Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Sai một bước, lỡ cả một đời - Chương 483: Hạnh Phúc Giản Dị và Hào Nhoáng Cô Đơn

Tiếng động cơ xe Audi của Trần Hạo dần khuất vào màn đêm, để lại “Góc Yên Bình” với ánh đèn vàng dịu hắt ra, như một ngọn hải đăng của ký ức đơn côi. Cùng lúc đó, tại một thị trấn nhỏ ven sông, ánh đèn điện ấm áp từ căn nhà nhỏ của Lê An vẫn còn thắp sáng, vẽ nên một khung cảnh hoàn toàn khác biệt. Tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước trong bếp, tiếng loảng xoảng nhẹ nhàng của bát đĩa va vào nhau, và cả tiếng thì thầm của gió đêm lùa qua khung cửa sổ mở hé, mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ sau một ngày nắng oi ả. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng bình dị, quen thuộc mà Lê An đã học cách trân trọng từng nốt nhạc.

Cô nhẹ nhàng đặt chiếc đĩa cuối cùng vào giá, ánh mắt khẽ lướt qua Nguyễn Hoàng Huy đang đứng bên bồn rửa bát. Anh với tay lấy chiếc khăn sạch, cẩn thận lau khô từng chiếc đũa, từng chiếc thìa. Dáng người anh cao lớn, bờ vai rộng vững chãi, nhưng động tác lại tỉ mỉ và nhẹ nhàng đến lạ. Từ khi nào, những hình ảnh bình dị này đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cô? Một cảm giác an toàn, một niềm hạnh phúc thầm kín dâng lên trong lòng Lê An, ấm áp như hơi cơm vừa nấu xong, hay mùi hương trầm nhẹ vẫn còn vương vấn đâu đó trong không khí.

“Anh không cần phải làm hết đâu, để em giúp,” Lê An nói, giọng cô dịu dàng như làn nước chảy. Cô bước lại gần, khẽ chạm vào cánh tay anh, cảm nhận hơi ấm từ làn da anh truyền sang.

Hoàng Huy quay đầu lại, mỉm cười trấn an. Nụ cười của anh luôn mang một vẻ chân thành, hiền hậu, làm tan biến mọi lo âu trong lòng cô. “Em cứ nghỉ đi, anh quen rồi. Em mệt cả ngày rồi.” Anh nói, giọng nói rành mạch, rõ ràng nhưng cũng tràn đầy sự quan tâm. Anh khẽ đẩy cô ra xa một chút, như muốn cô thật sự được nghỉ ngơi.

Lê An không tranh cãi thêm. Cô biết tính anh. Anh luôn muốn cô được thoải mái nhất, được chăm sóc chu đáo nhất. Cô nhẹ nhàng lau bàn, ánh mắt vẫn dõi theo từng cử chỉ của Huy. Cô nhìn mái tóc anh hơi rối, những giọt nước li ti còn vương trên vầng trán, và nụ cười mãn nguyện khi anh hoàn thành công việc. Một dòng suy nghĩ chợt chảy qua tâm trí Lê An, như dòng sông chảy qua thị trấn quê cô, êm đềm và sâu lắng.

“Hạnh phúc đâu nhất thiết phải là những lời nói hoa mỹ hay những hành động vĩ đại,” cô tự nhủ thầm. “Đôi khi, chỉ là một người đàn ông sẵn lòng chia sẻ những việc nhỏ nhặt nhất. Một người không cần cô phải nói ra, cũng hiểu cô cần gì. Một người không hứa hẹn tương lai xa vời, nhưng lại xây dựng từng viên gạch của hiện tại một cách vững chắc.” Cô nhớ lại những ngày tháng trước đây, khi cô còn mải miết đi tìm những điều lớn lao, những lời yêu thương phải được thốt ra bằng thanh âm rõ ràng, những hành động phải thật lãng mạn, thật kịch tính. Cô đã từng nghĩ, tình yêu phải ồn ào, phải mãnh liệt, phải khiến người ta phải ngạt thở. Nhưng giờ đây, bên cạnh Huy, cô nhận ra, tình yêu có thể là một dòng chảy êm đềm, một bến đỗ an yên, nơi cô có thể tựa vào mà không cần lo lắng bất cứ điều gì.

Cô khẽ chạm vào vai anh một lần nữa, nụ cười mãn nguyện nở trên môi. Lần này, anh không đẩy cô ra. Anh chỉ khẽ nghiêng đầu, để cô tựa vào bờ vai mình trong giây lát. Hơi ấm từ anh, mùi xà phòng rửa bát thoang thoảng, và cảm giác bình yên đến lạ thường. “Xong rồi,” Huy nói, lau khô tay rồi vòng tay qua eo cô, kéo cô lại gần hơn. Họ cùng nhau ngồi xuống ghế sofa cũ kỹ trong phòng khách, chiếc ghế đã sờn màu thời gian nhưng vẫn êm ái. Trên màn hình TV, một chương trình giải trí nhẹ nhàng đang chiếu, những tiếng cười nói vui vẻ vang lên nhưng không làm phá vỡ sự tĩnh lặng ấm cúng của căn phòng.

Huy tự nhiên lấy tay vuốt nhẹ mái tóc cô, thỉnh thoảng khẽ siết nhẹ bàn tay cô đang đặt trên đùi anh. “Hôm nay ở công ty có chuyện gì vui không em?” anh hỏi, giọng nói trầm ấm.

Lê An ngả đầu vào vai anh, cảm nhận sự vững chãi. “Cũng không có gì đặc biệt lắm. Chỉ là sếp khen em làm báo cáo chi tiết thôi.” Cô khẽ cười, một nụ cười thật sự thoải mái. “Còn anh, dự án mới tiến triển tốt chứ?”

“Cũng tạm ổn. Có vài điểm cần chỉnh sửa nhỏ, nhưng nói chung là ổn,” Huy đáp, rồi anh kể cho cô nghe về những chi tiết công việc của mình. Không phải là những câu chuyện quá thú vị hay kịch tính, chỉ là những mẩu chuyện thường ngày, những khó khăn nhỏ, những thành công nho nhỏ. Nhưng Lê An lắng nghe một cách chăm chú, thỉnh thoảng lại gật đầu, đưa ra một câu hỏi, hoặc một lời động viên. Cô không còn cảm thấy cần phải tìm kiếm sự chú ý, không còn phải chờ đợi những "lời nói không thành" hay những cái nắm tay hờ hững. Ở đây, bên cạnh Huy, mọi thứ đều rõ ràng, đều có một "bến đỗ" vững chắc.

Cô nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đã bắt đầu lấp ló sau những đám mây, trải một dải lụa bạc lên con đường ven sông. “Ngày đó… mình đã từng nghĩ hạnh phúc là phải như thế này, như thế kia,” Lê An suy nghĩ miên man, bàn tay khẽ đan vào tay Huy. “Nhưng hóa ra, hạnh phúc chỉ đơn giản là có một người ở bên, chia sẻ mọi thứ, không ồn ào, không vội vã, nhưng luôn hiện hữu, luôn chân thành. Không phải tình yêu nào cũng thua vì không đủ sâu đậm, mà đôi khi, chỉ vì nó đến chậm hơn một nhịp… hoặc vì nó không đúng người, đúng thời điểm.”

Huy không nói gì, chỉ khẽ siết chặt tay cô hơn, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. Anh hiểu, không cần cô phải nói ra hết. Anh chỉ cần biết, cô đang ở đây, bên anh, và cảm thấy bình yên. Đó là tất cả những gì anh cần. Lê An nhắm mắt lại, cảm nhận hơi thở đều đều của Huy, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa từ lòng bàn tay anh. Cô đã tìm thấy "bến đỗ" của mình. Một bến đỗ không mộng mị, không hoa mỹ, nhưng lại chân thật và bình yên đến lạ. Cô biết, tương lai sẽ còn nhiều điều phải đối mặt, nhưng với Huy bên cạnh, cô không còn cảm thấy lo sợ. Cô tin tưởng vào tương lai, tin tưởng vào hạnh phúc giản dị mà cô đang có. Khoảng cách vô hình giữa cô và những nỗi đau của quá khứ giờ đây đã được lấp đầy bằng sự hiện hữu ấm áp của tình yêu hiện tại.

***

Trong khi Lê An đang chìm đắm trong sự bình yên ấm áp của tổ ấm nhỏ, thì Trần Hạo lại đang đứng giữa một thế giới hoàn toàn đối lập. Đại sảnh khách sạn 5 sao mang tên “The Imperial Grand” rực rỡ ánh đèn chùm pha lê, phản chiếu lấp lánh trên sàn lát đá cẩm thạch bóng loáng. Trần cao vút, những bức tranh nghệ thuật đắt giá treo trên tường, và hương thơm tổng hợp của nước hoa, hoa tươi cùng gỗ quý lan tỏa khắp không gian, tạo nên một bầu không khí xa hoa, tráng lệ đến ngộp thở.

Trần Hạo, trong bộ vest đen cắt may tinh xảo, chiếc đồng hồ đeo tay cao cấp lấp lánh dưới ánh đèn, tay cầm ly rượu champagne sủi bọt, đứng giữa đám đông người. Anh là tâm điểm của buổi tiệc mừng thành công dự án mới của công ty. Những lời chúc tụng, những lời khen ngợi bay bổng về tài năng và tầm nhìn của anh liên tục vang lên bên tai. “Anh Hạo, chúc mừng dự án thành công nhé. Anh đúng là tài năng hiếm có,” Hải Yến, một đồng nghiệp xinh đẹp và thông minh, với nụ cười quyến rũ, tiến đến gần anh. Chiếc váy dạ hội lấp lánh của cô ta càng tôn lên vẻ đẹp kiêu sa, nhưng trong mắt Trần Hạo, cô ta cũng chỉ là một phần của khung cảnh hào nhoáng mà anh đang cố gắng hòa mình vào.

Anh Hạo khẽ gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười xã giao, pha chút mệt mỏi. “Cảm ơn cô, Hải Yến. Chỉ là may mắn thôi.” Giọng anh trầm ấm, nhưng lại thiếu đi sự nhiệt thành. Anh cảm thấy như mình đang diễn một vai diễn, vai diễn của một người đàn ông thành công, mãn nguyện. Nhưng sâu thẳm bên trong, anh lại thấy một khoảng trống rỗng, một sự cô độc sâu sắc, như thể anh đang quan sát một vở kịch mà mình không phải là một phần của nó, mà chỉ là một khán giả bất đắc dĩ.

Không lâu sau, Anh Long, cấp trên của Trần Hạo, với dáng người cao ráo và ánh mắt sắc bén nhưng thân thiện, cũng bước đến. “Cậu Hạo, hôm nay cậu là ngôi sao đó. Cố gắng lên, tương lai còn rộng mở.” Anh Long vỗ vai Trần Hạo, nụ cười rạng rỡ. Đó là những lời khích lệ chân thành, nhưng chúng lại không thể chạm tới trái tim Trần Hạo.

Anh khẽ nhấp một ngụm rượu, cảm nhận vị chát nhẹ của champagne trôi xuống cổ họng. “Sự hào nhoáng này… sao lại trống rỗng đến vậy?” Trần Hạo tự hỏi trong thâm tâm, ánh mắt lướt qua những gương mặt tươi cười nhưng anh cảm thấy chúng cũng trống rỗng không kém. “Như một chiếc hộp đẹp đẽ nhưng không có gì bên trong.” Anh cảm thấy mình như một kẻ xa lạ trong chính cuộc đời mình, trong chính thành công mà anh đã nỗ lực để đạt được. Tiếng nhạc piano nhẹ nhàng, nhưng lại không thể xoa dịu được sự ồn ào trong tâm trí anh. Tiếng cười nói của mọi người cứ thế vọng vào tai anh, trở nên méo mó, xa lạ.

Anh cố gắng mỉm cười đáp lại những lời xã giao, nhưng cảm thấy cơ mặt mình cứng đờ. Cổ tay anh cảm thấy nặng trĩu bởi chiếc đồng hồ đắt tiền, một biểu tượng của địa vị mà anh đã đạt được. Nhưng cái cảm giác nặng trĩu ấy không phải là sự tự hào, mà là một gánh nặng vô hình. Anh khẽ lách mình qua đám đông, tìm một góc khuất hơn, một nơi mà anh có thể hít thở mà không cảm thấy ngột ngạt bởi những ánh mắt ngưỡng mộ hay những lời khen sáo rỗng. Anh nhìn thấy Hải Yến vẫn đang trò chuyện với một nhóm người khác, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc về phía anh. Anh biết cô ta có tình cảm với anh, nhưng anh không thể đáp lại. Trái tim anh dường như đã hóa đá, không thể rung động trước bất kỳ ai.

Anh nhớ lại hình ảnh của quán cà phê “Góc Yên Bình” đêm qua, và cả quán cà phê của chú Nam "bên bờ sông cũ" nơi anh và Lê An từng hẹn hò. Những ký ức ấy giản dị, mộc mạc, nhưng lại mang một sức nặng cảm xúc mà cả đại sảnh sang trọng này, với tất cả sự lộng lẫy của nó, cũng không thể sánh bằng. Anh đã có tất cả những thứ vật chất, sự nghiệp, danh tiếng, nhưng anh lại đánh mất đi điều quý giá nhất: một trái tim ấm áp để sẻ chia, một người để cùng anh ngắm nhìn những thành công, hay đơn giản chỉ là cùng anh ngồi lặng lẽ trong một “góc yên bình” thực sự. Cái cảm giác trống rỗng ấy, một "khoảng cách vô hình" giữa anh và thế giới này, càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Anh biết, thành công này, sự hào nhoáng này, sẽ không bao giờ lấp đầy được khoảng trống trong lòng anh. Anh đã "chậm một nhịp", đã để "lời nói không thành" vĩnh viễn trở thành nỗi tiếc nuối, và giờ đây, anh phải sống với cái giá của sự lựa chọn ấy.

***

Trần Hạo rời khỏi buổi tiệc, cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút khi thoát khỏi không gian ngột ngạt ấy. Anh không về thẳng căn hộ sang trọng của mình. Thay vào đó, anh bắt thang máy lên sân thượng của tòa nhà Trần Thịnh – trụ sở công ty, nơi anh thường tìm đến khi cần một khoảng lặng. Đêm đã khuya, gió se lạnh lùa qua tóc, mang theo chút mùi kim loại và khói bụi đặc trưng của thành phố về đêm, nhưng lại trong lành hơn nhiều so với mùi nước hoa và rượu vang nồng nặc dưới kia.

Sân thượng là một không gian rộng rãi, lát gạch chống trượt, được bao quanh bởi hàng rào kính cường lực trong suốt. Phía xa, cột ăng-ten của tòa nhà vươn cao, như một ngón tay chỉ thẳng lên bầu trời đầy sao lấp lánh, nhưng cũng bị lu mờ bởi ánh đèn điện chói chang của thành phố bên dưới. Tiếng còi xe từ xa vọng lên nghe như tiếng thì thầm, tiếng máy móc hoạt động nhẹ của tòa nhà tạo thành một âm thanh nền đều đều, vô vị.

Trần Hạo dựa vào lan can kính, ly champagne đã cạn từ lâu vẫn còn nằm trong tay anh. Anh nhìn xuống thành phố rực rỡ ánh đèn, từng khối nhà cao tầng sáng đèn như những khối rubik khổng lồ, những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những con rắn ánh sáng. Đây là đế chế mà anh đã xây dựng, là biểu tượng của sự thành công mà anh đã theo đuổi bằng mọi giá. Nhưng đứng ở độ cao này, giữa không gian bao la, anh lại cảm thấy mình nhỏ bé và cô độc hơn bao giờ hết.

“Mọi người đều muốn thứ này, sự thành công này. Nhưng nó để làm gì? Để đổi lấy điều gì?” Anh tự hỏi trong thâm tâm, giọng nói vang vọng trong khoảng không trống rỗng. Anh đã có được tất cả những gì mà một người đàn ông khao khát: tiền bạc, quyền lực, danh vọng. Nhưng sự thật là anh không có ai để chia sẻ niềm vui, không có một "bến đỗ" thực sự để trở về sau những cuộc chiến thương trường căng thẳng. Nỗi trống rỗng trong lòng anh lớn đến mức không gì có thể lấp đầy, không một dự án thành công nào, không một lời khen ngợi nào, và cũng không một buổi tiệc xa hoa nào.

Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh hào nhoáng vừa qua. Thay vào đó, một hình ảnh khác lại hiện lên rõ nét trong tâm trí anh: Lê An. Không phải Lê An của ngày xưa, cô gái tuổi teen ngây thơ bên bờ sông, mà là Lê An của hiện tại, với nụ cười bình yên, mãn nguyện mà anh đã thoáng thấy trong một giấc mơ, hay có thể là qua một bức ảnh nào đó vô tình lướt qua trên mạng xã hội. Anh nhớ lại cảm giác của cô khi cô nói: “Em biết. Nhưng thích thì không đủ.” Câu nói ấy, như một nhát dao cứa vào trái tim anh, vẫn còn đau nhói mỗi khi anh nhớ đến.

“Cô ấy… có lẽ đã tìm thấy bến đỗ rồi,” anh thầm thì, làn gió lạnh lẽo thổi qua khiến anh rùng mình. “Một bến đỗ bình yên, không ồn ào như những gì mình đang có.” Anh hình dung ra cuộc sống của cô, chắc hẳn là giản dị, ấm áp, có tiếng cười, có sự sẻ chia, không cần những ánh đèn chói lòa hay những cuộc gặp gỡ xã giao giả tạo. Nó hoàn toàn đối lập với cuộc sống của anh, một cuộc sống mà mọi người đều ngưỡng mộ, nhưng anh lại cảm thấy như một cái lồng son.

Anh thở dài, tiếng thở dài nặng trĩu mang theo nỗi cô đơn không tên. Ly rượu trong tay anh dường như càng trở nên lạnh lẽo. Anh biết, anh đã bỏ lỡ cô, đã để "chậm một nhịp" trong cuộc đời mình. Và giờ đây, cái giá phải trả là sự cô độc giữa đỉnh cao của thành công. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp sẽ lấp đầy mọi khoảng trống. Nhưng hóa ra, nó chỉ làm cho "khoảng cách vô hình" giữa anh và hạnh phúc càng thêm sâu rộng.

Anh mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi ánh sáng thành phố giao thoa với dải ngân hà mờ ảo. Hình ảnh Lê An với nụ cười bình yên, như một vì sao sáng giữa bầu trời đêm hỗn loạn của anh, càng làm nổi bật lên sự trống rỗng trong tâm hồn anh. Anh đã có tất cả, trừ điều quý giá nhất. Anh đã thành công, nhưng lại thất bại trong việc giữ lấy điều thực sự quan trọng. Cảm giác lạnh lẽo của làn gió đêm, cùng với vị đắng của sự hối tiếc, cứ thế len lỏi vào từng tế bào. Trần Hạo vẫn đứng đó, một người đàn ông thành đạt nhưng cô độc, ôm trong lòng những tiếc nuối không bao giờ nguôi ngoai, và biết rằng, cánh cửa dẫn đến "bến đỗ" của Lê An đã hoàn toàn khép lại, mãi mãi.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free