Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 482: Dấu Vết Của Bình Yên, Khoảng Trống Của Hồi Ức
Tiếng nhạc acoustic vẫn vang lên, du dương và buồn bã, như một khúc ca dành riêng cho nỗi cô đơn của anh, cho một tình yêu đã "chậm một nhịp", đã vĩnh viễn hóa thành "lời nói không thành", để lại một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa, mãi mãi là một vết sẹo sâu thẳm trong tâm hồn. Trần Hạo biết, Lê An đã hoàn toàn buông bỏ quá khứ, và cô ấy đang xây dựng một cuộc sống mới, một bến đỗ vững chắc bên người đàn ông đã đến đúng lúc. Còn anh, anh vẫn đang loay hoay trong mê cung của thành công và sự cô đơn, cố gắng tìm kiếm một ý nghĩa nào đó cho cuộc đời mình. Anh đã đạt được đỉnh cao, nhưng đỉnh cao ấy lại là một vực sâu cô độc, nơi anh phải đối mặt với chính mình, với những lựa chọn sai lầm và những tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai. Anh nhìn ly cà phê đã nguội lạnh, mùi hương nồng nàn ban đầu giờ đã tan biến, chỉ còn lại sự nhạt nhẽo và vô vị. Khoảnh khắc đó, anh cảm thấy mình cũng giống như ly cà phê này, đã từng rực rỡ, nhưng giờ đây chỉ còn là một thứ tàn dư của quá khứ, không thể nào tìm lại được hương vị ban đầu.
***
Trong căn bếp nhỏ của Lê An, ánh đèn vàng dịu nhẹ hắt lên những vật dụng bằng gỗ, tạo nên một không khí ấm cúng lạ thường. Tiếng dao thớt lách cách nhịp nhàng, tiếng nước chảy róc rách từ vòi, và mùi thơm của hành phi thoang thoảng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan. Lê An đang tỉ mẩn nhặt từng cọng rau cải xanh non mơn mởn, đôi tay thoăn thoắt nhưng ánh mắt lại đong đầy sự thư thái. Cô khẽ ngân nga một giai điệu nhỏ, không lời, chỉ là những nốt nhạc tự do thoát ra từ sâu thẳm tâm hồn. Bên cạnh cô, Nguyễn Hoàng Huy đang khéo léo thái từng miếng thịt ba chỉ thành những lát mỏng đều tăm tắp, gương mặt anh tập trung nhưng không kém phần dịu dàng.
“Em làm việc cả ngày chắc mệt rồi, để anh giúp em một tay,” Huy nói, giọng anh trầm ấm, mang theo sự quan tâm chân thành. Anh đặt dao xuống thớt, quay sang nhìn cô, ánh mắt lấp lánh nụ cười.
Lê An ngẩng đầu lên, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Không sao đâu anh, em quen rồi. Với lại, có anh ở đây, em thấy vui hơn nhiều.” Cô nói, và câu nói ấy không hề là một lời khách sáo. Thật lòng, từ khi Huy xuất hiện, những công việc thường ngày vốn đơn điệu bỗng trở nên nhẹ nhàng và tràn đầy ý nghĩa hơn. Mỗi cử chỉ quan tâm nhỏ nhặt của anh đều được cô đón nhận như một món quà, vun đắp thêm cho sự bình yên mà cô đang tìm kiếm. Cô quay lại với mớ rau, cảm nhận sự an toàn khi có anh ở bên, một cảm giác mà trước đây cô từng nghĩ là xa xỉ.
Huy đưa tay chạm nhẹ vào tóc cô, mỉm cười. “Thế thì anh sẽ luôn ở đây để giúp em vui hơn nhé.” Anh nói, rồi lại tiếp tục công việc thái thịt, nhưng lần này, động tác của anh chậm rãi hơn một chút, như thể anh đang tận hưởng từng khoảnh khắc được ở bên cô. “Hôm nay ở công ty có chuyện gì vui không em? Anh nghe nói phòng em đang triển khai dự án mới?” Anh hỏi, giọng điệu tự nhiên, không gò ép, khuyến khích cô chia sẻ.
Lê An kể về một ngày làm việc của mình, về những đồng nghiệp mới, về chút rắc rối nhỏ với bản thiết kế, và cả về niềm vui khi được sếp khen ngợi. Những câu chuyện vụn vặt, không đầu không cuối, tưởng chừng như vô nghĩa nhưng lại là sợi dây vô hình kết nối hai tâm hồn. Huy lắng nghe chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu, đưa ra một vài lời khuyên hoặc một câu đùa để không khí thêm phần thoải mái. “À, mà tuần sau mình về thăm bố mẹ anh nhé, mẹ bảo muốn làm món cá kho em thích,” Huy bất ngờ đề nghị, ánh mắt anh ánh lên sự mong chờ.
Trái tim Lê An bỗng ấm áp lạ thường. Cô biết, việc về thăm bố mẹ Huy không chỉ là một chuyến đi đơn thuần, mà còn là một dấu hiệu của sự gắn kết, của một tương lai chung đang dần thành hình. Mẹ Huy rất quý cô, luôn hỏi han và dặn dò anh phải chăm sóc cô thật tốt. Những bữa cơm gia đình đầm ấm ở nhà Huy đã trở thành một phần quen thuộc, nơi cô cảm nhận được sự ấm áp của một gia đình thực sự. “Dạ, để em sắp xếp công việc rồi mình về anh nhé,” Lê An đáp, giọng nói mềm mại, khóe mắt ánh lên niềm hạnh phúc. Cô đưa tay nắm lấy bàn tay đang thái thịt của anh, ngón tay cô lướt nhẹ trên mu bàn tay ấm áp của anh. Một cử chỉ nhỏ, nhưng chất chứa biết bao tình cảm và sự tin tưởng.
Họ tiếp tục chuẩn bị bữa tối trong sự ăn ý đến lạ lùng. Lê An nêm nếm món canh, Huy xào rau, mỗi người một việc nhưng luôn hướng về nhau. Mùi thức ăn ấm cúng lan tỏa khắp căn nhà, xua đi cái lạnh lẽo của buổi chiều tà. Khi mọi thứ đã sẵn sàng, họ cùng nhau đặt những món ăn nóng hổi lên bàn ăn. Ánh đèn vàng hắt lên những đĩa thức ăn đầy màu sắc, trông thật hấp dẫn. Bữa cơm diễn ra trong không khí tràn ngập tiếng cười và những câu chuyện. Huy kể về những dự định tương lai của anh, về mong muốn được cùng Lê An xây dựng một ngôi nhà nhỏ, có một khu vườn xinh xắn. Lê An lắng nghe, đôi mắt lấp lánh niềm hạnh phúc. Cô cảm nhận sâu sắc rằng Huy chính là mảnh ghép còn thiếu trong cuộc đời cô, là người đàn ông có thể mang đến cho cô sự bình yên và an toàn mà cô hằng mong ước. Không còn những hoài nghi, không còn những so sánh, chỉ còn lại sự chấp nhận trọn vẹn và niềm tin vào tương lai. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình, một bến đỗ không mộng mị, mà chân thật và ấm áp đến từng hơi thở.
***
Đêm khuya, ánh trăng sáng vằng vặc qua khung cửa sổ, rọi xuống phòng khách một vệt sáng bạc lung linh. Gió đêm mát rượi lùa vào, làm lay động những tấm rèm cửa mỏng manh. Sau bữa tối, Lê An và Huy ngồi tựa vào nhau trên chiếc sofa êm ái, cùng xem một chương trình tivi nhẹ nhàng về du lịch. Tiếng nhạc nền du dương của chương trình hòa cùng tiếng côn trùng đêm rả rích từ vườn cây ngoài cửa sổ, tạo nên một không gian tĩnh lặng và lãng mạn. Huy nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại của Lê An, những ngón tay anh lướt qua từng sợi tóc, động tác dịu dàng và đầy nâng niu. Lê An tựa đầu vào vai anh, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể anh truyền sang, một cảm giác an toàn và thân thuộc đến lạ.
“Càng ngày em càng thấy, có anh ở bên, mọi thứ đều trở nên đơn giản và dễ dàng hơn,” Lê An thì thầm, giọng nói cô nhỏ xíu, như một lời thú nhận từ sâu thẳm trái tim. Cô nhắm mắt lại, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo anh, mùi của nắng, của gió và một chút hương gỗ thoang thoảng. Đó là mùi của sự bình yên, mùi của ngôi nhà mà cô đang xây đắp cùng anh.
Huy khẽ siết nhẹ vòng tay, ôm cô chặt hơn vào lòng. “Anh chỉ muốn em được bình yên. Mọi chuyện khác, cứ để anh lo,” anh nói, giọng điệu kiên định, chứa đựng một lời hứa không lời. Anh không cần phải nói những lời hoa mỹ, không cần phải thề non hẹn biển. Chỉ cần những hành động nhỏ nhặt mỗi ngày, những lời nói chân thành và sự quan tâm chu đáo của anh đã đủ để Lê An tin tưởng. Cô đã từng khao khát một tình yêu mãnh liệt như trong truyện cổ tích, nhưng giờ đây, cô nhận ra rằng sự bình yên, an toàn và tin cậy mới là điều quý giá nhất. Huy không lãng mạn như những câu chuyện cô từng đọc, nhưng anh ấy chân thật, và đó là tất cả những gì cô cần. Anh là bến đỗ vững chắc cho những lo âu, là nơi cô có thể buông bỏ mọi gánh nặng và chỉ đơn thuần là chính mình.
Cô mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên gương mặt anh. Dưới ánh trăng, đường nét trên gương mặt Huy trở nên dịu dàng hơn bao giờ hết. “Anh biết không, đôi khi em tự hỏi, nếu như ngày đó… em không gặp anh thì cuộc sống của em sẽ thế nào?” Lê An hỏi, giọng nói mang một chút suy tư, nhưng không hề có sự nuối tiếc. Đó chỉ là một câu hỏi bâng quơ, một thoáng tò mò về một con đường không được chọn, chứ không phải là sự dằn vặt.
Huy mỉm cười nhẹ. “Thì anh sẽ vẫn đi tìm em thôi. Có lẽ là chúng ta sẽ gặp nhau ở một nơi khác, vào một thời điểm khác, nhưng anh tin là chúng ta sẽ tìm thấy nhau.” Anh nói, ánh mắt anh tràn đầy sự tự tin và tình yêu. Anh đã đến đúng lúc, khi cô cần nhất một điểm tựa, khi trái tim cô đã mệt mỏi với những chờ đợi và những "lời nói không thành". Anh đã lấp đầy "khoảng cách vô hình" mà thời gian và sự e dè đã tạo ra.
Lê An khẽ gật đầu, môi mỉm cười mãn nguyện. Cô biết, anh nói thật. Mối quan hệ của họ không phải là một sự ngẫu nhiên, mà là một sự sắp đặt của định mệnh, một sự lựa chọn đúng đắn sau những sai lầm và tiếc nuối. Cô đã từng "chậm một nhịp" trong quá khứ, nhưng giờ đây, cô đã tìm thấy nhịp điệu của riêng mình, nhịp điệu của sự bình yên và hạnh phúc. Cô tựa đầu lại vào vai anh, lắng nghe tiếng trái tim anh đập đều đặn, mạnh mẽ. Mùi tinh dầu sả chanh dịu nhẹ từ chiếc máy khuếch tán trong góc phòng lan tỏa, hòa quyện với không khí mát lành của đêm, tạo nên một không gian hoàn hảo cho những cảm xúc sâu lắng.
Họ không nói gì thêm, chỉ đơn thuần là tận hưởng khoảnh khắc ấy, khoảnh khắc mà hai tâm hồn hòa vào làm một. Lê An cảm nhận rõ ràng rằng Huy đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của mình, một người bạn đời, một người tri kỷ, và một bến đỗ vững chắc cho mọi lo âu. Cô không cần một tình yêu quá ồn ào hay kịch tính. Cô chỉ cần sự ổn định, sự chân thành và cảm giác được yêu thương, trân trọng mỗi ngày. Và Huy đã mang đến cho cô tất cả những điều đó, một cách tự nhiên và giản dị nhất. Cô nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ yên bình trên vai anh, trong vòng tay anh, trong ngôi nhà mà họ đang cùng nhau xây đắp. Những kế hoạch cho ngôi nhà tương lai, cho những chuyến đi sắp tới, cho những bữa cơm gia đình, tất cả đều hiện rõ mồn một trong tâm trí cô, như một bức tranh tươi sáng và đầy hy vọng.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời thành phố. Trần Hạo lái chiếc xe sang trọng của mình chậm rãi trên con phố đông đúc sau một ngày làm việc căng thẳng. Những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn mình sừng sững, ánh đèn neon bắt đầu rực rỡ, lấp lánh như những viên kim cương khổng lồ. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng động cơ gầm rú, tiếng người nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng rao hàng văng vẳng từ những gánh hàng rong ven đường, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của đô thị. Mùi khói bụi, mùi xăng xe và mùi thức ăn đường phố quyện vào nhau, tạo thành một thứ mùi đặc trưng của thành phố lớn, vừa quen thuộc vừa xa lạ.
Anh nhìn ra ngoài cửa kính, dòng người hối hả lướt qua, mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện. Họ đều đang chạy đua với thời gian, với công việc, với những mục tiêu riêng của mình. Trần Hạo cũng vậy. Anh đã đạt được tất cả những gì mình từng mơ ước: tiền bạc, danh vọng, địa vị xã hội. Chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh trên cổ tay anh, biểu tượng của sự thành công và quyền lực. Nhưng giữa dòng người tấp nập ấy, anh lại cảm thấy mình cô độc đến lạ lùng. Một cảm giác trống rỗng vẫn đeo bám anh như hình với bóng, dù anh đã cố gắng lấp đầy nó bằng công việc, bằng những mối quan hệ xã giao, hay bằng những thú vui phù phiếm.
Anh khẽ thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu hòa vào tiếng ồn ào của thành phố. Thành công… rốt cuộc là gì khi không có ai để chia sẻ? Câu hỏi đó lại vang vọng trong tâm trí anh, không ngừng nghỉ. Những buổi họp căng thẳng, những bản hợp đồng triệu đô, những lời khen ngợi từ cấp trên và đồng nghiệp… tất cả đều trở nên vô nghĩa khi anh trở về căn hộ rộng lớn nhưng lạnh lẽo của mình. Anh vẫn luôn tự hỏi, liệu những gì mình đang theo đuổi có thực sự mang lại hạnh phúc? Hay anh chỉ đang chạy theo một ảo ảnh, một định nghĩa hạnh phúc mà xã hội đã vẽ ra?
Trần Hạo điều khiển xe rẽ vào một con phố nhỏ hơn, nơi những hàng cây cổ thụ rợp bóng mát, và những ngôi nhà mái ngói rêu phong nằm xen kẽ giữa những tòa nhà hiện đại. Nơi đây yên tĩnh hơn một chút, nhưng sự tĩnh lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi cô đơn trong lòng anh. Anh đưa tay day day thái dương, cảm nhận sự mệt mỏi đang xâm chiếm toàn bộ cơ thể. Anh cần một thứ gì đó để xoa dịu tâm hồn, một nơi nào đó để tạm quên đi những gánh nặng. Ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, hắt lên những vệt màu vàng cam xuống mặt đường, tạo nên một không gian lãng mạn nhưng đầy u buồn. Anh nhớ về những buổi chiều ở thị trấn, khi anh và Lê An thường đạp xe trên những con đường đất nhỏ, không có tiếng còi xe, chỉ có tiếng gió rì rào và tiếng cười trong trẻo của cô. Những ký ức ấy, giờ đây, giống như những hạt bụi vàng óng ánh, lấp lánh trong màn đêm của tâm hồn anh, nhưng không thể nào chạm tới được.
***
Vô tình, Trần Hạo đi ngang qua một quán cà phê nhỏ nằm khuất mình trong con hẻm yên tĩnh. Tên quán là ‘Góc Yên Bình’. Kiến trúc của quán mang một vẻ hoài cổ đặc trưng, với những bức tường gạch trần đã cũ kỹ, phủ đầy rêu phong, và những cánh cửa sổ gỗ sơn màu xanh lá cây đậm, đã bạc màu theo thời gian. Từ bên trong, tiếng nhạc acoustic nhẹ nhàng, du dương vọng ra, hòa cùng tiếng máy xay cà phê rì rì đều đặn, tạo nên một không gian êm đềm, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào, hối hả của phố thị. Bên ngoài quán, những chậu hoa treo rủ đủ màu sắc, những giàn hoa giấy leo tường, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn nhỏ bên cạnh, tất cả đều gợi lên một cảm giác bình yên đến lạ.
Trần Hạo bất chợt đạp phanh, chiếc xe Audi dừng lại ngay trước quán. Anh nhìn chằm chằm vào cái tên ‘Góc Yên Bình’ được viết bằng nét chữ mềm mại, uốn lượn trên tấm biển gỗ. “Góc Yên Bình… Cái tên đó… sao lại quen thuộc đến thế?” Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong tâm trí mình, khẽ khàng và đầy chua xót. Một cảm giác day dứt, một nỗi nhớ mơ hồ trỗi dậy từ sâu thẳm ký ức. Hình ảnh của một quán cà phê cũ kỹ khác, một quán cà phê nhỏ bé, đơn sơ hơn nhiều, nhưng lại chứa đựng cả một bầu trời tuổi thơ và những kỷ niệm tươi đẹp nhất của anh, bất chợt hiện về. Đó là quán cà phê của chú Nam, “bên bờ sông cũ” ở thị trấn nhỏ nơi anh và Lê An lớn lên.
Anh nhớ như in, quán của chú Nam cũng có những chậu hoa treo, cũng có những chiếc bàn ghế gỗ mộc mạc, và cũng có tiếng nhạc nhẹ nhàng mỗi chiều. Và quan trọng hơn cả, đó là nơi anh và Lê An thường hẹn hò sau mỗi buổi tan học. “Giống như quán của chú Nam… những buổi chiều An hay đợi mình ở đó…” Anh lẩm bẩm, câu nói không thành tiếng, chỉ là một tiếng vọng đau đáu trong lòng. Anh nhớ ánh mắt trong veo của Lê An khi cô nhìn anh, nụ cười hồn nhiên của cô khi kể những câu chuyện vu vơ. Anh nhớ cả mùi cà phê sữa đá mà cô yêu thích, và cái cách cô dùng ngón tay khuấy nhẹ ly cà phê, tạo thành những vòng xoáy nhỏ xíu.
Một nỗi tiếc nuối không tên ùa về, cuộn xoáy trong lòng Trần Hạo. Anh đưa tay vịn vào vô lăng, cố gắng trấn tĩnh. Đã bao lâu rồi anh không nghĩ về những điều ấy một cách rõ ràng đến vậy? Thành công, danh vọng, tiền bạc… tất cả những thứ anh đã nỗ lực để đạt được, giờ đây lại trở nên vô nghĩa trước một ký ức giản dị đến thế. Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi hình ảnh Lê An, nhưng cô vẫn hiện hữu rõ nét, như một bóng hình mờ nhòe nhưng đầy ám ảnh. Cô gái ấy, người mà anh đã từng nghĩ là sẽ luôn ở đó đợi chờ, người mà anh đã bỏ lỡ vì "chậm một nhịp", vì những "lời nói không thành".
Ánh đèn vàng dịu nhẹ từ quán cà phê hắt ra, chiếu lên gương mặt trầm tư của anh. Nó khiến anh nhớ đến những buổi tối ở thị trấn, khi ánh đèn lồng từ những ngôi nhà ven sông hắt xuống mặt nước, tạo nên một khung cảnh huyền ảo. Lê An khi ấy, luôn ngồi cạnh anh, đôi mắt cô lấp lánh như những vì sao. Giờ đây, cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình, một "góc yên bình" thực sự, không phải là nơi đây, mà là bên Nguyễn Hoàng Huy. Anh biết điều đó, và anh đã chấp nhận nó. Nhưng sự chấp nhận ấy không có nghĩa là nỗi đau đã hoàn toàn biến mất. Nó chỉ lặn sâu vào bên trong, âm ỉ cháy, chờ đợi một khoảnh khắc nào đó để bùng lên, như ngọn lửa nhỏ trong một đêm đông lạnh giá.
Anh mở mắt ra, nhìn lại quán cà phê. Những chậu cây xanh nhỏ xinh xắn được đặt trên kệ sách cũ bên trong quán, những chiếc đèn lồng giấy treo lơ lửng, và mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa trong không khí. Tất cả đều giống như một bản sao hoàn hảo của quá khứ, nhưng lại thiếu đi một điều quan trọng nhất: sự hiện diện của cô. Trần Hạo đã có tất cả những thứ vật chất, nhưng anh lại đánh mất đi điều quý giá nhất: một trái tim ấm áp để sẻ chia, một người để cùng anh ngắm nhìn những thành công, hay đơn giản chỉ là cùng anh ngồi lặng lẽ trong một “góc yên bình” như thế này. Cái tên quán cà phê như một lời nhắc nhở nghiệt ngã, rằng anh đã để tuột mất "yên bình" của mình, để rồi mãi mãi phải đối mặt với một "khoảng cách vô hình" không thể xóa nhòa. Anh lại thở dài, tiếng thở dài lần này còn nặng nề hơn. Anh biết, dù anh có dừng lại bao lâu đi chăng nữa, thì Lê An cũng sẽ không xuất hiện. Cô ấy đã có cuộc sống riêng, một cuộc sống bình yên, không có anh. Và anh, anh phải tiếp tục con đường của mình, con đường của một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, ôm trong lòng những tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai. Anh đưa tay lên vuốt mặt, cảm nhận sự lạnh lẽo của làn gió đêm. Dù đã rất thành công, nhưng anh không còn cảm thấy vui mừng như trước. Anh khởi động xe, tiếng động cơ gầm lên một tiếng mạnh mẽ, phá vỡ sự tĩnh lặng của con hẻm. Anh từ từ lái xe đi, để lại “Góc Yên Bình” ở phía sau, và cả những ký ức, những tiếc nuối, chìm sâu vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.