, mọi nỗi buồn của "nếu như ngày đó", và hoàn toàn hướng về phía trước.
“Chúng con đang bàn bạc thêm về bản thiết kế ngôi nhà mẹ ạ,” Lê An tiếp lời, giọng cô tràn đầy sự háo hức. “Anh Huy muốn xây một căn nhà nhỏ thôi, nhưng có đủ không gian cho vườn tược, cho những góc nhỏ mà con thích. Anh ấy còn bảo sẽ làm một cái xích đu dưới gốc cây xoài như con từng kể.”
Nguyễn Thị Tư mỉm cười rạng rỡ. “Thật tốt quá. Căn nhà là tổ ấm, là nơi mình trở về sau những bộn bề. Quan trọng là mình được ở bên người mình yêu thương, và được xây dựng nó bằng cả trái tim.” Bà khẽ thở dài, một tiếng thở dài của sự mãn nguyện. “Mẹ tin con đã có một lựa chọn đúng đắn, An ạ. Hãy cứ tin tưởng vào anh Huy, và sống thật hạnh phúc nhé.”
Lê An gật đầu, ánh mắt cô hướng về khung cửa sổ nơi những tia nắng vẫn đang nhảy múa trên tán lá cây xanh mướt. Cô không còn đấu tranh với quá khứ, không còn so sánh, không còn tiếc nuối. Mọi hình bóng của "bên bờ sông cũ" đã lùi về phía sau, nhường chỗ cho một tương lai tươi sáng, nơi có Huy, nơi có ngôi nhà mơ ước, và nơi có sự bình yên thật sự. Cô biết, mình đã tìm thấy hạnh phúc, một hạnh phúc giản dị nhưng bền vững, không phải vì tình yêu mãnh liệt đến cháy bỏng, mà vì sự tin tưởng, sự quan tâm và một bến đỗ an yên.
---
Cùng lúc đó, tại một tòa nhà chọc trời giữa lòng thành phố, nơi ánh nắng chiều muộn vẫn còn vương vấn trên những tấm kính phản chiếu, Trần Hạo đang ngồi trước màn hình máy tính. Tiếng máy tính gõ lạch cạch từ các bàn làm việc khác, tiếng điện thoại reo nhẹ vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng điều hòa không khí chạy đều, tạo nên một bản giao hưởng của sự bận rộn và chuyên nghiệp. Mùi cà phê thoang thoảng từ pantry, mùi giấy mới từ những tập tài liệu chồng chất và mùi nước hoa cao cấp từ các đồng nghiệp tạo nên một không gian làm việc đặc trưng của giới văn phòng. Bầu không khí căng thẳng nhưng tràn đầy năng lượng, nơi mỗi cá nhân đều đang chạy đua với thời gian và những mục tiêu đã định.
Trần Hạo hoàn tất báo cáo cuối cùng của một dự án nhỏ nhưng quan trọng. Anh chỉnh sửa từng con số, từng câu chữ với sự tỉ mỉ và chuyên nghiệp. Màn hình máy tính phản chiếu ánh sáng lên khuôn mặt anh, che đi phần nào sự mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt. Anh gõ phím kết thúc, một cảm giác hài lòng thoáng qua dâng lên.
Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, đi đến bên bàn làm việc của anh. Anh Long là một người đàn ông cao ráo, ăn mặc lịch sự, ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện. Anh vỗ nhẹ vào vai Trần Hạo, một cử chỉ quen thuộc thể hiện sự tin tưởng và đánh giá cao.
“Làm tốt lắm, Hạo,” Anh Long nói, giọng điệu tự nhiên nhưng đầy uy quyền. “Dự án này tuy nhỏ nhưng rất quan trọng đối với kế hoạch dài hạn của công ty. Cậu là người anh có thể tin tưởng.”
Trần Hạo ngước lên, nở một nụ cười xã giao, chuẩn mực. “Cảm ơn anh. Em chỉ làm đúng phần việc của mình.” Giọng anh trầm, có phần hờ hững, không bộc lộ quá nhiều cảm xúc, dù trong lòng đang có một chút tự hào. Anh nhận lời khen với vẻ điềm tĩnh, nhưng trong sâu thẳm, anh không cảm thấy sự hân hoan, phấn khích như lẽ ra phải có. Cảm giác thành tựu nhanh chóng tan biến, để lại một khoảng trống mơ hồ, một sự vô vị đến lạ thường. Anh đã đạt được mục tiêu, đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, nhưng cảm giác trống rỗng ấy vẫn cứ đeo bám, dai dẳng. Nó không phải là sự mệt mỏi thể chất, mà là một sự mệt mỏi của tâm hồn, một sự thiếu hụt mà không một thành công nào có thể lấp đầy.
Anh tắt máy tính, ánh mắt vô hồn nhìn ra cửa sổ văn phòng cao tầng. Thành phố đang lên đèn, những tòa nhà chọc trời rực rỡ ánh sáng như những khối pha lê khổng lồ. Xe cộ ken đặc trên những con đường, tạo thành những dải lụa sáng lấp lánh trong màn đêm. Cảnh tượng tráng lệ, sôi động ấy lẽ ra phải khiến anh cảm thấy tự hào, cảm thấy mình là một phần của guồng quay vĩ đại này. Nhưng không, anh chỉ thấy mình lạc lõng, nhỏ bé giữa biển người, giữa mê cung ánh sáng và âm thanh. Anh đã có được sự nghiệp mà nhiều người mơ ước, nhưng anh lại chẳng có ai để chia sẻ niềm vui, chẳng có ai để cùng ngắm nhìn thành phố rực rỡ này.
Anh nhớ lại những lúc anh và Lê An ngồi bên bờ sông cũ của thị trấn, ngắm nhìn những vì sao, lắng nghe tiếng nước chảy và trò chuyện vu vơ. Những khoảnh khắc giản dị ấy, giờ đây, dường như còn quý giá hơn mọi thành công vật chất mà anh đang có. Anh đã từng nghĩ rằng, thành công sẽ mang lại tất cả, sẽ lấp đầy mọi khoảng trống trong cuộc đời anh. Nhưng giờ đây, anh nhận ra một sự thật phũ phàng: càng thành công, khoảng trống ấy lại càng lớn, càng lạnh lẽo. Nó không chỉ là một khoảng trống vật chất, mà là một hố sâu thăm thẳm trong tâm hồn, nơi mà không một thành tựu nào có thể chạm tới.
Anh đứng dậy, thu dọn đồ đạc một cách chậm rãi. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, là biểu tượng của địa vị và sự thành đạt, nhưng nó cũng như một lời chế giễu về thời gian đã trôi qua, về những cơ hội đã mất. Anh tự hỏi, rốt cuộc thì thành công này có ý nghĩa gì khi anh phải đối mặt với nó một mình? Nụ cười của Lê An, sự ấm áp của gia đình, những điều giản dị mà anh từng xem nhẹ, giờ đây lại trở thành những thứ xa xỉ mà anh không thể nào có được.
Anh Long đã đi khỏi, văn phòng dần vắng người. Trần Hạo vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ra thành phố đang chìm trong ánh đèn. Hơi thở anh khẽ khàng, mang theo một nỗi cô đơn sâu thẳm. Anh biết, anh đang ở trên đỉnh cao của sự nghiệp, nhưng đỉnh cao ấy lại cô độc đến lạ thường. "Thành phố này không ngủ, Hạo ạ. Và cơ hội cũng vậy," lời Anh Long từng nói vang vọng trong tâm trí anh. Đúng, cơ hội không ngủ, nhưng cơ hội để có được hạnh phúc thật sự, để có được một "bến đỗ an yên" như Lê An đã tìm thấy, thì anh đã bỏ lỡ, đã để "chậm một nhịp".
---
Khi màn đêm buông xuống hoàn toàn, bao trùm lên thành phố, Trần Hạo lại tìm đến quán cà phê quen thuộc. Tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng vang lên từ hệ thống loa, tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của khách hàng hòa cùng tiếng xe cộ từ xa vọng lại, tạo nên một không gian yên bình, thư thái. Mùi cà phê rang xay nồng nàn, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, xen lẫn mùi gỗ cũ của nội thất, mang đến một cảm giác ấm cúng, dễ chịu. Nhưng đối với Trần Hạo, không gian ấy lại mang một nỗi trầm mặc, một nỗi cô đơn khó tả.
Anh ngồi một mình trong góc quán, ly cà phê đen sóng sánh trước mặt. Ánh đèn vàng dịu hắt lên chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp của anh, khiến nó lấp lánh như một viên đá quý đắt tiền. Thế nhưng, vẻ lấp lánh ấy không thể xua đi bóng tối sâu thẳm trong lòng anh. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự mệt mỏi và trống rỗng đang xâm chiếm từng tế bào. Anh nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, đôi mắt mệt mỏi và vô hồn.
"Thành công... rốt cuộc là gì khi không có ai để chia sẻ?" Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí mình, khẽ khàng và đầy chua xót. "Những buổi chiều yên bình đó, bên bờ sông cũ, nơi có tiếng cười của em, nơi có những câu chuyện không đầu không cuối... giờ đã ở đâu rồi?" Vị đắng ngắt của cà phê lan tỏa trong miệng anh, nhưng dường như nó còn chưa đủ đắng để phản ánh hết nỗi lòng anh lúc này.
Anh nhớ về những buổi chiều ở thị trấn, khi anh và Lê An thường ngồi trên những bậc đá cũ kỹ ven sông, ngắm hoàng hôn buông xuống. Những buổi chiều ấy không có tiếng còi xe inh ỏi, không có áp lực công việc, chỉ có tiếng gió rì rào, tiếng nước vỗ nhẹ vào bờ và sự yên bình đến lạ. Lê An khi ấy, với ánh mắt trong veo và nụ cười hồn nhiên, luôn biết cách khiến những câu chuyện giản dị trở nên đáng nhớ. Anh đã từng nghĩ rằng, những điều đó là hiển nhiên, là một phần của tuổi trẻ, và rồi anh sẽ có tất cả. Nhưng anh đã sai. Anh đã "chậm một nhịp", đã để những "lời nói không thành" chôn vùi một tình yêu, tạo nên một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa.
Giờ đây, anh có tất cả: tiền bạc, danh vọng, địa vị. Anh có những mối quan hệ rộng rãi, những dự án lớn, một tương lai rộng mở trước mắt. Nhưng anh lại thiếu đi điều quan trọng nhất: một trái tim ấm áp để sẻ chia, một người để cùng anh ngắm nhìn những thành công, hay đơn giản chỉ là cùng anh uống một ly cà phê vào một buổi tối lạnh giá như thế này. Nỗi cô đơn không phải là sự vắng mặt của người khác, mà là sự vắng mặt của một kết nối sâu sắc, một sự đồng điệu trong tâm hồn.
Trần Hạo thở dài, một tiếng thở dài nặng trĩu. Anh lại nghĩ về Lê An, về "bến đỗ" mà cô đã tìm thấy. Anh biết cô đang ở một nơi ấm áp, bình yên, nơi cô được yêu thương và trân trọng. Hình ảnh cô mỉm cười bên Huy, không còn là mũi kim đâm vào tim anh như trước, mà là một nỗi day dứt âm ỉ, một sự chấp nhận đau đớn. Anh đã đánh mất cô vĩnh viễn, và anh phải đối mặt với sự thật đó.
Chiếc đồng hồ trên cổ tay anh, biểu tượng của thời gian và sự thành công, lúc này lại trở thành một lời nhắc nhở nghiệt ngã. Thời gian đã trôi đi, không thể quay ngược lại. Những "nếu như ngày đó" giờ chỉ còn là những ảo ảnh, những tiếng vọng từ quá khứ mà anh không thể chạm tới. Thành công vật chất không thể lấp đầy khoảng trống cảm xúc, không thể mua lại những khoảnh khắc đã mất, không thể mang lại sự bình yên mà anh hằng khao khát.
Anh nhấp thêm một ngụm cà phê, vị đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi. Trần Hạo biết, Lê An đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, và cô ấy đang xây dựng một cuộc sống mới, một bến đỗ vững chắc bên người đàn ông đã đến đúng lúc. Còn anh, anh vẫn đang loay hoay trong mê cung của thành công và sự cô đơn, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời mình. Anh đã đạt được đỉnh cao, nhưng đỉnh cao ấy lại là một vực sâu cô độc, nơi anh phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn sai lầm và những tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai. Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên, du dương và buồn bã, như một khúc ca dành riêng cho nỗi cô đơn của anh, cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã vĩnh viễn hóa thành "lời nói không thành", để lại một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa, mãi mãi là một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn.
Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.